• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Quốc tế. Show all posts
Showing posts with label Quốc tế. Show all posts
Comments

Tháng 9 vừa qua, Oliver Stone, một trong những nhà sản xuất phim nổi tiếng nhất của Mỹ với các tác phẩm lừng danh về chiến tranh Việt Nam (Trung đội (1986), Sinh ngày mùng 4 tháng 7 (1989) và Trời và Đất (1993)) đã đến Matxcova gặp cựu chuyên viên phân tích tình báo Mỹ Edward Snowden để chuẩn bị cho việc làm phim về cuộc chạy trốn của anh sau khi làm rò rỉ nhiều thông tin mật của Cơ quan An ninh Quốc gia Hoa Kỳ. Trong dịp này, ông cũng đã trả lời phỏng vấn tờ báo Nga Rossiiskaya Gazeta trong một cuộc trò chuyện phản ánh cái nhìn của vị đạo diễn từng đoạt ba giải Oscar này về mối quan hệ Mỹ - Nga và về cuộc khủng hoảng Ukraine hiện nay. Trong cuộc phỏng vấn, Oliver Stone cũng đánh giá về truyền thông, báo chí Mỹ là "thật kinh khủng".
Các bạn có thể xem toàn bộ nội dung cuộc phỏng vấn tại đây hoặc nội dung phần nói về báo chí, truyền thông ngay dưới đây.


***

PV: Có lần khi trả lời phỏng vấn ngài đã nói một cách hình ảnh rằng các phương tiện truyền thông hiện đại đã “nhóm lửa để thiêu rụi sự thật” . Ngài có nhận xét gì về cách đưa tin hiện nay trên thế giới nói chung và ở Ucraina hiện nay nói riêng?
Oliver Stone tại Việt Nam năm 2007

Oliver Stone: Thật khủng khiếp. Tôi đã từng tham gia chiến đấu tại Việt nam. Cách đưa tin hồi đó thực ra cũng vậy. Ví dụ như: lấy lý do tàu khu trục Mỹ bị pháo của quân đội Bắc Việt bắn cháy, ngay sau đó Thượng viện Mỹ đã ban hành nghị quyết về Vịnh Bắc bộ để châm ngòi cho cuộc chiến ở Việt nam bắt đầu. Nhưng sau đó chúng tôi mới được biết rằng dường như quân đội Mỹ đã tự dàn dựng lên màn kịch này chứ phía Bắc Việt chẳng có liên quan gì. Thật là dối trá và thô bỉ. Chúng tôi cũng biết đã có nhiều chuyện tương tự như vậy được tạo dựng. Chẳng hạn khi Bush “Con” tuyên bố tại diễn đàn Liên hợp quốc rằng có bằng chứng cho thấy Iraq đang sở hữu vũ khí giết người hàng loạt, chúng tôi đã hình dung thấy đây chính là bản sao của Bush “Cha” người mà trước đó tại Kuwait cũng công bố bản báo cáo sai sự thật về hành động dã man của quân đội Iraq khi giết hại trẻ em. Mỹ rất giỏi trong việc gây dựng thông tin để tạo nên các luồng dư luận xã hội. Trong cả 1 giai đoạn dài cách làm này đã được vận dụng để lật đổ chế độ ở khá nhiều quốc gia. Phương pháp này đã và đang được triển khai ở Venezuela cùng đồng thời cả biện pháp cứng rắn như tạo áp lực kinh tế và biện pháp mềm như bóp méo thông tin trên truyền thông. Các biện pháp kỹ thuật này cũng được phát triển và sử dụng tại Ucraina, nơi mà Quỹ quốc gia hỗ trợ dân chủ đang hoạt động tích cực. Mục đích là lật đổ chế độ và lập nên chính quyền thân Mỹ.

Chưa khi nào tôi thấy thông tin được công bố với nhiều sai lệch như những thông tin về Olimpic mùa đông ở Sochi với đầy rẫy các vấn đề tiêu cực và những chỉ trích nhắm vào Putin. Còn bây giờ bức tranh về cuộc khủng hoảng ở Ucraina cũng rất méo mó. Tôi tham khảo thông tin từ rất nhiều nguồn khác nhau chứ không chỉ từ báo chí của Mỹ. Nhưng nếu xem truyền hình và các kênh thông tin của Mỹ thì sẽ thấy câu chuyện về nước Nga đi xâm lược thường xuyên được thêu dệt. Điều này vô cùng nguy hại.

PV: Có những kênh thông tin nào mà ông cho là đáng tin cậy? Rossiyskaya Gazeta chăng?

Oliver Stone: (Cười) Có những nhà báo độc lập đang làm việc ở Ucraina. Cách họ đưa tin không phải nêu lên các quan điểm xung quanh các sự kiện, họ cố gắng truyền tải các thông tin, những diễn biến 1 cách trung thực nhất. Nếu tôi có đọc báo chí Mỹ cũng là để nhận ra sự giả dối ở trong đó. Tôi nghĩ là giống như đọc báo “Sự thật – Pravda” hay báo “Tin tức – Izvesti” thời trước. Bây giờ thật khó mà nhận được các thông tin trung thực từ báo chí chính thống. Thực tế ở Hoa Kỳ cũng vậy. Xem truyền hình Mỹ tôi thấy còn tệ hơn cả báo chí. Các phóng sự thường rất hời hợt, không có chiều sâu. Độc giả đang trở thành con tin của các sự kiện .
Cũng có thể tìm thấy sự thật qua các cuốn sách về lịch sử, tuy nhiên cũng phức tạp và mất nhiều thời gian hơn. Trên Internet cũng có những phóng sự đáng giá. Tác giả của những nguồn thông tin này là những người có tâm, họ không làm việc vì tiền.
------
Toàn bộ nội dung cuộc phỏng vấn: http://www.doi-mat.vn/2014/12/dao-dien-oliver-stone-that-xau-ho-cho-nuoc-My.html
[...]

Categories:
Comments

Có lẽ không ít người Việt Nam hoặc là đại đa số đang hiểu nhầm về nước Mỹ, họ cho rằng đó là thiên đường là mơ ước của rất nhiều con người. Người Việt Nam rất hay, họ đặt ra các tiêu chuẩn để quy ước một con người thành công, và đó lại là các tiêu chuẩn Mỹ. Có vẻ sau hơn 21 năm kháng chiến chống Mỹ và gần 20 năm bị bao vây cấm vận, có lẽ với người Việt Nam lúc này, Mỹ không phải là kẻ thù mà là chân lý, là tiêu chuẩn lẽ phải và trên hết là GOD cứu thế. Điều này có thể thấy rất rõ qua nhưng cách phản ứng của người Việt Nam như sau:

- Bạn tốt nghiệp tiến sĩ ở nước nào: Mỹ, nền giáo dục Mỹ là đứng đầu thế giới.
- Bạn chữa bệnh ở đâu: Mỹ - Mỹ có hệ thống y tế tốt nhất thế giới.
- Bạn dùng điện thoại gì: Apple, vâng đó mới là đẳng cấp.
- Ở đâu có tự do dân chủ nhất: Mỹ - đất nước của tự do.
- Ở đâu con người được coi trọng nhất: - Mỹ - đất nước của nhân quyền.
- Mua vũ khí ở đâu là tót: Mỹ - ơn Mỹ hạ lệnh dỡ bỏ cấm vũ khí sát thương cho Việt Nam, giờ chúng ta có vũ khí Mỹ để chống Tầu rồi.
- Nước nào hiệp nghĩa nhất: Mỹ vì Mỹ giúp Việt Nam đòi công lý cho vụ Hoàng Sa – Trường Sa, Mỹ đem dân chủ và tự do đến cho Iraq, Lybia, cho Afganistan, và cho Ucraina.
- Nguyên thủ quốc gia nào đáng ngưỡng mộ nhất: Obama, tổng thống da màu đầu tiên của Hoa Kì.


Thậm chí có những người còn sưu tầm đủ tiểu sử 44 tổng thống Hoa Kì.



Có lẽ cái thái độ cuồng Mỹ đã và đang ngày càng ăn sâu bén rễ vào trong người Việt Nam. Ở đây mọi người đừng nghĩ cuồng Mỹ theo kiểu dân chế độ cũ, cuồng Mỹ chính là cái văn hóa mà người Việt đang theo đuổi hiện nay. Rất nhiều nhà dân chủ, trí thức cứ hay nói rằng Việt Nam cần phải thoát Trung mà cụ thể hơn là thoát văn hóa Trung Quốc nhưng thực tế có phải Việt Nam cần thoát Trung hay không. Tôi nghĩ rằng Việt Nam liệu có bị ảnh hưởng đến mức cần thoát Trung hay không, theo tôi Việt Nam đang ảnh hưởng bởi Mỹ thì đúng hơn, bất cứ cái gì cũng lôi Mỹ ra làm tiêu chuẩn, vậy thì ảnh hưởng của Trung mấy đâu, ảnh hưởng của Mỹ mới nhiều. Vậy thoát Trung là thoát cái gì, thoát Trung để lại vào tròng của Mỹ chăng. Vì theo lý luận các vị này ta phải thoát Trung để học theo Mỹ, thế thì nếu các vị coi lệ thuộc Trung là nô lệ thì thoát nô lệ Trung Quốc rồi vào làm nô lệ Mỹ sướng hơn chăng. Cái tư tưởng nô lệ vẫn thế, có khác chăng nó chỉ biểu hiện ra bề ngoài là thay Trung bằng Mỹ thôi.

Có thể nói tâm lý cuồng Mỹ ăn theo Mỹ của người Việt Nam xuất phát từ chính những tờ báo, bộ máy truyền thông đang phản cách mạng tại Việt Nam. Một bộ phận không nhỏ phóng viên Việt Nam không biết gì ngoài tiếng Anh, chúng đua nhau dịch bài từ báo Anh Mỹ, ca ngợi không công cho Anh Mỹ mà không bao giờ biết dùng cái đầu để phân tích xem đúng hay sai. Với báo chí Việt Nam, thì dù Mỹ có giết người hàng loạt, thì vẫn là Mỹ anh hùng, Mỹ cứu thế và Mỹ đem dân chủ đến cho họ. Vâng đó là tình trạng báo chí chung hiện nay, toàn lấy tay thay óc, không não đi viết báo. Nếu không ca ngợi Mỹ ở điểm này thì cũng ca ngợi Mỹ ở điểm khác, đó là nào là ảnh khiêu dâm, ảnh nóng bỏng của các ca sĩ, người mẫu Anh – Mỹ lan truyền khắp nơi. Đọc báo mạng Việt Nam mà có khác gì tạp chí khiêu dâm đâu. Báo chí có thể lên án em Ngọc Trinh mặc đồ lót chụp ảnh quảng cáo hay làm quảng cáo khiêu dâm nhưng đừng trách em Ngọc Trinh kẻo tội nghiệp, em ý chỉ học theo những bức ảnh khiêu dâm của ca sĩ, người mẫu Mỹ mà báo chí đang hàng ngày đăng tải thôi. Tâm lý cuồng Tây, bài Á ngày càng lên cao trong chính báo chí Việt Nam, Ngọc Trinh mặc đồ lót thì bị dìm hàng, trong khi người mẫu Mỹ quảng cáo ảnh khỏa thân thì được ca ngợi là gợi cảm, là vì nghệ thuật. Tôi có một người bạn, học ở bên Mỹ cũng 4 năm khi tôi hỏi về việc người Mỹ ăn cơm có bỏ thừa cơm như người Việt Nam không thì anh ta thẳng thắn nói, bên Mỹ cũng thế thôi, cơm không hợp thì chúng nó cũng bỏ thừa hết mà, thậm chí còn nguyên 2/3 suất cơm, chẳng khác gì người Việt Nam đâu. Vâng nhưng sau khi qua thông tin báo chí Việt Nam thì sẽ là người Việt Nam mọi rợ, người Việt Nam man di, thiếu văn minh còn người Mỹ văn minh họ ăn cơm là không bỏ thừa, họ biết quý trọng bữa cơm. Vâng một tâm lý rất cuồng Mỹ và nhận xét bừa bãi. Ngạn ngữ từng có câu: “Con không chê cha mẹ khố, chó không chê chủ nghèo.” Tuy nhiên hình như với nhiều nhà báo Việt Nam, nói xấu dân tộc mình và nâng bi dân tộc Mỹ đang trở thành mốt thời thượng hay sao, dù việc nói xấu đó chưa chắc đã là đúng. Thói xấu ở đời mà rất nhiều người ghét đó chính là nịnh thằng giàu mà đạp thằng nghèo, tuy nhiên cái đáng nói ở đây là thói xấu này ngày càng trở nên phổ biến ở Việt Nam, nó phổ biến nhất ở trong cái ngành báo chí Việt Nam.
Ta có thể thấy rõ ràng qua những diễn biến tin tức gần đây, đặc biệt là trong xung đột Ucraina.

- Cùng là biểu tình chống chính quyền xong báo chí Việt Nam gọi lực lượng phát xít ở Maidan với cái tên thân thiện là người biểu tình còn những người dân ở vùng Donbass là phe li khai. Tại sao như vậy, vì dù là lực lượng phát xít và có tư tưởng cực đoan cũng như hành động hiếu chiến nhưng lực lượng này được phương Tây và Mỹ ủng hộ vì thế nên gọi là người biểu tình. Còn những người dân vùng Donbass thì là người gốc Nga, một nước Nga trong mắt báo chí Việt Nam là nơi nghèo nàn lạc hậu so với Mỹ nên đó là quân li khai.

