• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Comments

Nói về tự diễn biến thì không thể không nói đến vấn đề tự diễn biến lần 2.

Mình từ nhỏ hát những bài hát nhạc đỏ thiếu nhi ở nhà trường, đc dạy yêu Bác Hồ, nhưng nói thật là chả có cảm xúc gì, vì lúc đó thì chả biết gì, nhưng lớn lên dần thì cũng như bao thế hệ trẻ VN, cũng yêu Bác Hồ, ủng hộ Đảng v.v. nói chung là "đỏ rực".

Sau đó bắt đầu tiếp xúc với một số thông tin, một số con người, rồi cũng bị ảnh hưởng, quay sang hướng bất mãn, chán ghét, bất phục, nhiều khi bướng bĩnh, cãi lại người lớn, đấu khẩu, cãi lý với các bậc tiền bối cha chú, từ hướng thân cộng sang hướng chống cộng, cũng như những tư tưởng bình thường của những người ấm ớ ngày nay, đó là tư bản nó giàu nó tốt nó văn minh, đánh đồng giàu có với tư bản, nghèo hèn với XHCN, cho rằng XHCN thì nghèo quá, lỗi thời rồi, thay đổi toàn bộ thôi, mấy bác của mình thủ cựu quá đi, cổ hủ quá đi, lạc hậu quá đi, "bolsevik" quá đi thôi v.v. và v.v. Xem như 1 mốt thời trang mới, tự nghĩ mình như vậy thì là văn minh, là thấy đc ánh sáng "dân chủ", là tìm thấy "chân trời mới", tưởng rằng mình đã thóat ra cái gì đó, hiểu ra cái gì đó mới mẻ, tìm được lẽ phải, chân lý.

Có thằng em họ cũng tự diễn biến y như mình nhưng còn cực đoan hơn nhiều. Người nhà bảo lãnh nó sang Mỹ khi còn học trung học. Qua Mỹ sinh hoạt cộng đồng thế nào mà người ta sắp xếp cho nó cầm ngay... cờ ba que, có chụp hình trong hội chợ Tết đàng hoàng. Qua bên Mỹ nó đọc sách báo "dân chủ", tố cộng, "tố cáo tội ác CSVN", "nhân dân lầm than", "cần dân chủ hóa VN, xây dựng đất nước phú cường hùng mạnh" v.v., bao nhiêu thông tin bịa đặt hoặc xuyên tạc bóp méo dần tiêm nhiễm vào đầu nó, nó nhìn thấy bề ngoài có vẻ có lý rồi tưởng đó là những thông tin trung thực mà báo chí CSVN bưng bít trong nước. Nhẹ dạ cả tin và không cần kiểm chứng thông tin (thời đó chưa có Wiki, chưa có đầy đủ thông tin, chưa có nhiều diễn đàn như bây giờ).

Anh chàng đâm ra có thiện cảm với cờ 3 que, mặc nguyên cái áo cờ 3 que chụp hình. Nói chuyện thì hung hăng bọ xít toàn gọi "Tứ trụ triều đình" VN là "thằng" này "thằng" nọ. Tốt xấu gì ko cần biết, gom lại chửi hết.

Bản thân nó từng tham gia làm mod điều hành 1 diễn đàn chống cộng. Mình còn nhớ khi mình cùng nó tới chơi nhà dì, dượng ở Mỹ, 2 ông bà này thì chả có quan tâm chính chị chính em gì nhiều, nhưng khi thấy nó tỏ ý bất mãn chán ghét chửi bới CS với giọng điệu "sặc mùi vichoco" thì ông bà không vui, nói đại khái rằng "cộng sản họ bảo thủ nhưng họ yêu nước, không nên nói họ như vậy", thế là cu cậu tức hộc cả máu sửng cồ xừng xộ đỏ mặt tía tai "tố cộng" ầm lên, học được cái nào là đem ra thao thao bất tuyện tới đó, bao nhiêu lý luận, lý lẽ "dâng chủ" không ngừng tuôn trào một cách đầy say mê, bảo rằng dì dượng không biết gì hết, CS rất giỏi mị dân, lừa gạt, tuyên truyền dối trá thôi, chúng làm cho người dân, người khác tưởng rằng chúng yêu nước, yêu nước bằng mồm, yêu nước bề ngoài, giả bộ yêu nước, chứ thật ra "chúng nó" có yêu nước đâu. Dì, dượng phải lắc đầu nói con còn ngây thơ lắm, già dặn hơn rồi con sẽ biết.

Nhưng về sau Internet VN nở rộ, các diễn đàn lúc đó tranh luận rất kịch liệt, dữ dội, mình và nó vào đọc, Wikipedia đã có, vào đọc các nguồn nước ngoài, các tài liệu ngoại quốc, vào các diễn đàn quan sát, theo dõi các cuộc tranh luận sôi nổi, và rồi dần dần tự diễn biến lần 2 hồi nào ko hay. Nó thì ko hẳn là tự diễn biến, mà nó từ bỏ hẳn chính chị chính em, chuyên tâm kiếm tiền, nó bảo bây giờ nó ko còn biết tin gì và ko biết đường nào mà lần nữa. Lưu ý nó đã từng là 1 tín đồ rân chủ rất cuồng nhiệt, hô hào đa đảng đa nguyên, bảo phải bỏ XHCN, ủng hộ mấy "nhà dân chủ" thì thôi khỏi phải nói. Nhưng bây giờ thì nó cũng đã mỏi mệt, chán nản, ko còn tin những lý thuyết, lý luận đó nữa.

Mình thì đơn giản là sau khi bị tác động, bị ảnh hưởng bởi các thông tin sai, các lý thuyết, lý luận méo mó, sau khi tìm hiểu lại thì tự diễn biến lần 2 thôi. Ngoài đời hay online mình cũng thấy nhiều người như vậy. Bên diễn đàn LSVN có nhiều thành viên như vậy.

Trong blog này có anh Quản Giáo, là một người trung kiên và cứng rắn quyết liệt, và rất ăn ý với mình về quan điểm chính trị, lịch sử, nhưng ít ai ngờ là chính anh ấy chia sẻ với mình trên Yahoo là hồi trẻ anh ấy cũng đã từng có một thời gian chán ghét cộng sản, chán ghét Đảng và Nhà nước. Các bạn quen thuộc với quan điểm cứng rắn của anh Quản Giáo trong blog này cũng như trong blog chú Lê Vũ, diễn đàn LSVN, Hoàng Sa Online, Youtube và nhiều nơi khác v.v. chắc không dám tin rằng anh ấy đã từng ghét CS, ghét Đảng. bigsmile Anh ấy xuất thân gia đình cách mạng, bản thân đã từng ghét cộng sản, rồi sau khi tìm hiểu kỹ càng, nhận thức chính xác lại, qua nhiều cuộc tranh luận đã hình thành những quan điểm rõ ràng và chắc chắn hơn, những quan điểm trung thực, đúng đắn, và phù hợp với lợi ích dân tộc và đất nước.

Trong LSVN mình nhớ mang máng là có đồng chí nào đấy ở VN thì bênh chế độ, ghét Mỹ, khi sang du học ở Cali thì trở thành bênh Mỹ chằm chặp, thậm chí mấy vụ cảnh sát đánh dân cũng bênh, rồi bắt đầu có những lời lẽ "bốc mùi rận". Nhưng sau khi sinh họat 1 thời gian trong diễn đàn đó, lắng nghe những tranh luận, quan điểm, lập luận khác nhau, biết thêm nhiều thông tin, kiến thức mở rộng, thì anh ta cũng phải thú nhận đại khái "nhiều cái bây giờ mới biết ra chứ hồi đó mới qua đây mình cũng ngu như vichoco".

Nhạc sĩ Phạm Duy lại là 1 kiểu khác của tự diễn biến lần 2. Một người đi theo cách mạng kháng chiến chống Pháp, chịu ko nổi cực khổ và bị cấm đóan sáng tác nhạc ủy mị, bi quan, ướt át, ảm đạm, yếm thế làm hại sĩ khí quân đội, rồi bị ông Tố Hữu phê bình gay gắt, bị các đồng chí "đấu tố" vụ bài hát Bên Cầu Biên Giới v.v. Cuối cùng ông bị cái Tôi lấn át, chủ nghĩa cá nhân chiến thắng, ông đã vào Nam theo Tây. Khi về già thì cái Tôi nó tan dần, dần dần cũng nhận ra rõ ràng, khi về VN sống luôn thì ông đã nói 1 câu khá ấn tượng, đại ý là: Bây giờ đất nước đã độc lập, thống nhất, có hòa bình rồi, không còn chết chóc binh đao nữa. Những cái đó đã có rồi, thì tại sao tôi còn lấn cấn gì nữa, đó là lý do tôi về quê nhà sống hết quãng đời còn lại". Từ đó ông sống thanh nhàn ở Hà Nội, không còn những năm tháng chống cộng ồn ào nơi quê người đất khách. Cũng chính vì câu nói đó mà có 1 dạo ông bị bọn phản động ở hải ngoại chửi bới nhục mạ, khai thác đào bới quá khứ, đời tư, làm những trò rất tiểu nhân hèn hạ bỉ ổi.

Và còn nhiều ví dụ khác... Ngoại trừ những trường hợp như Phạm Duy thì hầu hết đều theo 1 trình tự như sau: Tiếp xúc những thông tin "mới", bất mãn với yếu kém khó khăn, gặp những cán bộ xấu, mất niềm tin, những thông tin "mới" càng lúc càng lôi cuốn, rồi wow ta đã nhìn thấy "chân trời mới", đã đặt chân lên (hoặc mơ đặt chân lên) "bến bờ tự do". Tự diễn biến! Một thời gian sau, lên mạng, tranh cãi đã đời, chịu khó tìm hiểu lại, chịu khó tìm hiểu quan điểm lập luận của những người dân thân cộng đời thường mà không phải tuyên giáo, không phải báo chí chính thống, chứng kiến những dơ bẩn nham nhở bẩn thỉu trong cộng đồng cờ vàng, vichoco, rận chủ v.v. thì dần tự diễn biến lần 2.

Vấn đề cốt yếu, then chốt ở đây là nhà nước VN chỉ lo tuyên truyền giáo dục những gì cần thiết chứ không có phản biện lại những "phản biện", những tuyên truyền, những thông tin sai trái của địch. Từ đó hình thành 1 cái rất buồn cười là chỉ có 1 bên phản biện, hay nói đúng hơn là "ngụy phản biện", bôi đen, bôi nhọ, bôi tro trát trấu, bắt bẻ, bắt giò, rình mò thấy bác lãnh đạo nào nói hớ cái gì, sơ hở cái gì là chộp lấy chê cười bên kia. Và bên kia không hề có sự phản biện lại.

Ví dụ: Bọn phản động vu cáo rằng CSVN bưng bít, giấu diếm chuyện "VC thảm sát Mậu Thân Huế", "Hồ Chí Minh gian díu với nhiều phụ nữ có con rơi con rớt", "VC thảm sát Ba Chúc đổ thừa cho Khmer Đỏ để lấy cớ xâm lược, nướng quân ở Campuchia", "Hồ Chí Minh cướp vợ của Lê Hồng Phong", "Lê Duẩn ám sát Hồ Chí Minh", "Võ Văn Kiệt bị đầu độc" v.v. đại loại như thế, và bên ta không chống lại, phản biện lại, vạch trần ra những vu cáo hèn hạ bỉ ổi của chúng. Chúng nó chộp đc cái gì sơ hở, nói hớ, nói sai, sai lầm, yếu kém, tiêu cực, nói chung là bất cứ cái gì chúng bám vào đc của ta thì chúng đều dùng để bôi bác, bôi nhọ. Và chúng ta không giải thích, không thanh minh, không phản biện. Chỉ có 1 bên tấn công, bên kia không cần phòng thủ.

Hiện tượng đó đã tạo ra căn bệnh "thông tin mới", "khái niệm mới", "quan niệm mới", "góc nhìn mới". Nghĩa là khi một "tân binh", rookie, newbie nào đó ấm ớ ra đường vấp phải 1 cái "mới" từ đám phản động, dù là thông tin bóp méo, bịa đặt, bậy bạ, hay những tư tưởng, những ngụy biện hoặc "ngụy phản biện" nghe bề ngoài thấy hay hay, thì cũng dễ bị thuyết phục rằng "đó là thông tin mà mày đã bị CS bưng bít, che giấu suốt mười mấy năm nay dưới mái trường XHCN, dưới 700 tờ báo 'lề phải', 'lề Đảng'". Một kẻ ấm ớ, ù ù cạc cạc, những tân binh nai vàng ngơ ngác vừa mới tiến nhập mặt trận thông tin khốc liệt, hiểm ác, cộng với sự bất mãn xã hội và mất lòng tin vào nhà nước thì dần dần sẽ tự diễn biến, do họ không đi kiểm chứng và xem xét coi những "thông tin mới" đó có trung thực, chính xác hay không, những "khái niệm mới", "quan niệm mới", "tư duy mới" đó có đúng hay không, có hợp tình hợp lý và phù hợp với thực tế Việt Nam, với lợi ích quốc gia hay không.

