• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Động đậy 24h. Show all posts
Showing posts with label Động đậy 24h. Show all posts
Comments

Sau khi tạo dư luận về vụ việc của Công Phượng, Chuyển động 24h (CĐ 24h) tiếp tục diễn một màn kịch nhằm câu view, tăng tỉ lệ người xem chương trình (rating ) khi mời vị nhà văn Nguyễn Quang Vinh đến trường quay để thực hiện phần bình luận.
Xin miễn bình luận thêm.

Nói đây là một vở kịch nhạt nhẽo bởi khi vị nhà văn này chuyển đề tài sang vụ việc của Công Phượng thì ngay lập tức phông nền phía sau chuyển hình ảnh sang hình Công Phượng. Thậm chí, khi ông ta đọc đến phần bình luận của khán giả xem truyền hình (để chứng tỏ đây là bằng chứng độc lập do ông ta đưa ra) thì ngay lập tức phông nền cũng trình chiếu đoạn bình luận của người khán giả đó. Không hiểu rằng nhân viên của VTV siêu đến như thế nào có thể thực hiện ngay lập tức việc tìm kiếm, cắt hình và trình chiếu lời bình luận trong vòng chưa đến 2 giây (?)
Và độ kịch tính của chương trình ngày 15/11/2014 được đẩy lên cao khi hai "kịch sỹ" đốp chát với nhau về lời xin lỗi đối với Công Phượng và sự hứa hẹn: continue … Đồng thời, sau khi chương trình được phát sóng, cả hai bên đã lên facebook chỉ trích lẫn nhau nhằm tăng độ "gay cấn và hấp dẫn" cho vởi kịch.
Chương trình trưa ngày 16/11/2014, vẫn với mục tiêu "cao cả" nhằm nêu cao sự trung thực trong thể thao. Chuyển động 24h tiếp tục cung cấp một số bằng chứng cho rằng Công Phượng gian lận tuổi từ 21 xuống còn 19. Các bằng chứng bao gồm:

Thứ nhất: Hai người có quen Công Phượng nói rằng Công Phượng học cùng anh A, anh B sinh năm 1993. Thậm chí, một người đàn bà (che mặt) nói rằng "cả làng này che dấu việc Công Phượng gian lận tuổi". Không hiểu rằng khi đưa ra những dẫn chứng này, chuyển động 24h tại sao lại không lấy ý kiến của bao nhiêu người khác. Và trong khi lấy bằng chứng luôn phải tôn trọng nguyên tắc số đông. Thêm nữa, việc Công Phượng có một người anh trai sinh năm 1993 (đã chết) thì CĐ 24h cố tình lờ đi không thèm nhắc đến chi tiết này. Như vậy, việc làm của CĐ 24h liệu có thực sự trung thực và khách quan như họ cố tình rao giảng. Ngoài ra, việc CĐ 24h đã từng sử dụng người có vấn đề về thần kinh nhằm chứng minh Công Phượng sinh năm 1993 cũng khiến không ít độc giả nghi ngờ về sự trung thực ở những nhân chứng mà CĐ 24h đưa ra.

Thứ hai: Chuyển động 24h đưa ra hai cuốn sổ học bạ để so sánh về nét chữ với ý đồ chứng minh học bạ đó là giả. Tuy nhiên, chương trình quên mất Công Phượng đã nghỉ học lớp 4 và sau đó đi học lại. Thử hỏi ở quê, một đứa bé chán học, có khi đốt hoặc vứt bỏ toàn bộ giấy tờ là việc bình thường. Khi đi học lại, nhà trường bắt buộc phải làm lại hồ sơ, giấy tờ. Như vậy nét chữ giống nhau có gì là lạ.

Thứ ba: Bàn về giấy khai sinh của Công Phượng, CĐ 24h khăng khăng cho rằng giấy khai sinh đó không hợp lệ. Điều ấy là rõ ràng bởi do đó là giấy không hợp lệ nên UBND xã đã thu hồi lại tấm giấy khai sinh đó nên mới có bằng chứng cung cấp cho các cơ quan truyền thông. Bên cạnh đó CĐ 24h đổ lỗi cho UBND xã về việc làm mất sổ hộ tịch và hùng hồn dẫn chứng ra các Nghị định 83/1998 và 153/2005 để "quy tội, lên án" cho UBND xã. Thế nhưng điều này chứng tỏ sự NGU DỐT của những kẻ làm chương trình vì không có một ai lấy một văn bản pháp luật của thời tương lai kết tội cho một lỗi thuộc quá khứ đã xảy ra trước khi văn bản đó có hiệu lực thi hành.

Rõ ràng, với tất cả những bằng chứng được đưa ra thì những cái được gọi là "bằng chứng" kết tội mà CĐ 24h đưa ra đều mang tính lỏng lẻo, hời hợt và không có sức thuyết phục. Bên cạnh đó, người viết bài nghi ngờ tính thuyết phục của các bằng chứng đó do sự đối chiếu, kiểm chứng không cao. Đặc biệt mang tính "độc diễn" thiếu tình người và toàn "lý sự cùn" nhằm chứng minh CĐ 24h đúng hơn là vì "một nền thể thao trong sạch" như họ nói.

