• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label xuanlinh. Show all posts
Showing posts with label xuanlinh. Show all posts
Comments

Cứ mỗi khi đất nước có biến cố, ta lại thấy đám “đục nước béo cò”, "kền kèn ăn xác thối" nổi lên như nấm mọc sau mưa. Cùng với sự kiện Trung Quốc ngang nhiên hạ đặt giàn khoan Hải Dương 981 trong vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam, chúng ta thấy nổi cộm những vấn đề sau:


1. Đối với truyền thông chống cộng như RFA, BBC, VOA hay một số blog "rận chủ" thi nhau bới lông tìm vết để mong chứng minh cho được là "cộng sản hèn yếu". Họ tìm mọi cách "đâm bị thóc chọc bị gạo" gây nhiễu loạn thông tin, kích động dân chúng trong nước chống lại chính quyền nhằm thừa nước đục thả câu cho mưu đồ của họ.

2. Đối với truyền thông trong nước thì tha hồ đem những thông tin giật gân gây nhiễu loạn "câu viu", không nghĩ tới những hậu quả khôn lường. Một số bài báo đăng tin kiểu như chiến tranh sắp xảy ra (tung tin Trung Quốc báo động chiến đấu cấp 3 ở biên giới). Một số bài báo đăng những thông tin kiểu kích động thù hằn dân tộc giữa ta và Trung Quốc và hậu quả đó nó cũng dẫn tới các doanh nghiệp TQ và cả người Hoa bị đánh chết có sự góp tay không nhỏ cho những tờ báo này. Một số tờ báo có xu hướng xét lại, được dịp đăng bài, phỏng vấn mớm cung các vị lãnh đạo lão thành nhằm tìm chính danh cho chế độ VNCH đã bị nhân dân ta đánh đổ gần 40 năm nay. Họ lôi công văn của cụ Đồng ra để bàn tán nhưng khổ nỗi lại "lợn lành chữa thành lợn què", thậm chí họ cố tình xuyên tạc công văn của cố thủ tướng Phạm Văn Đồng. Họ ra sức định hướng dư luận rằng chúng ta phải thân Mỹ, thân Phương Tây thì mới giữ được chủ quyền, có bài báo còn đăng bài hàm ý rằng chế độ cộng sản này cần phải xóa bỏ thì người Mỹ người Tây mới giúp chúng ta... Nói chung là cổ súy cho tư tưởng bài Hoa nhưng lại lăn sả vào ôm chân Mỹ, tức là "đuổi cọp cửa trước, rước sói cửa sau".

3. Một số cộng đồng hải ngoại, tàn dư của chế độ cũ thì được sức hả hê. Họ nghĩ rằng "cộng sản Tàu" sẽ dạy "cộng sản VN" một bài học. Nhóm khủng bố Việt Tân được dịp tung tin xuyên tạc về tình hình trong nước, kích động nhân dân biểu tình đập phá các doanh nghiệp, gieo rắc bạo loạn nhằm mong lật đổ chế độ.

4. Những kẻ chống đối trong nước nhân danh “đấu tranh dân chủ” thì tâm trạng chung cũng được sức hả hê, kiểu như “cầu được ước thấy”, thằng anh đã dạy thẳng em bài học, những điều chúng tiên đoán là “chuẩn mực”,…. Chúng cho thời cơ ngàn năm đã đến, hô hào dân chúng xuống đường biểu tình xuyên tạc nói xấu nhà nước hèn với giặc ác với dân, cần phải thay đổi thể chế, trả tự do cho những kẻ chống phá nhà nước, xây dựng đất nước theo “dân chủ nhân quyền” phương Tây…

Qua đó cho chúng ta thấy gì...? Họ là người Việt Nam nhưng họ luôn xuyên tạc về tình hình đất nước nhất là lúc dầu sôi lửa bỏng như thể này để từ đó họ chống cộng sản. Họ luôn mong quân đội ngoại bang xâm lược, chiếm đóng đất nước họ để lật đổ chính quyền mà họ thù ghét, và tất nhiên cũng để họ có cơ hội chia sẻ miếng bánh chính trị bằng cách bán thân xác và linh hồn cho ngoại bang. Nghe tin quê hương bị xâm lăng là lòng họ như mở cờ, họ vui như trẩy hội, vì có thêm 1 vụ để chửi cộng sản. Họ chỉ mong có ngày quân giặc chiến thắng để họ theo đóm ăn tàn. Họ mạo nhận là những nhân vật đang "đấu tranh nhân quyền", là những "nhà dân chủ", "nhà hoạt động dân chủ", "hoạt động nhân quyền”mà quậy phá đất nước, nhận tiền của nước ngoài, thông đồng với ngoại bang, toa rập với các thế lực bên ngoài, mưu đồ bất chính, dụng ý thiếu lương thiện, ý đồ phản loạn.

Nhìn lại bối cảnh năm 1979, 1988 tới nay chúng ta thấy cũng giống như vậy. Năm 79 chúng ta phải đánh bắc dẹp nam, lưỡng đầu thọ địch. Lúc đó những kẻ một thời theo giặc kiếm ăn đang yên ổn tại hải ngoại thay vì lo lắng và góp sức cho tổ quốc thì lại sung sướng khi Trung Quốc "dạy cho Việt Nam một bài học". Một số tổ chức khủng bố còn lợi dụng tình hình đất nước khó khăn liền đem súng đạn vào đất nước âm mưu bạo loạn lật đổ. Xin nêu ra 3 minh chứng:

1) Hoạt động xâm nhập VN của Võ Đại Tôn (Chí nguyện đoàn phục Quốc 1978 – 1981), phù hợp với thời gian xảy ra chiến tranh biên giới;

2) Hoàng Cơ Minh tổ chức Chiến dịch Đông tiến II, 1987 xẩy ra đồng thời với việc TQ chuẩn bị tổng lực để đánh Trường Sa và

3) Theo Nguyễn Toàn (tạp chí hải ngoại: Văn Nghệ Tiền Phong, số 303, tháng 9/1988) thì nhóm Thái Quang Trung đã nhận sự trợ giúp của Tầu Cộng để xây dựng căn cứ Bukdahan (Thái Lan)..
Còn trong nước lúc đó không ít tàn dư của chế độ cũ sợ khó khăn gian khổ chiến tranh tìm cách vượt biên ra nước ngoài tìm chân trời mới bỏ lại đất nước đang rên siết dưới những vết thương chiến tranh chưa bao giờ lành lặn.

Hệ thống báo chí ngày nay, trừ một số tờ báo có tính chiến đấu cao như báo Nhân dân, báo Quân đội nhân dân, thì hầu hết còn lại các báo lung lay niềm tin đòi nhà nước phải ngả theo phe này phe kia. Tuy chưa đến nỗi như năm 79 nhưng những hiện tượng này nếu không có phương án quản lý chặt chẽ thì rất có thể chúng ta sẽ có một nền báo chí chạy theo giặc.

Tóm lại, để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc Việt Nam chỉ có thể và luôn luôn bằng máu của người Việt Nam. Và chỉ có Quân đội Nhân dân Việt Nam dưới sự tổ chức, chỉ huy, lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm chiến tranh của Đảng CSVN mới đủ sức đương đầu và đánh thắng kẻ thù xâm lược. Không có một liên minh nào, hiệp ước nào, một quốc gia nào…có thể bảo vệ được độc lập, toàn vẹn chủ quyền của Việt Nam ngoài chính bản lĩnh, trí tuệ và máu của người Việt Nam. Ông cha ta xưa, bằng sức mạnh dân tộc, đã từng một mình, đơn độc chống lại bọn phong kiến phương Bắc xâm lược đông mạnh, hết triều đại này đến triều đại khác để lại những chiến công hiển hách và các giá trị to lớn khác, thì ngày nay, sức mạnh dân tộc đó, kết với sức mạnh thời đại, sự ủng hộ của bạn bè quốc tế, thì Việt Nam không ngán ngại bất cứ kẻ thù nào. Nhưng trước khi đánh thắng ngoại xâm thì chúng ta phải biết dẹp yên nội loạn, cần phải xử lý nghiêm những kẻ cơ hội, đục nước béo cò, tay sai ngoại bang, thúc đẩy nội lực và đoàn kết dân tộc mới mong thắng lợi vẻ vang.
[...]