Từ đó đưa tới 3 quan điểm trong quân mình:

1. Mặc kệ họ! Mình cứ kiên trì tuyên truyền giáo dục những kiến thức cần thiết, những tri thức cơ bản. Khi con em mình có sẵn kiến thức thì sẽ ko bị bọn kia lôi kéo dụ dỗ. Khi 1 người đc trang bị kiến thức đầy đủ thì khi họ gặp những thông tin sai trái, phần đông họ sẽ nhìn ra đó là sai trái và không theo. Không cần thanh minh thanh nga, giải thích mệt mỏi, chẳng khác nào đi PR cho những luận điệu phản động. Đây là quan điểm chính thống hiện nay của Ban Tuyên Giáo.

2. Muốn phòng ngừa căn bệnh phản động thì phải chích thuốc ngừa, thuốc ngừa hiệu quả nhất chính là vạch trần ra, làm rõ ra từng cái sai của họ, từng lý lẽ, luận điệu sai lầm bịp bợm của họ, nó ko phù hợp với lợi ích dân tộc, lợi ích xã hội như thế nào. Phải có phản biện lại bọn họ, phải có bút chiến chống bọn họ v.v. Đây là quan điểm không là chính thống nhưng đc nhiều người trong Ban tuyên giáo, trong làng báo, trong các ngòi bút chống Diễn biến hòa bình của ta ủng hộ, ví dụ nhà báo Nguyễn Văn Minh của báo QĐND, nhà báo kỳ cựu Hữu Thọ, hay giáo sư Mạch Quang Thắng, 1 trong những nhà Hồ Chí Minh học, nghiên cứu về Tư tưởng Hồ Chí Minh thâm niên và nhiệt tình nhất.

3. Tấn công, tấn công, và tấn công vào địch, vào cái sai trái bịp bợm. Không mặc kệ, nhưng cũng không cần phải vạch trần từng li từng tí những luận điệu phản động, không phản ứng, tự vệ, phòng thủ thụ động trước những luận điệu ngụy biện, không thanh minh thanh nga, mà là chủ động tấn công toàn diện và quyết liệt vào chúng, bất cứ cái gì xấu, sai, bịp bợm của chúng nó thì mình đều tấn công toàn diện và mạnh mẽ vào, tương tự như nó đang tấn công toàn diện và mạnh mẽ vào mình trên mặt trận tư tưởng, thông tin, tâm lý chiến. Tấn công dữ dội vào hệ thống lý luận của họ, tấn công vào những sai lầm của chúng, khai thác những bê bối, dơ bẩn của chúng nó. Nghĩa là nó đang làm cái gì với mình bây giờ thì mình làm lại với nó y như vậy, chỉ khác là mình dựa trên sự thật, dựa trên lợi ích quốc dân, và mình tấn công với mức độ mạnh hơn gấp 10 lần chúng nó. Đây là quan điểm cũng có một số người tán thành, trong blog này thì có anh Quản Giáo rất tán thành quan điểm này. bigsmile

Sau khi tự diễn biến lần 2 thì mình cũng hăng máu lắm, máu nóng đầy mình, lúc thì hành động theo quan điểm số 3, lúc thì hành động theo quan điểm số 2 ở trên, hăng say tấn công, phản biện, đập tan những luận điệu ngu dốt mà mình đã rất mệt mỏi với họ trong nhiều năm. Đến nỗi mình ko thể nào sinh hoạt nổi trong những blogs, diễn đàn phản động, vì những luận điệu, những rên rỉ của họ thì mình đã quá quen và chán, mình từng nghe hàng ngày, và bây giờ vẫn đang nghe mỗi ngày, mình rất chán và mệt. Những luận điệu sai lầm mà cứ nhai đi nhai lại hoài thì ai rảnh, ai còn chút kiên nhẫn nào nữa mà đi giải thích hoài, năm này qua tháng nọ?

"Thảm sát Mậu Thân Huế" thì Porter và các phóng viên chiến trường Mỹ đã vạch trần phanh phui ra trò chiến tranh tâm lý bịp bợm từ lâu. Báo chí chính thống VN không thèm thanh minh nhưng ông CCB ở mặt trận Huế là Nguyễn Đắc Xuân (hiện nay là người nghiên cứu về Huế học), đã đăng nhiều bài viết trên trang Sách Hiếm và các website phi chính thống để bác bỏ luận điệu tuyên truyền tâm lý chiến bịp bợm này. Nhưng trò lừa dối này gần 40 năm nay vẫn cứ nhai đi nhai lại.

Những luận điệu về "nhượng Ải Nam Quan", "giấu trận Lão Sơn", "Phạm Văn Đồng bán HS-TS", "CSVN dâng đất bán biển" v.v. đã bị bóc mẽ từ quá lâu, nhưng hơn 10 năm nay vẫn nhai lại. Vậy thì ai chịu nổi nữa? Ai đủ kiên nhẫn để đi giải thích, tranh luận nữa?

Lúc đầu mình cũng hăng say tấn công hệ thống lý luận của họ, tấn công vào các khuyết điểm then chốt không thể sửa chữa của TBCN, tấn công vào những tội ác của Mỹ-ngụy, tranh luận đập tan những ngụy biện, ngụy phản biện của họ, chỉ rõ ra những vu khống và lập luận sai lầm, mâu thuẫn của họ, những thông tin vỉa hè bậy bạ của họ v.v.

Nhưng sau đó mình dần thấy chán, mình nghĩ lại hóa ra biết đâu quan điểm số 1 chính thống của Ban Tuyên Giáo lại đúng? Mình đôi co với cái đám này hoài làm gì. Vấn đề quan trọng nhất, yếu tố quyết định nhất là Đảng, Nhà nước, Chính phủ có làm việc tốt hay không, các cán bộ đảng viên có phải là người tốt hay không. Chứ tuyên truyền hay phản tuyên truyền chúng nó hoài thì cũng vậy thôi.

Làm ăn tệ quá, đưa bọn xấu vào Đảng, thì dân mất hết niềm tin, ko còn tin vào chế độ, thì tuyên truyền, giải thích mãi cũng chả áp phê, hiệu quả gì, dù có tuyên truyền đúng tới cỡ nào, thuyết phục tới cỡ nào. Người dân chủ yếu coi lợi ích của họ và các lợi ích xung quanh gắn liền với họ mà thôi, thái độ ủng hộ hay chống đối nhà cầm quyền là phụ thuộc vào cái thực tế đó, phụ thuộc vào thực tiễn cuộc sống xã hội, chứ ít phụ thuộc vào tuyên truyền.

Tuy nhiên các đồng chí khác làm theo quan điểm số 2, số 3, phản biện lại sự "ngụy phản biện" của bọn phản động, hay tấn công toàn diện, toàn lực vào chúng thì mình đều ủng hộ thôi. Dù mình chán chả buồn tranh luận gì nữa nhưng đôi khi vẫn có những quan điểm không thể để cho nó nói càn đc, bực mình vẫn phải nói. Mình ko ghét những người phản động, nhưng mình ghét rất nhiều quan điểm phản động. Nhiều khi đụng phải những quan điểm đó thì mình ko nhịn đc, ko kiềm chế đc, thế là vẫn phải lên tiếng.

Những người "tự diễn biến lần 2" như mình, hay những người lăn lộn ra từ hàng trăm cuộc tranh luận, bút chiến nảy lửa và làm cho đối phương phải chuyển thành... cãi cùn, cố đấm ăn xôi thì cũng giống như những "lão binh lết ra từ chiến trường thông tin", chẳng có gì để dao động nữa, tất cả đã quá rõ ràng. Bây giờ không còn lý lẽ, lập luận nào của phía bên kia mà mình chưa thuộc lòng.

Hồi đó trên diễn đàn voicechat Paltalk, nghe anh Quản Giáo nói là đám Rận vừa mở miệng ra định nói cái gì thì anh ấy đã "thuộc như cháo", chưa cần nghe đã biết nó định nói gì. "Nó vừa mở mồm ra là mình đã biết nó muốn nói gì rồi". Lúc đó mình chưa tin, nhưng khi thấy đồng chí ấy làm Operator điều hành các phòng Paltalk quả thật khi đối phương vừa định nói cái gì thì anh ấy "mute" rồi lôi cổ xuống ngay, rồi lên nói thay, rồi chỉ ra những sai lầm, bịp bợm, ngụy biện vừa cũ vừa dốt của họ. Đến lúc đó mình cũng phải chào thua và tin là ông này đúng thật là "thuộc như cháo" những lý lẽ, quan điểm của Rận.

Nói cách khác, nếu bây giờ chơi trò chơi đóng vai chống cộng cho vui, xem ai chống cộng hiệu quả nhất, pro nhất, tinh vi nhất, thì những đồng chí "tự diễn biến lần 2" như tụi mình mà tự xưng trình độ chống cộng, trình độ lý luận "rân chủ" hạng nhì thì chắc chắn ko ai dám xưng hạng nhất, kể cả những kẻ chống cộng, các "nhà hoạt động dân chủ" cuồng tín, xảo quyệt, chuyên nghiệp nhất.

Đó cũng là nguyên nhân mình ko thể nào hứng thú sinh hoạt nổi trong những blogs, diễn đàn phản động. Lâu nay vẫn vậy chả có gì mới, nhàm chán, ngán ngẫm. Thuở đời nay bây giờ mà còn những cái đầu bò với những ý nghĩ mặc định (default) rằng "bọn CS con, bọn Hồng Vệ Binh này ko biết Phạm Văn Đồng bán HS-TS cho TQ, CS đã tàn sát xxxx, CS đã bán xxxx, Hồ Chí Minh đã giết xxxx, "đa đảng là dân chủ", "tư bản là giàu mạnh", "cộng sản là nghèo đói ác ôn côn đồ", "tư bản là văn minh là thiên đường, là bến bờ tự do, tử tế thánh thiện như thiên sứ", "VN không có tự do dân chủ nhân quyền", "CS, XHCN là lang thang chết đói", "Marx, Lenin là những thằng khùng tàn ác", bọn Hồng Vệ Binh, Việt Cộng con chúng nó bị CS nhồi sọ và bưng bít giấu diếm dưới mái trường XHCN cho nên chúng ta phải đi khai sáng cho chúng nó biết blah và blah..."

Ko biết bọn đầu bò đó có hiểu nổi khi chúng lân la đến nói những điều đó thì người ta nhìn chúng với cặp mắt gì hay không? Những kẻ luôn vỗ ngực đòi đi "khai trí", "khai sáng", "khai mở" cho thiên hạ đó giống y như những kẻ rừng rú sống lâu ngày trong rừng già châu Phi cách ly với thế giới văn minh bên ngoài nên không hề cập nhật thông tin. Họ chỉ chăm chăm nhìn vào Ban tuyên giáo và các báo chí chính thống mà không cần biết chính những người dân nghĩ sao về họ, nhìn họ thế nào, nói sao về họ, phản biện các luận điệu ngu dốt của họ thế nào. Dân tộc, người dân VN không có ngu, mọi người đều biết cái gì là lợi ích của mình và của dân tộc, trái lại thiểu số phản động đó nên coi lại IQ, kiến thức, trình độ hiểu biết của mình. Không nên tự nhốt mình trong những vòng tròn xã hội (social circle), những nơi công kích một chiều, bôi đen bôi đỏ, tung tin đồn nhảm nữa.

Ví dụ như box Triết Học trong diễn đàn LSVN, nếu ai có chút kiến thức cơ bản thôi về chủ nghĩa Marx vào đó liếc qua một vòng thì sẽ té xỉu bởi những "lập luận" chửi đổng, lên án, tấn công từ 1 đám rận không hiểu gì về CN Marx, nhưng lại cao giọng hung hăng chửi bới chủ nghĩa này, nhưng té xỉu ở chỗ là chúng nó chửi những cái mà Marx không hề nói, nghĩa là chúng nó "nhét chữ vào mồm kẻ thù" rồi chửi vào những cái chúng nó vừa nhét, thái độ thì giống như bọn chửi thuê chửi mướn. Tư cách, nhân phẩm, kiến thức, giá trị, chất lượng, nhân cách của đám phản động, chống cộng này trong mắt người dân nó thấp tới mức không thể thấp hơn, không thể nào khinh hơn đc nữa, không thể nào tôn trọng nổi, kể cả trong mắt những người không ưa chế độ. Với những "phẩm chất", thái độ, hành động đó thì ai coi trọng cho nổi.

Hiện nay trong xã hội VN có đầy những người ko thích chính quyền, bất mãn với nhiều cán bộ đảng viên, cấp dưới ghét cấp trên, mất lòng tin, nói chung là ko có thiện cảm, cảm tình với Nhà nước, do những yếu kém trong lãnh đạo, do cuộc sống của họ khó khăn, do chứng kiến chuyện này chuyện kia, do gặp những cán bộ đảng viên biến chất v.v. Đó là chuyện bình thường trong xã hội. Nhưng ngay cả những người đó cũng không quan tâm coi trọng bọn phản động, "dâng chủ" đó. Và bọn rận đó trong mắt đại chúng vẫn chỉ là một đề tài tiếu lâm, đem ra làm trò cười châm biếm cho vui, chứ không đặt nặng vấn đề, không thù ghét cũng chả coi trọng. Các bạn thử tra từ khóa "vichoco" (viết tắt của "Việt Chống Cộng") trên Google thì sẽ thấy ngay điều này. Chỉ một số ít là thù ghét chửi bới bọn họ, còn lại đều là bò lăn ra cười bọn họ, đích thị là một chủ đề tiếu lâm, giúp vui mọi người, giúp mọi người xả stress.