- Còn nhớ sự kiện Crưm về với Nga vào tháng 3/2014 khi đó hàng loạt báo chí Việt Nam đã ăn theo các kênh truyền thông phương Tây như BBC, CNN gọi Nga là kẻ xâm lược trong khi không hiểu rằng việc Crưm về với Nga đó là ý chí, là nguyện vọng của người dân Crưm bởi họ vốn là những người Nga, bán đảo Crưm trước là lãnh thổ của Nga và chỉ bị đem cho Ucraina dưới thời Liên Xô cũ, nó không có một chút gì dính dáng đến lịch sử Ucraina cả. Ăn theo bè lũ báo chí là những kẻ cuồng Mỹ khi đọc báo đã không tiếc lời sỉ vả Putin là độc tài khi dùng vũ lực cưỡng chiếm Crưm. Dân Việt Nam muốn học Mỹ, muốn học dân chủ thế tại sao không cho người dân trên bán đảo Crưm được dân chủ khi họ bày tỏ nguyện vọng được trở về với quê nhà. Nên nhớ một điều nếu không có Liên Xô nhiệt tình giúp đỡ năm xưa thì có thể ngày nay Việt Nam vẫn còn ở trong hoàn cảnh bị chia cắt 2 miền giới tuyến và không có thống nhất. Sao người Việt Nam mong muốn thống nhất mà vì theo đuôi Mỹ lại cấm người Nga được thống nhất. Tâm lý sùng Mỹ đến mức sẵn sàng bán rẻ cả đạo đức của mình đi ư?
Trong khi người Việt Nam, họ sùng Mỹ như chính cái hệ thống truyền thông sùng Mỹ nên dù hiện nay Mỹ đã và đang đem bom đạn "dân chủ" đi reo rắc kinh hoàng ở Irag, ở Lybia, ở Syria, hay Ucraina thì người Việt Nam lại vẫn có những kẻ ca ngợi tổng thống Obama và nước Mỹ đang chống lại chủ nghĩa khủng bố, thiết lập và gìn giữa hòa bình thế giới. Thậm chí có những kẻ còn muốn mời Mỹ vào chiếm đóng biến Đông để đe dọa Trung Quốc hộ Việt Nam. Vâng cái nền dân chủ của Mỹ thật tốt quá đi, sau khi dân chủ Mỹ đi qua vùng nào là vùng đó chiến tranh, có bạo loạn, có bom đạn nhưng vùng đó bị hút cạn sạch tài nguyên, người dân từ đang sung sướng thành hỗn loạn và nghèo nàn đói khổ. Nếu cái dân chủ như thế, những thằng báo chí và thằng sùng Mỹ nào thích nhận thì cứ nhận chứ tôi không bao giờ dám nhận. Không hiểu đến bao giờ người Việt Nam mới hiểu ra đất nước khủng bố nhiều nhất là nước Mỹ, chính quyền khủng bố nhiều nhất là chính quyền Mỹ, nó đi đến đâu đem đến tai họa, đem đến máu và nước mắt cho người dân xứ đó, đem đến cảnh nước mất nhà tan, người thân ly tán cho nước đó.

- Người dân Việt Nam cho rằng Mỹ là nước chống khủng bố nhiều nhất chăng, phải chăng họ đang quá ảo tưởng. Mỹ mới là đất nước dung dưỡng cho khủng bố nhiều nhất. Một trong những tổ chức khủng bố đang được giới truyền thông thổi phồng lên hiện nay là nhà nước hồi giáo IS. Giới truyền thông phương Tây đang thổi phồng lên sự tàn ác của IS khi chặt đầu các con tin, các nhà báo, nhưng liệu con số đó có thấm vào đâu so với số lượng người chết vì bom đạn của Mỹ, có thể bạn thấy cái cảnh bị chặt đầu thật dã man, nhưng người chết vì bom đạn cũng dã man không kém chỉ là nước Mỹ không bao giờ quay những cái đó lên ti vi truyền thông để phơi bày tội ác của chúng. Chỉ có một điểm khác biệt, đó là giết người bằng bom đạn thì có thể giết với số lượng lớn và hàng loạt mà thôi. Còn nhớ cách đây 2-3 năm, khi mà nội chiến ở Syria nổ ra, thì IS chính là một trong những tổ chức chống chính quyền Damacus nhiều nhất, nhưng Mỹ luôn tuyên truyền đó là những người dân nổi dậy đòi tự do dân chủ. Mặc dù chính quyền Damacus đã rất nhiều lần đưa ra các bằng chứng về sự dã man của IS khi chặt đầu quân lính và thường dân Syria hay sử dụng vũ khí hóa học nhưng tất cả đều bị Mỹ bưng bít trên Liên Hợp Quốc, trên truyền thông mà tuyên truyền rằng chính quyền Syria mới là kẻ giết hại dân chúng. Vì sao, vì Mỹ đang đổ hàng tỷ USD vào để nuôi bộ máy FSA và IS nhằm lật đổ nhà nước hợp pháp ở Syria. Đã có những bài báo đứng lên tố cáo việc Mỹ tài trợ cho FSA và IS như:
http://www.breitbart.com/Big-Peace/2014/07/08/US-Backed-Moderate-Free-Syrian-Army-Factions-Join-Islamic-State-Terror-Group
http://rt.com/op-edge/183412-isis-us-syria-obama/
http://www.globalresearch.ca/isis-made-in-usa-iraq-geopolitical-arsonists-seek-to-burn-region/5387475
http://www.thedailybeast.com/articles/2014/06/14/america-s-allies-are-funding-isis.html
http://www.washingtontimes.com/news/2013/oct/13/us-allies-let-funds-flow-to-al-qaeda-in-syria/?page=all

Và giờ đây khi không kiểm soát được IS thì FSA đã quay sang gia nhập IS để chống Syria. Với Mỹ dù Syria đã nhiều lần đề cập là muốn hợp tác với Mỹ để chống IS nhưng Mỹ một mặt với tổ chức chống IS nhưng lại không cho Syria tham gia và mặt khác vẫn muốn tài trợ cho các lực lượng nổi dậy ở Syria. Cái tiêu chuẩn kép của Mỹ vẫn chỉ hướng đến mục tiêu phá vớ Syria, lật độ chế độ Syria vì những mục tiêu Mỹ đề ra về lợi ích kinh tế và địa chính trị. Nhưng các con giời bưng bô cho Mỹ vẫn ca ngợi Mỹ được thì đúng là hết thuốc chữa. Tuy nhiên có 1 đặc điểm mà tôi phát hiện ra khi các lực lượng thân Mỹ tại các quốc gia được thành lập thì chúng thường có cách khủng bố tinh thần người dân bằng cách chặt đầu những người chống đối. Chúng ta không quên những hình ảnh tội ác của bọn ngụy VNCH đã chặt đầu chiến sĩ cộng sản Việt Nam, bọn IS và FSA chặt đầu binh sĩ Syria hay quân đội chính quyền phát xít ở Kiev chặt đầu dân quân gửi về cho gia đình thì liệu câu hỏi đặt ra, chắc IS cũng là sản phẩm của Mỹ thì chúng mới có những hành động dã man giống nhau đến vậy?

- Còn một vụ nữa là vụ máy bay MH17, khi máy bay MH17 đã rơi thì hàng loạt báo chí và phương tiện truyền thông Việt Nam đã thay phiên nhau đưa tin đổ tội cho các lực lương dân quân vùng Donbass hoặc các lực lượng vũ trang của Nga. Lúc đó gần như người Việt Nam đua nhau chửi bới Putin và người dân miền Đông thì giờ dây khi mà các bằng chứng ngày chứng minh máy bay MH17 đã đang bị bắn rơi bởi một máy bay nào đó thông qua tên lửa và súng máy thì các phương tiện truyền thông và bọn cuồng Mỹ ở Việt Nam bống im re và không nhắc tới vụ MH17, dường như chúng đang để cho chìm xuống vụ MH17. Vì những mục tiêu chính trị, những kẻ tay sai của Mỹ sẵn sàng hi sinh gần 300 người dân vô tội không liên quan thì làm gì có việc Mỹ giải cứu các nhà báo của mình tại IS. Nước Mỹ sẽ luôn bỏ rơi công dân của mình cho bọn khủng bố vì chỉ có như thế nước Mỹ mới có thể tiếp tục các cuộc chiến tranh phi nghĩa phục vụ giai cấp tư sản thối nát ở cái đất nước này. Các nhà báo có lẽ đến chết vẫn không biết rằng mình là công cụ cho những bàn cờ chính trị mà họ phải làm tốt thí, cái chết của họ sẽ vẫn luôn là cái cớ cho Mỹ reo giắc thêm nhiều cái chết nữa. Một chính quyền như vậy, sẵn sàng hi sinh người dân vô tội vì mục tiêu chính trị của giai cấp thống trị nhưng vẫn có những kẻ cuồng Mỹ đến như vậy ở Việt Nam.

Cuồng Mỹ là vậy nhưng người Việt Nam lắm kẻ bài Tàu đến mức khủng khiếp, họ đưa ra cái lý luận thoát Trung, thoát hết những gì của Trung Quốc. Họ sợ Trung Quốc đến mức sợ cả con sư tử đá, và đưa ra cái việc là đòi di dời tất cả tượng sư tử đá ở các chùa chiền. Họ không hiểu tượng sư tử là tượng trưng trong Phật pháp, là ý nghĩa biểu pháp về sức nhiếp phục chúng sinh của Phật pháp, cũng giống như sư tử có sức nhiếp phục muôn loài. Tượng sư tử không xuất phát từ Trung Quốc mà nó là hình ảnh ý nghĩa trong Phật pháp, nhưng có lẽ vì không hiểu mà họ biến sư tử thành cái gì như có sức đày đọa cả dân tộc, là sự đầu độc văn hóa Trung Quốc. Nếu theo lý luận logic này của người Việt Nam có lẽ tất cả các chùa chiền ở Thái Lan, Miến Điện cũng phải gỡ bỏ tượng sư tử thôi. Lợi bất cập hại, chẳng biết thoát Trung hay không mà cái ý tưởng di dời tượng sư tử đá cuối cùng làm cho người làm nghề tạc tượng thoát giàu vì tượng sư tử làm ra, theo đặt hàng, tốn bao nhiêu mồ hôi công sức và tiền của cuối cùng lại không bán được vì không ai mua nữa. Người thợ tạc tượng ngồi khóc trên chính thành quả lao động chân chính của mình vì sự ngu dốt của lũ đòi thoát Trung. Xin lỗi Việt Nam 4000 năm nay vẫn là Việt Nam, cái mà Việt Nam tiếp thu của Trung Hoa là nền giáo dục đạo đức văn hóa Khổng Mạnh, là cái tinh túy của Trung Hoa mà cả thế giới đang cần phải học, là nền giáo dục con người và gia đình. Một món đồ tốt như vậy, người nước ngoài đang muốn học theo thì Việt Nam vì muốn thoát Trung lại từ chối. Âu cũng là sự ngu dốt không thể nghĩ bàn.

Thoát Trung, vâng thoát Trung đến mức ân nhân cũng sẽ không thèm nhìn mặt. Trong những cuộc kháng chiến của Việt Nam chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, người Nga và người Cuba là những người có công với Việt Nam, giúp đỡ với Việt Nam nhưng giờ đây vì họ làm ăn với Trung Quốc thông qua những hợp đồng kinh tế, không ít kẻ ở Việt Nam quay ra chửi người Nga, chửi Putin là đạo đức giả, rồi chửi đến cả Fidel Castro mặc dù Fidel đã từng nói: Máu của người Cuba sẽ đổ máu cùng người Việt Nam. Một "con bò đỏ" trên facebook đã thể hiện sự ngu dốt của mình khi lên tiếng chê bai Fidel là độc tài và lũ lẫn chỉ vì ông phát biểu đồng USD và đồng EUR sẽ phụ thuộc vào đồng Rúp và Nhân dân tệ. Tất cả chỉ vì cái chữ Nhân dân tệ mà thôi, "con bò đỏ" này không hiểu rằng phát biểu của Fidel dựa trên 1 lý thuyết kinh tế cơ bản, sức mạnh của 1 đồng tiền quyết định bởi sức mạnh của 1 nền kinh tế. Trong 6-7 năm trở lại đây, khi mà kinh tế Nga và Trung Quốc ngày càng khởi sắc, nền sản xuất ngày càng phát triển thì Mỹ và phương Tây tiếp tục chìm trong khủng hoảng. Chính sự thua sút về kinh tế khiến cho đồng tiền bị suy yếu, lịch sử kinh tế đã chứng minh đồng Bảng Anh từ đồng tiền quốc tế thành phụ thuộc USD khi nền kinh tế Anh suy sụp. Cũng thế quy luật kinh tế đang lặp lai và trên cơ sở đó Fidel mới phát biểu. Tuy nhiên Mỹ và phương Tây sẽ cố gắng hết sức phá hoại quy luật này vì chúng sợ chúng mất đi khả năng bóc lột kinh tế thông qua vị thế một đồng tiền mạnh. Con bò đỏ ở Việt Nam vừa vô ơn, quên đi những sự giúp đỡ của Fidel với Việt Nam, vừa ngu dốt khi không hiểu các quy luật kinh tế để phát biểu như vậy. Tất cả chỉ vị sự bài Trung Quốc đến ngu dốt của một bộ phận không nhỏ người dân Việt Nam. Đối với họ, ko cần biết có ơn huệ gì với người Việt Nam, chỉ cần bắt tay với Trung Quốc đều là kẻ thù của Việt Nam. Một tư duy thiển cận và thô thiển mới đáng buồn làm sao.

Kết luận lại: có thể thấy cuồng Mỹ và bài Tàu đến điên cuồng của một bộ phận không nhỏ người Việt Nam đang làm hỏng tư duy của thế hệ trẻ và nó đang gây những tác hại rất lớn đến con mắt thế giới quan của người khác. Không hiểu đến bao giờ người Việt Nam mới thôi cái tư tưởng cuồng Mỹ và bài Tàu đên cuồng này để có con mắt nhìn nhận thật khách quan.
Hà Nội, ngày 24 tháng 9 năm 2014
TTCS
[...]