Categories: ,
Comments

Nhà văn Đông La khi nói về nhà thơ Hồng Thanh Quang thường châm biếm thế này: "ông MC, Đại tá An ninh, Nhà thơ Hồng Thanh Quang, từng không biết an ninh là gì khi “tôn trọng” ông Phạm Xuân Nguyên, người luôn trên tuyến đầu chống đất nước", "anh chàng Đại tá an ninh mà không biết gì về an ninh là Hồng Thanh Quang", "tôi quá ngạc nhiên khi vị Đại tá an ninh này dường như không biết gì về an ninh; ông nhà thơ, nhà báo này hoàn toàn không hiểu tiếng Việt",... Tôi thì trước đó chỉ biết Hồng Thanh Quang là một nhà báo "nghiện thơ", chứ chẳng hề biết ông là một "đại tá an ninh". Nhưng tìm hiểu trên mạng thì biết nghề "an ninh" của ông chỉ là phần "phụ trội" của nghề chính làm báo khi ông chuyển sang cộng tác với báo An ninh thế giới và nay đã là phó Tổng Biên tập Báo Công an nhân dân - Chuyên đề An ninh thế giới. Có lẽ ông chỉ "chuyên an ninh thế giới" nên không chú trọng chuyện "an ninh nội địa" đến nỗi nhà thơ Đông La liên tục chê như vậy. Nhưng câu chuyện tôi đề cập ở đây lại không phải về ông phó tổng biên tập báo Công an nhân dân mà về một "an ninh" khác, đó là "An ninh thủ đô" do một đại tá an ninh khác làm tổng biên tập, là ông Đào Lê Bình. Chẳng biết là "an ninh thủ đô" và "an ninh thế giới" thì ông nào to hơn, quan trọng hơn và cũng chẳng biết ông Bình có phải cũng "an ninh tay ngang" như ông Quang không nhưng câu chuyện dưới đây vừa dính đến "an ninh thế giới" và "an ninh nội địa" nên tôi xin phép nhắc đến tên hai ông để "lấy trớn".

Mọi chuyện bắt đầu từ vụ Trung Quốc vác cái giàn khoan khổng lồ của họ đến đặt trong vùng đặc quyền kinh tế biển của nước ta. Tình hình căng thẳng như thế nào, Đảng và Nhà nước đã có những động thái đối phó ra sao, tinh thần người dân hừng hực đến đâu,... đều được đủ các thể loại phương tiện truyền thông cập nhật từng giờ rồi nên tôi không cần nhắc đến nữa. Nhưng giữa lúc ngọn lửa yêu nước của người Việt đang ngút tận trời xanh, làm xao lòng bao nhiêu bạn bè khắp thế giới thì báo An ninh thủ đô lại tiếp tay cho báo Dân Việt, theo đuôi đám người yếm thế, tư duy nhược tiểu và lũ trẻ trâu "ăn chưa no lo chưa tới" làm một hành động mà tôi phải gọi thẳng ra là vừa DỐT vừa HÈN. Đó là đăng bài viết "Cách ký tên ủng hộ kiến nghị trừng phạt Trung Quốc trên website Nhà Trắng" để kêu gọi người dân Việt tham gia vào trò hề quốc tế bất chấp quốc sỉ này. Chúng tôi có thể không thèm đếm xỉa gì đến những kẻ "làm dân chủ trên bàn phím" như blog Hiệu Minh, quê choa, Vietinfo.eu,... hay các loại lá cải online như Báo Mới, Phunuonline,..., thậm chí du di cho Dân Việt, báo điện tử của báo Nông thôn Ngày nay, của các "Hai lúa" chân chất nhưng với một tờ mang danh là "An ninh thủ đô" thì quả thực hành động "ngồi chung mâm với rận chủ" này là quá sức tưởng tượng!
Tại sao lại DỐT?

Thứ nhất, bên cạnh đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hoà bình, hợp tác và phát triển, chính sách đối ngoại rộng mở, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế của Đảng và Nhà nước, Việt Nam đã thực hiện chính sách quốc phòng độc lập, tự chủ, theo đó: Việt Nam không tham gia các liên minh quân sự, không là đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia. Vậy thì việc kêu gọi, cổ vũ người dân "kiến nghị Mỹ trừng phạt Trung Quốc" là một hành động trái với chính sách của Đảng và Nhà nước cũng như nguyện vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam. Và nực cười là sự sai trái này lại được thực hiện bởi chính một cơ quan truyền thông của lực lượng vũ trang Việt Nam.

Thứ hai, tờ An ninh thủ đô cũng như các tờ báo khác kêu gào người Việt kiến nghị chính phủ Mỹ mà có tìm hiểu xem cái chức năng "kiến nghị" này là gì không? Phải chăng chính phủ Mỹ lập ra cái trang web "We the People" (tạm dịch: chúng tôi là nhân dân) này để tiếp nhận "thỉnh cầu" từ khắp nơi trên thế giới? Nếu vậy thì chắc không đến lượt các vị "yêu nước" nhà ta sướt mướt "thỉnh cầu" đâu mà trang web này đã sập sớm bởi tiếng ta thán từ hàng trăm triệu người dân, những nạn nhân của Mỹ, trên khắp thế giới như Iraq, Afghanistan, Lybia, Syria,... Mà ngay cả trường hợp của chính Việt Nam chúng ta, các "nhà yêu nước" và những tờ báo như An ninh thủ đô đây đã bao giờ kêu gọi nhau "kiến nghị" Nhà trắng giải quyết vấn đề chất độc màu da cam, do chính họ gây ra, cho các nạn nhân, đồng bào của chúng ta hay chưa?

Mục đích của "We the People" là gì? Hãy xem họ trả lời đây này:
We the People là một cách thức mới, dễ dàng để tiếng nói của người dân Mỹ đến được với chính phủ của chúng ta. Đây là một tiện ích thuộc hệ thống website của Nhà Trắng, nơi mỗi cá nhân có thể tạo và ký tên trên các kiến nghị để kêu gọi sự hành động của chính phủ liên bang trong phạm vi các vấn đề mà nước ta đang phải đối mặt. Nếu một bản kiến nghị thu thập đủ chữ ký, nó sẽ được xem xét bởi nhân viên Nhà Trắng và sẽ được phản hồi bằng văn bản chính thức. We the People sẽ giúp Nhà Trắng hiểu quan điểm của người dân Mỹ và có sự thảo luận đúng trọng tâm và đúng mực với họ.
Vâng, có chỗ nào của chương trình "kiến nghị chính phủ" này dành cho người Việt Nam hay ngoại quốc nào khác hay không hả các vị "lều báo"?!