Không chỉ người ngoài không tôn trọng bọn chống cộng, phản động, mà chính bọn họ cũng không tôn trọng lẫn nhau, thường xuyên chửi bới chống báng nhau. Hễ thằng này ngoi lên, nổi lên một chút thì cả chục đồng đội chiến hữu liền vây lấy ném đá đè xuống. Những chiếc mũ tay sai CS, VC nằm vùng đc ném vào nhau đều đều và vô tội vạ. Bao nhiêu tai tiếng bẩn thỉu, lem nhem tiền bạc, trở mặt chống nhau, chửi bới nhau vì tiền, thậm chí lôi cả đời tư, gia đình, họ hàng, vợ con, cha mẹ nhau ra chửi bới mạt sát bôi nhọ nhục mạ trên báo chí cộng đồng và trên các forums, blogs tự xưng, tự phong là "dân chủ", "lề dân", "lề trái". Hễ có vụ quyên tiền nào là y như rằng vụ đó có chuyện, người này người kia bất mãn phanh phui. Cố tìm ra bao nhiêu danh nghĩa để quyên tiền chấm mút, móc túi đồng hương.

Mình hoàn toàn có thể lập ra danh sách những cái ngu ngốc ngớ ngẩn dốt nát đến "nguy hiểm" của phía bên kia, những cái thiếu thông tin của phía bên kia, mình có thể tiếp tục tấn công, hăng say phản biện, nhưng đã từ rất lâu rồi mình ko thấy cần thiết phải làm vậy nữa.

Phản động không đáng ngại, "Diễn biến hòa bình" theo mình nghĩ thì không đáng lo lắm, cái đáng lo ngại chính là bản thân chúng ta ko đc tốt, làm việc ko đc hiệu quả, dần dần lạc hướng, mất dân, mất chủ nghĩa, mất niềm tin, mất đồng chí, mất nhau, mất đoàn kết, tan rã.

Bọn phản động hoàn toàn có thể đc sử dụng như những vi khuẩn phòng ngừa, lợi dụng chúng nó để làm 1 động lực để thúc đẩy chúng ta làm tốt hơn, làm việc hiệu quả hơn, kết quả khởi sắc hơn, thận trọng hơn trong công tác trồng người, công tác cán bộ, nhân sự, công tác giám sát v.v.

Khi bác sĩ muốn ngừa bệnh cho bệnh nhân, thì họ chích vào chúng ta 1 lượng vi khuẩn gây ra bệnh đó, 1 lượng nhỏ thôi, ko quá nhiều, nếu quá nhiều vi khuẩn thì cơ thể sẽ sinh bệnh, nếu ko có vi khuẩn thì cơ thể không biết thích nghi và đề kháng căn bệnh đó. Cho nên 1 lượng nhỏ vi khuẩn luôn là cần thiết cho sự mạnh khỏe của cơ thể, cho sự rèn luyện sức đề kháng, khả năng kháng sinh của cơ thể. Bọn phản động đối với dân tộc và đất nước VN cũng giống như đạo lý đó.

Trong số những người phản động, chống cộng, nếu ai lỡ vấp ngã, lạc hướng, nhưng nếu vẫn là 1 người tốt, có tấm lòng yêu tổ quốc, yêu dân tộc thật sự, không để cho cái Tôi, cái chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi của mình lấn át lòng yêu nước, nhìn nhận sự việc bằng lý trí, tích cực tìm hiểu thêm, học hỏi thêm thì cũng sẽ đến lúc nào đó họ sẽ theo bản năng tự nhiên, theo lý trí mà tìm lại đúng con đường mà đi.

10 người tự diễn biến thì có 5, 6 người trong số đó sau này cũng tự diễn biến lần 2. Cứ 10 người tự diễn biến thì có thêm 100 người hải ngoại về nước làm ăn, đầu tư, kinh doanh, đóng góp cho đất nước, góp phần xây dựng quê hương. Tỷ lệ ngày càng tăng kiều hối và lượt kiều bào về nước, định cư trong nước (trong đó có rất nhiều người trước 1975 là lính SG, các ông bà H.O., dân xuất thân cờ vàng, những người đã từng chống cộng) v.v. đã cho thấy điều đó. Và cứ 10 đảng viên tự diễn biến thì có thêm 50 đoàn viên trung thành bổ sung vào Đảng, không ngừng lớn mạnh. Thải ra rồi nạp vào là quy luật tự nhiên, một con người, một tổ chức, hay một quốc gia thì cũng thế.

Cái đáng sợ không phải là người cộng sản tự diễn biến thành phản động. Mà cái đáng sợ chính là những đảng viên cộng sản tự chuyển hóa, tự diễn biến thành quan tham, tham nhũng, thoái hóa biến chất, những "đảng viên giấy", viết chữ "cộng sản" to tướng ngay giữa trán, vẽ hình búa liềm to tướng ngay giữa ngực, nhưng chỉ là những kẻ tư bản đỏ đầy giả dối, giả tạo, miệng tụng nam mô trong bụng một bồ dao găm. Cái đó mới đáng lo lắng cho tương lai, tiền đồ của đất nước, dân tộc, Đảng, chế độ, con đường XHCN ở VN.

Rốt cuộc mình có hối hận vì ngày xưa mình có quan điểm sai lầm hay không? Hối hận thì có nhưng chút ít thôi, vì mình cũng chả có tham gia tuyên truyền gì nhiều, ko có hoạt động gì gây hại cho đất nước. Và động cơ của mình là trong sáng, là yêu nước "nồng cháy", tưởng rằng như vậy là tốt hơn cho nước cho dân. May mà sớm nhìn lại và nhận ra "ngu dốt + nhiệt tình = phá hoại" và đã hiểu ra nhiều vấn đề.

Nhiều lúc chả hiểu tại sao mình và nhiều người đã nhận ra cái gì là đúng, cái gì là sai mà vẫn còn nhiều người chưa nhận ra. Nhưng mình nghĩ nếu họ thật sự yêu nước, có tâm có trí, không bị cái Tôi cá nhân và tính hiếu danh, hiếu thắng lấn lướt đè lên lợi ích dân tộc, không bị cảm tính lấn át đè lên lý trí, không bị những sự kiện xấu, con người xấu, tin tức xấu làm quên đi tình hình thực tại và bức tranh toàn cảnh của đất nước, thì sớm muộn gì, trước sau gì có ngày họ cũng sẽ ngộ ra và quay về với đại khối dân tộc.
[...]

Categories:
Comments

"Ếch ngồi đáy giếng"
=> Chỉ những kẻ tầm nhìn hạn hẹp như kiến thức, nhưng vẫn ngỡ ta đây số 1, khư khư bảo thủ quan điểm sai lạc của mình.

"Nhồi sọ"
=> Từ để chỉ một sự giảng dạy kiến thức theo kiểu "cưỡng hiếp não". Tuyên truyền, phổ biến những thứ phi sự thật, không đâu. Có 2 kiểu "nhồi sọ" :
1. Nhồi sọ bị động : Người "nhồi" nói hoài, nói mãi, theo thời gian và chất xám thì người "bị nhồi" tin là thật (chất xám càng ít, "nhồi sọ" càng dễ)
2. Nhồi sọ chủ động : Người "bị nhồi" tự động đi tìm học những tài liệu tầm bậy theo sự sai khiến của lòng "đam mê muội"

1. Về "ếch ngồi đáy giếng":

Vichoco : Việt Nam phải theo đa đảng !!!

Tân binh : Đa đảng là sao anh hai ? Bạn em nói VN theo một đảng tốt mà ?

Vichoco : Bạn em là đồ "ếch ngồi đáy giếng" thì biết éo gì về chính trị. Bây giờ nước nào cũng đa đảng nên nước nào cũng giàu, em không thấy VN 1 đảng nên nghèo à

Tân binh : Thế à. Anh nói rõ cho em biết đi

Vichoco : &$%Việt Cộng tàn sát&%$*$%*tham nhũng^@%(&^Y^%*^%dân chủ tự do)*&(%^....bla bla

.......20 phút sau........

Tân binh->Trẻ trâu : Việt Nam phải theo đa đảng !!!!




2. Về "nhồi sọ"

Vichoco : Việt Nam Cộng hòa là dân chủ, tự do, giàu mạnh nhất thế giới !!

Tân binh : Đồ thằng chó phản động. Mày nói như lào chứ. Sao tao đọc trong sách lịch sử không có câu nào nói điều này ? Rõ ràng, VNCH là lũ tay sai chân sai, bán nước cho Mỹ

Vichoco : Mày bị Việt Cọng nhồi sọ rồi nên chả biết gì cả. Sách của chúng toàn nói sai để dụ dỗ, chứ nói đúng sự thật thì chúng cạp đất mà ăn à ? Đừng nghe theo lời kẻ chiến thắng, nghe theo tụi tao đây lày.

....Rồi bắt đầu màn "khai trí"....

Tân binh->Trẻ trâu : Hả, có chuyện đó sao ? Đúng là cuộc đời không như những gì mình thấy, tao phải chống Cộng mới được, vì đất nước. Bác Hồ cái mẹ gì, lúc trước tao chỉ biết đọc theo sách của chúng nên bị chúng dụ, bây giờ tao đã khác rồi, tao tìm được chân lý rồi, tao sẽ cứu dân mình khỏi sự tàn bạo của V+, tao sẽ là anh hùng dân tộc ! Tao tự hào về tao quá đi!!! lol

=> Chúng nói Cộng Sản Việt Nam "nhồi sọ" hay "đừng nghe lời kẻ chiến thắng" trong khi các tài liệu ngoại quốc cũng thừa sức đánh đổ những luận điệu xuyên tạc, lưu manh của chúng ! Và... thật trắng trợn và đáng khinh bỉ khi chúng lấy điều tốt của người khác để miêu tả chúng và lấy điều xấu của chúng để hạ thấp người khác.

theo Việt Bình
[...]

Comments


Lũ trẻ trâu:

#0: "những hình ảnh như vậy lẽ ra là hết sức bình thường trong 1 xã hội văn minh. vậy tại sao ở Việt Nam nó lại khiến chúng ta phát sốt? Phải chăng vì nó quá hiếm hoi, quá lạ lẫm? Nhất là vs lực lượng CA lại càng hiếm. Xem những hình như vậy mình ko thấy tự hào chút nào. Trong 1 xã hội của những kẻ mù thì thằng chột là thằng sáng mát. Trong 1 xã hội tật nguyền thì người lành lặn là quái dị. Phải chăng là như thế?"

Người hiểu biết:

#1: chẳng có gì mà phát sốt cả, đơn giản cái tốt không nói thì cái xấu che hết mất, dù cái xấu không nhiều

Hình ảnh như trên cũng chẳng có gì lạ lẫm đến nối phải gấp, không thì hết nóng sốt cả.

http://www.yeutoquoc.org/threads/65/
Vào link tớ đưa, đầy ra đấy, mỏi tay chẳng buồn pót

Nên dùng từ đẹp thay cho nóng với sốt

#2: cái xấu không nhiều mới lạ. bây giờ xã hội thực dụng, đạo đức bị đồng tiền chi phối, tìm người tốt bây giờ hiếm như mò kim đáy bể chứ ở đó mà cái xấu không nhiều! :-< #3: chúng ta ở trên mạng ảo quá nhiều, tiếp xúc thông tin tiêu cực quá nhiều, tiếp xúc bọn phản động quá nhiều. Nên có vẻ nhìn cuộc sống tiêu cực quá rồi. em ra ngoài đi, bạn bè em, những người xung quanh em, bao nhiêu người là người xấu mà em bảo người tốt khó kiếm ? Chính chúng ta đang bị rận tiêm nhiễm chứ không phải ai khác. Công ty anh 5,6 chục người mà anh không tìm thấy đâu người xấu, ngày ngày họ vẫn đi làm, cười nói với nhau, ăn cơm cùng nhau, thảo luận chia sẽ với nhau, quan tâm lẫn nhau. Dẫu chả phải giúp nhau như mẹ giúp con, nhưng tất thảy đều là người lương thiện, người tốt. Về nhà, gặp gỡ bạn bè, cà phê cà pháo, tám chuyện với nhau, ôm vai bá cổ, hỏi han nhau khi cần, giúp nhau khi khó. Bạn bè anh toàn người lương thiện, người tốt. Đi ra đường thỉnh thoảng bắt chuyện người này người kia, khi thì bác xe ôm, khi thì mấy cụ đánh cờ tướng, khi thì mấy cô bán tạp hóa, khi thì mấy anh chàng sinh viên. Dẫu có vài người không hòa nhập câu chuyện, nhưng hầu hết đều vui vẻ với nhau, chia sẻ với nhau vài câu chuyện nhỏ, đời thế vui rồi. Họ là người lương thiện cả đấy. Chỉ có mạng ảo này, chỉ có trong môi trường của cái hội này, thì người xấu mới không để đâu cho hết thôi. Ngày hôm nay nó nói, ngày kia nó nói, ngày kia nữa nó cũng nói, đầu óc không lùng bùng mới lạ. #4: Mọi người suốt ngày tiếp xúc Rận nên bị ảnh hưởng ít nhiều thôi chứ quanh ta người tốt vẫn nhiều mà. http://www.yeutoquoc.org/threads/175/
[...]

