• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Lều văng. Show all posts
Showing posts with label Lều văng. Show all posts
Comments

“Giai điệu tự hào”, một "sô" mà nhà đài VTV đã mua bản quyền từ một chương trình thành công của truyền hình Nga mang tên “Báu vật quốc gia” đã đến Việt Nam và đi được 2 số. Quả thực đây là một chương trình rất đáng làm, rất đáng xem bởi những bài ca đi cùng năm tháng được thể hiện trong chương trình không những đã thực sự làm người xem xúc động mà nó còn khơi dậy niềm tự hào dân tộc qua những ký ức lịch sử đáng trân trọng, lòng biết ơn đối với những thế hệ cha ông đã hi sinh biết bao xương máu để chúng ta có được độc lập, hòa bình như ngày hôm nay.


Điều đầu tiên phải ghi nhận là ekip làm chương trình đã chọn lọc được những ca khúc hay, dàn dựng công phu, ca sĩ thể hiện tốt, có một số cách điệu mới, thu hút được số lượng khán giả bình chọn cao. Bỏ qua một số tiểu tiết về trang phục ca sĩ, MC… thì chương trình này cơ bản về mặt chuyên môn là đạt. Ở đây chúng tôi muốn nói về những người bình luận cho các ca khúc. Sẽ không có gì đáng bàn nếu thực sự những đội “bình luận viên” làm tốt vai trò của họ là giúp cho người nghe hiểu hơn, cảm sâu hơn về ý nghĩa, cái hay của ca khúc. Tham gia bình luận cho chương trình có 2 cánh: cánh già gồm nhưng bậc lão thành, trưởng thượng như nhà báo Hữu Thọ (nguyên Trưởng ban Tư tưởng văn hóa Trung ương, NSND Trung Kiên, giáo sư Văn Như Cương, diễn viên Minh Châu, nhà văn Trần Thị Trường…, và các nhạc sĩ chủ nhân của ca khúc được trình bày; cánh trẻ gồm những nhà văn, ca sĩ, hoa hậu, MC, kiến trúc sư, bác sĩ… với những cái tên nổi có, chưa nổi cũng có.

Sau khi chương trình số 1 được phát vào ngày 25 Tết Giáp Ngọ, đã có nhiều ý kiến phản hồi trên các diễn đàn, trang mạng về cái sự “bình loạn” của cánh trẻ. Chương trình phát sóng đầu tiên có chủ đề “Bài ca năm tấn” gồm các ca khúc: Bài ca năm tấn, Tôi là người thợ lò, Cô thợ hàn, Những ánh sao đêm, Quảng Bình quê ta ơi và Tiến lên chiến sĩ đồng bào. Ngay từ ca khúc đầu là “Bài ca năm tấn”, không một lời khen, sau một hồi tán hưu tán vượn rằng ca khúc này đã lỗi thời với thời đại và xã hội, nhà văn trẻ Trang Hạ đã phán: “…xuyên suốt bài hát là hình ảnh người phụ nữ trên ruộng lúa, con trâu đi trước cái cày theo sau (và đó) là một cái hình ảnh đẹp đẽ nhưng mà nó làm tổn thương xã hội này (?!). Bởi vì suốt hơn 50 năm qua thì điều đấy nó không thay đổi, thậm chí là nói xin lỗi một số thanh niên nông thôn vẫn nói rằng là chúng tôi chẳng khác gì đời cha anh (?!), tức là lấy mông con trâu làm thước ngắm”. Tiếp đó nàng “dạy” rằng: “nếu như chúng ta coi rằng cái sự nghèo đói của thôn quê mà con trâu vẫn là đầu cơ nghiệp và chúng ta coi vẻ đẹp của những cái mái rạ khói lên trong chiều mơ màng thì đó là cái vẻ đẹp mà chúng ta phải có trách nhiệm với cái sự nghèo đói đấy của xã hội. Có lẽ chính những cái người thành phố được ăn học như chúng ta và có hiểu biết và có nhiều sự lựa chọn phải có trách nhiệm với những người nông thôn mà vẫn đi đằng sau lưng con trâu đó”.
Trang Hạ
Tôi không nghĩ rằng hình ảnh “người phụ nữ trên ruộng lúa, con trâu đi trước cái cày theo sau” trong những năm 60 (phải nhấn mạnh rằng đó là những năm mà nhân dân miền Bắc phải căng mình chống chiến tranh phá hoại của Mỹ) vừa chiến đấu vừa thi đua tăng gia sản xuất để chi viện cho tiền tuyến miền Nam đánh Mỹ, lại là cái có thể “làm tổn thương” xã hội. Với những người bình thường thì khi được nghe những giai điệu mượt mà và được xem lại những hình ảnh nhân dân miền Bắc anh hùng chắc tay súng vững tay cày trong ca khúc “Bài ca năm tấn”, chắc hẳn rằng không ai không bồi hồi xúc động và trào dâng một niềm cảm phục khó tả. Ấy thế mà những người được gọi là “nhà văn” ấy lại phán rằng hình ảnh ấy “làm tổn thương” xã hội (!?) Nhà văn này lại tiếp tục xuyên tạc rằng “suốt hơn 50 năm qua thì điều đấy nó không thay đổi”. Không biết nhà văn này căn cứ vào đâu mà lại có thể đưa ra được nhận định như vậy bởi bất kỳ ai cũng có thể thấy những đổi thay đáng kể của nông thôn Việt Nam ngày nay. Dẫu rằng nhiều nơi trên đất nước vẫn còn chưa thoát khỏi đói nghèo nhưng sự thật rằng Việt Nam đã rất nỗ lực thực hiện và đạt được những thành tích đáng tự hào trong công cuộc xóa đói giảm nghèo và xây dựng nông thôn mới. Điều này thiết nghĩ không cần minh chứng thêm vì thế giới cũng đã nói nhiều. Tôi không biết cô nhà văn này xuất thân từ đâu nhưng cái cách mà cô ta đánh giá về người nông dân thoạt nghe thì có vẻ rất cảm thông nhưng đằng sau đó lại mang nặng tính miệt thị, bề trên của một kẻ vẫn tự cho mình là “người thành phố được ăn học” dù rằng hàng ngày vẫn bỏ vào mồm những hạt gạo được làm ra từ mồ hôi và sự cơ cực của những người “đi sau đít con trâu”. Xem ra là nhà văn nhưng cô chưa thuộc được câu tục ngữ giản đơn nhưng sâu sắc: "Uống nước nhớ nguồn. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây".