Phần đăng ký của We the People không đòi hỏi người đăng ký phải khai báo quốc tịch nên các "lều báo" và những người thiếu hiểu biết, thiếu tự trọng cứ vô tư chia sẻ, vô tư kêu gọi nhau đăng ký làm thành viên để "kiến nghị", kể cả những người chẳng hiểu nửa chữ về những gì trang web đó viết! Có lẽ chính phủ Mỹ khi lập trang web này họ cũng không thể ngờ rằng có lúc họ lại phải đối mặt với những "công dân từ trên trời rơi xuống" một cách trơ trẽn như vậy!
Bên lề trò thỉnh cầu
 1. Hơn 125.000 chữ ký đòi tách Texas khỏi Hoa Kỳ.

2. Hàng chục nghìn người ký đơn đề nghị sáp nhập Alaska vào Nga. (nhưng đã bị xóa trên trang web Nhà Trắng).

3. 273.968 chữ ký đòi trục xuất ca sĩ Justin Bieber khỏi Mỹ!

4. Kiến nghị tha thứ cho Edward Snowden vì "là một người hùng" đạt 159.578 chữ ký nhưng anh này vẫn bị truy nã.

5. Trong vòng vài ngày, gần 200.000 chữ ký yêu cầu kiểm soát súng sau vụ tàn sát trẻ em ở trường tiểu học Sandy Hook nhưng mọi chuyện "đâu lại vào đó".
Thứ ba, giả sử như bỏ qua yếu tố "quốc tịch" trong việc này thì báo An ninh thế giới và những con người đang hùng hục "kiến nghị" làm trò cười cho thế giới kia có nghĩ đến việc chỉ cần người dân một tỉnh của Trung Quốc mà nổi hứng "troll" (chơi khăm) họ, cũng lập kiến nghị và ký cọt yêu cầu chính phủ Mỹ trừng phạt Việt Nam, yêu cầu chính phủ Mỹ công nhận Trường Sa, Hoàng Sa là của Trung Quốc,... thì tình hình sẽ ra sao? Chắc họ hy vọng rằng Mỹ sẽ "yêu quý" Việt Nam hơn "chủ nợ" Trung Quốc vì "mối quan hệ đối tác hữu nghị và hòa bình giữa Mỹ và Việt Nam đang ở trên một lộ trình tốt đẹp" mà bênh vực Việt Nam chăng? Họ có thắc mắc sao ngay cả người dân của đất nước Philippine, "đứa con rơi vùng Viễn Đông" của Mỹ, cũng chẳng có cái kiến nghị nào kiểu này để "cầu cứu bố" không?

Thứ tư, là một tờ báo của ngành An ninh (lại là An ninh cho thủ đô), vậy mà những người làm báo của trang báo này lại có thể mù mờ đến vậy về tình hình chính trị thế giới, về bản chất đế quốc, sen đầm của Mỹ. Bất cứ ai có một chút tư duy độc lập cũng có thể thấy rằng Mỹ đã làm gì đối với thế giới này và đã diễn trò đi đêm với Trung Quốc để "bứng" quần đảo Hoàng Sa của chúng ta như thế nào. Thế giới bây giờ không còn là đơn cực như cách đây hơn 20 - 30 năm, khi mà Liên Xô tan rã còn Trung Quốc thì đang laoy hoay tìm đường tiến lên. Mỹ và đàn em Nato bây giờ chỉ "võ mồm" và ngậm đắng nuốt cay khi nhìn Nga tát vỡ mồm Cruzia năm 2008 và mới đây là "xin tí đất" Ukraina (2014), cũng như "ngậm hột thịt" khi Trung Quốc tiếm chiếm bãi cạn Scarborough do Philippine quản lý (2013). Mà đâu chỉ có Philippine, các "đồng minh nhớn" của Mỹ tại khu vực là Nhật và Hàn Quốc cũng chẳng đang phải tự bơi trong các cuộc tranh chấp đảo với Trung Quốc và Nga từ hàng chục năm nay đó thôi. Vậy thì cớ gì vì một "kiến nghị" của một tay ất ơ nào đó trên mạng, với sự hậu thuẫn của "những công dân từ trên trời rơi xuống", nước Mỹ lại "ra tay nghĩa hiệp"? Ngoại trừ đó là một giấc mơ viển vông của những kẻ dốt nát về chính trị, đớn hèn về bản lĩnh! Tỉnh đi các vị "an ninh thủ đô" ạ, hiện giờ là năm 2014 và nước Mỹ không còn là "cha thiên hạ" nữa rồi (may ra thì còn cái vỏ bọc mà thôi!)!

Thứ năm, nên nhớ là khi "liên minh" với một nước nào đó để chống nước khác tức là chúng ta đã tự tạo cho mình thêm một kẻ thù. Và càng ngu xuẩn hơn nếu kẻ thù đó lại là một gã khổng lồ, "sông liền sông núi liền núi" với chúng ta. Hàng ngàn năm nay, đất nước ta tồn tại độc lập bên cạnh Trung Quốc không chỉ nhờ vào những chiến công đánh thắng sự xâm lược của tay láng giềng xấu tính này mà còn nhờ vào chính sách ngoại giao mềm dẻo ngay sau mỗi chiến thắng của các vị vua anh minh xưa kia. Giặc Pháp, giặc Mỹ xưa kia có thể từ nơi xa xôi đến gây họa cho dân tộc ta bằng những vũ khí tối tân nhưng với một kẻ thù láng giềng thì các "đòn thù" có thể đến từ mọi hướng, mọi lĩnh vực và dù không thể quật ngã được chúng ta thì cũng đủ khiến đất nước ta phải ôm tấm thân chưa lành thương tật chiến tranh này "cầm hơi sống qua ngày". Tệ hơn nữa, Việt Nam sẽ trở thành một bãi chiến trường để tiêu thụ các loại vũ khí tồn kho của phương Tây đồng thời gánh thêm món nợ cho số vũ khí này (và các hợp đồng "tái thiết đất nước") như tình trạng các nước Iraq, Lybia, Afghanistan,... đang phải gánh chịu. "Bán anh em xa, mua láng giềng gần", "nước xa không cứu được lửa gần", những câu dặn dò của cha ông xưa vẫn chưa hề lỗi thời mà minh chứng gần nhất cho sự vi phạm quy tắc này là chính Ukraina, Cruzia đó thôi. Trung Quốc có thể là một gã láng giềng tham lam và xấu tính (thì cũng như Mỹ với Mỹ la tinh, Israel với Palestine mà thôi), nhưng đối thoại với họ vẫn tốt hơn rất nhiều việc đối đầu.