Categories: , ,
Comments

Tổ chức khủng bố Việt Tân

Sau khi cuộc chiến chống Mỹ của Việt Nam kết thúc, một số phần tử ngụy quân và ngụy quyền chạy theo sang Mỹ. Một bộ phận trong số này chẳng những không ăn năn hối cải, không cải tà quy chính, mà còn ngày càng lầm đường lạc lối, dấn thân vào tội ác, do thù hận, do ngu dốt không thức thời, vì lợi ích cá nhân, vì những đồng đô la nhơ nhuốc, chúng đã điên cuồng chống phá Việt Nam. Chúng lập rất nhiều tổ chức, đảng phái, hội đoàn, “cộng đồng” khác nhau để chống lại đất nước. Một trong những tổ chức khủng bố ấn tượng nhất, gây nhiều tội ác nhất, chính là tổ chức khủng bố Việt Tân.

Tổ chức khủng bố “Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng”, gọi ngắn gọn là “Việt Tân”, với lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng, là một tổ chức khủng bố xuyên quốc gia do cựu phó đề đốc ngụy Sài Gòn Hoàng Cơ Minh thành lập và huấn luyện, dưới sự tài trợ của chính phủ Hoa Kỳ trong thời Chiến tranh lạnh và trong thời gian Việt-Mỹ chưa bang giao. Sau khi hai nước bình thường hóa quan hệ, Việt Tân vẫn được chính phủ Mỹ, chủ yếu những thành phần chính trị gia phản động, diều hâu, vẫn còn mang tư tưởng thực dân đế quốc, chống Việt Nam, chống XHCN, hoặc những chính trị gia cơ hội (muốn tranh thủ Việt Tân để lợi dụng chúng vận động kiếm phiếu trong cộng đồng người Việt hải ngoại) trong chính phủ Mỹ tài trợ qua nhiều quỹ khác nhau. Tổ chức khủng bố này hoạt động với chiêu bài “quang phục Việt Nam”, “phục quốc”, “đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền, phú cường cho Việt Nam”. Chúng không dám thừa nhận bản chất khủng bố của mình, mà thường tự xưng, tự phong mình là những “nhà hoạt động nhân quyền”, “nhà dân chủ”, “người bất đồng chính kiến”, “người có quan điểm khác biệt”, “chiến sĩ tự do” (freedom fighter) v.v.

Những hoạt động của Việt Tân

Trong những năm 1980, dưới tên gọi “Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam” hoặc còn được gọi là “Mặt trận Hoàng Cơ Minh”, tổ chức khủng bố Việt Tân đã nhiều lần đem các loại súng đạn, chất nổ, lựu đạn, mìn, tiền giả, ma túy vào Việt Nam để phá hoại kinh tế - xã hội, khủng bố người dân và khủng bố chính quyền.

Trong thập niên 1990, sau khi Mỹ chính thức bình thường hóa quan hệ ngoại giao với Việt Nam, đồng thời manh nha có ý tưởng “chống khủng bố” và sử dụng chiêu bài này để bành trướng quốc tế, xác định “kẻ thù chính của nước Mỹ chính là chủ nghĩa khủng bố”, thì Mặt trận Hoàng Cơ Minh cũng lập tức đổi tên thành “Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng” (Việt Tân) và tuyên bố cái gọi là “cương lĩnh mới” của chúng, hứa hẹn từ nay sẽ không còn đấu tranh bạo lực giết người nữa mà chuyển sang đấu tranh “bất bạo động”, bằng tuyên truyền chính trị, phù hợp với sự chuyển đổi sách lược từ chiến tranh bạo động sang Diễn Biến Hòa Bình của Hoa Kỳ và phương Tây. Tức quan thầy thay đổi sách lược thì đệ tử cũng thay đổi sách lược. Quan thầy tuyên bố “tôi đây chống khủng bố” và kêu gọi “chống khủng bố” thì đệ tử cũng vội vã thanh minh “tôi đây không phải là khủng bố”. Và cũng để quan thầy khỏi mang tiếng “tài trợ khủng bố”, nuôi dưỡng khủng bố.

Cũng trong những năm 1990, mặc dù bề ngoài đã tuyên bố thay đổi chiến lược từ bạo động sang “bất bạo động”. Nhưng thỉnh thoảng Việt Tân vẫn sai người vào VN đặt chất nổ, rải và dán truyền đơn, xách động, dụ dỗ, mua chuộc những thành phần bất mãn, những phần tử lưu manh, giang hồ, xã hội đen, tội phạm ở VN để hoạt động cho chúng. Hầu hết người của Việt Tân trong thời gian này khi bị bắt giữ ở VN đều tìm thấy vũ khí nguy hiểm trên mình chúng, như súng lục, lựu đạn, dao găm, lưỡi lê v.v.

Kể từ năm 2000, cuộc chiến “chống khủng bố” do Hoa Kỳ đứng đầu đã rất ác liệt. Mối quan hệ đối tác kinh tế Việt-Mỹ ngày càng tốt đẹp, thuận lợi. Thế giới văn minh hơn, yêu hòa bình hơn. Dân trí Việt-Mỹ ngày được nâng cao, tình thế đã khác xưa, thời thế thay đổi, nên Việt Tân ngày càng chuyển qua hình thức phá hoại chính trị, diễn biến hòa bình là chính, ít còn dùng bạo lực giết người cướp của như trước đây. Tuy nhiên, thỉnh thoảng chúng vẫn sai người về VN thực hiện các nhiệm vụ khủng bố để lấy tiếng. Nhằm thực hiện ý đồ vừa có thể khủng bố Việt Nam trong thời đại mới, vừa có thể tránh tiếng khủng bố, chúng đã tiến hành 2 bước:

1. Sai người về nước khủng bố. Trong thời gian điều tra, giam giữ phạm nhân thì Việt Tân ỡm ờ, không tuyên bố gì chính thức, và trả lời phỏng vấn kiểu nước đôi, ba phải, “văn chương huề vốn”, chung chung.

2. Sau khi tên khủng bố đã bị bắt, đã khai báo, đã tự viết bản nhận tội và ký tên và báo chí VN cho biết đây là thành viên của tổ chức khủng bố Việt Tân thì chúng mới tuyên bố chính thức và “minh định lập trường” rằng đây “không phải là người của chúng tôi”.

Hành động nước đôi, hai mặt này của Việt Tân xảo quyệt, hiểm độc ở chỗ nó vừa lấy tiếng được cho tổ chức này, rằng “chúng tôi vẫn có thực lực”, “chúng tôi có khả năng lật đổ chế độ VN”, “chúng tôi hoàn toàn có thể làm ra những việc lớn lao”, “chúng tôi có giá trị mặc cả”, “chúng tôi có đủ tư cách, đủ tiêu chuẩn để nhận tài trợ từ các quỹ của chính phủ Hoa Kỳ”, “chúng tôi có đủ tư cách để thu hút sự chú ý của chính phủ Mỹ và các chính phủ phương Tây khác”. Đồng thời cũng hé lộ, úp mở rằng ta đây có dây mơ rễ má với chính phủ Mỹ đấy nhé, nhằm ra oai với đồng bào hải ngoại. (Chứ 1 mình Việt Tân thì không dám làm những chuyện điên rồ như vậy nếu không có xếp Mỹ chống lưng) Mà cũng vừa tránh được tiếng khủng bố vì “chúng tôi đã tuyên bố chính thức rằng mình không phải khủng bố, và tên khủng bố này không liên quan với chúng tôi đấy nhé”. Như vậy, Việt Tân vừa lấy được tiếng, tăng cường “số má”, cường hóa “thương hiệu” của mình, và vừa tránh được tiếng khủng bố, tránh cho chủ Mỹ cái tiếng “nuôi khủng bố”, “tài trợ khủng bố”.

Một chiêu làm mãi cũng nhàm và bị chủ Mỹ chê là “one trick pony” (ngựa con chỉ biết diễn mỗi một trò), nên thỉnh thoảng Việt Tân cũng “mix it up” (thay đổi những cách đối phó khác nhau) bằng cách là trong nhiều trường hợp khác, thay vì làm bộ làm tịch tuyên bố “không phải người của chúng tôi” thì Việt Tân nói huỵch toẹt ra là “đây đúng là người của chúng tôi, nhưng họ không có khủng bố, công an CSVN đã vu oan giáo họa cho họ và viết giả các bài viết thú tội, giả mạo chữ ký của họ”, khi báo CAND đưa lên hình ảnh chữ viết, chữ ký, và những phạm nhân tự thú bằng chính lời nói của chúng trước máy ghi âm, máy quay, thì Việt Tân lại sửa giọng “quản giáo CSVN đánh đập tra tấn các tù nhân lương tâm của chúng tôi, hăm dọa họ, đe dọa gia đình họ, bắt ép họ phải nói, phải viết theo ý CSVN, theo kịch bản của CSVN v.v.” Mặc dù trong các video clips ai cũng thấy rõ những tên hèn nhát “chưa khảo đã khai” này tự thú rất ngoan ngoãn, trôi chảy, và không hề có dấu hiệu thương tích sứt mẻ hay bị đánh đập gì, hay bị sức ép tâm lý gì.

Nói chung, trong thập niên 1980, Việt Tân không hề che giấu bản chất khủng bố cố hữu của mình. Trong thập niên 1990 thì Việt Tân bề ngoài tuyên bố “bất bạo động” bằng mồm, nhưng bên trong thì vẫn có những đợt chống phá khủng bố thô bạo. Trong thập niên 2000 thì chúng hạ nhiệt khủng bố, tăng cường phá hoại bằng Diễn biến hòa bình. Tuy nhiên thỉnh thoảng làm vài cú để chứng tỏ với quan thầy rằng “chúng em vẫn còn xài được” và xù lông ra uy với đồng bào hải ngoại và các phe phái khác, các tổ chức khủng bố khác rằng “bọn tao vẫn còn số má lắm”. Nếu xưa kia đường lối của Mỹ đối với các nước XHCN và Việt Tân đối với VN thuần túy là bạo lực đẫm máu thì ngày nay đường lối và chủ trương của chúng là “Diễn biến hòa bình kết hợp bạo loạn lật đổ”, tức chúng dùng biện pháp hòa bình, ôn hòa, bất bạo động kết hợp với bạo động lật đổ. Mà biện pháp bất bạo động, cách mạng màu, cách mạng da cam, cách mạng nhung, cách mạng đường phố, dụ dỗ và kích động những người chống đối đổ xô ra đường để làm náo loạn đường phố, kinh động xã hội, rối loạn trật tự an ninh, là nhiệm vụ chủ yếu. Biện pháp bạo động, khủng bố ngày nay chỉ còn là những biện pháp phụ, có tính chất hỗ trợ.

Những nhân vật chóp bu lãnh đạo Việt Tân của thời khủng bố lộ liễu, trắng trợn vào thập niên 1980 (như Đỗ Hoàng Điềm, Hoàng Cơ Định em ruột Hoàng Cơ Minh, Lý Thái Hùng v.v...) cũng chính là những tên lãnh đạo tổ chức này trong thời khủng bố nhát gừng và diễn biến hòa bình hiện nay.

Địa bàn hoạt động của Việt Tân bao gồm khắp nơi trên đất Mỹ. Chúng luôn tìm cách khủng bố ở Việt Nam và cơ quan ngoại giao VN tại một số nước láng giềng, nhưng thường bị bắt trước khi thủ ác. An ninh VN đã và đang cài rất nhiều người trong hàng ngũ của chúng, mỗi khi chúng về nước là bị chặn bắt ngay từ phi trường, hoặc theo dõi ngay từ đầu tới cuối.

Tại Hoa Kỳ, bọn Việt Tân luôn thò cánh tay lông lá vào các cộng đồng người Việt, các thành phố có nhiều đồng hương, nhúng tay vào hầu hết các đảng phái, tổ chức, hội đoàn, báo chí, truyền thông, nhà xuất bản, trung tâm thương mại, cơ sở kinh doanh v.v. Trong nước thì chúng luôn tìm cách dùng điện thoại, Internet, e-mail, và cả Paltalk để móc nối, bắt liên lạc, để lấy tiếng với quan thầy. Ngoài nước thì chúng cũng không ngừng bành trướng thế lực, mở rộng địa bàn, cài cắm đồng bọn vào các tổ chức khác, tạo ra các tổ chức ngoại vi, các tổ chức đối lập cuội, mua chuộc, dụ dỗ, hăm dọa những người thuộc tổ chức khác. Chúng như một tổ chức băng đảng lưu manh quy mô lớn, không ngừng tìm cách mở rộng thế lực, bành trướng địa bàn, thôn tính các phe nhóm khác để độc quyền bá chủ, độc quyền chống Cộng, độc quyền làm trùm, độc quyền hưởng phân (fund) Mỹ. Hành động bành trướng, lũng đoạn, phá rối, quấy phá các phe đảng khác và có mưu đồ muốn xóa sổ họ của Việt Tân cũng đã bị các phe phái chống cộng khác chống trả quyết liệt, và phản pháo, lên án, vạch trần âm mưu thủ đoạn của chúng các đài báo chống cộng khác tại hải ngoại.