Categories:
Comments

Một trong những luận điệu lâu nay các tổ chức, cá nhân có thái độ thù địch hoặc thiếu thiện chí với Việt Nam thường rêu rao là ở Việt Nam không có tự do ngôn luận và tự do báo chí. Rêu rao như thế, nhưng sự thật thì, họ đã cố tình tảng lờ một thực tế là ngay cả ở phương Tây, nơi vẫn được gọi là "thế giới tự do", tự do ngôn luận và tự do báo chí cũng chỉ là điều không tưởng.
Hình ảnh không nhất thiết liên quan đến bài viết!



Khi đánh giá thực chất tự do ngôn luận, tự do báo chí ở phương Tây, không thể bỏ qua một câu nói được trích dẫn rất nhiều: "Tự do báo chí là tự do phổ biến những ý kiến riêng của 200 người giàu có". Ðọc hay nghe câu này, những ai chưa biết tác giả, sẽ dễ cho rằng, đây là ý kiến của người không am hiểu vấn đề hoặc là nhìn nhận chủ quan. Nhưng dòng chữ đó được viết ra từ ngòi bút một người nổi tiếng, một nhân chứng lịch sử, ông là Paul Sethe - công dân CHLB Ðức, nhà báo danh tiếng, đồng thời là nhà văn và nhà nghiên cứu khoa học xã hội. Sau chiến tranh thế giới thứ hai, ông là một trong năm người sáng lập tờ báo danh tiếng Frankfurter Allgemeine Zeitung (báo Frankfurt khái quát) - hiện là một trong những nhật báo lớn nhất ở CHLB Ðức. Sau này ông viết bình luận - phê bình cho các tờ báo danh tiếng khác trong khu vực sử dụng tiếng Ðức như Die Welt (Thế giới), Die Zeit (Thời gian), tạp chí Stern (Ngôi sao). Ðể giải thích tại sao lại đưa ra một đánh giá như vậy, ông viết: "Bởi vì việc xuất bản những tờ báo và tạp chí luôn luôn đòi hỏi một lượng lớn tư bản (từ ông sử dụng trong tiếng Ðức là Kapital - HNT), nên nhóm người làm ra các cơ quan báo chí sẽ thường xuyên nhỏ đi. Qua đó sự phụ thuộc của chúng ta ngày càng lớn, càng nguy hiểm hơn". Nhưng ông cũng biết, trong báo chí ở Ðức còn có những "ốc đảo mà ở đó luồng gió tự do còn phảng phất". Một điều thú vị là nhiều người không biết, câu nói bất hủ đó ông viết với tư cách là một bạn đọc gửi tạp chí nổi tiếng Spiegel (Tấm gương), và ở đó lần đầu câu nói này được in ra. Cho đến nay, câu nói của Paul Sethe được xem là ý kiến khá chân xác về mối quan hệ giữa tự do báo chí và "Kapital". Ðánh giá của ông là kết quả từ sự quan sát tự do báo chí trong cuộc sống hằng ngày, nhưng để đánh giá toàn diện về tự do báo chí trước tiên phải xem xét các quy định pháp lý liên quan đến tự do báo chí của một quốc gia.

Quy định pháp lý về tự do ngôn luận và báo chí ở các nước phương Tây về cơ bản là giống nhau, đôi khi cả về hoàn cảnh lịch sử. Thí dụ, theo 10 Ðiều bổ sung đầu tiên của Hiến pháp Hoa Kỳ, có hiệu lực từ năm 1791, thì Quốc hội Mỹ không được phép ban hành bất cứ văn bản nào hạn chế tự do ngôn luận và báo chí. Nhưng theo một Ðạo luật của năm 1798 thì sẽ là tội phạm nếu viết, in, phát biểu và phổ biến những văn bản sai sự thật, cố ý xúc phạm hay chống lại chính quyền. Ðể truy cứu trách nhiệm hình sự vì vi phạm lĩnh vực này, Ðiều 2385 Chương 115 Bộ luật Hình sự Mỹ ghi rõ: Nghiêm cấm mọi hành vi in ấn, xuất bản, biên tập, phát thanh, truyền bá, buôn bán, phân phối hoặc trưng bày công khai bất kỳ tài liệu viết hoặc in nào có nội dung vận động, xúi giục hoặc giảng giải về trách nhiệm, sự cần thiết tham vọng, tính đúng đắn của hành vi lật đổ hoặc tiêu diệt bất kỳ chính quyền cấp nào tại Mỹ bằng vũ lực hay bạo lực.

Còn ở Pháp, trong tiến trình Cách mạng 1789, tự do báo chí đã được đề cập, cụ thể là trong Ðiều 11 Tuyên bố dân quyền và nhân quyền. Về sau, tinh thần của Ðiều 11 cũng là một trong các cơ sở cho sự ra đời của Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền năm 1948 và Hiệp ước nhân quyền châu Âu năm 1950. Một đạo luật về tự do báo chí cũng được ban hành trong Nền cộng hòa thứ ba vào ngày 29-7-1881. Ðạo luật 1881 cũng nêu rõ các giới hạn trong tự do báo chí vì sự lạm dụng tự do, cụ thể là đưa ra các định nghĩa về tội phạm báo chí. Về cơ bản, cho đến nay đạo luật này vẫn còn giá trị. Ở Pháp cũng như ở các nước phương Tây khác, tự do báo chí trước tiên không phải là vấn đề văn bản pháp lý liên quan, mà là việc thực thi. Mấy năm trước, khi Tổng thống N.Xác-cô-di còn đương nhiệm, một cuộc cải cách đã được thực hiện, theo đó việc lựa chọn các giám đốc của một số đài phát thanh và truyền hình do tổng thống quyết định. Những năm qua, một số nhà báo đã gặp khó khăn với công an và cơ quan tư pháp. Trong nhiều cuộc biểu tình, một số nhà báo bị bắt, các hình ảnh họ chụp hay thu được bị tịch thu. Nhưng bê bối lớn nhất là việc phanh phui cơ quan tình báo Pháp do thám, nghe trộm điện thoại của các nhà báo làm việc cho nhật báo Le Monde năm 2011. Các phương tiện truyền thông cho rằng, trong việc này, Chính phủ Pháp đã cố ý nói dối và vi phạm tự do báo chí có hệ thống (!?).

Nhìn sang một nước khác - I-ta-li-a, theo đánh giá của một số tổ chức quốc tế thì tình hình tự do báo chí trong các năm gần đây khá phức tạp. Thị trường báo chí được chia thành bốn nhóm, gồm: nhóm Editoriale L'Espresso (La Republica), nhóm Ri-dô-li với chủ sở hữu chính là gia đình Ác-nen-li Phi-át (La Stampa), nhóm các nhà xuất bản độc lập (II Giorno) và nhóm Béc-lu-xcô-ni. Nhiều người lo ngại trước "tiến trình Béc-lu-xcô-ni hóa" toàn bộ hệ thống truyền thông ở I-ta-li-a. Về phần mình, các chính phủ ở I-ta-li-a cũng tìm cách gây áp lực với báo chí. Thí dụ, năm 2011 một dự thảo luật được đưa ra bàn bạc, theo đó thì nhà báo (rất khác với các cá nhân khác) có thể bị phạt tù vì tội vu khống. Ðặc biệt là ở I-ta-li-a nhiều nhà báo đã bị đe dọa đến tính mạng, nếu họ viết về tội phạm và hoạt động của ma-phi-a.

Ở CHLB Ðức, theo quy định của Ðiều 5 Ðạo luật cơ bản (tức Hiến pháp) thì mọi người có quyền thể hiện quan điểm của mình qua hình ảnh, lời phát biểu, bài viết trên sách báo, hay phát tán qua phát thanh, truyền hình; vì tự do báo chí là một phần của tự do ngôn luận. Trong đó cũng ghi rõ "không có sự kiểm duyệt", nhưng điều đó không có nghĩa, người viết hoàn toàn tự do, không cần phải quan tâm tới các quy định pháp lý. Theo các nguyên tắc cơ bản của Hiến pháp CHLB Ðức, các quy định cụ thể về tự do báo chí lại thuộc về thẩm quyền của các tiểu bang. Vì vậy, mỗi tiểu bang đều có Luật Báo chí (Pressegesetz) riêng. Cơ sở pháp lý trực tiếp nhất của Luật Báo chí là Hiến pháp tiểu bang. Vì thế, Luật Báo chí không chỉ ghi cụ thể các quyền lợi, trách nhiệm mà cả giới hạn của báo chí phù hợp với hoàn cảnh đặc thù của khu vực mình. Thí dụ, Ðiều 1 Luật Báo chí ở tiểu bang Ba-va-ri-a ghi rõ: Tự do ngôn luận và báo chí được bảo đảm qua các Ðiều 110, 111, 112 Hiến pháp Ba-va-ri-a. Cần lưu ý, trong khoản 1 Ðiều 110 của Hiến pháp Ba-va-ri-a viết về tự do ngôn luận và báo chí, song trong khoản 2 lại ghi rõ: Chống lại các loại văn chương bẩn thỉu và độc hại là nhiệm vụ của Nhà nước và các cơ quan địa phương. Luật Báo chí của các tiểu bang tuy có một số điểm khác nhau, nhưng có một điểm rất giống nhau, như ở Tiểu bang Ba-va-ri-a, điểm đó được ghi trong Ðiều 117 của Hiến pháp: Sự hưởng thụ tự do cho mỗi người đều phụ thuộc vào việc tất cả mọi người thực hiện nghĩa vụ trung thành với Nhân dân, Hiến pháp, Nhà nước và Luật pháp.

Ðể cụ thể hóa giới hạn về quyền tự do báo chí, có nhiều quy định cụ thể được ban hành trong các bộ luật của Liên bang. Bên cạnh Công an hình sự liên bang và tiểu bang, ở CHLB Ðức còn có lực lượng của các cơ quan bảo vệ Hiến pháp cấp liên bang và tiểu bang. Ðây là các cơ quan tình báo đối nội. Trong các cơ quan này, có một lực lượng không nhỏ hằng ngày chuyên đọc sách báo, tin tức do các cá nhân và tổ chức phát tán trên mạng để thu thập tin tức và bằng chứng, khi cần thiết sẽ phục vụ cho các thủ tục xét xử hình sự. Ðể ngăn ngừa những mối nguy hiểm từ các phương tiện truyền thông đối với thanh, thiếu niên, một cơ quan thanh tra liên bang đã được thành lập. Trừ các nhật báo và tạp chí chính trị, các ấn phẩm còn lại đều có thể bị cơ quan này kiểm duyệt và xử lý theo quy định.

Một vấn đề mà lâu nay người ta vẫn tranh luận sôi nổi khi nói về tự do báo chí ở phương Tây là sự đánh lừa dư luận bằng phương tiện truyền thông. Cho đến nay đã có nhiều bằng chứng cụ thể về hiện tượng này, như đánh lừa bằng cách không đưa tin hoặc đưa tin sai sự thật. Ðể phát hiện các chiến dịch đánh lừa dư luận bằng phương tiện truyền thông, người ta lục lại các bài báo viết về những cuộc chiến tranh trong các thập kỷ qua và so sánh với các dữ liệu sau này mới thu thập được hay mới công bố và giải mã, trong đó có cuộc chiến xâm lược Việt Nam. Như vậy, sự hiểu biết về tự do ngôn luận, tự do báo chí ở phương Tây sẽ giúp chúng ta nhìn nhận và đánh giá khách quan về tự do báo chí ở Việt Nam. Một sự thật không thể phủ nhận là tình hình nhân quyền ở Việt Nam nói chung, tự do ngôn luận, báo chí nói riêng, đã liên tục được cải thiện, phát triển trong các thập niên vừa qua. Trên cơ sở đó, không thể chấp nhận hiện tượng một số cá nhân tự cho mình là "nhà báo độc lập", rồi đưa ra ý kiến thiếu xây dựng. Bởi không thể coi là nhà báo, dù là "nhà báo độc lập" (!), khi chỉ đưa ra các tin tức và bình luận sai sự thật theo kiểu "bới bèo ra bọ" để nói xấu chính quyền, phủ nhận những thành tựu mà chính họ đang được thụ hưởng.

HỒ NGỌC THẮNG (CHLB Ðức)
Theo báo Nhân dân
[...]

Comments

Dư luận và báo giới đang bàng hoàng về việc James Foley, một cộng tác viên cho AFP và GlobalPost, bị tổ chức Nhà nước Hồi giáo Iraq và Cận Đông (ISIL) cắt đầu để gửi thông điệp đối với chính phủ Mỹ sau khi Obama ra lệnh không kích ISIL cách đây gần 1 tuần để chặn đà tiến của nhóm này tại Iraq. Điều trớ trêu là ISIL là một tổ chức do chính Mỹ và phương Tây hỗ trợ để chống lại chính phủ Syria, nhưng cũng giống như phe lật đổ chính quyền Gadafi tại Lybia, nó này đã nhanh chóng biến thành một lực lượng Hồi giáo cực đoan, quay lại "cắn" chính nước Mỹ và phương Tây. Điều này cũng giống hệt như trường hợp của Taliban và Al Qaeda trước đây hay xa hơn nữa là chủ nghĩa phát xít tại Đức. Sở dĩ có chuyện trớ trêu như vậy vì chủ nghĩa đế quốc mang trong mình nó những chất kịch độc nên không thể có được khả năng sinh sản lành mạnh. Nó chỉ có thể đẻ ra những quái thai: trong thế kỷ 20, là chủ nghĩa phát xít và trong đầu thế kỷ 21 này là chủ nghĩa khủng bố cực đoan.