Thứ sáu, tờ An ninh thủ đô và "đồng chấy" (tạm gọi các lều báo và những người chung ý tưởng này) cũng không thèm hiểu rằng Mỹ là một con buôn của thế giới. Mà với con buôn thì chỉ có lợi nhuận mới là mục đích sống còn. Hơn thế nữa, đây là một con buôn đang trong giai đoạn khó khăn, suýt cháy túi vì cuộc chơi tài chính - bất động sản mới đây. Vậy mà họ "hồn nhiên" đề nghị chính phủ Mỹ "xem xét các biện pháp trừng phạt về mặt kinh tế đối với Trung Quốc. Vì đây là phương pháp hiệu quả nhất"(!) Chắc họ không đủ tinh tế để thấy rằng "bố Mỹ" của họ đã phải muối mặt diễn trò hề "trừng phạt kinh tế" Nga thế nào khi Nga xử Ukraina? Chắc họ thiếu óc khôi hài đến mức không biết chuyện yêu cầu "con nợ" đi "trừng phạt kinh tế" chủ nợ là một câu chuyện rất tiếu lâm, nhất là khi làm chuyện đó vì một đối tác tí hon như Việt Nam. Bỏ qua chuyện hầu như tất cả các sản phẩm đầu vào của các công ty Mỹ được gia công tại Trung Quốc, chỉ nhìn qua giá trị thương mại giữa hai siêu cường này những năm vừa qua, chúng ta có thể tưởng tượng rằng "kiến nghị" này cũng tựa như chuyện một cô gái quê nghèo đề nghị "ông chủ" đại gia phải "trừng phạt tình cảm" đối với cô bồ siêu mẫu và giàu có bởi cô bồ này đã "khinh khi" mình (!)
Chuyện này cũng như chuyện một số báo cổ vũ cho người dân "tẩy chay hàng Trung Quốc" hoặc "không tiếp khách người Trung Quốc", là hành động thể hiện chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi, thiếu hiểu biết. Những "lều báo" và những người kêu gào "tẩy chay hàng Trung Quốc" có giỏi thì hãy vứt bỏ ngay toàn bộ những thiết bị điện tử, máy móc, phương tiện,... có dán mác "Made in China" trước khi hô hào người khác thực hiện theo? Đừng nói là Việt Nam mà ngay ở những nước có trình độ sản xuất phát triển cao thì nhiệm vụ "tẩy chay hàng Trung Quốc" trong thời đại hiện nay cũng là bất khả thi. Ngay cả trong thời kỳ mà giặc Pháp, giặc Mỹ gieo bao tang thương trên đất nước này thì cũng chẳng có ai hô hào chống giặc bằng cách "tẩy chay hàng hóa Pháp, Mỹ" cả! Thay vì nghĩ ra những "mưu hèn kế mọn" như vậy, các phương tiện truyền thông, các "anh hùng bàn phím" nên dành thời gian đó để giúp "người Việt dùng hàng Việt", "làm sao để hàng hóa Việt đến được với người tiêu dùng", "làm sao nâng cao chất lượng hàng hóa Việt",... Tầm nhìn của các loại "nhà báo" kiểu như vậy thì còn phải "xách dép" cho các bạn trẻ đã thực hiện clip "6 Kiểu Thanh Niên Yêu Nước Điển Hình" dưới đây.

Thứ bảy, cũng như trường hợp biểu tình chống Trung Quốc mới đây, việc xúi bẩy người dân vào những trò nhiều rủi ro mà không ý thức được hậu quả của nó thế nào thì chẳng khác gì "nhiệt tình cộng ngu dốt thành phá hoại". Báo An ninh thủ đô và các "đồng chấy" có biết thành viên "T.D từ San Diego, California", người khởi tạo "kiến nghị" này là ai hay không, có mục đích sâu xa gì hay chỉ là một dạng hồn nhiên yêu nước bằng bàn phím? Họ có hiểu rằng chỉ với một "miếng mồi yêu nước" này, hàng ngàn người dù một chữ tiếng Anh bẻ đôi không biết hoặc có biết cũng chẳng cần quan tâm nội dung "kiến nghị" là gì miễn là có "chống Trung Quốc", đã hùng hục đổ xô đăng ký tài khoản trên trang web của Nhà Trắng để "ký tên" (một số người thậm chí tạo nhiều tài khoản để được "yêu nước" nhiều hơn người khác!) và giờ đây họ hoàn toàn có thể vô tình trở thành những lực lượng ảo để chống phá lại chính đất nước mình? Lấy ví dụ là bản "kiến nghị" ngày 18/05 có tiêu đề "Kiên quyết đáp trả hành động khiêu khích của Trung Quốc gần quần đảo Hoàng Sa và hỗ trợ Việt Nam trong việc bảo vệ chủ quyền của mình" dưới đây, có các nội dung:
1. Đáp trả kiên quyết hơn, dứt khoát hơn đối với hành động khiêu khích của Trung Quốc gần quần đảo Hoàng Sa và hỗ trợ Việt Nam để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ;
2. Hỗ trợ Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ để trở thành một nhà lãnh đạo đối lập với chính phủ cộng sản Việt Nam trên thực tế;
3. Hỗ trợ tổ chức một cuộc tổng tuyển cử ở Việt Nam càng sớm càng tốt mà lý ra theo Hiệp định Genève, đã phải được tổ chức trong tháng 7 năm 1956;
4. Bãi bỏ Tu chính án Case-Church.
Tu chính án Case Church là một tu chính án được Quốc hội Hoa Kỳ thông qua vào năm 1973 cấm chính phủ Hoa Kỳ hoạt động quân sự tiếp tục tại Việt Nam, Lào và Campuchia (mặc dù Hoa Kỳ vẫn đã tiếp tục cung cấp trang thiết bị quân sự và hỗ trợ kinh tế cho chính phủ VNCH). Tức là lấy vỏ bọc "chống Trung Quốc", "kiến nghị" này lồng vào đến 3 kiến nghị chống phá Việt Nam. An ninh thủ đô & các "nhà báo yêu nước" khác có đảm bảo được rằng những "công dân Mỹ từ trên trời rơi xuống" mà họ đã góp phần gầy dựng kia có trở thành một lực lượng ảo, mơ hồ tiếp tục ký tên vào những kiến nghị kiểu này sau khi có những lời kêu gọi khác từ các "nhà dân chủ" và các thế lực phản động như Việt Tân? Và chúng ta lại "hân hoan" với hàng trăm ngàn người ký tên ủng hộ "trừng phạt Trung Quốc" một và chống phá chính quyền Việt Nam ba?

Tất nhiên, cũng như đối với cái "kiến nghị 1", chính phủ Mỹ cũng sẽ chẳng dám nhúng tay vào "trừng phạt Trung Quốc" vì tất cả những nguyên nhân tôi phân tích ở trên. Nhưng về khía cạnh chính trị Việt Nam, rõ ràng là họ và những kẻ chống phá chính quyền VN hoàn toàn có lý do để ăn mừng vì đã xỏ mũi "an ninh" và nhân dân Việt Nam đi hết trò lố này sang trò lố khác. Các thế lực chống phá lại có dịp trưng lên trên "bảng vàng thành tích" của mình những con số "ấn tượng" về "nhân dân phản đối chế độ CS",... Tất nhiên công đầu thuộc về "An ninh thủ đô" và nền báo chí truyền thông của Đảng và Nhà nước!

Tại sao lại HÈN?
Từ thuở lập quốc, các thế hệ người Việt đã trải qua biết bao khói lửa chiến tranh, đánh tan biết bao kẻ thù hùng mạnh khắp thế giới để có được một đất nước Việt Nam độc lập, tự chủ ngày hôm nay bằng chính sức lực, trí tuệ của con người Việt chứ chưa bao giờ phải cầu cạnh nước khác làm giúp mình việc đó cả. Bởi hơn ai hết, cha ông chúng ta hiểu rằng chẳng có độc lập, tự do nào mà không phải hy sinh bằng máu và nước mắt của mình cả, rằng cái độc lập kiếm được bằng công sức của người khác là một thứ độc lập giả hiệu, rằng điều đó chẳng khác gì "tiễn sói cửa trước, rước hổ cửa sau" cả!

Ngay trong kháng chiến chống Mỹ, ở cái thế "trứng chọi đá" như vậy nhưng Bác Hồ và Đảng CSVN vẫn từ chối sự giúp đỡ binh lực từ các nước bạn vì "nợ tiền bạc chúng tôi còn có thể trả nhưng nợ xương máu thì không bao giờ trả được!". Ấy vậy mà ngày nay, trước sự việc gây hấn giữa biển khơi của Trung Quốc, khi mà Nhà nước Việt Nam đang kiên quyết và khéo léo giải quyết tình hình thì một tờ báo của lực lượng an ninh vũ trang lại cùng với đám "rận chủ", "lều báo" và trẻ trâu sướt mướt và trơ trẽn đi "méc lẻo" chính phủ của một đất nước chẳng hề có thỏa thuận, hứa hẹn gì trước đó với Việt Nam về việc hỗ trợ này cả.