Những tội ác khủng bố, lừa đảo của Việt Tân đối với Việt kiều hải ngoại

Mặc dù luôn rêu rao và khoe chiêu bài “đấu tranh vì tự do ngôn luận tại Việt Nam” nhưng Việt Tân có một “thành tích” đáng sợ về khoản giết người bịt miệng, khủng bố Việt kiều hải ngoại, nhất là trong thời gian cuối thập niên 80, khi Việt Tân còn mang tên “Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam” hay “Mặt trận Hoàng Cơ Minh” và thời gian sau khi Hoàng Cơ Minh bị quân dân Việt – Lào bắn chết trong chiến dịch khủng bố mang tên “Đông Tiến”. Để tiếp tục lừa tiền đồng hương và không muốn làm hụt hẫng không khí chống Việt Nam tại Mỹ, những tên chóp bu, đầu mục, đầu sỏ, cầm đầu băng đảng khủng bố Việt Tân đã bưng bít thông tin, giấu diếm ém nhẹm đi tin tức Hoàng giáo chủ đã “băng hà”. Hoàng Cơ Định trâng tráo cầm micro tuyên bố chắc như đinh đóng cột rằng “Chiến hữu Hoàng Cơ Minh, và cũng là anh trai tôi, vẫn còn sống và đang hoạt động chống Cộng sản quyết liệt trong các rừng già tại biên giới Việt – Lào”, Đỗ Hoàng Điềm thì phụ họa tuyên bố chắc nịch trên đài phát thanh rằng “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh không hề tuẫn tiết gì cả, đó chỉ là thông tin tuyên truyền dối trá của VC, không thể nào tin được”. Trong khi hình xác chết của Hoàng Cơ Minh đăng rõ ràng trên mặt báo. Rất tiếc xưa nay báo chí VN không được phép lưu hành tại hải ngoại, hầu hết những siêu thị, nhà sách nào phát hành báo chí trong nước đều bị những kẻ luôn mồm “đấu tranh cho tự do báo chí”, “đấu tranh cho tự do thông tin” kéo bè kéo đảng đến biểu tình, ăn vạ, bắt phải dẹp bỏ, có lúc chúng cho lâu la tự tay đem đốt hoặc giục những tờ báo trong nước vào thùng rác. Do bị bưng bít thông tin, rất nhiều người không biết trùm khủng bố Hoàng Cơ Minh đã đền tội, vẫn quyên tiền cho Việt Tân để chống phá trong nước.

Để lừa đảo, gạt tiền quyên góp từ đồng hương. Không những Việt Tân giấu diếm, bưng bít thông tin về cái chết của Hoàng Cơ Minh, mà chúng còn giả mạo những lá thơ “do Hoàng Cơ Minh gởi về”. Đôi khi chúng còn viết trên các tờ báo của chúng, chúng tuyên bố trên các đài phát thanh của chúng rằng “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh có điện thoại về”... Những người nào nêu nghi vấn hoặc tố cáo, vạch trần trò lừa gạt bịp bợm của chúng đều bị chúng thuê xã hội đen đánh đập, dằn mặt, thủ tiêu. Như trường hợp chúng thuê người bắn chết ký giả Lê Triết, khủng bố vợ con của ông này. Ám sát hụt giáo sư Cao Thế Dung. Vợ ký giả Lê Triết và ông Cao Thế Dung từng kiện Việt Tân ra tòa vì tội mưu sát, nhưng cũng như bao vụ khác, những tên cầm đầu Việt Tân đều được trắng án và tha bổng một cách vô lý, kỳ lạ, mờ ám, và có dấu hiệu tiêu cực. Cho thấy ai là kẻ thật sự đứng sau lưng Việt Tân. Có rất nhiều cựu thành viên Việt Tân, bao gồm cả những tên từng là lãnh đạo cấp cao, đã viết sách, viết báo tố cáo bản chất tội lỗi, tàn bạo, hung ác, man rợ của Việt Tân, và những chuyện nội bộ nhơ nhớp, dơ dáy, bẩn thỉu mà Việt Tân bưng bít, trong đó chủ yếu là những chuyện lừa gạt, gian lận tiền bạc, kết bè kết cánh, ăn chia không đồng đều, khủng bố thanh toán người khác v.v. có không ít những chuyện chúng chém giết thanh toán, loại bỏ, trừ khử lẫn nhau vì đồng tiền và quyền lực. Có những người đã thoát ly Việt Tân từ lâu nhưng vẫn thường xuyên bị quấy rối, dằn mặt, hăm dọa tính mạng, khi thì bị gọi điện thoại phá (prank call), lúc thì bị chọi trứng, cà chua, gạch đá vào cửa sổ xe, cửa nhà, cửa sổ nhà v.v. Chúng thường thuê các nhóm xã hội đen, trộm cướp, và nhất là các băng đảng (gang) vốn đầy rẫy ở các trường trung học Mỹ, những tên thiếu niên này cần tiền, có tiền thì việc gì chúng cũng làm và không cần biết người bỏ tiền cho chúng là ai. Vì vậy thuê bọn bất hợp pháp, bọn gangster, bọn vô gia cư (homeless) này thì thường rất dễ chạy tội. Chúng thường thuê bọn gang “hit-n-run” và “drive by shooting” (chạy ngang bắn rồi chạy luôn), thường chúng bắn vào nhà, vào cửa, vào cửa gara, vào xe, vào bánh xe v.v. để khủng bố tinh thần, khủng bố tâm lý những người bất đồng chính kiến. Nghiêm trọng hơn là chúng dò biết trước và đậu xe chờ đến khi chủ nhà vừa mở cửa ra ngoài là bị bắn gục ngay trước cửa nhà.

Tất cả những cơ sở kinh doanh, thương mại, của Việt Tân cũng như của người khác, bất kỳ lĩnh vực gì, từ siêu thị cho tới nhà sách, tiệm video, văn phòng dịch vụ, địa ốc, bảo hiểm v.v. miễn sao người Việt là chúng kéo đến đặt thùng tiền “yểm trợ kháng chiến” hoặc “yểm trợ quốc nội” hoặc “yểm trợ phục quốc”. Chỉ có người Mỹ là chúng không dám đụng tới. Chúng chẳng khác gì bọn giang hồ chuyên kéo lâu la tới đòi tiền bảo kê, dĩ nhiên chẳng ai dám chống lại. Gọi cảnh sát địa phương thì cũng vô dụng, vì chúng sẽ giải thích là “chúng tôi chỉ đặt thùng tiền quyên góp mà thôi” và sau đó chủ thương mại sẽ phải dọn đi nơi khác vì không chịu nổi đòn trả thù tàn bạo và dai dẳng của chúng. Có khi chỉ là những trò biểu tình nhân danh “tự do ngôn luận”, “tự do biểu tình” của chúng để phá chuyện làm ăn của người ta, chiếm chỗ đậu xe của khách hàng, đưa kẻ bị hại đến tình trạng nhẹ thì lỗ lã, nặng thì phá sản, chúng sẽ tận dụng các báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình Việt ngữ của chúng để “đập” và “dìm hàng” đối tượng tơi tả, bịa đặt, xuyên tạc, vu khống, ngậm máu phun người, thậm chí chụp mũ họ là Việt Cộng, bịa đặt chuyện đời tư dơ bẩn v.v. để người ta thân bại danh liệt, phải bỏ sang tiểu bang khác. Nghiêm trọng hơn là chúng trả thù trực diện, cho người dán những tấm hình có biểu tượng đe dọa tính mạng vào cửa nhà, hay chỉ là đem vài con dao, vài khẩu súng đặt trước cửa nhà người ta để “nhắn nhủ”, “đánh tiếng”, hăm dọa, khủng bố tâm lý và tinh thần của nạn nhân. Có nhiều người đã phải dọn đi, vì không chịu nổi đòn thù, trò dày vò tinh thần, tra tấn tâm lý nạn nhân của chúng.

Hệ thống kinh tài và các tổ chức ngoại vi của Việt Tân

Có thể nói tổ chức khủng bố Việt Tân là tổ chức giàu có nhất trong tất cả các tổ chức khủng bố, đảng phái chống Cộng tại hải ngoại. Nhờ chúng tận dụng thời điểm cuối thập niên 1980 khi Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, chúng tuyên truyền lên rằng CSVN sắp sụp đổ tới nơi, và “chúng tôi” sẽ về nước lập chính quyền mới, hứa hẹn phong cho ông A bà X chức này tước nọ, chúng tranh thủ tuyệt đối sự ủng hộ của những kẻ chống Cộng và những chính trị gia sa lông, cơ hội ở hải ngoại, quyên tiền quyết liệt. Những đồng tiền đó chúng dùng để mở hệ thống Phở Hòa với hàng ngàn chi nhánh có trên khắp California và nước Mỹ. Dĩ nhiên, mỗi tiệm phở đều có thùng “quyên góp kháng chiến”. Điều này làm chúng bị bà con hải ngoại chế giễu và gọi là “đảng Phở Bò” hay “Mặt trận Phở Bò” hoặc “kháng chiến Tái Nạm Béo”.

Tiền quyên góp, lừa gạt được của đồng hương cùng với tiền tài trợ từ các quỹ N.E.D., quỹ S.I.D.A., quỹ “nhân quyền”, quỹ “dân chủ”, quỹ xuất cảng đa đảng đa nguyên của Hoa Kỳ, chúng dùng để mở hệ thống Phở Hòa, mua / thuê các tàu cá, ăn bám vào thị trường hải sản Hoa Kỳ, rất nhiều nhóm đánh cá, đánh cá thuê ở Mỹ, nhất là vùng New Orleans là do Việt Tân làm chủ. Những số tiền kiếm được, không phải đồng tiền nào chúng cũng dùng cho việc chống phá VN, mà chúng còn dùng để mua xe, mua nhà, mua đất, đầu tư bất động sản, đầu tư kinh doanh, chúng có bonds, cổ phần, cổ phiếu (stock) trong nhiều cơ sở kinh doanh cổ phần hóa ở Mỹ. Chúng có hàng ngàn tài khoản chính, tài khoản phụ trong nhiều ngân hàng lớn. Những tên đầu sỏ đều đi xe Mỹ đời mới nhất, chúng thay xe như thay áo. Tên nào tên nấy sở hữu hàng chục tiệm làm móng tay, viện thẩm mỹ, siêu thị, nhà hàng, khách sạn v.v. Chúng vừa là một tổ chức khủng bố nguy hiểm, vừa là một tập đoàn tài phiệt tư bản Mafia giàu mạnh, là một tổ chức tội ác, tội phạm trá hình, mang tính chất xã hội đen quy mô lớn.

Chính phủ trung ương Mỹ và CIA thì nuôi chúng để cắn VN, tài trợ cho chúng xuất cảng “dân chủ Mỹ” và “chuyển lửa về quê hương”. Cảnh sát địa phương hoặc nhân viên công lực cấp tiểu bang, cấp thành phố thì không làm gì được chúng vì không có bằng chứng gì có thể chứng minh rõ ràng là chúng vi phạm luật pháp. Ông Hoàng Duy Hùng, chủ tịch cộng đồng thành phố Houston, TX, một người từng ngồi tù tại VN vì hoạt động lật đổ nhà nước và sau đó được đặc xá vì tỏ ra ăn năn hối cải, ông ta là một người chống Việt Tân nhưng cũng phải nhìn nhận “So với Hội Tam Hoàng của Tàu và Mafia của Ý thì Việt Tân cũng không thua kém bao nhiêu”.

Ngoài ra, Việt Tân còn thành lập rất nhiều tổ chức ngoại vi, các cơ quan truyền thông, báo chí, trong đó có những cái loa rất ấn tượng tại hải ngoại như Asia, SBTN v.v. Chúng còn dùng những thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh để tấn công các chương trình ca nhạc khác của đồng hương. Ví dụ khi trung tâm Thúy Nga sản xuất video ca nhạc với chủ đề Mẹ năm 1999, chúng viện cớ video có những cảnh lính Mỹ từ trực thăng xả súng vào dân lành chạy loạn do đạo diễn dựng lại từ phim tài liệu, video có nhạc cảnh Ca Dao Mẹ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn do Don Hồ trình diễn, nhạc phim có cảnh bông lúa màu đỏ do kỹ thuật video, và cuối phim MC Nguyễn Ngọc Ngạn có nói về “đàn chim xa xứ bay về tố ấm”, có vẻ trùng lặp với chủ trương Đại đoàn kết dân tộc của chính phủ Việt Nam, nên Asia đã mượn cớ đó cho tay sai tấn công, chửi bới chương trình ca nhạc Paris By Night. Chúng thuê người gọi vào các đài radio để mắng chửi Thúy Nga không tiếc lời. Chúng dàn dựng, kêu gọi, kích động những cuộc biểu tình một thời gian dài sau đó trong các chương trình Paris By Night sau này. Về sau Thúy Nga phải làm một số chương trình theo quỹ đạo chính trị của chúng để xoa dịu lũ côn đồ, rồi sau đó chúng mới để yên.