Tiếp theo đó một ca khúc nữa bị “chịu trận” là bài “Tôi là người thợ lò” của nhạc sĩ Hoàng Vân. Khi NSND Quang Thọ biểu diễn ca khúc này, những khán giả đủ lứa tuổi đã say mê hào hứng hát theo ca sĩ. Điều này khiến người xem cực kỳ hưng phấn. Khỏi phải nói thì ai cũng phải công nhận giá trị của ca khúc này. Ấy thế mà một nhà báo như Quỳnh Hương sau khi tỏ vẻ tôn vinh người công nhân của thế hệ trước đã ngay lập tức xỏ xiên rằng: “người công nhân của ngày hôm nay thì là những cái người mà cuộc sống ít an toàn nhất, khổ nhất và thu nhập thấp nhất, và họ có những cái gọi là, chúng ta có thể vẫn nói rằng cái xã hội này là xã hội của công nông binh đi vì đấy là XHCN, nhưng mà tôi nghĩ rằng đấy là những cái người mà họ không có một cái lựa chọn để mà cuộc sống họ tốt hơn và họ không có một cái gì để mà tự hào và kiêu hãnh về cái công việc, về cái nghề nghiệp của mình hết” (?!). Nói thật khi nghe câu này máu tôi đã sôi lên! Bản thân tôi tuy không phải là công nhân trực tiếp sản xuất nhưng công việc của tôi gắn liền với quá trình lao động và đời sống của người công nhân. Đành rằng công việc của họ rất nặng nhọc, đặc biệt là thợ lò nhưng không phải vì thế mà phán bừa rằng người công nhân họ không có cái gì làm thì mới phải buộc phải làm công nhân, rằng họ chỉ biết cắm mặt mà làm chứ không có gì mà tự hào.