Tại sao lại có chuyện vô liêm sỉ như vậy?

Là bởi vì vốn dĩ ở đời (kể cả thế giới tự nhiên lẫn xã hội loài người), luôn tồn tại cái gọi là "mâu thuẫn" trong mọi sự vật. Một dân tộc gặp nhiều tai ương địch họa như Việt Nam thì chắc chắn một điều sẽ xảy ra là tồn tại đồng thời những cá nhân anh hùng, xuất chúng và những kẻ đớn hèn, bội phản. Hay nói như dân gian là "ở đâu cũng có anh hùng, ở đâu cũng có thằng khùng thằng điên". Nhưng phải chi chỉ có những kẻ "khùng, điên" thì đỡ biết mấy, đằng này "âm bản" của các anh hùng lại rất khôn ngoan, lọc lõi, có vậy mới "vinh thân phì gia" được chứ?!
Sự áp bức, đè nén của các chế độ phong kiến, thực dân, đế quốc đã hình thành nên phần đa người dân có ý thức dân tộc với sự phản kháng mãnh liệt và một bộ phận cũng không hề nhỏ những kẻ có tư duy nhược tiểu, nô lệ, cúc cung phụng sự cho kẻ thù để đổi lấy sự yên ấm cho bản thân. Cái căn bệnh dị dạng về tư duy này, khổ nỗi, lại có khả năng lây lan dai dẳng từ thế hệ này qua thế hệ khác và rất dễ lây nhiễm đối với những ai có tư tưởng ích kỷ, mà chúng ta thường thấy qua những biểu hiện trong cuộc sống hàng ngày của những kẻ "thượng đội hạ đạp", những kẻ chỉ thích sống bám, dựa hơi. Đối với những con người này, kẻ giàu kẻ mạnh mới là chân lý, là cái phao để họ bấu víu bởi với bản chất tham lam và hèn nhát, họ chỉ trông mong sao vơ vét được những mẩu vụn bánh mì, bơ thừa sữa cặn của "bề trên" để nuôi nấng, chiều chuộng tấm thân lười biếng của mình là đủ rồi. Với họ, tất cả những phạm trù không nằm trong mục đích "vinh thân phì gia" như lòng tự trọng, sự nghĩa hiệp, tinh thần cống hiến,... đều là vô giá trị.

Những kẻ như vậy, khi khó khăn thì chúng lặn mất tăm về phía sau còn khi yên bình thì chúng tìm mọi cách ngoi lên đầu lên cổ người khác, hệt như lũ ếch đực mỗi khi cơn mưa tạnh lại râm ran "chém gió" nhốn nháo khắp cánh đồng. Và chúng tôi cho rằng một bộ phận không hề nhỏ những kẻ như vậy đã len lỏi, "chui sâu trèo cao" vào các cơ quan Đảng và Nhà nước nói chung cũng như các đơn vị báo chí truyền thông nói riêng, để từ đó phát đi những thông điệp hèn hạ đặc trưng của những kẻ sống bám. Bằng thứ vũ khí truyền thông này, họ càng có điều kiện phát tán mầm bệnh "tâm lý nhược tiểu, tư duy nô lệ" ra khắp đất nước, đặc biệt là đối với giới trẻ còn hạn chế về kiến thức lịch sử, ngơ ngác về chính trị mà bài viết "Cách ký tên ủng hộ kiến nghị trừng phạt Trung Quốc trên website Nhà Trắng" là một ví dụ điển hình.

Dưới ảnh hưởng của họ, chúng ta có thể thấy những ân nhân một thời của dân tộc ta như Liên Xô (Nga), các nước Đông Âu, Bắc Triều Tiên, Cu Ba và ngay cả Trung Quốc (đại đa số người dân Trung Quốc là người tốt và yêu hòa bình như chúng ta mà thôi) hiện ra trên các trang báo (đặc biệt là báo mạng) với những hình ảnh không thể tệ hơn. Trong khi đó, Mỹ và phương Tây, những gã giàu có nhờ tiền ăn cướp khắp thế gian (trong đó có nước ta), lại long lanh, bóng bẩy như những quý ông hào hiệp, lịch lãm. Hàng triệu người Việt đã ngã xuống để nước Việt ta thoát ra khỏi kiếp nô lệ cho ngoại quốc nhưng giờ đây, một số kẻ lại có dã tâm đem dân tộc mình phủ phục dưới chân những kẻ ngoại bang năm nào chỉ bằng những lời đường mật ma mị lòng người. Hàng triệu tấn bom đạn xưa kia đã không khuất phục được tinh thần người Việt nhưng phải chăng giờ đây tinh thần ấy đang bị một số kẻ rao bán lấy vài đồng bạc lẻ?

Trải qua hàng ngàn năm lịch sử thăng trầm, thế sự xoay vần, Việt Nam vẫn trường tồn bên cạnh gã khổng lồ Trung Hoa. Và dẫu hàng ngàn năm nữa thì cái mối quan hệ "láng với giềng như chó với mèo" này cũng khó lòng đổi thay nhưng chắc chắn là thế giới này sẽ lại có những lần thay ngôi đổi chủ, nước Mỹ sẽ chẳng thể ngồi mãi ở ngôi chí tôn. Vậy nếu cứ chạy theo cái tâm thế dặt dẹo của những kẻ yêu nước bằng mồm, đất nước này sẽ ra sao khi "cái ô" đã mất, chỉ còn lại mình với gã khổng lồ đầy hận thù kế bên?
Chân lý không thay đổi, đã được cha ông ta đúc kết hàng ngàn năm nay và được Đảng CSVN vận dụng phát huy hiện nay: phải đứng vững được trên đôi chân mình, phải tự lực tự cường.

Mà trước hết, để cơ thể có thể khỏe mạnh mà vững tâm phát triển, thiết nghĩ Nhà nước nên có biện pháp dọn dẹp bớt đám người "tư duy nô lệ, nhược tiểu", tàn dư của phong kiến - thực dân - đế quốc này ra khỏi các bộ máy truyền thông của mình, trước khi những lời ngọt ngào của rắn mà họ thổi vào tai người dân gây tác hại lớn hơn, nhất là trong điều kiện nền giáo dục của chúng ta còn nhiều vấn đề.
Chứ an ninh, truyền thông kiểu này thì không khéo bán cả nước!
© Nguyễn Thanh Tùng
[...]

Comments

"Nếu không có Cộng sản thì không có chiến tranh hoặc nếu không có ngày 30-4 thì Sài Gòn giờ giàu hơn cả Hàn Quốc". Đó là câu nói cửa miệng của những thành phần chống cộng cực đoan ớ hải ngoại và một số "nhân sỹ trí thức" trong nước mà 40 năm nay họ vẫn hay lặp lại điệp khúc đó mỗi dịp tháng 30-4 về .