Quay trở lại trường hợp của James Foley, để mọi người có thể hình dung chân thực về cuộc sống của những người phóng viên chiến trường này, xin giới thiệu đến bạn đọc bài viết tự sự của Francesca Borri, một freelancer (người làm báo tự do hay còn gọi là cộng tác viên báo chí) người Ý, người đã lăn lộn khắp các chiến trường ở Bắc Phi, Trung Đông, Kosovo,... vì cuộc sống mưu sinh. Qua đó, chúng ta có thể thấy đám "kền kền báo chí" không chỉ sục sạo trong những chủ đề lá cải, giật gân,.. mà cũng chẳng ngại nhẩn nha đếm từng mạng người, từng giọt máu để trang hoàng cho tờ báo của chúng. Bài viết cũng cho thấy một góc nhìn về sự bạc bẽo trong quan hệ giữa người với người và cuộc sống vất vả của những người lao động ở Tây Âu. Bài viết gốc được đăng trên báo Columbia Journalism Review (1/7/2013) với tựa đề Woman's work (Công việc của phụ nữ) và được bạn Nguyễn Thanh Tuấn dịch lại.

***
Cuối cùng thì anh ta cũng viết thư cho tôi. Sau hơn một năm làm freelance cho anh ta, thời gian mà tôi đã mắc cả thương hàn cũng như là bị bắn vào đầu gối. Biên tập viên của tôi chỉ liên lạc khi nghĩ tôi trong nhóm phóng viên Ý bị bắt cóc ở Syria. Anh ta email và nói, “Nếu có mạng, cô tweet về chuyện bị bắt của mình được không?”

Cùng ngày hôm đó, tôi trở về căn cứ của phe nổi loạn, nơi tôi chống chọi với cái địa ngục có tên Aleppo này. Trong bụi bặm, đói và sợ hãi, tôi hi vọng tìm được người bạn, một lời dịu dàng và một cái ôm. Thay vào đó, tôi nhận được email từ Clara, người đang nghỉ nhờ tại nhà tôi ở Ý. Cô ta gửi tôi tới 8 tin nhắn “Khẩn !”. Hôm nay cô ta muốn tìm thẻ đi spa của tôi để vào đó miễn phí. Các tin nhắn khác trong hòm thư thì đại loại thế này: “Bài viết hôm nay tuyệt vời; tuyệt vời như cuốn sách về Iraq của bạn.” Đáng tiếc là cuốn sách của tôi không phải về Iraq, tôi viết về Kosovo.

Mọi người luôn có hình ảnh lãng mạn: freelancer là những nhà báo dám đổi sự chắc chắn của đồng lương để lấy sự tư do, được đeo đuổi những câu chuyện mình thích. Nhưng chúng tôi không hề tự do chút nào; hoàn toàn ngược lại. Thực tế, cơ hội việc làm duy nhất của tôi lúc này là có mặt ở Syria, nơi không ai muốn đến. Và thậm chí không phải là Aleppo, chính xác tôi phải có mặt ở chiến trường. Các BTV ở Ý chỉ cần máu và súng đạn. Tôi viết về người Hồi giáo và các mạng lưới xã hội của họ, về gốc rễ quyền lực của họ - bài viết phức tạp hơn rất nhiều một bài từ chiến trường. Tôi cố giải thích nhưng chỉ nhận được câu trả lời thế này: “Gì thế này? Sáu ngàn chữ và không có ai chết à?”

Tôi có mặt ở Syria chỉ vì tôi nhìn thấy những bức ảnh của Alessio Romenzi trên tờ Time. Anh đã trốn đến Homs qua đường ống nước khi thậm chí không ai biết gì về Homs. Tôi nhìn thấy những bức ảnh khi đang nghe đài – những đôi mắt đó, nhìn chằm chằm vào tôi; đôi mắt của những người bị quân đội Assad giết hại, từng người một, và chưa hề có ai biết gì về cái nơi tên Homs đó. Có gì đó bóp nghẹt lương tâm tôi và tôi phải đến Syria ngay tức khắc.

Nhưng dù bạn có viết từ Allepo, Gaza hay Rome, BTV không hề thấy sự khác biệt. Bạn vẫn được trả y như vậy: 70USD một bài. Kể cả những nơi ở Syria, nơi giá cả thường đắt gấp ba vì đầu cơ. Ví dụ ngủ ở căn cứ phe nổi dậy, dưới làn đạn pháo và trên cái chiếu giải ở sàn là 50USD/đêm, thuê một xe tốn 250USD/ngày. Kết cục là những rủi ro chỉ nhân lên chứ không hề giảm đi. Bạn không bao giờ có tiền cho bảo hiểm – khoảng 1.000 USD/tháng – và cũng không bao giờ kiếm được một người hỗ trợ ở địa phương hay phiên dịch. Bạn một mình ởnơi chốn lạ. Các BTV biết rõ 70USD/bài sẽ buộc bạn phải tiết kiệm mọi thứ. Họ biết nữa là nếu bạn bị thương nặng thì thà chết đi còn hơn vì bạn sẽ không thể chi trả cho việc bị thương. Nhưng họ sẽ vẫn mua bài viết của bạn…

Với công nghệ truyền thông mới, mọi người hay nghĩ tốc độ là tin tức. Nhưng nó dựa trên cái logic vớ vẩn là: thông tin giờ được chuẩn hoá, tờ báo hay tạp chí của bạn không còn cần sự khác biệt nữa và vì vậy không có lý do gì để trả tiền cho phóng viên. Ví dụ, với tin tức, tôi đã có internet – đồng nghĩa với là miễn phí. Cuộc khủng hoảng hiện nay là ở giới truyền thông chứ không phải ở bạn đọc. Bạn đọc vẫn còn ngoài kia và trái với suy nghĩ của nhiều BTV, những bạn đọc thông minh cần những thứ trình bày rõ ràng chứ không phải là sự giản hoá mọi thứ. Họ muốn hiểu chứ không phải là chỉ biết sơ sài gì đó. Mỗi lần tôi viết tường thuật từ chiến trường, tôi nhận được hàng chục email nói, “bài viết rất hay, nhiều cảnh chi tiết, nhưng tôi muốn hiểu chuyện gì đang diễn ra ở Syria.” Và tôi thường rất vui kể với họ rằng BTV không muốn các bài phân tích. Họ thường gạt bài đi và nói, “Cô nghĩ mình là ai thế, nhóc?” – dù rằng tôi có ba bằng khác nhau, đã viết hai cuốn sách, và đã trải qua hơn 10 năm với các cuộc chiến khác nhau, đầu tiên là cán bộ về nhân quyền và sau đó là nhà báo. Tuổi trẻ của tôi, bất kể là gì, đã vĩnh viễn mất khi những mảnh não người bắn tung toé lên tôi ở Bosnia – khi tôi 23 tuổi.
Rủi ro tối đa: Tác giả đạn bắn tỉa trong khu phố Salaheddin Aleppo (Ảnh: Alessio Romenzi).

Freelancer là những nhà báo hạng hai – dù rằng ở đây tất cả đều là freelancer. Syria là cuộc chiến bẩn thỉu, cuộc chiến của thế kỷ trước. Đó là cuộc chiến kiểu chiến hào giữa phe nổi dậy và phe trung thành với Assad. Chiến tuyến quá gần nhau, họ vừa chửi vừa bắn lẫn nhau. Lần đầu tiên ra chiến tuyến, bạn không tin nổi vào mắt mình vì tưởng những lưỡi lê chỉ còn nằm trong sách lịch sử. Chiến tranh ngày nay là chiến tranh với máy bay không người lái, còn ở Syria họ tranh giành từng mét đất, từng con phố và mọi thứ đều sợ hãi kinh hoàng.

Nhưng BTV ở Ý thì họ coi bạn như đứa trẻ. Bạn có được tấm hình trang bìa, họ nói bạn may mắn có mặt đúng lúc, đúng chỗ. Bạn có câu chuyện độc quyền như tháng 9 năm ngoái tôi viết về thành phố cổ Alleppo, một di sản UNESCO, đang cháy khi quân hai bên giao tranh – khi đó tôi là phóng viên nước ngoài duy nhất ở đó – thì BTV hỏi, “Làm sao tôi giải thích chuyện phóng viên của tôi không vào được còn chị lại vào được đó?” Tôi còn nhận được email từ một BTV khác, “Tôi sẽ mua bài này, nhưng tôi sẽ đăng bài với tên phóng viên của tôi.”

Và rồi, tôi còn là một phụ nữ nữa. Một đêm gần đây, khi đạn pháo đang bắn khắp nơi. Tôi ngồi thu lu một góc, với bộ mặt kiểu bạn biết cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Đúng lúc đấy một phóng viên đi qua, anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, rồi nói: “Đây không phải là chỗ cho phụ nữ.” Bạn nói gì với cái gã đó đây? Tên ngu đó, đây không phải là chỗ cho bất cứ ai. Tôi có sợ, đó là vì tôi vẫn còn tỉnh táo. Vì ở Aleppo, đâu đâu cũng là đạn súng, là testosterone, và ai cũng bị chấn thương tâm lý gì đó: Henri, lúc nào cũng chỉ nói về chiến tranh; Ryan thì suốt ngày nốc thuốc kích thích amphetamine…và những đêm tôi đeo bộ mặt đau khổ, thực tế là những đêm tôi tự bảo vệ mình, xua đuổi mọi cảm xúc và xúc cảm: đó là những đêm tôi cứu được bản thân mình.

Syria không còn là Syria nữa. Đây là cái nhà thương điên. Đây là nơi một gã Ý thất nghiệp gia nhập al-Qaeda còn bà mẹ anh ta thì suốt ngày lùng anh ta quanh Aleppo để cho anh ta một trận. Rồi có gã du khách Nhật ở ngoài chiến tuyến chỉ vì gã muốn có hai tuần “cảm giác mạnh”; rồi có tay sinh viên luật từ Thuỵ Điển tới đây để tìm bằng chứng của tội ác chiến tranh; rồi những tay nhạc sĩ Mỹ để kiểu râu bin Laden – để giúp họ dễ hoà nhập – dù rằng họ tóc vàng và cao tới 1m93. (Họ thậm chí mua thuốc chống sốt rét dù ở đây không bao giờ có sốt rét)…

Nhưng chúng tôi là phóng viên chiến trường, phải không? Một nhóm anh em (và chị em). Chúng tôi mạo hiểm sinh mạng của mình để mang tiếng nói cho những người không thể lên tiếng. Chúng tôi chứng kiến những cảnh hầu hết mọi người không thấy bao giờ. CHúng tôi là cây kể chuyện của mỗi bữa tối, những vị khách thú vị mà ai cũng muốn mời. Nhưng điều tệ hại là thay vì đoàn kết, chúng tôi chính là kẻ thù tồi tệ nhất của nhau. Lý do 70 USD/bài không phải vì không có tiền – bạn sẽ luôn có tiền để viết về các cô gái của Berlusconi. Vấn đề là nếu bạn ra giá 100 USD thì sẽ có người sẵn sàng làm với giá 70 USD. Đó là cuộc đua khốc liệt nhất. Giống như cô nàng Beatriz, người hôm nay chỉ hướng sai cho tôi để cô ta là người duy nhất đưa tin về một cuộc biểu tình. CÒn tôi thì lọt vào ổ mọt nhóm bắn tỉa chỉ vì bị cô ta lừa. Và chỉ vì một cuộc biểu tình – giống hàng trăm cuộc biểu tình khác.

Nhưng chúng ta giả vờ rằng mình có mặt ở Syria để không ai có thể nói là ‘tôi không biết chuyện gì đang diễn ra ở Syria.” Trong khi thực tế là chúng ta ở đây chỉ để săn giải thưởng, săn sự chú ý. Chúng ta gạt người khác như thể Pulitzer đã gần trong tầm tay – trong khi thực tế là chẳng có gì. Chúng tôi bị kẹp giữa một chế độ sẽ chỉ cấp visa cho nhà báo nếu bạn chống phe nổi dậy, cùng một nhóm nổi dậy mà nếu bạn đi theo họ thì họ sẽ chỉ cho phép bạn coi những gì họ muốn.

Thực tế, chúng tôi là những kẻ thất bại. Hai năm rồi, bạn đọc hầu như không biết Damascus ở đâu, còn thế giới thì lúc nào cũng nói về Syria như “cái bãi hỗn loạn” vì chẳng ai hiểu gì về Syria – chỉ có máu, máu và máu.
Nếu tôi hiểu về chiến tranh, tôi đã không bị phân tâm viết về những kẻ nổi dậy hay phe thân chính quyền, những người Sunni và Shia. Vì câu chuyện duy nhất để viết trong chiến tranh là làm thế nào để sống mà không sợ hãi. Mọi thứ có thể mất tất chỉ trong tích tắc. Nếu tôi biết điều đó, tôi đã không sợ hãi để dám yêu, để dám làm trong đời, thay vì ở đây, tự ôm mình trong bóng tối hôi hám này, hối tiếc tất cả những gì chưa làm, những gì chưa nói. Các bạn những người ngày mai còn sống, bạn đang chờ đợi điều gì? Tại sao bạn không yêu đủ nhiều? Các bạn có mọi thứ và tại sao các bạn sợ hãi?

(Ngoại trừ Alessio Romenzi, tên mọi nhân vật ở đây đều đã thay đổi.)
Francesca Borri
[...]

Comments

Hôm nay, ngày thứ 5 sau thảm họa máy bay MH17, ngay sau khi có Nghị quyết của LHQ về MH17, lực lượng Đông Ucraina đã lập tức bàn giao hộp đen trong tình trạng tốt, chưa bị can thiệp cho giới chức Malaysia, đồng thời bàn giao các thi thể nạn nhân cho quốc tế.

Vậy mà 5 ngày qua, nhiều tờ báo ở ta thì sao?
Đều xào xáo lại các tin của truyền thông phương Tây để chĩa mũi dùi công kích, ám chỉ Nga và Putin đứng sau vụ này, và cho rằng lực lượng Đông Ucraina đã ngăn chặn, cản trở việc điều tra nguyên nhân.
Ngay lập tức, đã tạo hiệu ứng trong một số người đọc ở Việt Nam không có điều kiện tìm hiểu thông tin, quay ra phẫn uất, chửi rủa nước Nga và Putin là ..phát xít, đồ tể.