Vẫn chưa hết, thạc sĩ - bác sĩ Tăng Hà Nam Anh lại tiếp tục “phang” rằng “người thợ lò người ta rất muốn đổi nghề lắm nhưng người ta biết đổi cái gì, và thậm chí là đôi khi người ta cũng sợ và không dám đổi”. Rất nhiều khán giả xem đài, đặc biệt là người trong ngành than đã bày tỏ sự bức xúc, thậm chí là phẫn nộ khi nghe những lời “bình loạn” trên. Hết đá xéo, xỏ xiên, miệt thị nông dân lại đến công nhân. Việc người nông dân, công nhân là thành phần lao động chân tay vất vả trong xã hội là điều đương nhiên, từ trước đến giờ và về sau vẫn thế, nếu so sánh với các nghề dịch vụ, văn phòng, nhà báo, nhà văn, bác sĩ,.. Nhưng về sức khỏe tinh thần lành mạnh thì không phải ông bác sĩ, bà nhà văn nào có thể so sánh với họ. Ngoài ra khả năng thẩm âm của ông thạc sĩ - bác sĩ này cũng là một điều khập khiễng đối với vai trò của một người chơi, thậm chí là "nhà phê bình", trong một chương trình âm nhạc. Một ca khúc đỉnh cao như “Tôi là người thợ lò” mà anh ta cho rằng nó chỉ là bài hát “cổ động”, và rằng anh ta rất dị ứng với ca khúc cổ động(!?) Anh ta nghe ca sĩ Quang Thọ hát thì thấy nó hay nhưng nó không có cảm xúc gì cả, nó hay chỉ vì nó hay (?!). Thực tế, qua bình chọn hôm đó, ca khúc này đạt số phiếu bình chọn cao nhất!
Tăng Hà Nam Anh

Lẽ ra đối với những “bình luận gia” như thế thì MC phải khéo léo chuyển hướng sang mời những người khác. Đằng này MC Hồng Thanh Quang cứ xơi xơi làm tới, khuyến khích cho những lời lẽ chói tai ấy tiếp tục phun ra. Lẽ ra khi thấy những hạt sạn to tướng như trên thì những người làm chương trình và những người có trách nhiệm của VTV phải nhặt vứt ra ngay. Đằng này với cái tiêu chí “sẽ không có bất kỳ giới hạn nào trong việc đối thoại giữa hai thế hệ khán giả ngay trên sóng truyền hình, để họ có quyền bộc lộ quan điểm của mình” nên họ cứ xem như không biết, không nghe, không thấy và vẫn tiếp tục mời những kẻ xỏ xiên và “tai trâu” ấy bình loạn trong chương trình số thứ 2.

Đáng lo ngại hơn cả là phần bình luận của kiến trúc sư Nguyễn Hoàng Phương sau khi nghe bài “Đất nước trọn niềm vui”. Anh ta nói rằng đã có lần anh ta ngồi cùng với một người không cùng chiến tuyến của những người chiến sĩ ở miền bắc, và có một nỗi đau nó thầm lặng, nó cứ cứa đi cứa lại mỗi lần họ được nghe bài này vào cái dịp đó. Và anh ta đặt câu hỏi rằng “chúng ta đang hòa nhập tất cả những người Việt Nam trên cả thế giới, thế nhưng nếu chúng ta cứ nhắc đi nhắc lại câu chuyện này mãi như thế liệu chúng ta có thể xóa đi được ranh giới mà chúng ta vẫn tự tạo ra hàng năm hay không?”. Xem ra anh ta đang rất đồng cảm với “bên thua cuộc” (theo cách nói của tay osin Huy Đức). Anh ta sợ là sự hân hoan sung sướng của cả dân tộc Việt Nam trong ngày vui thống nhất đất nước qua ca khúc sẽ làm “đau lòng” thiểu số những kẻ khi xưa làm tay sai cho ngoại xâm? Lý lẽ này nào có khác gì việc bọ Lập (nhà văn Nguyễn Quang Lập) cho rằng việc phong danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng cho những bà mẹ liệt sĩ sẽ làm đau lòng những bà mẹ lính ngụy?! Nếu theo ý anh ta thì chắc là để “hòa hợp, hòa giải” dân tộc, nhà nước đừng có tổ chức kỷ niệm ngày 30/4 nữa và chúng ta cũng đừng có hát bài “Đất nước trọn niềm vui” nữa vì đây sẽ là rào cản cho việc hòa hợp dân tộc (?!). Qua đây mới thấy nhận thức về lịch sử của một bộ phận không nhỏ giới trẻ thật đáng báo động.