Muốn hiểu biết về vấn đề này chúng ta hãy ngược lại bánh xe lịch sử một chút, Pháp nổ súng xâm lược nước ta đặt nền cai trị lên toàn bộ đất nước, nhà Nguyễn đầu hàng từng bước rồi dâng nước cho Pháp. Các cuộc khởi nghĩa, các phong trào yêu nước của nhân dân ta chống thực dân Pháp diễn ra liên tục và sôi nổi nhưng đều không mang lại kết quả. Phong trào Cần Vương (phong trào yêu nước theo ý thức hệ phong kiến, do giai cấp phong kiến lãnh đạo) đã chấm dứt ở cuối thế kỉ XIX với cuộc khởi nghĩa của Phan Đình Phùng (1896). Phong trào nông dân, tiêu biểu là cuộc khởi nghĩa Yên Thế của Hoàng Hoa Thám kéo dài mấy chục năm cũng thất bại vào năm 1913. Phong trào yêu nước theo khuynh hướng dân chủ tư sản do các cụ Phan Bội Châu và Phan Chu Trinh lãnh đạo cũng rơi vào bế tắc. Trước khi Đảng Cộng sản được thành lập, cách mạng Việt Nam chìm trong khủng hoảng về đường lối cứu nước, các phong trào yêu nước và phong trào giải phóng dân tộc đều thất bại và bị dìm trong biển máu. Đảng cộng sản Việt Nam khi đó với đường lối đấu tranh “dân tộc hóa” tư tưởng Mác-Lênin, phục vụ thiết thực cho lợi ích của dân tộc nên đã thu hút được những người ưu tú nhất của mọi tầng lớp nhân dân lúc bấy giờ tham gia và sự ủng hộ của đông đảo quần chúng nhân dân, vậy nên mới đi hết "từ thắng lợi này đến thắng lợi khác" mà điển hình là cuộc tấn công tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ, thành trì của chủ nghĩa thực dân buộc Pháp ngồi vào bàn hội nghị Geneve và rút quân khỏi VN.


Thường thì những người chống đối nhà nước có cái nhìn về lịch sử quá hạn hẹp, chỉ lấy mốc từ những năm 1954 để rồi từ đó đăng đàn phát biểu linh tinh. Nhưng họ quên mất cái điều cơ bản là Đảng Cộng sản VN ra đời năm 1930 giải quyết về khủng hoảng đường lối đấu tranh và cũng đồng thời là người khởi xướng cuộc đấu tranh giành độc lập năm 1945, rồi từ đó dưới sự lãnh đạo phong trào kháng chiến đánh đuổi thực dân Pháp khỏi Việt Nam.
Họ là đảng phái duy nhất hợp pháp tồn tại được nhân dân thừa nhận. Còn VNCH chỉ là biến thể của chính thể phi pháp Quốc gia Việt Nam do thực dân Pháp dựng lên trước đây để tiếp tục làm tay sai cho đế quốc Mỹ.

Họ quên mất rằng độc lập dân tộc là bất khả thiêng liêng xâm phạm. Cố giáo sư Trần Chung Ngọc, một cựu quân nhân của chính thể VNCH từng nói: Nếu nhân dân VN coi Pháp là xâm lược thì Mỹ cũng chính là kẻ xâm lược. 80% chiến phí của Pháp ớ chiến tranh Đông Dương là do Mỹ tài trợ.

Do đó, câu nói "không có Đảng cộng sản thì không có chiến tranh" thực chất là một điều vô cùng ấu trĩ. Nếu không có ĐCSVN thì chắc chắn dân ta vẫn là thuộc địa của Pháp, bị tiếp tục bóc lột đến tận cùng xương tủy. Nhưng nếu không có VNCH, tức không có một chế độ tay sai cho đế quốc Mỹ thì chắc chắn, cuộc chiến chống xâm lược Mỹ sẽ không kéo dài đến 20 năm với bao mất mát, hy sinh mà đến nay còn chưa khắc phục nổi.
***
Còn về vế thứ 2: Nếu không có Cộng sản, không có ngày 30-4 thì Sài Gòn chắc giàu hơn Hàn Quốc,.... chẳng qua là do bấy lâu nay mấy anh chàng chống Cộng thường hay tự nhồi sọ lẫn nhau về ảo tưởng "hòn ngọc Viễn đông" do Mỹ đổ tiền vào.

Vậy chúng ta thử trả lời những câu hỏi sau nhé.

Thứ nhất, VNCH có được các nhà lãnh đạo như Hàn Quốc không? (Diệm thì độc tài gia đình trị, đến thời của Thiệu thì tham nhũng tràn lan). Có tư liệu của một nhà nghiên cứu người Mỹ nghiên cứu chứng minh rằng Hàn Quốc giàu mạnh được như nay là nhờ… Nhật đã đầu tư vì mộng rằng Hàn Quốc là đất thuộc Nhật vĩnh cửu, nên đã góp phần tạo nên nền tảng từ con người đến cơ sở kinh tế cho Hàn Quốc sau này.

Thứ hai, liệu VNCH có tìm được 1 cuộc chiến tranh tương tự để ăn hôi ko? (trong chiến tranh tại Việt Nam, Hàn Quốc xuất khẩu hơn 300.000 lính đánh thuê phần lớn là tử tù, tội phạm và xuất khẩu gái điếm phục vụ quân đội Mỹ mới có tiền để công nghiệp hóa, làm thay đổi bộ mặt Hàn Quốc lúc bấy giờ).

Thứ ba, những đồng tiền Mỹ viện trợ đã được VNCH xài đúng mục đích bao nhiêu phần trăm?

(1) Theo phúc trình của nhóm VECCO xuất bản tại Sài Gòn tháng 1-1975 về kế hoạch phát triển kinh tế VNCH đến năm 2000 thì: riêng tại Sài Gòn năm 1974 có 3 triệu dân thì đến 60 vạn người thất nghiệp. Thu nhập của thiểu số "tầng lớp trên" chiếm 43,5% GDP, "tầng lớp dưới" chỉ đạt 1,8%.

(2) Qua các forum hay các tờ báo của người Việt ở hải ngoại bạn có thể đọc được các bài mạt sát tầng lớp lãnh đạo, tướng lĩnh của VNCH là tham lam, hèn nhát, là nguyên nhân thất bại của VNCH. Những người lính VNCH thì than thở lương tháng không đủ mua gạo và cá khô nuôi vợ con. Trong khi đó các tướng lĩnh và chính trị gia thì sống phè phỡn. Tại sân bay Tân Sơn Nhất lúc nào cũng đậu chình ình cái máy bay phản lực riêng của tướng Vĩnh Lộc, hay phó tổng thống Nguyễn Cao Kỳ đi lại bằng trực thăng được mua bằng tiền túi...(!?).Thậm chí những ông tướng còn sử dụng xe quân đội để buôn ma túy để cho bọn CIA chụp hình được. Chính vì cái nạn tham nhũng tràn lan mà không bị bắt nên một phần chế độ VNCH sụp đổ là phải.

(3) Những cảnh tốt đẹp chỉ có thể thấy được ở một số nơi trong nội đô Sài Gòn, Nha Trang, Đà Lạt và một số quân khu lớn nơi mà có quân Mỹ đóng quân. Trước năm 75, hơn 85% dân số là ở nông thôn và một số thiểu số sống ở thành thị và đó là những tầng lớp tư sản và quan chức làm việc cho Mỹ. Phần lớn nhân dân còn lại đều sống ở nông thôn và phải chịu áp bức như gom dân lập ấp, dồn dân vào ấp chiến lược, đốt nhà, thả bom... Nói chung là cảnh "sống nay chết mai" không bao giờ biết được là chết khi nào. Với những cuộc càn quét liên tục thì người dân làm sao có thể yên tâm mà lao động và hưởng thụ thành quả của mình được? Nếu bạn có người thân lớn tuổi mà trước đây sống ở ngoại thành thì bạn có thể hỏi và thấy khác hoàn toàn. Làm nông mà không đủ sống, chỉ có những thành phần tư sản và làm việc cho Mỹ thì có thể mới 1 người nuôi tới 4,5 người và thậm chí cả dòng họ. Vì "ăn" vào viện trợ của Mỹ cho nên biến Sài Gòn thành "hòn ngọc Viễn Đông". Trong bộ phim dài tập "cuộc chiến tranh 10.000 ngày" thì một phần bạn cũng biết là nạn xì ke tràn lan được bán công khai. Rất nhiều gái điếm để phục vụ cho nhu cầu sinh lý của lính Mỹ. Nhiều đến nỗi mà quân Mỹ phải mở lớp sử dụng bao cao su cho lính của nó. Còn bài bạc thì được công khai và nạn cát cứ của những thành phần xã hội đen không thể nào dẹp được.
Một xã hội "phát triển, văn minh": diễn thoát y vũ phục vụ chủ Tây công khai trước cả mặt trẻ em!