Thực tế thế nào?
Hãy chú ý đến việc này: khu vực Đông Ucraina, là nơi hỗn quân hỗn quan, đủ mọi thành phần từ quân chính phủ Kiev (thực chất là ngụy Ucraina), quân đánh thuê của Mỹ - Pháp đc trả tiền bằng chính "viện trợ Mỹ", quân theo chủ nghĩa Phátxit của đảng "cánh phải", lực lượng tự vệ của Đông Ucraina, các toán gián điệp của CIA và Nato ...vv
Mặt khác, Quân chính phủ Kiev đã triển khai các hệ thống tên lửa ở đây, trong khi đó tên lửa Nga hay của "ly khai" chiếm giữ thì đều là..phỏng đoán và ngụy tạo.
Thêm nữa, những thông tin về việc MH17 bay lệch lộ trình hàng trăm km và việc hạ thấp độ cao bất thường đã ngay lập tức bị "phủ nhận" và ỉm đi!

Ngay khi máy bay rơi, lực lượng miền Đông Ucraina đã khoanh vùng, huy động lực lượng, cả quân sự và dân sự để tìm kiếm, thu nhặt thi thể các nạn nhân, truy tìm hộp đen...
Đồng thời, thông báo và chờ đợi phản ứng, yêu cầu của các bên, đưa ra thỏa thuận ngừng bắn quanh khu vực. Ngay trên các mạng XH, binh lính của họ cũng đã đăng các thông tin về máy bay rơi (nên biết, cũng chỉ là các thông tin riêng rẽ của các cá nhân những người cầm súng ở những góc riêng lẻ..)
Đây là chiếc máy bay được cho là MH17 xấu số vừa qua. Có thể nào Malaysia Airline sử dụng chiếc máy bay tồi tàn như vậy không? - Ảnh trên trang FB của Cor Pan (Hà Lan).
Và đáp lại họ là gì?
Là thế này, như quan chức của Đông Ucraina đã phát biểu trên truyền hình: "Ở chỗ chúng tôi nhiệt độ là 30 độ C. Chúng tôi không được động vào các thi thể, kể cả một vài thi thể rơi từ trên không xuống, phá thủng mái, rơi thẳng vào trong nhà dân địa phương. Còn các điều tra viên, các chuyên gia phía Kiev thì đã hai ngày đêm, ngồi ở Kiev chém gió với ai đó, chẳng buồn đến hiện trường..."...

Không thể chờ đợi các chuyên gia, chiều 20/7, theo lệnh của các Quan sát viên OSCE, các thi thể nạn nhân vụ thảm họa này đã được thu gom đặt vào 4 toa xe lửa do Tự vệ Donbass chuẩn bị, ông Alexander Hug - đại diện nhóm quan sát viên cho biết, các mảnh thi thể đã đưa đưa vào 4 toa xe lửa có máy lạnh để bảo quản.

Cả báo chí của Nga, báo chí Ukraina đều đã đăng tải thông tin này, ngay đến hãng BBC cũng khẳng định bằng các video clip cho thấy các thi thể được bảo quản tốt trong các toa lạnh.
Được biết, tổng số nạn nhân vụ thảm họa này là 298 thì các nhân viên cứu hộ Donbass đã tìm được tất cả 282 thi thể lành lặn và 87 mảnh thi thể thuộc về 16 nạn nhân còn lại.

Như vậy là quá rõ, không cần phải nói thêm về bịa đặt của một số tờ báo phương Tây, và cái loa không não của một số tờ báo Việt.

Luật báo chí chúng ta có đoạn viết về quyền và nghĩa vụ của nhà báo, Luật báo chí ghi rõ: Nhà báo có nghĩa vụ thông tin trung thực về tình hình trong nước và thế giới phù hợp với lợi ích của đất nước và của nhân dân, góp phần thực hiện quyền tự do ngôn luận trên báo chí của công dân.

Nói ngắn ngọn, đưa tin kiểu này là vi phạm luật báo chí. Nhưng ai đó có thể biện hộ: đó là tin đa chiều! có nguồn gốc rõ ràng. Thưa rằng, đa chiều không có nghĩa là xuyên tạc, bóp méo thông tin, càng không có nghĩa từ bỏ chuẩn mực, nghĩa vụ báo chí: thông tin trung thực về tình hình trong nước và thế giới…

Báo chí phương Tây đã bị tư nhân hóa, bị thao túng để phục vụ lợi ích của nhóm thiểu số cai trị. Báo chí nước ta thuộc về nhà nước quản lý, và phục vụ đông đảo quần chúng. Sau một dạo đòi ‘tự do” hóa, tư nhân hóa báo chí, không thành, nhưng báo chí ta cho thấy đã có quá nhiều biểu hiện lệch lạc, xa rời thực tế, ăn theo bả tâm lý chiến của phương Tây.
Chúng đang ming muốn tạo ra tâm lý bài Nga, căm thù Nga trên thế giới!
Mọi người có nhớ, khi 01 tờ báo Nga đăng bài sai lạc về Biển Đông, người Việt đã phẫn nộ như thế nào?
Vậy nay, một số tờ báo Việt đang chế biến cái món gì vậy? Nhằm mục đích gì hay chỉ để câu view, tăng doanh số?

Rõ ràng rằng: định hướng thông tin trong thời buổi nhiễu loạn như hiện nay đang cần thiết hơn bao giờ hết!

Và trong lúc chờ đợi sự chấn chỉnh, chân thành mong các bạn muốn tìm thông tin chính xác thì hãy nên chỉ đọc các báo Nhân Dân, Quân đội nhan dân. Dù ở đó, tin tức hơi chậm, nhưng lại đỡ...tức mình!

Ngô Mạnh Hùng
[...]

Categories:
Comments

Vụ máy bay MH17 của Malaysia Airlines rơi ở Ukraina mang dáng dấp của một âm mưu đen tối chứ không phải là một tai nạn. Khi sự việc vừa xảy ra, ngay lập tức các phương tiện truyền thông của phương Tây nhảy vào hỗ trợ chính phủ Kiev "đánh hội đồng" Nga và phe ly khai (và tất nhiên, những thông tin kiểu này được "lều báo" Việt "nhai lại" một cách vô điều kiện). Thực chất thì với những gì phe phương Tây cung cấp, chúng ta chỉ thấy những cáo buộc vô bằng bởi thứ lý lẽ lởm khởm. Không ít trong số những "bằng chứng" èo uột đó nhanh chóng được các "cư dân mạng" vạch mặt. Chẳng hạn như mới đây trang Telegraph đăng tải 1 clip mà họ cho rằng quay lại cảnh Nga "chuyển lậu" tên lửa phòng không Buk cho phe ly khai. Phía Kiew cho rằng video được quay tại Krasnodon, khu vực quân ly khai kiểm soát, gần biên giới Nga. Tuy nhiên nhân chứng người địa phương ở Ukraina cho biết, tấm biển quảng cáo lớn trong clip là bảng quảng cáo của một cửa hàng bán xe hơi thuộc phố Dnepropetrovsk, số nhà 34, thành phố Krasnoarmiysk, khu vực Kiew kiểm soát. Như vậy video này đúng là chở tên lửa BUK nhưng không phải của Nga cũng không phải của quân ly khai mà của quân đội Kiew!



Sau những vụ như 11/9 và MH17 mới đây, có thể thấy rằng dù bạn có là công dân đế quốc Huê Kỳ hay một quốc gia châu Âu danh giá thì mạng sống của bạn vẫn có thể ko thuộc về bạn mà nằm trong tay những kẻ quyền lực ở cách xa bạn hàng ngàn dặm và chưa từng quan tâm xem bạn là ai. Chúng ta vẫn cứ ngỡ mình đang sống ở 1 thời đại hiện đại và văn minh nhưng thực ra đó mới chỉ là những đốm sáng trong một thế giới còn tồn tại sự bóc lột và "ăn thịt lẫn nhau" giữa những kẻ đồng loại. Bên cạnh đó, nếu đây thực sự là một âm mưu được che đậy một cách tồi tàn như vậy, chúng ta có thể thấy rằng các đế quốc có vẻ như đã cảm thấy "mỏi tay" khi phải giữ khư khư cái mặt nạ "văn minh", "đạo đức" trong thời buổi "thóc cao, gạo kém" này.
Đây là chiếc máy bay được cho là MH17 xấu số vừa qua. Có thể nào Malaysia Airline sử dụng chiếc máy bay tồi tàn như vậy không? - Ảnh trên trang FB của Cor Pan (Hà Lan).

Phân tích về sự kiện này, tác giả Alex Lantier nhận định: "Thảm họa MH17 đã tiết lộ cuộc khủng hoảng sâu sắc của chủ nghĩa đế quốc phương Tây và nguy cơ của một cuộc chiến tranh thế giới". Để biết thêm chi tiết, mời các bạn tham khảo bản dịch của blogger cu Nỡm xóm liều cho bài viết "The crash of Malaysian Airlines flight MH17 in Ukraine" của Alex Lantier ngay dưới đây.

Những lời bình luận của tổng thống Obama về thảm kịch rơi máy bay MH17 của hãng hàng không Malaysia ở miền đông Ukraina làm dấy lên nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời.

Obama tiếp tục củng cố chiến lũy tuyên truyền của quan chức và truyền thông Hoa Kỳ, lên án Nga và lực lượng ly khai thân Nga ở miền đông Ukraina về việc bắn hạ chiếc máy bay cũng như yêu cầu những người ly khai đầu hàng chính phủ được phương Tây hậu thuẫn ở Kiev. Mặc dù vậy, những lời bình luận của ông ta tự nó đã nhấn mạnh rằng chiến dịch tuyên truyền đó chẳng dựa trên một cơ sở thực tế nào và đang đẩy Washington tới sự đối đầu dữ dội với Nga.

Obama nói: “Theo như những gì chúng ta biết. Bằng chứng cho thấy chiếc máy bay bị bắn hạ bởi hệ thống tên lửa đất đối không được phóng đi từ khu vực bị những người ly khai thân Nga kiểm soát trong phạm vi lãnh thổ Ukraina. Chúng ta cũng biết rằng đây không phải là lần đầu tiên một máy bay bị bắn rơi ở miền đông Ukraina. Trong những tuần vừa qua, những kẻ ly khai thân Nga đã bắn hạ một máy bay vận tải và một máy bay trực thăng của Ukraina, và họ đã nhận trách nhiệm về việc bắn hạ một chiến đấu cơ phản lực của Ukraina. Hơn nữa, chúng ta biết rằng những kẻ ly khai này đã nhận được sự hỗ trợ đều đặn từ Nga”.

Nếu đọc lại những lời bình luận của Obama một cách cẩn thận, bạn sẽ thấy không có bất cứ điều gì ông ta nói chứng minh rằng lực lượng thân Nga bắn tên lửa vào máy bay MH17. Những người nổi dậy đã bắn rơi những máy bay quân sự của Ukraina khi chúng bay ở tầm thấp với tên lửa vác vai, nhưng điều đó không có nghĩa là họ dự định hay có khả năng phá hủy một máy bay dân dụng bay ở độ cao hơn 10.000 m – một hành động mà họ biết rằng sẽ mang tới cho Washington vũ khí tuyên truyền tối thượng.

Khi Obama khẳng định rằng những người ly khai kiểm soát khu vực mà từ đó tên lửa được phóng đi thì ông ta cũng không đưa ra bất cứ bằng chứng nào, điều đó chả có nghĩa lý gì trong hoàn cảnh hỗn loạn ở miền đông Ukraina. Ở thành phố Donetsk, pháo đài của những người ly khai chống lại chính quyền Kiev, lực lượng trung thành với chính quyền Kiev vẫn kiểm soát sân bay, từ đó họ thường xuyên nã pháo vào thành phố. Thực tế là ngay trước khi chiếc máy bay MH17 được coi là bị bắn hạ bởi tên lửa BUK ở gần Donetsk, chính quyền Kiev đã tăng viện các khẩu đội pháo phòng không cho khu vực.

Đáng chú ý là Obama cho thấy chính quyền của ông ta không biết ai và tại sao đã bắn hạ chiếc máy bay MH17. Ông ta nói, “Tôi nghĩ là còn quá sớm để chúng ta có thể phỏng đoán về mục đích của người phóng tên lửa đất đối không… Theo nghĩa là xác định được cá nhân hay nhóm cá nhân nào, các bạn biết đấy, cá nhân ra lệnh bắn tên lửa, điều đó diễn ra như thế nào – tôi cho rằng sẽ cần phải thu thập thêm thông tin”.

Một lần nữa, đọc cẩn thận lại tuyên bố của Obama, có thể thấy ngoài những tuyên bố tình trạng và những lời rào đón, ông ta không nói gì về người bắn tên lửa. Bình luận của Obama trực tiếp mâu thuẫn với phát ngôn của đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, Samantha Power, người vừa tuyên bố rằng có “bằng chứng đáng tin cậy” cho thấy Nga phải chịu trách nhiệm về vụ rơi máy bay, thêm vào đó, “Nga có thể kết thúc cuộc chiến này. Nga phải kết thúc cuộc chiến này”.

Obama tiếp tục đưa ra một dấu hỏi về toàn cảnh sự kiện máy bay MH17 bị rơi: “Tôi muốn lưu ý về sự nhiễu loạn thông tin. Tôi nghĩ rằng điều quan trọng đối với dân chúng là phân biệt được đâu là sự thật và đâu là suy đoán”.

Bức tranh về hoàn cảnh làm được đưa ra trong phát biểu của Obama là đáng chú ý. Qua sự thừa nhận của ông ta, Hoa Kỳ và đồng minh của họ đang lao vào một cuộc đối đầu quân sự với Nga, ngay cả khi Nhà Trắng không biết ai phải chịu trách nhiệm về vụ chiếc máy bay MH17 rơi và các lực lượng chính trị đầy uy quyền được tin cậy sẽ cung cấp các thông tin sai lệch cho truyền thông.