Thật ra, tôi biết đây là một trò chơi truyền hình, nơi mà các nhà tổ chức đã "giăng bẫy" để nhận càng nhiều "gạch đá" của người hâm mộ càng tốt. Các vị kể trên là những người được phân vai "ác" trong sô diễn này. Tuy nhiên, tôi cho rằng, cho dù là vậy, chẳng ai có hiểu biết và một tấm lòng trong sáng về lịch sử Việt Nam mà lại sẵn sàng chường mặt mình lên truyền hình để nói nhăng nói cuội về những gì mình cho rằng đúng đắn. Về phía VTV, tôi cho rằng nhà đài cần xem lại vai trò Đài truyền hình quốc gia của mình đối với việc tổ chức những chương trình kiểu này. Bởi lẽ:

- Đài truyền hình quốc gia ngoài việc tuyên truyền chính sách của Đảng và Nhà nước còn phải đóng vai trò định hướng xã hội, dân trí phát triển lành mạnh về tinh thần, đúng đắn về nhận thức. Tuy nhiên, VTV qua chương trình này lại chạy theo lợi nhuận, cố gắng tạo ra những tình huống phản cảm về nhận thức để thu hút người xem.

- Tranh luận về những vấn đề chưa ngã ngũ để đi đến kết quả cuối cùng là đúng nhưng việc tạo ra một diễn đàn truyền hình với "thế trận" giữa những giá trị đã được khẳng định với những tư tưởng lệch lạc, lý luận nhạt nhẽo mang tính giật gân rẻ tiền thì vô cùng khập khiễng và "vô tình" nâng đỡ cho những thứ "rẻ tiền" đó lên một tầm vóc mới. Ranh giới giữa thiện và ác, giữa chính nghĩa và gian tà, giữa ánh sáng và tối tăm, giữa cái chung và cái tôi,... ngày càng bị xóa nhòa với sự hỗ trợ đắc lực của truyền thông mà tiếc thay, đài truyền hình quốc gia lại góp phần trong đó.

- Việc cho "giới trẻ" bóc tách các bài hát ra khỏi khung cảnh lịch sử của nó và nhét vào bối cảnh hiện tại để bình luận thì rõ ràng thể hiện sự tối tăm của chương trình. Điều đó chẳng khác gì bắt 1 con cá lên cạn và bình luận về khả năng bơi lội, vẻ đẹp mềm mại của nó vậy. Và ngay cả việc để cho "giới trẻ" phát biểu những câu ngớ ngẩn, gây sốc cũng là một trò bôi nhọ (không biết cố ý hay vô tình) khả năng hiểu biết lịch sử - chính trị và cảm quan của giới trẻ hiện nay. Hãy cứ nhìn vào kết quả biểu quyết sau mỗi bài hát của "giới trẻ khán giả" thì biết rằng cái "giới trẻ đang diễn" kia chỉ là đại diện cho cái thiểu số của "giới trẻ thực tế" mà thôi. Vậy thì thay vì những chiêu trò câu khách rẻ tiền, VTV nên để cho "giới trẻ thực thụ" nói lên cảm nghĩ thực sự của mình khi nghe những bài hát trong chương trình để những giai điệu ấy được ngân lên trong niềm tự hào tinh khiết của những thế hệ Việt.

Để xây dựng một xã hội XHCN, đất nước ta đang cố gắng vận hành một nền kinh tế thị trường định hướng XHCN nhưng xem ra, "quyền lực thứ 4" của đất nước lại đang "định hướng TBCN". Các loại báo đài từ hội, sở, địa phương và giờ đến trung ương đều cuốn theo giá trị duy nhất của tư bản: đồng tiền, một giá trị có quyền năng phá bỏ mọi giá trị, nền tảng đạo đức, truyền thống và các giá trị nhân văn mà chúng ta đang theo đuổi. Có lẽ hơn bao giờ hết, Nhà nước nên xem xét lại "dây cương" của "con ngựa truyền thông" này trước khi nó bứt cương bỏ bầy ra ngoài tầm với./.
© Đất Đối Không - Nguyễn Thanh Tùng
[...]

Comments

Nguyễn Quang Vinh (NQV) nguyên là Cựu phóng viên Hải quân thường trú tại Cambodia trong thời gian diễn ra cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam chống lại Khơmer Đỏ. Sau đó, ông ta trở thành nhà văn, nhà biên kịch và giành được những giải thưởng, thành công nhất định. Sự nổi tiếng đến với NQV dễ dàng hơn khi ông ta là em ruột của Nguyễn Quang Lập, một nhà văn khá nổi tiếng. Và ông ta càng "nổi tiếng" hơn nữa qua vụ nhập nhèm "cầm hộ" hàng trăm triệu đồng tiền ủng hộ gia đình ông Đoàn Văn Vương năm 2012.