(4) Bạn có biết là trước đây có một nhà xưởng nào của chế độ VNCH mà có thể xuất hàng ra khỏi nước Việt Nam được không? Chỉ thấy là toàn là cá của Nhật, sữa Mĩ, thậm chí là gạo của nước khác chứ không phải là của mình tự sản xuất được. Nạn đầu cơ tích trữ đã cho ra đời nhiều ông vua nắm giữ một mặt hàng độc quyền khác nhau. Đó là về kinh tế. Chưa thấy một nhà kinh tế nào trong thời gian đó hoặc thời gian sau này ca ngợi một thành tựu nào của chế độ VNCH cả. Còn mỗi lần tổng động viên thì học sinh phải trốn vì sợ bắt đi lính. Phải khai gian tên tuổi để khỏi bị bắt đi quân dịch. Bởi vì biết khi vào quân đội thì cái chết lúc nào cũng kề cận. Tình trạng chiến tranh và bắt quân dịch liên miên không thể nào cho học sinh có đủ thời gian học lên nữa.

(5) Vậy chế độ VNCH tồn tại và sự phồn vinh giả tạo là nhờ vào bầu sữa của Mỹ. Cho đến khi Mỹ cắt viện trợ thì Sài Gòn hoàn toàn không còn là "hòn ngọc" nữa. Khi Mỹ cắt viện trợ,Nguyễn Văn Thiệu quay lại chửi Mỹ là vô nhân đạo và ông ta cũng nói 1 câu như thế này: "Nếu Hoa Kỳ mà không viện trợ cho chúng tôi nữa thì không phải là một ngày, một tháng hay một năm mà chỉ sau 3 giờ, chúng tôi sẽ rời khỏi Dinh Độc Lập! ". Còn về so sánh ảo tưởng Việt Nam sẽ như Hàn Quốc, Nhật Bản hiện nay ư? Tôi cho rằng: câu trả lời là có và đây sẽ là một trong 10 cường quốc nhưng là Top 10 cường quốc buôn ma túy trên thế giới. Vì được chính "đội quân quốc gia" bảo kê. Tỉ lệ nhiễm HIV sẽ cao ngang hoặc hơn Châu Phi do nạn "mại dâm" quá cao.

Vậy nên chỉ đối với những kẻ có lòng dạ ích kỷ hẹp hòi còn đang vọng tưởng về những lợi lộc được hưởng lợi từ chế độ VNCH, khi họ "ngồi mát ăn bát vàng", chà đạp đồng bào mà sống thì đương nhiên 30 tháng 4 không phải là ngày “giải phóng”. Nhiều triệu người đã phải hy sinh cả mạng sống để Việt Nam có hòa bình thống nhất, không còn chém giết nhưng họ lại buồn hận chỉ vì chén cơm bị đá đổ! Buồn hận kiểu này có nên được thông cảm không nhỉ? Họ là vàng, còn dân tộc là cỏ rác hay sao?
[...]

Categories: ,
Comments

QĐND - Mới đây, Báo Sài Gòn tiếp thị (SGTT) thuộc cơ quan chủ quản là Trung tâm Xúc tiến - Thương mại - Đầu tư TP Hồ Chí Minh, chính thức bị Bộ Thông tin và Truyền thông thu hồi giấy phép hoạt động do thua lỗ, nợ đọng quá nhiều trong thời gian kéo dài, không đủ điều kiện về tài chính. Điều này ai cũng biết. Ấy vậy mà, một số báo, đài nước ngoài (RFA, BBC, VOA…) và nhiều trang blog lại cố tình tung tin sai sự thật rằng Báo SGTT bị “bức tử” do có nhiều bài viết đụng chạm đến vấn đề “nhạy cảm”, đồng thời cho rằng, vấn đề tự do báo chí ở Việt Nam đang bị xâm phạm và đây là sự mở đầu cho chiến dịch thu hẹp hệ thống báo chí Việt Nam đến năm 2020 theo đề án của Bộ Thông tin và Truyền thông đề xuất.

Phải nói ngay rằng, Báo SGTT bị thu hồi giấy phép hoạt động là do đề nghị của chính cơ quan chủ quản khi báo này thua lỗ, chứ hoàn toàn không vì bất cứ lý do “nhạy cảm” nào khác. Cho đến thời điểm trước khi bị thu hồi giấy phép, với khoản nợ đọng về tài chính lên tới 50 tỷ đồng, doanh thu hằng tháng của Báo SGTT vẫn không đủ để trả lãi suất ngân hàng. Trên thực tế, không chỉ ở Việt Nam mà ngay cả nước ngoài, tờ báo nào không đủ sức cạnh tranh, không đủ khả năng về tài chính thì hiển nhiên phải chấp nhận đình bản. Điều này chẳng có gì phải bàn cãi. Không có ai "bức tử" tờ báo này cả. Nói tờ báo bị "bức tử" là suy diễn chủ quan, vô căn cứ !

Ở Việt Nam, mỗi tờ báo có công chúng, mục tiêu riêng, hoạt động trong những lĩnh vực mà mình đăng ký. Báo SGTT cũng như tất cả các cơ quan báo chí khác đều phải hoạt động đúng tôn chỉ, mục đích ghi trong giấy cấp phép. Đi ngược lại tôn chỉ, mục đích là trái pháp luật. Không thể vì sự cạnh tranh thông tin hay thứ “danh tiếng” mơ hồ nào đó mà đưa tin, bài trái với đường lối, quan điểm của Đảng, làm phương hại tới an ninh quốc gia và lợi ích dân tộc… Đó là điều mà mọi tờ báo đều phải hiểu và tuân thủ.

Mặt khác, trước thông tin về Đề án quy hoạch hệ thống báo chí toàn quốc đến năm 2020, một số người đã vội vàng suy diễn chủ quan về tự do báo chí ở Việt Nam là hoàn toàn không có cơ sở. Thực tế phát triển báo chí thời gian qua cho thấy, bên cạnh những thành tựu quan trọng và đóng góp to lớn của báo chí đối với công cuộc đổi mới xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, đáp ứng nhu cầu thông tin ngày càng cao của nhân dân, báo chí cũng bộc lộ một số bất cập. Không ít các trang điện tử và báo, tạp chí in giảm sút cả về chất lượng chính trị, chất lượng văn hoá, chất lượng khoa học và chất lượng nghiệp vụ của thông tin. Nhiều tờ báo có biểu hiện xa rời tôn chỉ, mục đích, có khuynh hướng thông tin giật gân, câu khách, nội dung thông tin các báo na ná nhau, dẫn đến nhàm chán và lãng phí tiền của. Hệ thống báo chí Việt Nam có bước phát triển mạnh về số lượng nhưng chất lượng chưa tương xứng, còn chồng chéo về tôn chỉ, mục đích, nội dung, đối tượng phục vụ… Bởi thế, việc điều chỉnh, quy hoạch, sắp xếp lại hệ thống báo chí là một đòi hỏi cấp thiết, phù hợp với tình hình thực tiễn đất nước, bảo đảm cho báo chí hoạt động tốt hơn, đúng tôn chỉ, mục đích, trong khuôn khổ pháp luật. Đây là việc làm cần thiết, nhằm hướng tới sự hợp lý về số lượng cơ quan báo chí và ấn phẩm báo chí, nâng cao chất lượng, phục vụ tốt hơn nhu cầu thông tin của độc giả và của toàn xã hội. Ít mà tinh, gọn mà hiệu quả, quy hoạch, sắp xếp gọn lại để báo chí có điều kiện đầu tư, phát triển theo chiều sâu, phát huy ưu điểm, khắc phục thiếu sót, khuyết điểm, thực hiện ngày càng tốt hơn chức năng, nhiệm vụ là việc làm hữu ích được xã hội đồng thuận, báo giới tán thành. Bởi vậy, nói tự do báo chí ở Việt Nam bị kìm hãm hoàn toàn là sự suy diễn, áp đặt chủ quan.