Ngay cả khi khẳng định rằng CIA đã không báo cáo ông ta trước khi theo dõi quan chức Đức, Obama dường như cố gắng phác thảo những gì mà chính quyền của ông ta sẽ làm – mọi thứ trong khi đổ tội cho Nga

Có thể khẳng định rằng mọi sự giải thích có lý về vụ bắn tên lửa vào máy bay MH17 đều cho thấy câu hỏi nghiêm trọng nhất về nguy cơ một cuộc đụng độ trực tiếp giữa các quyền lực phương Tây và Nga.

Trong khi đó thì truyền thông Hoa Kỳ lại làm thinh về khả năng lực lượng trung thành với Kiev có thể đã bắn hạ chiếc máy bay MH17 với tên lửa BUK. Chiến dịch truyền thông của Hoa Kỳ đã cho thấy động cơ phía sau hành động đó: lên án Nga, thúc đẩy chiến dịch can thiệp vào Ukraina của NATO, và tìm cách tập hợp các đồng minh của châu Âu của Washington, những người đang lẩn tránh áp đặt trừng phạt đối với Nga.

Khả năng lớn nhất là các lực lượng ủng hộ Kiev đã bắn hạ chiếc máy bay, có thể kể tới các lực lượng có quan hệ mật thiết với các hoạt động của CIA, lính đánh thuê của công ty Hoa Kỳ Blackwater, điệp viên tình báo châu Âu, và quân du kích phát xít đóng vai trò mũi nhọn trong lực lượng vũ trang Ukraina. Điều đó dẫn tới khả năng về việc đồng lõa trực tiếp của một bộ phận trong nhà nước Hoa Kỳ với vụ giết hại các hành khách và phi hành đoàn trên máy bay MH17.

Đáng chú ý là truyền thông Nga đưa tin máy bay MH17 bay sớm hơn qua đường bay của máy bay chở tổng thống Nga Vladimir Putin trở về từ World Cup và hội nghị quốc tế tại Brazil, và cơ quan ở Moscow tin rằng tên lửa bắn hạ chiếc MH17 có thể là nhằm vào Putin. Không thể xác minh được bản tin đó có chính xác hay không. Mặc dù vậy, nếu cơ quan nhà nước Nga tin rằng tình báo Hoa Kỳ và châu Âu âm mưu ám sát người đứng đầu nhà nước Nga, thì sự dính líu thật không thể tin được.

Mặt khác, nếu theo như chiến dịch tuyên truyền của Hoa Kỳ khẳng định, chiếc máy bay MH17 bị lực lượng liên minh với Nga hay được Nga viện trợ trực tiếp bắn hạ, thì thông điệp mà Nga muốn đưa ra là gì khi họ sẵn sàng giết hại gần 300 người. Điều đó có thể cho thấy Moscow muốn đưa cuộc khủng hoảng Ukraina đi xa hơn mức mà Washington có thể kiểm soát, và tình hình sẽ cực kỳ nguy hiểm.

Truyền thông và chính khách Hoa Kỳ, trong khi cấp tốc lên án Nga, dường như hoàn toàn không quan tâm tới câu hỏi đó. Đây là trạng thái kết hợp giữa sự coi thường và sự bộp chộp. Thảm họa MH17 đã tiết lộ cuộc khủng hoảng sâu sắc của chủ nghĩa đế quốc phương Tây và nguy cơ của một cuộc chiến tranh thế giới.
[...]

Categories:
Comments

Trong bài viết “Cách mạng Ukraine và kịch bản VN” đăng trên BBC ngày 4/3/2014, ông Phạm Chí Dũng, người thường tự xưng là tiến sĩ kinh tế, nhà báo tự do, chuyên gia bình luận thời sự chính trị, đã bình luận về tình hình Ukraine và Việt Nam.

Mở đầu bài báo, ông PCD liên tưởng cuộc khủng hoảng Ukraine đến Việt Nam: “Tháng 2 năm 2014. Người dân Việt lại đau đáu với câu hỏi: kịch bản và số phận nền chính trị Việt Nam sẽ ra sao sau sự biến Ukraine?”. Tôi không nghĩ người dân Việt Nam lại đau đáu suy nghĩ về nền chính trị nước mình do khủng hoảng ở Ukraine đến như vậy. Ukraine đã trải qua mấy cuộc cách mạng cam rồi, có thêm mấy cuộc nữa cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nền chính trị Việt Nam. Ngay câu mở đầu ông tiến sĩ đã phịa rồi.


Sang ngay câu tiếp theo thì thấy ông này ngu, PCD tiếp tục đặt câu hỏi: “Nếu lịch sử tái hiện, liệu “Mùa xuân Ukraine” có tràn sang Belarus của Lukashenko và nước Nga của Putin hay không?”. Nhờ “mùa xuân Ukraine” mà đến lúc này có thể khẳng định nước Nga đã xử lý xong số phận Ukraine, được thêm lãnh thổ có địa chính trị quan trọng như vậy là một canh bạc giá hời với Putin.

Sang câu thứ ba thì ông tiến sĩ mơ có “mùa xuân” ở khu vực Đông Dương, TS khẳng định “Mong nguyện nở hoa đó là có thật”. Các nước có “mùa xuân” thì nhân dân ở đó không chìm trong chiến tranh thì cũng khổ sở về kinh tế, chính trị. Mong nước mình cũng thế thì có phải là thằng phản dân hại nước hay không ? Trong bài viết, Phạm Chí Dũng còn nói rằng Yanukovych là chế độ độc tài !? Yanukovych đã chiến thắng phe “mùa xuân” bằng một cuộc bầu cử mà cả Mỹ và Châu Âu phải thừa nhận công bằng, còn phe lãnh đạo hiện nay thì lật Yanukovych bằng một cuộc đảo chính bạo lực !? Phe nào mới là độc tài ?

Đấy là 03 câu mở đầu một bài viết bình luận chính trị của một tiến sĩ kinh tế ! Tiếp theo là một loạt bình luận chủ quan và bịa đặt mà Dũng tự tưởng tượng ra.

- Người dân Hà Nội còn kháo tin về một làn sóng quan chức thủ đô vội vã gom góp của nả để bay ra nước ngoài khi cái tin Yanukovych bị lật đổ được chính thức xác nhận. Tin này do PCD tự kháo ra thì đúng hơn. Người dân Sài Gòn cũng kháo tin rằng các quan chức đã cười bể bụng khi đọc tin này.

- Người ta cũng không quên câu chuyện ít nhất vài quan chức nào đó đã bị lên huyết áp đến mức phải cấp tốc nhập viện khi lệnh truy nã Yanukovych được chính phủ mới ở Ukraine ban hành. Quan chức nào sao không thấy các nhà dân chủ hả hê đưa lên mạng nhỉ ?

- Vào đầu năm 2014, hoạt động tái nhận thức như vậy càng trở nên âm ỉ và xung đột trong đầy rẫy hoang mang, càng khiến mỗi công an viên thêm bất an và tự suy ngẫm về đường công danh, mối tư lợi hay số phận bất trắc đính kèm của anh ta, chính vào lúc xảy ra ra cái chết cực kỳ bất bình thường ngay trong nội bộ ngành: Thượng tướng, thứ trưởng công an Phạm Quý Ngọ. Tiến sĩ PCD nắm được tâm tư cả ngành công an nữa đấy !

Tiến sĩ giỏi bịa đặt như vậy thì cũng nên hỏi bằng tiến sĩ ông Phạm Chí Dũng có được bằng cách nào? Ở VN bây giờ ai cũng biết tiến sĩ giấy đầy rẫy và không loại trừ PCD, người từng ăn lương nhà nước cũng xoay được một tờ giấy như thế.
Người dân Crimea biểu tình đòi sát nhập vào Nga.

Nếu bình luận về tình hình Ukraina hiện nay thì không cần phải nói nhiều, chỉ cần đọc bài viết “Bài học từ Ukraina” đăng trên báo Lao động ngày 17/03/2014 của TS Nguyễn Sĩ Dũng là có thể hiểu gốc rễ của vấn đề:
“Ukraina là một đất nước nằm kẹt giữa Nga và Châu Âu. Hơn thế nữa, một nửa dân số ở phía tây của đất nước thì muốn theo phương Tây mà không theo Nga; một nửa dân số ở phía đông của đất nước thì muốn theo Nga mà không theo phương Tây.

Với một vị trí địa chính trị như vậy, với một cộng đồng dân cư theo đuổi các giá trị khác nhau như vậy, lựa chọn duy nhất đúng cho Ukraina là quy chế trung lập. Ukraina sẽ bảo vệ được sự toàn vẹn lãnh thổ và cuộc sống hòa bình, thịnh vượng cho nhân dân, nếu không cố gắng liên minh với bất cứ một bên nào cả. Một lựa chọn khác có độ rủi ro cao hơn, nhưng vẫn đúng đắn hơn là làm cầu nối giữa Nga với Châu Âu và Châu Âu với Nga. Ukraina có thể tạo điều kiện cho sự trao đổi, hợp tác giữa Nga với Châu Âu và Châu Âu với Nga. Ukraina cũng có thể làm trung gian cho cả hai bên trong quá trình giao lưu và hội nhập.

Rất tiếc, có vẻ như những lựa chọn nói trên đã không được các nhà lãnh đạo của Ukraina quan tâm. Thực tế, một số nhà lãnh đạo đã lựa chọn việc liên minh với phương Tây. Một số nhà lãnh đạo khác lại chọn việc liên minh với Nga và thực tế là đất nước đang bị đẩy vào một cuộc khủng hoảng hết sức trầm trọng. Nguy cơ của nội chiến, của việc bị nước ngoài can thiệp treo lơ lửng ở trên đầu. Một sự lựa chọn đúng đắn có thể biến những thách thức của vị trí địa chính trị trở thành cơ hội. Ngược lại, một sự lựa chọn sai lầm có thể biến những cơ hội của vị trí địa chính trị trở thành thách thức… và nhiều khi là thách thức khôn cùng. Trên đây là bài học mà người Ukraina đã trả giá thay cho các dân tộc khác, trong đó có dân tộc chúng ta”.

Bài viết của TS Nguyễn Sĩ Dũng trên một tờ báo quốc doanh rất thẳng thắn, sâu sắc và không ngại cảnh báo bài học cho Việt Nam.

Hai tiến sĩ cùng tên Dũng, người bình luận trên cái gọi là báo chí tự do BBC, RFA thì dài dòng, bịa đặt; người bình trên báo quốc doanh thì ngắn gọn nhưng đáng suy ngẫm. Ai là tiến sĩ giả, ai viết báo để lấy tiền ?

© Vương Văn Long
Thao Nguyen Cao tre.trithuc@gmail.com
[...]

Categories: ,
Comments

Sáng ngày 8/3 chuyến bay mang số hiệu MH370 của hãng hàng không Malaysia Airlines chở 239 người đã mất tích khi đang thực hiện chuyến bay từ Kuala Lumpur đi Bắc Kinh. Trong khi các đơn vị chủ quản của chiếc máy bay này chưa dám khẳng định về số phận của nó thì các lều báo nhà ta lại ra sức khẳng định rằng "đã xác định vị trí máy bay rơi".


Một chiếc máy bay được xác định là rơi khi người ta xác định được vị trí cụ thể, tìm thấy các bằng chứng vật chứng (mảnh vỡ, hành lý, người, tín hiệu hộp đen,..) chứ không đơn thuần chỉ là "theo tính toán thì máy bay đã hết nhiên liệu" (trường hợp bị "bắt cóc" và hạ cánh xuống một sân bay dã chiến, một sa mạc thì sao?). Trong hoạt động cứu hộ có rất nhiều thông tin cần xử lý liên quan đến nhiều công đoạn khác nhau. Do đó, một thông tin nhiễu loạn, sai sự thật có thể dẫn đến việc hủy bỏ một số công việc nào đó (xác định máy bay rơi → vị trí → bỏ qua các khâu khác, khu vực khác,...). Chính vì vậy, các cơ quan chủ quản của máy bay vẫn tiếp tục đặt trường hợp này trong trạng thái "mất tích" để duy trì toàn bộ nỗ lực, phương thức tìm kiếm.

Báo chí Việt thì sao? Họ liên tục giật "tít" là "máy bay rơi", thậm chí "đã xác định vị trí máy bay rơi",.. Họ "dẫn lời" các ông chuẩn đô đốc Ngô Văn Phát (vùng 5 Hải quân) và ông Dương Văn Khê (Trưởng Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng không Việt Nam) để tuyên bố rằng "máy bay rơi cách mũi Cà Mau 230km về phía Tây Nam". Báo hại 2 ông này phải lên đính chính trên ... báo nước ngoài (Reuters): "Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát, Chính ủy Hải quân vùng 5 nói với hãng tin Reuters rằng báo chí trong nước đã dẫn sai lời ông về số phận của chiếc máy bay thuộc hãng hàng không Malaysia Airlines chở theo 239 người.".

Đây là một vấn đề quốc tế và thông tin từ Việt Nam là rất quan trọng đối với các bên có liên quan. Vậy mà các "lều báo" hành xử chẳng khác gì các trò "cướp - hiếp - giết" câu view hàng ngày. Các "lều báo" thường ngày thì vác hết trò "văn minh" này đến "tiến bộ" kia của "thế giới" về để lên lớp cho độc giả trong nước nhưng bản thân họ khi đụng việc là hành xử một cách rất rừng rú, vô trách nhiệm, thiếu cả hiểu biết nghiệp vụ tối thiểu, bất chấp sỹ diện của truyền thông nước nhà trong con mắt bạn bè quốc tế. Đây là bài học lớn trong cách làm việc chuyên nghiệp, không chỉ đối với yếu tố nước ngoài mà còn đối bất cứ người làm báo nào có trách nhiệm với nghề nghiệp của mình. Hy vọng rằng không có quá ít "nhà báo" rút ra được bài học từ đây./.
© Nguyễn Thanh Tùng - Xuân Linh
[...]