Trung tâm Asia đầu tiên do nhạc sĩ Anh Bằng sáng lập, sau khi Trúc Hồ, 1 thành viên Việt Tân mua lại trung tâm này thì nó đã biến chất, biến dạng thành một cái loa chống cộng rẻ tiền, chuyên tung hô, ca tụng ngụy quyền, ngụy quân, bóp méo lịch sử, bịa đặt thông tin, phỏng vấn cuội, tự phỏng vấn lẫn nhau, và đào bới hận thù, hòng dựng lại thây ma. Nếu Asia là một trung tâm ca nhạc thiên về tâm lý chiến, thì đài SBTN do Trúc Hồ và Việt Dzũng đứng tên làm chủ (Nguyệt Ánh cũng có cổ phần) lại là một đài truyền hình lá cải ở California, chuyên đưa tin giật gân để câu khách, câu quảng cáo, và phục vụ cho mục tiêu chống VN của Việt Tân.

SBTN từng đưa những “tin tức” làm nhiều người vừa buồn cười vừa phải lắc đầu vì mức độ hoang tưởng của chúng như: Đảo chánh ở Hà Nội, phe cộng sản miền Bắc và cộng sản miền Nam dàn trận đánh nhau, phe Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng dàn trận đánh nhau, Võ Văn Kiệt bị đầu độc chết, CSVN họp bí mật với Trung Cộng xin được như Tây Tạng, quân đội tiếp quản Sài Gòn năm 1975 là quân đội... Trung Cộng v.v. và còn nhiều thông tin lá cải khác. Nhiều bà con Việt kiều nói vui rằng bọn SBTN này muốn cạnh tranh với Vân Sơn về khoản hài hước chắc. Ngoài ra Việt Tân còn thành lập và nuôi nhóm “Thanh Niên Cờ Vàng”, “Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu”, và “Mạng Lưới Tuổi Trẻ Việt Nam Lên Đường”, chúng lập ra vô số các trang web trên mạng, nhiều trang web chúng cho thiết kế toàn màu đen ra vẻ thần bí, rồi tự xưng “chúng tôi là tuổi trẻ Việt Nam ở ngay trong nước, trụ sở ở ngay Hà Nội” v.v. Ngoài các tổ chức ngoại vi, Việt Tân còn tổ chức nhiều trại hè, nhiều trung tâm hướng đạo, để nhồi sọ thiếu niên Mỹ gốc Việt, khiến họ mất gốc, vong bản, biến chất thành những con thiêu thân chống phá đất nước, căm thù dân tộc. Chúng bắt các em phải chào cờ ba que, cờ Mỹ, hát quốc ca Mỹ và cái gọi là “quốc ca VNCH” (bài hát mà cha anh bọn chúng ăn cắp của nhạc sĩ cộng sản Lưu Hữu Phước rồi tự ý thay tựa đề, chỉnh sửa lời hát) tẩy não, nhồi nhét vào đầu các em những thông tin bịa đặt về lịch sử nước nhà, gieo rắc những tư tưởng độc hại, thù hận vào đầu các em, chúng dạy các em cái gọi là “lịch sử” do chúng tự tưởng tượng ra. Việt Tân cũng mở những lớp võ thuật rồi nhồi sọ võ sinh rằng “học võ để sau này về quang phục quê hương”. Tổ chức “Đảng Dân tộc” của Nguyễn Hữu Chánh cũng học theo “chiêu” này.

Thời kỳ Mỹ chưa phát động cuộc chiến “chống khủng bố” thì chúng đánh thẳng vào trong nước. Thời kỳ Mỹ đã phát động thì chúng móc nối với lũ Việt gian trong nước. Chúng luôn rình rập, tìm cách bắt liên lạc, móc nối, dụ dỗ, mua chuộc, kích động những thành phần bất mãn trong nước để biến họ thành những kẻ phản quốc, và trả lương cho những tên này qua hình thức “tài trợ”, “giúp đỡ tài chánh”, “yểm trợ quốc nội”, “bảo trợ” v.v. Chúng trích ra số tiền Mỹ tài trợ cho chúng rồi tài trợ cho đám “quốc nội”. Nhiều tên khi bị bắt đã khai báo huỵch toẹt trước máy quay rằng chúng bị Việt Tân móc nối, dụ dỗ, mê hoặc, có liên hệ với Việt Tân ra làm sao, được Việt Tân tài trợ ra nước ngoài huấn luyện ra sao v.v. như đám “Chị Hai”, “Chị Ba”, “Chị Tư” Nguyễn Tiến Trung, Lê Công Định, “thầy bói kiêm nhà nghiên cứu Chấn” Trần Huy Duy Thức, Lê Thăng Long v.v., những video công khai tự thú, nhận tội, và xin xỏ khoan hồng của bọn mạo xưng “dân chủ” này đều được cư dân mạng tải lên trang web Youtube.

Tại sao tổ chức khủng bố này vẫn nhởn nhơ trên đất Mỹ?

Đơn giản là vì chúng không có khủng bố nước Mỹ và cũng chưa phải là một tổ chức khủng bố quốc tế như Al Qaeda. Chúng chỉ có khủng bố Việt Nam, một nước XHCN, có ý thức hệ và những lợi ích đối lập với Hoa Kỳ, nghịch với chính sách toàn cầu, chiến lược bành trướng toàn cầu, bá chủ thiên hạ của họ. Xưa nay Mỹ vẫn áp dụng một chính sách nước đôi, hai mặt, mà chính những nhà chính trị Hoa Kỳ vẫn hay gọi là “tiêu chuẩn kép” (double standard) về vấn đề chống khủng bố. Nghĩa là nếu có khủng bố nước Mỹ hoặc là khủng bố quốc tế từng khủng bố các đồng minh của Mỹ, hoạt động khủng bố trên các địa bàn của đồng minh Mỹ, có sự ảnh hưởng của quân đội Mỹ khắp thế giới, thì Mỹ mới liệt vào danh sách khủng bố. Còn những tổ chức khủng bố do các nước khác, đặc biệt là các nước không phải đồng minh của Mỹ, không cùng lợi ích chính trị, quân sự với Mỹ, khác ý thức hệ với Mỹ v.v. đưa vào danh sách khủng bố thì Mỹ sẽ không liệt vào danh sách khủng bố của họ, không coi đó là khủng bố, thậm chí còn bênh vực, biện minh, bao biện, bảo vệ, nuôi nấng, bảo trợ cho tổ chức đó. Như tổ chức Việt Tân mà chính phủ VN đã liệt vào danh sách khủng bố. Như tổ chức Tresnia mà Nga đã liệt vào danh sách khủng bố. Như một vài nhóm Pháp Luân Công và tổ chức vũ lực bạo động Tân Cương mà Trung Quốc đã đưa vào danh sách khủng bố. Hay như các nhóm vũ trang đối lập ở Libya đã từng bắn giết, thảm sát người dân, làm sập nhà dân chúng v.v. và đã bị chính phủ Libya liệt vào danh sách khủng bố, nhưng Mỹ và phương Tây đã hỗ trợ, viện trợ, đỡ đầu cho họ. Trước đây, khi 2 công dân Đức du lịch Libya đã bị giết chết, chính phủ Libya điều tra xác định là Al Qaeda làm và đã phát lệnh truy nã toàn cầu gởi tới Interpol, tầm nã Bin Laden và các tay cầm đầu Al Qaeda nhưng lại bị Mỹ và Anh ngăn lại.

Ngoài ra, Mỹ còn viện trợ, tài trợ, giúp đỡ các chính phủ và quân đội đồng minh khủng bố người dân, như trường hợp họ tài trợ cho Israel khủng bố, thảm sát dân Palestine nhiều năm nay. Trong quá khứ, Mỹ từng ngầm hỗ trợ và bênh vực, biện hộ cho chế độ khủng bố, diệt chủng Khmer Đỏ. Từng dựng lên và nuôi dưỡng ngụy quyền Ngô Đình Diệm và dung túng cho chúng khủng bố trắng, lê máy chém khắp miền Nam Việt Nam. Ngay cả trùm khủng bố Bin Laden mới bị Mỹ vắt chanh bỏ vỏ gần đây và chính phủ độc tài Taliban cũng từng được Mỹ tài trợ để chống lại Liên Xô, trước khi được Mỹ bảo kê, Taliban và Al Qaeda chưa là gì cả, nhưng sau khi được Mỹ cung ứng tiền bạc, vũ khí, họ mạnh lên và trở thành một lực lượng đáng kể, có thể nói chính Mỹ đã dựng lên khủng bố, tài trợ cho khủng bố, để rồi phải đem quân đi diệt khủng bố, và dùng đó làm chiêu bài để công nhiên điều quân viễn chinh đi ra đi vô các nước như chốn không người, bành trướng thế lực ra khắp hoàn cầu. Tổng thống Mỹ Reagan đã từng “thân ái” ngồi chung với các lãnh tụ Taliban và Al Qaeda và nói “Những người đàn ông này tượng trưng cho các giá trị đạo đức của cha anh chúng ta”, “These gentlemen are the moral equivalents of america's founding fathers” (Reagan, 1985). Căn cứ trên lịch sử và bản chất của chính sách ngoại giao thực dụng Hoa Kỳ, thì có thể dễ hiểu vì sao Việt Tân là một tổ chức khủng bố Việt Nam, cùng với các tổ chức khủng bố khác vẫn có thể sống nhăn trên xứ Mỹ.

Tình hình Việt Tân hiện nay

Sau khi vụ bưng bít bị phanh phui. Cái chết của trùm khủng bố Hoàng Cơ Minh không còn có thể che giấu lấp liếm được nữa. Trong thập niên 1990, các tay trùm Việt Tân đành phải họp báo thú nhận tất cả, nước mắt cá sấu, giọt vắn giọt dài trước các ống kính video rằng chủ tịch Hoàng Cơ Minh đã bị CSVN giết rồi, đã “tuẫn quốc”, đã “vị quốc vong thân”, đã “hy sinh vô cùng oanh liệt” v.v. Việc này đã gây chấn động trong cộng đồng Việt Nam hải ngoại, mọi người rốt cuộc đều biết hóa ra Việt Tân lâu nay giấu nhẹm cái chết của Hoàng Cơ Minh, bưng bít thông tin, che giấu sự thật, lừa đảo, gạt tiền đồng bào ra sao. Những vụ làm ăn nhập nhèm, nhơ nhớp, mờ ám, dùng tiền “kháng chiến” để mở tiệm phở bò, để cho gái, để ăn chơi sa đọa, để mua tàu ra biển đánh cá, để mua nhà, mua đất, mua xe, mua tiệm làm móng tay, mua siêu thị, mua các cơ sở kinh doanh thương mại v.v. đều được chính những người trong cuộc tiết lộ ra, nhiều người do bất mãn, do không được ăn chia đầy đủ, bị mất phần, hoặc chính những người do Tổng Cục 2 của an ninh Việt Nam cài vào biết được và nhà nước VN, báo chí VN tiết lộ ra, tất cả những yếu tố đó kết hợp lại gây lên một làn sóng căm phẫn dữ dội trong cộng đồng hải ngoại, tất cả các phe phái hải ngoại, từ những Việt kiều yêu nước, thân Cộng cho tới Việt kiều chống Cộng, đều quay sang chống Việt Tân, mạt sát, miệt thị Việt Tân không tiếc lời. Việt Tân được rất nhiều tiền, trở thành những triệu phú Mỹ gốc Việt, trở thành những ông trùm mà người Mỹ gọi là “Vietnamese Mafia”, nhưng mất đi lòng tin và sự ủng hộ của giới chống Cộng, bị giới này ghen tỵ, ganh ghét, ghen ăn tức ở, căm ghét, thù hận. Ngoài thì bị chửi, bị “ném đá” túi bụi, trong thì chia rẽ, xào xáo, nội bộ đấu đá lẫn nhau. Theo một số hồi ký, tự truyện của người trong cuộc kể lại thì lúc đó trong trụ sở không ngày nào không cãi nhau, dùng những từ ngữ hạ cấp nhất để lăng mạ, “tổng sỉ vả” lẫn nhau. Có những vụ liên quan như vụ năm 1999 khi 1 tay Việt Tân và 1 tay Việt Quốc hợp tác với nhau quyên tiền tổ chức lễ tưởng niệm ngày “Quốc Hận”, tay Việt Tân đông bầy đàn hơn nên liền sai đàn em bê nguyên cái thùng tiền về nhà, sau khi tổ chức xong tay này vì trước đó đánh bạc ở Las Vegas và cá độ football (bóng bầu dục, bóng đá Mỹ) cháy túi nên ăn cắp hết số tiền còn lại sang Hawaii, đã không chia lãi lại cho tên kia mà còn lấy sạch số vốn của hắn. Tay Việt Quốc và đồng bọn, cùng bọn Đại Việt (Đảng Dân Tộc của trùm lừa đảo Nguyễn Hữu Chánh cũng ăn theo chửi hùa vào Việt Tân) uất ức quá liền la lối, ăn vạ thì Việt Tân tỉnh bơ bảo đó là chuyện riêng giữa quý vị, ông kia hành xử với tư cách cá nhân, không liên quan gì tới Việt Tân bọn tôi.