Thử hỏi rằng một em gái có quan hệ tình dục trước hôn nhân với vài ba bạn trai nào đó. Sau đó em ây nổi tiếng, rồi CĐ 24h cũng làm phóng sự ngày xửa ngày xưa em ấy là "cave". Và lấy mấy anh bạn của em gái đó làm bằng chứng. Thậm chí tả rõ từng nốt ruồi ở những "chỗ kín" của em đó. Thì đó có phải là tinh thần "trung thực, khách quan" và "một mục đích cao cả" hay không?

Lợi dụng sự nổi tiếng của một con người để đánh bóng chương trình của mình. Đạp con người ta xuống tận bùn đen nhưng vẫn giả nhân giả nghĩa kêu gọi: " chúng tôi yêu em". Tất cả nhân chứng, bằng chứng, từ người dân, thân nhân, đến cơ quan nhà nước thì cho rằng sai. Ai trả lời theo ý đồ của chương trình mới cho rằng đúng. Viện dẫn luật thì yếu kém, sai lệch. Thử hỏi rằng CĐ 24h có thực sự tôn trọng khán giả và tôn trọng chính mình?

Lợi dụng truyền thông để triệt hạ một cậu bé nhà quê, phải chăng CĐ 24h muốn chứng minh sẵn sàng đạp bỏ tất cả để toả sáng. Rõ ràng, cho đến thời điểm này, câu chuyện về CĐ 24h và Công Phượng đã được nhắc đến nhiều nhất. Nhưng cũng đồng thời với việc đó mà CĐ 24h bị coi khinh nhiều nhất, không chỉ ở khán giả mà ngay cả ở không ít đồng nghiệp về thái độ "vô nhân tính" của những kẻ làm chương trình.

Sâu xa hơn ở vấn đề này, việc CĐ 24h thu thập những thông tin về đời tư của Công Phượng vi phạm nghiêm trọng vào điều 38, Bộ luật dân sự về Quyền bí mật đời tư. Trong đó quy định:
- Quyền bí mật đời tư của cá nhân được tôn trọng và được pháp luật bảo vệ.
- Việc thu thập, công bố thông tin, tư liệu về đời tư của cá nhân phải được người đó đồng ý; trong trường hợp người đó đã chết, mất năng lực hành vi dân sự, chưa đủ mười lăm tuổi thì phải được cha, mẹ, vợ, chồng, con đã thành niên hoặc người đại diện của người đó đồng ý, trừ trường hợp thu thập, công bố thông tin, tư liệu theo quyết định của cơ quan, tổ chức có thẩm quyền.

Trường hợp chương trình CĐ 24h cố tình phát tán những hình ảnh đó thì người thực hiện chương trình có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự đối với tội làm nhục người khác quy định tại Điều 121 Bộ luật Hình sự: Người nào xúc phạm nghiêm trọng nhân phẩm, danh dự của người khác, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm.
Củ hành
[...]

Comments

Ngày 27/10/2014, trên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam (GDVN) có đăng 1 bài viết của tác giả Xuân Dương với nhan đề ""Tờ rơi" - Vũ khí bôi nhọ đất nước của công an Thành phố Hồ Chí Minh". Sau đó, tiêu đề này được sửa lại thành : ""Tờ rơi" – Vũ khí mới chống tội phạm của công an thành phố Hồ Chí Minh".



Nội dung bài báo đề cập đến việc công an phường Phạm Ngũ Lão, quận 1, thành phố Hồ Chí Minh tổ chức phát tờ rơi (bằng tiếng Anh) với mục đích cảnh báo khách du lịch, đặc biệt là người nước ngoài tự bảo vệ tài sản cá nhân nhằm chống lại các tệ nạn xã hội nơi công cộng.
Bài báo chú trọng khá kỹ về nội dung tờ rơi. Đặc biệt, phần cuối, tác giả bài báo còn thể hiện sự so sánh đội ngũ cán bộ lãnh đạo của Công an Tp HCM với cách phân cấp trong Quân độinhằm chứng tỏ một đội ngũ cán bộ lãnh đạo cao cấp (?) Tiếp tác giả đánh giá sự bất lực, yếu kém của đội ngũ CA Tp HCM khi cho rằng với đội ngũ đông đảo như vậy nhưng tình hình tội phạm vẫn diễn biến tồi tệ. Nội dung bài viết như sau:
"So sánh quân hàm và chức vụ công an với bên quân đội, bốn đại tá tương đương bốn sư đoàn trưởng, bốn thiếu tướng tương đương bốn tư lệnh/chính ủy quân đoàn hoặc tư lệnh/chính ủy binh chủng. Giả thiết một quân đoàn gồm 3 sư đoàn thì cấp bậc của lãnh đạo Công an TP.HCM tương đương với cấp chỉ huy 16 sư đoàn chính quy!
Với đội ngũ lãnh đạo cao cấp như thế, bên dưới là một lực lượng hùng hậu gồm công an phường, quận, thành phố, cảnh sát cơ động, cảnh sát trật tự, cảnh sát giao thông, các đội săn bắt cướp và còn một trung đoàn cơ động (khoảng 600 chiến sĩ) từ Bộ Công an chi viện, vậy tại sao tình hình vẫn tồi tệ, không được cải thiện?"