Comments

Những ngày qua trên các trang báo Việt nổi bật hình ảnh các cảnh sát chống bạo động của Ukraine quỳ gối với dòng "tít" giật đùng đùng rằng họ quỳ xin lỗi người dân. Nếu tra google sẽ thấy, thật khó lòng mà phân biệt sự khác nhau giữa các báo "chính thống" như Tuổi trẻ, Người lao động, Tiền Phong, Thanh Niên, ... với các loại webblog lá cải chính trị (kể cả của đám khủng bố Việt Tân) cũng các loại loa tâm lý chiến của Mỹ và phương Tây. Một số trang lá cải chính trị thậm chí còn "nâng quan điểm" thành: "Cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi nhân dân và bài học cho công an Việt Nam" (sic). Rồi các báo "phán" như đúng rồi rằng những người cảnh sát này phải sám hối vì những gì họ đã gây ra, đã đàn áp gây nên cái chết của hàng chục người biểu tình (dù rằng sự thật là hoàn toàn trái ngược). Cùng với đó là những nhận xét ấu trĩ của các độc giả thiếu hiểu biết đã dựng lên hình ảnh một đất nước Ukraine bị cai trị bởi một gã độc tài có tên là Yanukovych dù rằng tất cả bọn họ ("lều báo" và độc giả) chẳng có được chút kiến thức gì về tình hình chính trị, kinh tế, văn hóa, lịch sử của Ukraine và các sự việc liên quan.
Hình ảnh về các đặc nhiệm Berkut bị buộc quỳ gối trước những kẻ biểu tình cực đoan.

Vậy đâu là sự thật đằng sau các clip, bức ảnh, nội dung các bài báo đưa tin về vụ việc này? Những người lính đặc nhiệm Berkut đã hối lỗi hay bị bắt buộc phải làm điều này dưới sự trấn áp, đe dọa của những kẻ cực đoan quá khích? Mời các bạn xem tổng hợp của Phan Hồng Hà trên VTCNews như sau:
Thông tin từ báo chí Ukraine

Hãng tin Interfax tại Ukraine, đưa tin đêm 24/2: “Hai chiếc ô tô chở binh sĩ Berkut đã đến nơi tụ tập của những người Maidan ở Lvov.

Một hàng rào sống của những người theo các phong trào “Tự vệ”, “Cánh hữu”... được lập nên để họ đi vào. Trong tiếng huýt sáo và gào thét “Ganba” (Nhục nhã) và “Na koleni” (Qùy xuống!), những người lính đã lên sân khấu.
Mặc dù đã được lực lượng bảo vệ yêu cầu, nhưng nhiều kẻ vẫn cố xông lên chửi rủa, dọa dẫm họ.

Khoảng gần 1000 người cùng hét to “Qùy xuống!” và những người lính đã làm điều này theo người chỉ huy của họ.

Sau đó vị chỉ huy của lực lượng Berkut của Lvov là Rostislav Patselyak thay mặt xin lỗi vì hành động của những người đã gây ra cái chết cho mọi người. Trong khi đó, ông khẳng định, lính Berkut của Lvov không hề bắn vào những người biểu tình.

Bốn ngày trước, tức là ngày 20/2, chính vị chỉ huy này đã trả lời phỏng vấn kênh truyền hình Vgolos của Ukraina (http://www.youtube.com/watch?v=I3Dr4a-W1S8) về việc lính mình không tham chiến và sẵn sàng để tham gia tuần hành bảo vệ Lvov sau khi trở về từ Kiev.

Báo Polemika của Ukraina ngày 20/2 cũng viết: “Nói chuyện với các nhà báo, Rostislav Patselyak cho biết lính Berkut của Lvov trong thời gian ở Kiev là lực lượng dự bị quân. Rostislav nói là đến 90% thông tin về lính Berkut là không đúng sự thật.
Video clip: Chỉ huy đặc nhiệm Berkut trả lời phỏng vấn báo chí.
“Tôi không muốn trả lời vì tất cả lính Berkut của Ukraine - Vị chỉ huy này nói - Chúng tôi có lương tâm trong sạch, không làm điều gì tồi tệ cả”.

Biết rõ vậy rồi, nhưng mấy ngày sau, những kẻ cực đoan quá khích vẫn lôi những chiến sĩ này đến, sỉ nhục họ bằng cách bắt họ quỳ xuống xin lỗi.

Sự thật nào?

Sau buổi tối “đấu tố” đó, dư luận báo chí đưa tin theo nhiều hướng khác nhau, phản ánh sự thật theo cách mà họ muốn.

Tuy nhiên, đoạn clip dài gần 42 phút 36 Divis Info (Дивись Інфо) đưa lên Youtube tối 24/2, quay liên tục diễn biến từ khi các chiến sĩ Berkut bị “áp tải” đến hiện trường buổi mít tinh, những tiếng gào thét chửi rủa, bắt ép, trường đoạn họ bị ép phải quỳ...

Nhiều báo chí nước ngoài cắt và sử dụng chỉ đúng đoạn những cảnh sát quỳ gối, tuyên truyền là họ tự quỳ gối xin lỗi nhân dân Ukraine. Xem lại clip này, ở phút thứ 5, khi các chiến sĩ mới đến nơi, đã thấy hàng trăm người hét to “Nhục nhã!”.

Phút thứ 8 những kẻ quá khích cũng hò hét vang dội như vậy, trong đó có câu “Qùy xuống!” bắt họ quỳ xuống...Trước sự cuồng nộ của đám đông gần nghìn người, mấy chục người lính Berkut có lẽ không có sự lựa chọn nào hơn, để bảo toàn tính mạng, không chỉ cho mình, mà còn cả những người thân...
Video clip toàn cảnh vụ việc cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi "nhân dân".
Trên sân khấu được dựng lên để “đấu tố” đêm đó, có một người lính trẻ, đầu trọc rất bức xúc trước việc mình và đồng đội bị bắt ép quỳ xuống xin lỗi đám đông. Trong video clip trên, phút 32, người lính đã nói to ở góc trái sân khấu “Tôi muốn nói trước micro” khiến cánh báo chí để ý và tập trung camera phỏng vấn anh.
Mấy phút sau, họ đã nhường đường để anh bước ra giữa sân khâu, nói trước micro. Anh nói:
“Vinh quang Ukraine!
Thưa tất cả! Tôi cũng người gốc Lvov đây
Các người yêu cầu tất cả quỳ xuống. Tất cả đã quỳ xuống. Tất cả, không trừ một ai. Tôi cũng quỳ trước mặt các người. Nhưng tôi muốn nói rằng, khoảng một nửa số người đứng sau lưng tôi, cũng giống như tôi đây, không hề sẵn sàng cho việc quỳ gối...
Bởi vì chỗ nào xung quanh cũng đều là sự dối trá hết (tiếng huýt sáo, tiếng hét phản đối)
Các người đầu tiên cần phải hiểu, các người kết án tất cả, nhưng không biết là ai và cần phải xin lỗi như thế nào...
Các người có biết là...
(Có nhiều tiếng hét to và huýt sáo cắt ngang...Người dẫn chương trình cầm micro nhắc nhở đám đông)
Các người có biết là họ đi đến đây...
(Tiếng hét to, huýt sáo...)
...là để các người lắng nghe họ...(lại tiếng hét)
Mỗi người trong số chúng tôi sẽ trả lời trước Thượng đế về những việc làm của mình. Và cả trước nhân dân nữa.
Thưa tất cả, các người biết quá rõ là ngày 19/2 trụ sở của Berkut là nơi duy nhất của lực lượng cảnh sát không bị đốt cháy. Nhưng đến ngày 20 thì đã bị đốt từ bên trong.
Hãy giải thích xem nào, sao lại phải đốt từ bên trong? Hai người của chúng tôi, không hề đến Kiev, không có một mối liên quan gì đã bị chết cháy...Hôm qua, vợ và con họ đã mai táng chồng con mình và họ không thể biết được, vì sao người thân của họ lại bị chết...
(Những tiếng la hét to vang lên)
Các người có thể xin lỗi, có thể không xin lỗi. Đó là quyền các người, nhưng tôi xin nhắc lại: Một nửa số người đứng kia đã thề và họ sẽ giữ lời. Họ không bắn vào ai cả...

Trên trang blog Trelang có bài viết "Dân chủ tởm nôn: Sự thật chấn động clip đặc nhiệm Ukraine quỳ gối xin lỗi dân", trong đó có đoạn: "Hôm trước bác Khoai@ đã có bài: "Có thực đặc nhiệm Ukcaine quỳ gối xin lỗi dân?". Hôm nay, sự thật đã được sáng tỏ. Điều này chứng tỏ bọn bại não như Ba Sàm, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang A, Nguyễn Quang Lập, Phương Bích và một số trang áo chùng đen chỉ là bọn ngu muội, hoặc biết sự thật nhưng cố tình xuyên tạc phục vụ cho mục đích đen tối của họ.".

Chúng tôi đồng ý về điều này nhưng thắc mắc: Vậy thì những trang báo "chính thống" thì sao?
Thời đại kinh tế phát triển, thông tin cởi mở, có nhiều điều kiện để học tập,... nhưng xem ra "một bộ phận không nhỏ" thế hệ người làm báo ngày nay lại đi ngược chiều với bổn phận người làm báo, thui chột bản lĩnh và khả năng hiểu biết chính trị, tự biến mình thành cái loa không công cho các thế lực truyền thông đế quốc, góp phần tạo nên hình ảnh một thế giới bất ổn và suy kiệt ở bất cứ nơi nào không nằm dưới bóng tối che phủ của đôi cánh diều hâu Hoa Kỳ. Sự nghiệp cách mạng của nhân dân Việt Nam phải chăng lại đang bị kéo lùi bởi chính hệ thống truyền thông nước nhà? Nếu như những cái sai nằm chềnh ềnh, giấy trắng mực đen rõ ràng như của truyền thông Việt hiện nay mà hệ thống chính trị nước nhà không thể xử lý nhanh chóng và triệt để được thì thử hỏi những vấn đề thuộc về "cõi âm u" như lãng phí, tham ô - tham nhũng thì chúng ta giải quyết hiệu quả được đến đâu? Khi nào thì truyền thông Việt Nam mới "quỳ gối xin lỗi nhân dân" như những điều họ đang rêu rao về tình hình Ukraine theo giọng điệu xuyên tạc vì quyền lợi của các thế lực diều hâu đang xâu xé thế giới?
© Nguyễn Thanh Tùng - Linh Nguyễn
[...]

Comments

Không biết tự bao giờ báo chí cũng như bạn đọc Việt Nam lại trở nên quan tâm sâu sắc đến Cộng hòa dân chủ nhân dân Triều Tiên đến thế. Có báo lập hẳn chuyên mục “Tình hình chính trị Triều Tiên”. Thực tình mà nói thì Triều Tiên với Việt Nam quả có nhiều nhân duyên.


Thời Cao Ly đã xuất hiện những người tỵ nạn đến từ Đại Việt. Năm 1226, sau khi nhà Trần thay nhà Lý, hoàng tử Lý Long Tường đã cùng đoàn tùy tùng vượt biển đến tị nạn ở Cao Ly. Giữa những năm 1960, trong lúc Việt Nam đang đối phó với chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ ở miền Bắc, Triều Tiên đã cử một số chiến sĩ không quân sang Việt Nam học tập và thực hành cách đánh của ta với tinh thần vừa học tập vừa tham gia chiến đấu. Năm 1966, đoàn không quân chiến đấu CHDCND Triều Tiên với gần 150 người sang Việt Nam. Trong thời gian chiến đấu, họ đã giúp Việt Nam hạ nhiều máy bay địch. Từ năm 1966 đến đầu năm 1969, không quân ta bắn rơi 222 máy bay Mỹ, bắt sống 51 giặc lái, trong đó những chiến sĩ không quân Triều Tiên giúp ta bắn rơi 26 chiếc. Ở Bắc Giang hiện nay vẫn còn một khu nghĩa trang liệt sĩ đặc biệt dành cho 14 chiến binh Triều Tiên ngã xuống vì độc lập, tự do của Việt Nam.
Nghĩa trang liệt sĩ Triều Tiên tại Bắc Giang.

Việt Nam và Triều Tiên thiết lập quan hệ ngoại giao vào ngày 31 tháng 1 năm 1950 (Việt Nam là nước thứ 3 thiết lập quan hệ ngoại giao với Triều Tiên sau Trung Quốc và Liên Xô). Đến nay hai nước vẫn duy trì mối quan hệ chính trị chặt chẽ và tốt đẹp trong các lĩnh vực kinh tế, khoa học kỹ thuật, nông nghiệp, văn hóa, nghệ thuật, thể dục thể thao, giáo dục đào tạo và giao lưu nhân dân. Tháng 8 năm 2012, Việt Nam đã tặng 5.000 tấn gạo nhằm chia sẻ và giúp đỡ nhân dân Triều Tiên khắc phục hậu quả do thiên tai. Như vậy về cơ bản quan hệ Việt Nam – Triều Tiên là rất tốt đẹp.

Tuy nhiên những gì mà báo chí Việt Nam nói về Triều Tiên thì không phải như vậy. Trước hết nên lưu ý rằng, nếu như không nói là tất cả thì hầu hết những nguồn tin mà báo chí Việt Nam đưa về Triều Tiên đều được lấy từ các hãng truyền thông của Hàn Quốc và phương Tây như Yonhap, Chosun Ilbo, CNN, AFP, AP… vốn chuyên nghề bôi nhọ, dựng chuyện, nói xấu về Triều Tiên. Thêm nữa là vì Triều Tiên khá khép kín nên người đọc không biết thực hư thế nào. Báo chí Việt Nam thời gian gần đây đã phụ họa cùng phương Tây vẽ nên hình ảnh một đất nước Triều Tiên nghèo nàn, kiệt quệ, hung hăng, hiếu chiến, vô luật lệ, dã man, rừng rú. Từ đó tạo tâm lý bất bình, không ưa, thậm chí ghét cay ghét đắng Triều Tiên của một bộ phận không nhỏ bạn đọc hiện nay. Thực tế thì Triều Tiêu có phải tệ hại đến mức đó không? Đành rằng họ còn rất khó khăn (mà cái chính là so chính sách thù địch, cấm vận dã man của Mỹ), nhân dân phải chịu đói do mất mùa, thiên tai… nhưng cũng không vì thế mà phủ nhận sạch trơn những thành tựu mà Triều Tiên đạt được.