Nguyễn Văn Vinh thời "giúp đỡ" gia đình Đoàn Văn Vươn - Ảnh: Internet
Trong những ngày giữa tháng 2, khi những kẻ chống đối chế độ đang kêu gào kỷ niệm ngày Trung Quốc tấn công Việt Nam, qua đó xuyên tạc và kích động nhân dân chống đối Đảng và Nhà nước thì những người như NQV, thay vì giữ vững bản chất của người lính, của một phóng viên chiến trường, đưa sự thật đến cho nhân dân hiểu rõ bản chất của sự việc, NQV đã tráo trở, sử dụng câu chữ nhằm kích động người đọc để đả kích Đảng và Nhà nước.

Ngày 16/2/2014, trên facebook của mình, NQV đăng lên một bức ảnh những kẻ chống đối chế độ biểu tình tại khu vực Tháp Bút - Hồ Hoàn Kiếm và cho rằng những người khác đang tập thể dục buổi sáng là sự phá rối đáng khinh bỉ và lố bịch. Việc coi thường sự tự do của những người khác như vậy có xứng đáng với những danh hiệu “đẹp đẽ” là “Nhà văn” mà NQV đang khoác lên người.

Những kẻ mà NQV tôn vinh trong hình ảnh là những ai?
Là những kẻ mà CCB Trần Nhật Quang đã chửi vào mặt là lợi dụng ngày 17/2 để phá rối đất nước và khi bác Quang nói xong chúng chỉ có thể cúi gằm mặt bỏ đi không nói thêm một câu nào. Là những kẻ mà CCB Thắng (Fb Thắng Còng) phải thốt lên trên facebook của mình rằng: “Mịa hôm nay trong đám ở Bờ Hồ có thằng cha vỗ ngực "Tôi cũng là CCB đấy", hỏi mày ở đơn vị nào nó nói ở Thông Nông Cao Bằng. Mình hỏi có phải sư 346 không hắn sợ mình gài nên nói không biết sư đó vì nó ở tiểu đoàn địa phương. Tiên xư thằng này dám nói láo ở Thông Nông từ 79 đến 83 mà không biết sư 346 thì nói láo rồi....May mà hôm nay không lôi cụ Thịnh E677 F346 đi chứ có cụ đấy thì thằng đấy ăn vài vả vào mõm......Có đi mới biết là lắm thằng nói láo thật....chả biết ngày lính éo nào cũng ra vỗ ngực lại còn đeo huy hiệu hoa sim mà không thấy nhục. Gặp mấy CCB thứ thiệt thì im thin thít chuồn mất. Có thằng lại nói với mình "Tôi không biết sư đó anh phải nói cho tôi chứ", mình nói thế mày ra đây làm gì nếu không biết lại còn vỗ ngực là CCB mày có thuộc câu "Cháu nghe chú đánh những đâu, những tàu chiến cháy những tàu bay rơi". Trẻ con còn biết như thế mà mày không biết lại còn dám ra đây xưng là CCB. Mẹ nó chứ cái sư đoàn của mình ngày xưa xưng là "Lá chắn thép của thủ đô Hà Nội mà nó nói như đài mà lại không biết sư đoàn mình mới cay mấy thằng bố láo.”.
Không thể hiểu rằng một CCB như NQV thường vỗ ngực tự xưng đang ca ngợi, tôn vinh những kẻ xuyên tạc bố láo như vậy với mục đích gì?

Tôi (Củ Hành) có đăng một số câu (comment) vào bức ảnh của NQV như sau:
- Còn những người mà nhà văn gọi là đồng đội đã sát cánh với nhà văn ở chiến trường K. Những người mà hiện giờ gia đình họ vẫn đang mong ngóng tin tức. Những người mà Đảng, Nhà nước và Quân đội Việt Nam vẫn đang phải cử hàng đoàn Quy tập sang để tìm kiếm. Tại sao Nhà văn không kêu gọi cho họ một ngày tưởng niệm? Hay đó chỉ là cái cớ, cái lý do tạo uy danh là một người lính chiến để chửi bới nhà nước. Sống sòng phẳng coi ông Nhà văn.

- Hay giá trị của cuộc chiến chống Polpot không bằng giá trị của vài ngày đánh quân Trung Quốc? Hay mục đích là nhằm đả kích chế độ này, lợi dụng danh nghĩa của mình để gây náo loạn lòng dân.
- Cái giá phải trả giữa hai cuộc chiến vào cùng một thời điểm là gì? Ông Nhà văn có thể nói được không? Cái giá phải trả cho một xã hội bất ổn định ai sẽ chịu trách nhiệm? Hay ông cũng phủi tay như ông đã phủi tay với những người chia sẻ với ông từng bát cơm, chén nước, từng viên đạn trên chiến trường K?