Thứ nhất, tác giả bài báo không hiểu những khái niệm cơ bản về phân cấp trong LLVT, vì thế, sự so sánh như vậy là ấu trĩ và hoàn toàn khập khiễng. Một cách hiểu đơn giản nhất, đối với những thành phố có vị trí đặc biệt quan trọng, có tầm ảnh hưởng lớn về chính trị, kinh tế, văn hoá và xã hội như Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh thì cán bộ lãnh đạo trong LLVT luôn có số lượng đông hơn và cấp hàm cao hơn những tỉnh, thành khác.

Thứ hai, việc phát tờ rơi là công an phường Phạm Ngũ Lão triển khai. Đặc điểm của phường Phạm Ngũ Lão là địa bàn có nhiều khách du lịch người nước ngoài tạm trú. Do đó, hoạt động của tội phạm khu vực này có nhiều diễn biến phức tạp hơn các khu vực khác. Việc phát tờ rơi của một phường (có thể) là triển khai thử nghiệm, chưa phải là chủ trương chung của công an thành phố Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, tác giả cố tình không nhắc đến bản chất của vấn đề mà cố tình xuyên tạc cho rằng đó là sự yếu kém chung của công an thành phố Hồ Chí Minh. Như vậy, ở đây có thể quy tác giả bài viết về hành vi vi phạm theo điều 258 của Bộ luật hình sự.

Một minh chứng cho vấn đề "triển khai thử nghiệm" có thể thấy qua trường hợp Công an thành phố Thanh Hoá thử nghiệm quăng lưới chặn bắt người vi phạm giao thông, chống đua xe là thử nghiệm của một đơn vị cấp huyện, chưa phải là chủ trương chung của cơ quan công an cấp tỉnh. Do đó, không thể nói đây là phương pháp mà công an tỉnh Thanh Hoá đưa ra.

Thứ ba, như nhiều báo chí khác đã đưa tin, vấn đề phát tờ rơi, hoặc cảnh báo cho người dân, khách du lịch đã được nhiều quốc gia triển khai. Ngay tại Việt Nam, cơ quan công an cấp phường xã cũng thường xuyên thông báo cho người dân về các thủ đoạn tội phạm, in ấn các biển cảnh báo tại các tụ điểm đông người, công cộng hoặc tại các cơ sở kinh doanh để người dân có thể chủ động phòng tránh, đối phó với các loại tội phạm. Như vậy, việc phát tờ rơi nhằm cảnh báo đối với khách du lịch là việc hoàn toàn nên làm. Qua đó, giúp nâng cao nhận thức trong khách du lịch về những hình thức tội phạm mà họ dễ gặp phải để chủ động xử lý khi có tình huống xảy ra.

Vì vậy, việc làm của Công an phường Phạm Ngũ Lão là việc làm đáng hoan nghênh, chứ không phải là đáng lo ngại hay bôi xấu thực trạng xã hội mà nhà báo cố tình xuyên tạc. Có chăng, vấn đề sử dụng ngôn ngữ tiếng Anh trong "tờ rơi" có thể chưa chuẩn theo văn phạm và cần phải điều chỉnh cho phù hợp hơn.
Vai trò của nhà báo khi lên tiếng cần phải công tâm, giữ được sự ngay thẳng trong bài viết của mình. Đáng tiếc rằng tác giả Xuân Dương và ban biên tập GDVN không tôn trọng những nguyên tắc cơ bản nhất trong đạo đức của người làm báo. Trong bài viết của mình, với thái độ hằn học, tác giả đã cố tình lợi dụng tự do báo chí, tự do ngôn luận để suy diễn, xuyên tạc, bôi đen hình ảnh của lực lượng CAND thành phố Hồ Chí Minh. Đây là hành vi cần lên án và có biện pháp xử lý thích đáng làm gương cho những trường hợp khác.

Để có được sự tôn trọng của độc giả, ngoài sự khách quan, trung thực trong phản ánh sự việc, người cầm bút cần phải có những phông nền kiến thức nhất định về vấn đề mà mình viết. Khi viết về vấn đề cụ thể, ngoài tổng hợp, phân tích những kiến thức xung quanh vụ việc...
Hơn ai hết, bản thân mỗi nhà báo cần phải xác định trách nhiệm định hướng dư luận xã hội của chính mình, cũng như cơ quan báo chí nơi nhà báo đang công tác. Do vậy rất cần có sự thận trọng trong việc đánh giá những tác động của bài báo đối với dư luận xã hội; tuyệt đối tránh những cảm xúc cá nhân làm ảnh hưởng tới định hướng của bài báo, dễ dẫn đến những sai lầm đáng tiếc trong vụ việc nêu trên.
Củ Hành
[...]