Một số báo đài gần đây có đăng bài, phóng sự về Triều Tiên ngày nay trong đó đã thừa nhận “Ai đi về cũng nói: không ngờ Triều Tiên phát triển như vậy!”. Theo đại sứ Việt Nam tại Triều Tiên Lê Quảng Ba thì cơ sở hạ tầng của Triều Tiên rất phát triển. Họ có tàu điện ngầm từ mấy chục năm trước, đường phố rộng rãi, sạch đẹp và có nhiều tòa nhà cao tầng hoành tráng. Họ quy hoạch thành phố rất bài bản. Tốc độ xây dựng đang lan nhanh không chỉ ở Bình Nhưỡng hay các thành phố lớn khác, mà cả ở các khu vực nông thôn. Các công trình công cộng từ cầu, đường cho đến nhà ở đang mọc lên khắp nơi. Về giáo dục thì miễn phí cho đến hết đại học và bắt buộc cho đến trung học. Tỉ lệ người biết chữ của Triều Tiên thuộc hàng cao nhật thế giới (99%). Về quốc phòng và công nghệ cao như công nghệ hàng không vũ trụ, phóng vệ tinh, công nghệ thông tin, công nghệ hạt nhân, phát triển tên lửa đạn đạo…thì khỏi phải bàn. Do bị các cường quốc thao túng, ngồi trên đầu trên cổ, chèn ép, cấm vận, cô lập, Triều Tiên đã phản kháng bằng lý thuyết “chủ thể” của Kim Nhật Thành và áp dụng một chính sách "cứng chọi cứng", tự cô lập bản thân, đóng cửa, thực hiện “tự chủ về chính trị, tự lập về kinh tế và tự vệ về quốc phòng”, vượt qua bao khó khăn nghiệt ngã, tồn tại vững vàng và ngày càng phát triển. Đó thực sự là một kỳ tích! Do vậy bản thân đại sứ Lê Quảng Ba đã đặt câu hỏi: “Bao giờ ta có thể làm được như họ?”

Mới đây một số báo mạng bê về một bức ảnh chụp từ vệ tinh của NASA cho thấy vào ban đêm, Triều Tiên chìm trong bóng tối, Bình Nhưỡng chỉ là một đốm sáng le lói trong khi phía Hàn Quốc thì sáng rực rỡ, long lanh và không quên chua rằng “Triều Tiên dường như không có gì thay đổi trong 10 năm qua”. Lập tức trên facebook có người share ngay và phán rằng “sau 60 năm làm đồng minh của Mỹ, kết quả là Hàn Quốc bị chìm trong ánh sáng”. Thiết nghĩ việc Triều Tiên chìm trong bóng tối hay bóng gì đi nữa cũng chả dính dáng gì đến Việt Nam. Tuy nhiên ý đồ của báo chí ở đây đã được các facebooker hiện thực hóa, đó là tôn sùng, cổ vũ Hàn Quốc (theo Mỹ) và chê bai, miệt thị Triều Tiên (vì không theo Mỹ ?!?). Cái sự nghèo đói thì đầy ra trên thế giới. Nhưng chỉ có Triều Tiên là được báo chí “ưu ái” hơn cả. Theo blogger Karel Phùng thì “tất nhiên là họ không giàu có, họ cũng không có cuộc sống sung túc vì họ không đi cướp của ai. Tất cả là tự họ làm ra, tự họ lo cho cuộc sống của mình và với một thế giới như hiện nay thì vẫn chỉ là theo qui luật "mạnh vì gạo, bạo vì tiền" hay "chân lý thuộc về kẻ mạnh". Một dân tộc nhỏ bé, không có ai bên mình, ví như một đứa trẻ mồ côi phải chống chọi với cả một đám du côn ở ngoài đường phố để có thể tồn tại và trưởng thành, không đói khổ mới lạ, không nghèo mới lạ”.

Tuy nhiên việc nhồi vào đầu người đọc một hình ảnh về Triều Tiên “dã man, rừng rú” mới là điều tệ hại của báo chí Việt. Không ít người đọc đã bày tỏ phẫn nộ khi báo chí giật tin sốc như: “Kim Jong Un cho 120 con chó đói xé xác người dượng?”, “Kim Jong Un xử tử chú dượng bằng chó đói”, hoặc “dẫn nguồn tin” như “Báo Strait Times: Kim Jong Un cho chó đói ăn thịt ông Jang song-thaek” nghe mà rợn cả sống lưng. Cuối cùng té ra tin này là từ một tay blogger ba trợn của Trung Quốc mà báo “Văn Hối” của Hồng Kông (Wenweipo) đã tung lên. Sau đó thì các báo nhà ta ngậm quả đắng nhưng không biết xấu hổ lại rào rào “đính chính” rằng “tin chó đói” là tin vịt mà không hề có một lời lời xin lỗi bạn đọc. Không lẽ cứ muốn đưa cái gì thì đưa rồi tự nhiên “đính chính” là xong? Hiện tượng đưa tin giật gân mà không kiểm chứng nguồn tin (mà nói thật là cũng chả kiểm chứng được), gây dư luận và hậu quả nặng nề là cái bệnh trầm kha của báo chí hiện nay.

Chưa hết, ngay sau đó báo chí lại tung ra một loạt tin rằng “toàn bộ người thân trong gia đình của Jang Song-thaek, gồm cả trẻ em, đã bị xử tử”. Y chang cái kiểu tru di tam tộc thời phong kiến. Thậm chí có báo còn đưa tin “Kim Jong-un say rượu khi lệnh xử tử trợ lý Jang Song-thaek” (kienthuc.net.vn, laodong.com.vn). Vậy thì nguồn tin này ở đâu ra? Sẽ dễ dàng thấy ngay như “Yonhap dẫn một nguồn tin giấu tên cho biết”, “truyền thông Hàn Quốc đưa tin”, hay “theo một tờ báo của Nhật”…. Một đất nước như Triều Tiên lẽ nào không có luật lệ, muốn xử ai thì xử, muốn xử kiểu gì thì xử. Thiết nghĩ nếu báo chí Việt Nam có phóng viên thường trú tại Triều Tiên thì may chăng còn khả dĩ tin được. Đằng này họ toàn nhai lại truyền thông của Hàn Quốc, vốn chuyên thêu dệt, đơm đặt nói xấu Triều Tiên. Là một người đọc có suy nghĩ một chút hẳn không mấy ai đi tin vào những thứ “thông tin” như thế này. Quả thật nếu như báo chí Việt Nam có đặt ra mục tiêu đầu độc người xem về một Triều Tiên man rợ, rừng rú, mà ở đây không ai khác chính là lãnh đạo cao nhất của họ, ông Kim Jong Un thì xem ra báo chí ta đã khá thành công.

Gần đây nhất là vụ “Liên Hiệp Quốc cáo buộc Triều Tiên phạm tội ác chống lại loài người”. Các báo mạng lại nhao vào đưa tin, và đương nhiên là nguồn tin từ báo chí phương Tây. LHQ ở đây là ai? Đó chính là một “Ủy ban” gồm 3 thành viên, do một thẩm phán đã nghỉ hưu người Australia đứng đầu, được cơ quan nhân quyền LHQ thành lập hồi tháng 3/2013 nhằm “điều tra chứng cứ về các vi phạm nhân quyền có hệ thống tại Triều Tiên” (lưu ý là chỉ có 1 cái ủy ban này được thành lập để chuyên về Triều Tiên thôi nhé!). Và ủy ban này điều tra căn cứ vào cái gì? Đó là lời khai của các nhân chứng là những người đã trốn thoát khỏi Triều Tiên sau khi bị kết án chung thân. Báo cáo của “LHQ” nhận định cần đưa giới lãnh đạo Triều Tiên ra Tòa án Hình sự Quốc tế (ICC) vì hàng loạt tội ác chống lại loài người, gồm tội thủ tiêu, bỏ đói và bắt người dân làm nô lệ. Thậm chí một số báo còn đăng lại cả những hình ảnh (vẽ lại theo lời kể) rất rùng rợn theo đó Triều Tiên ác không thua gì Khmer Đỏ. Ngay lập tức Bộ Ngoại giao Triều Tiên tuyên bố báo cáo đó dựa trên “những lời nói dối và thứ bịa đặt do các thế lực thù địch và các phần tử cặn bã nặn ra” và là một “khiêu khích mang động cơ chính trị cực kỳ nguy hiểm” nhằm làm hoen ố hình ảnh nước Triều Tiên. Triều Tiên đã cáo buộc báo cáo này dựa trên những tài liệu giả của các lực lượng thù địch được Mỹ, Liên minh châu Âu và Nhật Bản hậu thuẫn. Tính trung thực và đúng đắn của báo cáo là điều rất cần xem xét kỹ vì cái ủy ban điều tra này chỉ căn cứ vào lời khai một chiều của những người đào tẩu. Do vậy cũng phải rất cẩn trọng khi đăng những loại tin như thế này. Tuy nhiên, báo chí ta thì lại giật tít như thể mọi sự đã rồi.

Có thể nói báo chí Việt Nam đã góp phần không nhỏ phụ họa cùng Hàn Quốc và phương Tây bôi bác Triều Tiên, từ đó tạo cho người đọc Việt Nam tâm lý không ưa, thậm chí là thù ghét Triều Tiên. Minh chứng rõ ràng nhất là việc nhiều bạn trên Facebook đã đồng loạt nhảy ra rủa xả, chửi bới Triều Tiên. Đến nỗi một bạn bức xúc quá mà phải đáp lại rằng: “Mình đang tự hỏi không hiểu hàng năm có bao nhiêu người Bắc Triều Tiên qua Việt Nam đào mồ cuốc mả nhà các bạn trẻ nước ta mà dân xứ ta là cứ hằm hè chửi đốc mồ tổ nhà họ như vậy?”. Từ việc chửi Triều Tiên, các bạn dắt dây sang chửi Cuba, Trung Quốc và dĩ nhiên là chửi cả Việt Nam vì cái “tội” là cùng một khối XHCN (trong khi thực tế Trung Quốc, Triều Tiên tuy “mang tiếng” XHCN nhưng đều có những con đường đi riêng của mình).

Đấy, cái hậu quả của truyền thông nó làm cho các bạn trẻ ra nông nổi vậy đấy. Nó tạo ra cái văn hóa chửi bới loạn xạ không cần biết đúng sai, phải trái, không cần biết trước sau. Nó góp phần kích động tâm lý “bài Trung, bài Triều” trong một bộ phận không nhỏ bạn đọc. Và đương nhiên điều nay không tốt chút nào cho quan hệ ngoại giao giữa Việt Nam và các nước bạn.

Theo Luật Báo chí (chương III, Điều 6) thì báo chí có nhiệm vụ và quyền hạn sau đây: 1- Thông tin trung thực về mọi mặt của tình hình đất nước và thế giới; 2- Tuyên truyền, phổ biến đường lối, chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, thành tựu văn hoá, khoa học, kỹ thuật trong nước và thế giới theo tôn chỉ, mục đích của cơ quan báo chí; góp phần nâng cao kiến thức, đáp ứng nhu cầu văn hoá lành mạnh của nhân dân, bảo vệ truyền thống tốt đẹp của dân tộc, xây dựng và phát triển dân chủ xã hội chủ nghĩa, tăng cường khối đoàn kết toàn dân, xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc; 3- Phản ánh và hướng dẫn dư luận xã hội; làm diễn đàn thực hiện quyền tự do ngôn luận của nhân dân; 4- Phát hiện, biểu dương gương tốt, nhân tố mới; đấu tranh chống các hành vi vi phạm pháp luật và các hiện tượng tiêu cực xã hội khác; 5- Mở rộng sự hiểu biết lẫn nhau giữa các nước và các dân tộc, tham gia vào sự nghiệp của nhân dân thế giới vì hoà bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội.

Vậy thì với “hội chứng Triều Tiên” như hiện nay, liệu báo chí có làm đúng nhiệm vụ và quyền hạn của mình theo luật? Không phải các vị làm báo không biết luật, không biết đạo đức nghề nghiệp. Tiếc thay vì phải giựt tít câu view để kiếm tiền mà ra nông nỗi như thế này đây!

©Đất Đối Không

{Nhân tiện Triều Tiên tưởng cũng nên nhắc một tí về sự kiện nóng gần đây nhất, đó là tình hình Ucraina. Không cần kiểm chứng, không biết đúng sai, một số báo mạng, trong đó có tờ “Tàu nhanh VN” (VNExpress) ngay lập tức bê về tấm hình lính đặc nhiệm “Berkut” của Ukraine quỳ gối và đưa tin rằng “Cảnh sát chống bạo động quỳ gối xin lỗi người dân ở thành phố Lviv vì các hành động đánh đập và nổ súng vào người biểu tình trong những cuộc đụng độ xảy ra ở Quảng trường Độc lập Kiev” trong khi thực chất là những người cực đoan ở thành phố Lviv và Lutsk đã ép buộc những người lính cảnh sát đặc nhiệm "Berkut” của Ukraine phải quỳ gối xin lỗi, thậm chí một số phần tử quá khích không chấp nhận và bắt đầu ném tất cả những gì trong tầm tay vào những cảnh sát này. Đã đăng tin sai nhưng ngay cả cái động tác đính chính hoặc gỡ xuống VNExpress cũng không biết làm}.
[...]