- Còn đó những bia tưởng niệm Pò Hèn, những Nhà tưởng niệm của các đơn vị liệt sĩ. Những tên đường, tên trường ở các tỉnh thì là cái gì hả ông Vinh? Đất nước này có quên họ không? Việc yêu nước có cần phải hò hét bằng mồm không hả ông Vinh? Tại sao ông không lên Pò Hèn thắp cho họ một nén hương? Không về Takeo, Neak Luong uống với đồng đội một ngụm thốt nốt chu? Mà ông chỉ ngồi nhà hò hét và chửi bới. Chất lính, chất đồng đội đâu hết rồi ông nhà văn?

- Ông hãy lên Biên giới phía Bắc, hỏi những người lính Biên Phòng xem về việc đấu tranh giữ đất, đấu tranh để ký hiệp định phân giới trong những năm cuối của thế kỷ 21. Ông tìm trên facebook này còn nhiều bạn trẻ ngày đêm cặm cụi đọc lại lịch sử, soi lại từng trận đánh để tìm lại nơi các liệt sĩ đã nằm xuống với mục đích đưa họ về với gia đình, đất nước. Những người đó họ có hô hào yêu nước như ông không? Họ có đòi hỏi gì không? Còn bản thân ông thì ông đã làm gì thêm được cho đất nước này? Hay ông đang phá sự bình yên của bao nhiêu con người khác? Hay ông và nhiều kẻ khác mong muốn sự bất ổn định, bạo loạn trong chính đất nước này.

Với những câu hỏi như vậy, NQV và những kẻ ủng hộ ông ta hoàn toàn im lặng và không thể phản bác được bất cứ một câu gì. Đủ để hiểu rằng NQV hoàn toàn nhận thức được việc mình làm là sự bịa đặt tráo trở đến mức như thế nào? Khi là một phóng viên chiến trường Cambodia, NQV thừa hiểu có bao nhiêu người đã chấp nhận phần nguy hiểm nhất, phải hi sinh để bảo vệ tính mạng cho ông ta. Những người có ân với ông ta thì ông ta không kêu gào kỷ niệm cho họ. Ông ta chỉ chăm chăm khoét sâu vào nỗi đau của dân tộc Việt Nam bên cạnh một anh cường quốc nhằm chứng minh Đảng và Nhà nước yếu đuối, nhằm tạo tâm lý bất ổn trong người dân Việt Nam. Hành động này, là hành động vong ân bội nghĩa, là hành vi kích động hằn thù dân tộc, chia rẽ sự đoàn kết của nhân dân Việt Nam.

Với những câu hỏi như vậy và sự đuối lý của mình, NQV đành trả lời một câu để chữa ngượng cho mình “Biết ngay, kiểu gì cũng có một vài kẻ nhảy vào lải nhải, đây cũng là dịp đuổi”. Đồng thời, xoá những câu hỏi của tôi và một số người khác có ý kiến trái chiều với quan điểm của NQV, chặn người dùng (block). Không dám phản biện, chỉ biết xoá quan điểm trái nghịch với mình nhằm che dấu đi sự xảo trá đê tiện của mình. Tự mình lột bỏ mặt nạ của chính mình, hành vi không xứng đáng là một người lính. Hành động nhục nhã này, không chỉ có ở NQV mà còn có cả ở những kẻ vỗ ngực cho mình là dân chủ như Nguyễn Quang Lập (anh trai Vinh), Nguyễn Xuân Diện….

Một con người tự đánh mất đi những phẩm chất quý báu của mình, một con người vì những bức xúc, những ham muốn nhỏ nhen của mình mà bán linh hồn cho quỷ dữ, bán rẻ lương tâm, tình đồng chí, đồng đội, sẵn sàng vứt bỏ lý tưởng của mình. Con người đó, một sớm một chiều cũng thể hiện rõ bản chất, trước sau gì cũng phải nhận hậu quả với những hành động của mình đã gây ra. Sự tôn trọng, hay khinh bỉ không phải ở một cái danh hiệu “nhà văn” hay “cựu phóng viên chiến trường” mà ở chính những hành động, lời nói của ngày hôm nay. Mạng ảo, nhưng là thật./.
[...]