Sau nhiều thảm họa dư luận đó, Việt Tân đành phải bỏ sào huyệt ở "chốn phồn hoa đô hội" nhiều người Việt sinh sống tại Cali mà dọn tới hang ổ mới là thành phố Seattle, tiểu bang Washington, tiểu bang nằm ở vùng cực Bắc Hoa Kỳ quanh năm đầy mưa và tuyết, và là thành phố có rất ít người Việt, và có tỷ lệ tự sát cao nhất nước Mỹ và 1 trong những thành phố có tỷ lệ tự sát cao nhất thế giới.

Cuộc chiến giành phân (fund) Mỹ

Nhằm mục đích xâm nhập, lũng đoạn, xâm lược bành trướng “sức mạnh mềm” vào các quốc gia khác. Mỹ đã mở rất nhiều quỹ, thành lập nhiều tổ chức tại Hoa Kỳ và các “tổ chức quốc tế” để phục vụ cho sách lược Diễn biến hòa bình của họ, bành trướng lan tỏa chính trị, thế lực ra khắp thế giới. Những tổ chức này có những quỹ tài trợ, hỗ trợ khác nhau, hướng tới những tổ chức bản xứ, những tổ chức lưu vong, để dùng chúng xuất cảng “dân chủ” kiểu Mỹ, đa đảng đa nguyên, các giá trị kiểu Mỹ, các chuẩn mực kiểu Mỹ, hệ thống chính trị kiểu Mỹ vào nước của chúng, tạo điều kiện để Mỹ thò cánh tay lông lá vào nước sở tại, xây dựng, nuôi dưỡng, hỗ trợ các lực lượng đối lập, hứa phong cho chúng chức này tước nọ sau khi Mỹ “giải phóng” nước họ xong. Đây là thủ đoạn chia rẽ, chia đất nước, dân tộc khác ra làm nhiều phe, ủng hộ thế lực thân mình, nếu cần thì dựng lên các chính phủ của mình, lật đổ các chế độ đối lập với lợi ích Hoa Kỳ. Và xây dựng, ủng hộ, yểm trợ các lực lượng, các tổ chức, các chính phủ chấp nhận thần phục Mỹ và có lợi cho kinh tế, chính trị, quân sự Hoa Kỳ, có lợi cho chính sách bá quyền và chiến lược quốc tế của chính phủ Mỹ. Đây là một biểu hiện của chủ nghĩa đế quốc, bành trướng quốc tế, tư bản bá quyền.

Nhờ đó, Việt Tân cũng nhận “tiền tài trợ” định kỳ từ nhiều quỹ khác nhau. Quỹ từ chính phủ, quỹ của các tổ chức trực thuộc chính phủ, quỹ từ các tổ chức tư bản phi chính phủ do các tập đoàn tài phiệt tư bản Mỹ, tư bản phương Tây, tư bản quốc tế làm chủ, và các tổ chức trá hình phi chính phủ trực thuộc CIA và chính phủ Mỹ, hoạt động dưới danh nghĩa “phi chính phủ”, “từ thiện”. Để có đủ điều kiện, đủ tư cách, đủ tiêu chuẩn, tiêu chí để nhận fund thì các tổ chức phản quốc ở hải ngoại phải chứng minh cho quan thầy thấy “bản lĩnh” và “khả năng” của mình. Rằng mình có thể làm được cái gì, mình có thực lực gì không, để xứng đáng nhận được những số tiền tài trợ, đài thọ định kỳ đó.

Chính vì vậy, tổ chức khủng bố Việt Tân và tập đoàn lừa đảo Đảng Dân tộc của Nguyễn Hữu Chánh không ngừng gởi người vào VN để lấy tiếng. Thậm chí đối với một bọn nghiên về lừa đảo kinh tế hơn là khủng bố chính trị quân sự như “Đảng Dân tộc” của “chú phỉnh” Nguyễn Hữu Chánh thì chúng không cần thành công, chúng chỉ cần dụ được ai là chúng “thí” về VN cho bị công an bắt để lấy tiếng cho tổ chức. Cũng với “chiêu thức” cũ, đó là vừa ỡm ờ, nói xa nói gần cho cả thiên hạ hiểu mình là thủ phạm để lấy tiếng, nhưng khi tuyên bố chính thức thì chối phăng đi mỗi khi công an VN có được bằng chứng và đồng bọn chúng nhận tội. Như khi Nguyễn Hữu Chánh sai Võ Văn Đức về nước khủng bố, sau khi Đức ở tù, tưởng đại ca sẽ can thiệp cho đàn em thoát được, không ngờ chú Chánh trở mặt không nhận thằng em, khiến cho Đức uất ức vô cùng, những hình ảnh Đức trên mặt báo trong thời gian đó cho thấy 1 người đang rất phẫn uất, tức tưởi vì bị chơi xấu, vì bị đàn anh bỏ rơi, bị đem quăng ra giữa chợ, chịu tội thế cho đàn anh v.v. Trong khi cả hải ngoại đều biết Võ Văn Đức là đàn em loại “ruột” của Nguyễn Hữu Chánh. Sau khi mãn hạn tù, trở sang Mỹ thì Võ Văn Đức lập tức rời xa Đảng Dân tộc nhưng không dám có ý nghĩ trả thù hay đụng chạm gì tới đại ca, vì biết đại ca có hàng trăm lâu la đàn em, và trong người bao giờ cũng có súng. Cũng như Đảng Dân tộc, Việt Tân cũng gởi người đem chất nổ vào VN để lấy tiếng, ngoài ra chúng còn mở rộng địa bàn hoạt động ra ngoài phạm vi trong nước VN, ra các tòa đại sứ, tòa lãnh sự, và các cơ quan ngoại giao của VN ở các nước láng giềng, nhất là ở các nước an ninh khá lỏng lẻo như Thái Lan, Indonesia, Philipines v.v. Thậm chí, sau vụ nổ pháo hoa ở Mỹ Đình trong sự kiện 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, cả Việt Tân và Đảng Dân tộc đều nói xa nói gần để người ta tưởng người ra tay là thuộc tổ chức của mình. Chỉ sau khi báo chí Việt Nam và công an VN ra thông báo chính thức rằng đây chỉ là một tai nạn nghề nghiệp thì chúng mới ngừng bốc phét.

Nói chung, các tổ chức phản quốc và sẵn sàng bán nước ở hải ngoại đều tìm cách khuếch trương thanh thế, tiếng tăm, “số má” của mình ra cao nhất để giành lòng chủ Mỹ, mong được chính phủ Mỹ ân sủng, cưng chìu, và ban ơn mưa móc. Tất cả đều vì những số tiền “tài trợ” hàng năm của các quỹ “dân chủ”, “nhân quyền”, “vì tự do” của Mỹ và phương Tây. Và xưa cho tới nay, Việt Tân đều giành vị trí đầu bảng, thứ hai là Đảng Dân tộc của Nguyễn Hữu Chánh, vì vậy không lạ khi 2 tổ chức này bị các tổ chức “rận chủ”, thế lực Vichoco, các hội đoàn chống cộng khác, các “cộng đồng” khác, các “nhân sĩ” khác chửi bới te tua. Và bản thân 2 tổ chức đó cũng thường chửi nhau tay đôi trên báo chí, truyền thanh và truyền hình. Chẳng qua là vì ghen ăn tức ở lẫn nhau. Kẻ thắng người thua trong cuộc chiến giành “phân” Mỹ. Cùng là chống Cộng nhưng người được ưu ái, được nuôi béo, kẻ thì trơ mõm hoặc chỉ nhận được ít “xu lẻ” theo kiểu bố thí ăn mày. Kẻ giàu người nghèo. Kẻ thì làm chủ tiệm làm móng tay, kẻ thì phải làm thợ giũa móng tay, rửa bát cắt cỏ, xin welfare, medicaid, foodstamp, ăn xin trợ cấp Mỹ và ăn bám xã hội Mỹ nhưng nó vẫn không cho (nhất là từ khi Bush lên thay Clinton, an sinh xã hội Mỹ bị bóp nghẹt, thắt chặt). Làm các chiến sĩ “dâng chủ” phải nai lưng ra làm culi, khuân vác, làm assembly cho các đại gia trùm tư bản, đi cày như trâu, bị bóc lột, bị kỳ thị, phân biệt chủng tộc mà vẫn mở mồm ra chửi XHCN, chửi chủ nghĩa Marx Lenin. Những kẻ đó đương nhiên cũng sẽ chửi Việt Tân và Đảng Dân tộc vì 1 lẽ duy nhất: Tại sao “tụi tao” cũng chống cộng mà “cực bỏ mẹ”, làm việc như trâu bò vẫn “trơ mõm chó” trong khi “chúng mày” lại giàu sang và ăn chơi đàng điếm thế? Tại sao tụi tao cày overtime (thêm giờ), cày cả những ngày nghỉ cuối tuần, cày cả những ngày nghỉ lễ, cày hai ba “jobs” vẫn không đủ trả bills, trong khi chúng mày suốt ngày đi du lịch, đi Las Vegas, đi đánh bài, cá độ football thế? Chung quy cũng chỉ là ganh ghét, ghen ăn tức ở lẫn nhau. Đó là nguyên nhân vì sao cùng là chống cộng, phản quốc, phản động như nhau mà tay này ghét tay kia, nhóm này ghét nhóm kia, tổ chức này chửi tổ chức kia, và đặc biệt là Việt Tân bị chửi nặng nhất, bị chửi nhiều nhất xưa nay. Bọn chống Cộng hải ngoại, nhất là tại Mỹ, chửi Việt Tân còn nhiều hơn cả chửi cộng sản.

Tương lai của Việt Tân

Khủng bố và phản quốc thì sẽ không thể có kết quả tốt. Việt Tân đã làm quá nhiều chuyện ác nhân thất đức, bị thất nhân tâm ở ngay cả địa bàn của chúng. Chúng bị bà con Việt kiều, trong đó bao gồm những kẻ chống Cộng tẩy chay, xa lánh, phỉ nhổ. Những kẻ từng trong nội bộ của chúng cũng quay sang viết hồi ký, viết sách, viết tự truyện, viết báo chửi chúng, vạch mặt chúng. Mà ngày nay chúng cũng không còn dễ dàng thuê sát thủ giết người diệt khẩu, lạm sát bừa bãi như những năm 1980, những năm công nghệ thông tin còn lạc hậu, chưa có điện thoại di động có thể chụp hình, quay phim, chưa có Internet v.v. Trước sức mạnh của công luận, chúng đã phải rời bỏ hang ổ cũ và lê thân tới nơi ít đồng hương, khí hậu lạnh lẽo ở bang Washington, và 1 thành phố u buồn như Seattle. Hầu như chúng vác mặt đi gặp ai cũng bị chửi. Chúng còn bị những phe phái chống cộng khác gọi chúng là VC nằm vùng, nghi ngờ hay chụp mũ chúng là do CSVN tạo ra. Chúng cũng dùng các phương tiện truyền thông cáo buộc, kết tội, quy chụp, phản pháo lại bọn kia là CS nằm vùng. Xét cho cùng, cái trò chụp mũ VC nằm vùng lẫn nhau, quăng nón cối tứ tung là một trò đã rất xưa như trái đất, đã có từ thời chống Pháp và chống Mỹ trong vùng địch. Đối với chúng, chỉ có tiền và lợi, và nếu mày có mâu thuẫn quyền lợi với tao thì đích thị mày là 1 “thằng Việt Cộng nằm vùng”.

Về quan hệ với chủ Mỹ, kể từ khi quan hệ kinh tế, làm ăn, kinh doanh giữa Việt - Mỹ càng thắt chặt thì Mỹ lại tỏ ra lạnh nhạt hơn với con chó săn của mình. Khi chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết chính thức sang thăm Mỹ, trước đó 3 ngày Bush đã gọi 3 tên Hoàng Cơ Định, Đỗ Hoàng Điềm và một tên nữa đến Nhà Trắng và răn đe, chỉ thị rằng “không được quậy”, “không được lộn xộn”. Và Việt Tân thời gian sau đó đúng là rất “ngoan”, án binh bất động không gây ra vụ gì cả.

Tới lúc Mỹ không cần xài nữa thì Mỹ cũng sẽ vắt chanh bỏ vỏ như với Al Qaeda mà thôi? Cùng là khủng bố như nhau có lẽ chúng sẽ rất sợ bị làm thịt như Bin Laden. Nhưng đó là 2 trường hợp khác, Bin Laden và Al Qaeda dám cắn ngược lại Mỹ và họ có thực lực nhất định, còn Việt Tân ư, Mỹ mà buông ra một cái thì Việt Tân chỉ còn lại những nhà triệu phú đô la rủng rỉnh nhưng không quyền không lực, không còn chút thực lực, sức mạnh nào. Việt Tân cũng là một con chó săn trung thành thật sự chứ không là loại dám lợi dụng Mỹ tức thời như bọn Taliban, Al Qaeda, và dám cắn lại Mỹ. Việt Tân thì lệ thuộc chính phủ Mỹ 100% và không bao giờ dám có ý nghĩ phạm thượng với quan thầy chứ đừng nói là dám cắn ngược lại ông chủ. Vì vậy Mỹ cùng lắm sẽ bỏ rơi chúng, “quăng con giữa chợ”, chứ sẽ không vắt chanh bỏ vỏ, giết chúng như đã giết Bin Laden.
[...]

Comments

Anh hùng trong lịch sử, anh hùng dân tộc, anh hùng trong vệ quốc, anh hùng trong lao động, anh hùng trong dựng xây, anh hùng trong thời chiến, anh hùng trong thời bình v.v. mới là những anh hùng hiện hữu và có thật. Có đóng góp thiệt thực, thực tế vào cuộc đời này cho nhân lọai.

Còn anh hùng trong văn học, anh hùng trong tiểu thuyết, anh hùng trong thần thọai, cổ tích, huyền sử, dã sử, truyền thuyết dân gian v.v. thường là những nhân vật hư cấu hoặc những nhân vật có thể có thật trong chính sử nhưng được tiểu thuyết hóa, nghệ thuật hóa, tựu trung vẫn là sản phẩm tưởng tượng trong đầu óc của người viết.

Mỗi dân tộc cũng có cách nhìn về khái niệm "anh hùng" khác nhau tùy thuộc vào văn hóa lâu đời của họ.

Người Việt Nam quan niệm anh hùng thường gắn liền với sự dũng cảm, hy sinh, phấn đấu, và sự anh hùng đó thường đc thể hiện ra ngòai bằng 1 chiến côNg lẫy lừng ấn tượng nào đó. Mức độ anh hùng có khác nhau, anh hùng lao động là khác, Bà mẹ Việt Nam anh hùng cũng khác, và anh hùng như Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung, Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp lại là những anh hùng khác, tầm vóc khác và lớn hơn, vĩ đại hơn, đó gọi là "anh hùng dân tộc". Quan niệm của người VN về anh hùng do đặc điểm hòan cảnh chiến đấu giữ nước trong lịch sử, thường gắn liền với quân công, chiến công bảo vệ Tổ quốc, đánh giặc, chống quân viễn chinh ngọai xâm cướp nước. Những người bôn ba tìm đường cứu nước, giành lại độc lập cho dân tộc, và mở ra trang sử mới cho dân tộc.

Người Mỹ quan niệm "anh hùng" ko sâu sắc lắm. Bất cứ cái gì hơi ấn tượng 1 chút, cảm xúc 1 chút, hy sinh 1 chút, chịu đựng cái gì đó phi thường 1 chút là họ đều có thể gọi "you're a hero", "you are my hero". Hoặc đó là những hành động heroic (anh hùng). Như những người lính cứu hỏa trong vụ 911, cũng đc tôn vinh là những anh hùng. Những người lính viễn chinh Mỹ đang tung hòanh khắp thế giới, đóng quân khắp nơi trên trái đất này cũng đc chính phủ Mỹ tuyên truyền lên thành những "anh hùng đang bảo vệ nước ta". Và cũng có những thể lọai khác nhau. Những người như George Washington thì đc vinh danh là "national hero" (anh hùng quốc gia). Những Batman, Superman, Spiderman, Ironman, X-Men v.v. đặc trưng của văn hóa Mỹ mà hồi nhỏ mình rất thích, thì đc họ gọi là "superhero" (siêu anh hùng, siêu nhân).

Trung Quốc thì quan niệm về anh hùng hơi khác, có vẻ rộng hơn, ko lấy con người làm trung tâm, mà lấy cái "anh hùng tính", cái "khí phách anh hùng" làm trung tâm. Tức là họ lấy cái tinh thần anh hùng mã thượng, cái tư tưởng hào khí anh hùng làm trung tâm, làm đối tượng để đánh giá cái gì là anh hùng, cái gì không anh hùng. KHái niệm "anh hùng" của tộc Hán liêN hệ chặt chẽ với khái niệm "quân tử" và "trung nghĩa" của họ. Không trung nghĩa, không quân tử, không có đầy đủ phẩm chất "nhân - nghĩa - lễ - trí - tín" thì ko phải là anh hùng.

Nhật Bản thì lấy tinh thần samurai (võ sĩ đạo) làm thước đo mức độ anh hùng. Theo quan niệm cổ xưa truyền thống của họ, 1 người chiến binh anh hùng là 1 người biết vinh, biết nhục, biết tự tôN, biết nhục nhã. Thà chết vinh hơn sống nhục. Mỗi người lính từ thời võ sĩ đạo đến thời phát xít Thiên Hòang thì đều thủ sẵn 1 thanh gươm để lúc nào cũng sẵn sàng tự sát. CHính vì vậy trong quân đội Nhật bao giờ tinh thần chiến đấu cũng rất cao độ.

Tổng kết (theo quan sát và ý kiến cá nhân của mình) :

Văn hóa Việt Nam lấy lòng yêu nước, công lao (mà chủ yếu là chiến công, quân công) đối với đất nước (chủ yếu trong thời kháng chiến, đánh giặc) làm trung tâm, làm đối tượng để đánh giá, làm thước đo mức độ anh hùng. Điều này cũng dễ hiểu vì lịch sử VN là lịch sử của đánh giặc và đánh giặc, đánh giặc ko ngừng, chiến tranh liên miên ko yên, rất ít khi nào có đc 1 thời gian thái bình thịnh trị dài lâu đủ thời gian để xây dựng đất nước giàu mạnh về kinh tế hay xây dựng lên đc các công trình kỳ quan vĩ đại, hay có thể phát triển khoa học, văn học để có những tác phẩm lưu danh thiên cổ ảnh hưởng đến thế giới như các nền văn hóa của các dân tộc khác.

Văn hóa Mỹ lấy sự "phi thường" và "kỳ công" để đánh giá anh hùng. Họ dễ dãi và ko chú ý, chấp nhất nhiều. Bất cứ cái gì họ cũng có thể gọi là anh hùng. Bất cứ người nào hay hay 1 chút là họ có thể gọi là anh hùng. Ví dụ 1 người bệnh, hết bệnh đc, họ cũng gọi là anh hùng. Một ngôi sao thể thao, bóng chày, bóng rổ, bóng đá, bóng bầu dục Mỹ chẳng hạn, cũng có thể là 1 anh hùng trong mắt người hâm mộ. 1 bác sĩ chữa đc 1 căn bệnh hiểm nghèo thì chắc chắn đc cả bệnh viện khen nức nở là anh hùng. Bất kỳ hành động nào cũNg có thể đc gọi là anh hùng, ví dụ "dũng cảm" cứu 1 chú mèo con dễ thương đang kẹt trên cây v.v. Thậm chí họ có thể gọi cả các lòai động vật, chó, mèo là "anh hùng" nếu con vật đó có nhữNg hành động gì đó đặc biệt hay ho, có công lao gì đó v.v. Chó Bẹc giê, chó cảnh vụ giúp truy tìm ra đc tên trộm, tên cướp nào đó, cũng đc gọi là "hero". 1 chú chó ngoan cứu chủ, giúp chủ, dẫn đường người mù, làm bạn với người cô độc v.v., giúp bệnh nhân v.v. thì cũNg có thể đc coi là "anh hùng".

Văn hóa Trung Quốc quan niệm "anh hùng" là 1 đặc tính, là 1 khí phách, là 1 tính cách. Người nào có tính cách anh hùng, hay có những đặc điểm liên quan, có khí phách anh hùng v.v. thì người đó là anh hùng, 1 hào kiệt. Họ lấy cái tinh thần, tâm lý, tư tưởng để xem xét có anh hùng hay không. Quan niệm này chủ yếu bắt nguồn từ tinh thần tiêu dao tự tại của Lão giáo, các lý thuyết, luận điểm về đạo đức, nhân nghĩa của Khổng - Nho, và văn hóa kiếm hiệp cận đại mà các đại tác gia Kim Dung, Cổ Long, Ngọa Long Sinh đã hình thành trong văn hóa cận đại Trung Hoa, đó là tinh thần "hành hiệp trượng nghĩa", "làm việc tốt", "cứu giúp người", "thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ", "tiếu ngạo giang hồ", "hành tẩu giang hồ", "minh chủ võ lâm" v.v. Ngòai ra tư tưởng về anh hùng của người Hoa và 1 bộ phận người VN, người Á Đông ảnh hưởng văn hóa kiếm hiệp, tiểu thuyết, văn học, điện ảnh Trung Hoa còn có những yếu tố của Xã hội đen hào sảng Thượng Hải, "ngầu", "chịu chơi", "bản lĩnh", "võ công cao cường", "thủ đọan", "bá chủ", "người không vì mình, trời tru đất diệt", "tâm cơ" v.v. Theo đó, ngưỜi bản lĩNh thì là người anh hùng. Đó là lý do mà càng về sau thì nhiều người TQ càng thay đổi cách nhìn nhận về Tần Thủy Hòang và Tào Tháo. Xưa kia họ coi Thủy Hòang đế là bạo chúa với tội ác "đốt sách chôn nho", Tào Tháo là tuyệt đại gian hùng ác ôn côn đồ sóan ngôi của chúa. Nhưng giờ đây họ đang có xu hướng đánh giá lại và xem Tần Thủy Hòang và Tào Tháo là những anh hùng thời lọan, lọan thế anh hào.

Khuyết điểm của cách nhìn này là đôi khi thiện ác lẫn lộn, khinh trọng bất phân. Đối với văn hóa khác, nhất là VN, thì anh hùng thì điều đầu tiêN là phải thiện cái đã. Còn ở TQ, HK, Đài Loan bây giờ do ảnh hưởng nhiều từ văn hóa kiếm hiệp, họ đặt nặng vào cái tài và cái bản lĩnh, tâm cơ, thủ đọan hơn, ai thắng, ai mạnh, ai giỏi, ai ngầu thì là "anh hùng". Cho nên vì cái sự lấy đặc tính để đánh giá, chứ ko lấy con người để đánh giá, mà rất khó đánh giá bất kỳ nhân vật nào trong lịch sử, dã sử TQ, hay nhâN vật hư cấu nào trong các tác phẩm TQ là anh hùng hay ko. Mao Trạch Đông có công thống nhất Đại Lục, vậy có phải là anh hùng ko? Tưởng Giới Thạch có công chống Nhật, vậy có phải là anh hùng ko? 2 người này đều độc tài, bạo ác, nhất là Tưởng, chuyêN gia buôN lậu ma túy, tham nhũng, gái gú, nhưng cũNg giỏi, cũng có công, và cực kỳ ma giáo, thủ đọan, thâm trầm, có công đánh Nhật và thống nhất phương Bắc, tiêu diệt các quân phiệt v.v. 2 người họ có phải là anh hùng ko?

Như Đặng Tiểu Bình nếu ở Mỹ thì đã đc coi là anh hùng vì ông ta là một nhà cải cách lớn. Nhưng ở TQ thì ngay cả những người kính mến cũng ko xem ông ta là anh hùng hào kiệt hay cái gì cả. Bởi vì ko có quân công và ko thấy rõ nét và đầy đủ các đặc tính anh hùng, cũng ko có cá tính mạnh mẽ và ấn tượng sâu đậm, anh hùng thảo dã, hào sảng phóng khóang như Mao và Tưởng.

Lưu Bang là người chiến thắng. Là vị vua tài, có tài lãnh đạo, biết cách thu phục lòng người, dùng đức phục người, phóng khóang, hào sảng. Có đại công thống nhất Hoa Hạ và mở ra 1 trang sử thịnh trị lâu dài cho Trung Thổ, đến nỗi sau thời kỳ đó người ta gọi các dân tộc Trung thổ là "Hán tộc", "người Hán", "Hán nhân" v.v. Nhưng về sau này các nho sĩ, nhà nho, sĩ phu thời phong kiến cũng như trí thức nhân sĩ hiện đại đa số đều xem Hạng Vũ là anh hùng thật sự, anh hùng hơn Lưu Bang nhiều. Chứ ko xem Lưu Bang hay Hàn Tín, Trương Lương là anh hùng.

Cho thấy người Tàu họ luận anh hùng dựa trên tính cách là chính, sau đó là cái tài, cái bản lĩnh, thủ đọan, tâm cơ. Chứ ko lấy cái đức, cái nhân từ, cái công lao, cái thắng thua thành bại, lòng yêu nước, lòng dũng cảm bình thường làm chuẩn.

Văn hóa Nhật thì xưa nay rất đơn giản. Phong kiến Nhật có những đòi hỏi ngắn gọn, đơn giản, nhưng khắt khe về đàn ông thì phải như thế nào, đàn bà thì phải như nào. Vì vậy đàn ông lý tưởng trong văn hóa Nhật là 1 người đàn ông ko sợ chết, có lòng can đảm, gan dạ. Người đàn bà lý tưởng là những phụ nữ hiền dịu, phục tùng đàn ông, thờ chồng nuôi con, hiếu dưỡng các trưởng bối, như 1 Geisha chính hiệu vậy. Và anh hùng thì tức là những chiến binh Samurai ko biết sợ chết là gì trên sa trường, sẵn sàng xông pha trận mạc, xông xáo tiên phong tiến lên trước làn tên mũi đạn và nếu cần thì cũng sẵn sàng rút kiếm mổ bụng tự sát (kamikaze) 1 cách không ngần ngại.
[...]