Sự việc của Báo SGTT càng chứng tỏ các thế lực thù địch và những phần tử cơ hội có thể lợi dụng bất cứ vấn đề gì, hiện tượng gì trong đời sống xã hội của đất nước để xuyên tạc tình hình, kích động dư luận, đả phá chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước Tuy nhiên, sự thật luôn là sự thật, không thể ai "đổi trắng thành đen". Có điều, bất cứ ai khi tiếp nhận những thông tin suy diễn kiểu này, cần rất tỉnh táo và cảnh giác.
© Yến Long (QĐND)
[...]

Categories:
Comments

Tự nhận mình là "ông lão lẩm cẩm, ngại nơi tấp nập, ồn ào", "gã du ca" của nền âm nhạc Việt Nam – nhạc sĩ Trần Tiến chần chừ mãi mới nhận lời tham gia vào hội đồng bình luận của Giai điệu tự hào. Ông bảo: “Mình thích chương trình nhưng tuổi đã cao, sức lại yếu, 7 tiếng di chuyển từ Vũng Tàu về Hà Nội, 10 giờ đồng hồ làm việc ngoài trường quay, sợ cơ thể biểu tình”. Ấy vậy mà ông lại là người nhiệt tình nhất, năng nổ nhất trong ngày ghi hình hôm ấy. Nhưng hình như “cơ thể ông biểu tình” thật nên ông xui các bạn trẻ hãy vứt bỏ hết cái quá khứ đi! Cái quá khứ vinh quang mà đồng đội của ông đã hy sinh sương máu để có ngày hôm nay. Cái quá khứ mà chính ông và đồng nghiệp của ông đã vì nó mà bằng trái tim nóng và trí tuệ để sáng tác ra những ca khúc để đời !!! Cũng may mà có vị nữ tiến sĩ thông tuệ và trách nhiệm đã phản biện lại. Nếu không giới trẻ hâm mộ ông mà nghe ông thì lạc hướng mất!

* Các bạn ăn nếm món cơm độn ngô đừng sợ và cũng đừng bực khi MC nói ngô bây giờ chỉ để cho súc vật ăn! Vì bây giờ không chỉ có ngô mà cả gạo cũng để cho gia súc ăn mà người cũng vẫn phải ăn đó thôi!!!



* Còn dưới đây là phản ánh của diễn đàn "Bài ca đi cùng năm tháng" với đạo diễn chương trình "Giai điệu tự hào" - Phan Huyền Như - nhân bài trả lời phỏng vấn "Tác giả kịch bản “Giai điệu tự hào” Phan Huyền Thư: Sẵn sàng đối mặt với dư luận trái chiều" của cô trên báo Giadinh.net.

DƯ LUẬN TRÁI CHIỀU LÀ GÌ?
Chúng tôi đã xem 2 số của chương trình “Giai điệu tự hào” (GĐTH) phát trên đài Truyền hình Việt Nam (VTV1). Chúng tôi đã phản ứng mạnh mẽ về cách làm phản cảm của đạo diễn chương trình khi: - cho đám trẻ phát biểu hỗn xược trước các bậc lão thành; - mời người không biết gì về âm nhạc “ngồi” vào hội đồng bình luận (trẻ)…

Chúng tôi đã thẳng thắn phát biểu về phương pháp thể hiện rất rẻ tiền trong phần nội dung: - múa minh họa lạc điệu (không ăn nhập với nội dung ca khúc); - dùng tốp chèo minh họa cho bài hát âm hưởng dân ca Quảng Bình; - cắt ngang phần trình bày ca khúc của nghệ sĩ nổi tiếng rồi chèn ca sĩ trẻ vào hát tiếp (thực ra là phá hỏng) ca khúc đó; - mời ca sĩ rẻ tiền (ĐVH, Thái Châu…) để hát (thực ra là phá nát) bài ca cách mạng v.v…

Chúng tôi đã công khai phê phán về những điều không thể chấp nhận được trên sóng truyền hình quốc gia như: - nhà văn phát ngôn bừa bãi; - thạc sĩ – bác sĩ mà ăn nói như kẻ vô học; - đám trẻ phát biểu làm mất mặt các bậc lão thành v.v…

Chúng tôi cũng đã chân thành góp ý để cải tiến chương trình cho đàng hoàng hơn: - loại bỏ khỏi hội đồng bình luận (trẻ) 2 nhân vật là nữ nhà văn Trang Hạ và bác sĩ – thạc sĩ Tăng Hà Nam Anh; - không cho ca sĩ thị trường tham gia chương trình nữa, thay vào đó là những ca sĩ được đào tạo bài bản; - những người bình luận trẻ được tự do nêu ý kiến nhưng phải biết cách nói năng cho lễ phép trước các bậc đáng tuổi ông, tuổi cha, tuổi bác của họ, chứ không phải nói năng kiểu cá mè một lứa như 2 nhân vật vô văn hóa trên. V.v…

Thưa đạo diễn Phan Huyền Thư.

Những ý kiến trên chúng tôi phát biểu công khai trên chính diễn đàn của mình. Chúng tôi nói thẳng vào vấn đề cần bàn, không vòng vo diễn giải, không có ngầm ý phức tạp, không nhờ người khác chuyển tải giùm. Như vậy là chúng tôi thẳng thắn và chân thành. Qua đó chúng tôi hy vọng nhận được phản hồi tích cực từ phía nhà đài, phía những tác giả của chương trình, phía những người có tâm huyết với giai điệu tự hào, hòng qua đó, những số tiếp theo của chương trình GĐTH sẽ là những “tác phẩm” hay, đẹp, hài lòng khán - thính giả.

Nhưng tiếc thay, chúng tôi không hề nhận được gì ngoài mấy lời này của chính đạo diễn qua phần trả lời phỏng vấn được dẫn lại trên trang này. Qua đó, tôi thấy cần phải lên tiếng ngay, thay vì đợi xem xong phần 3 GĐTH như dự kiến. Tôi sẽ lần lượt đáp lời theo từng ý của đạo diễn.

1) "Sẵn sàng đối mặt với dư luận trái chiều". Ơ, thế ra những ý kiến phê bình, góp ý của chúng tôi trên kia được coi là “dư luận trái chiều” à? Vậy tôi xin phép hỏi lại đạo diễn, thế nào là “dư luận”, thế nào là “trái chiều”? Có phải đó là những ý kiến ngược lại với ý của đạo diễn? Tôi hiểu, rằng những gì được cho là “sai”, người ta mới nói nó “trái” (tay ấy trái lè ra còn cố cãi; vì nó trái nên người ta nói gì nó cũng phải im v.v…). Vậy những phản biện của chúng tôi trên kia bị “trái chiều” rồi, thì cũng có nghĩa là những cái gì VTV1 đã phát trong 2 số đầu của GĐTH là ĐÚNG (phải chiều), là HAY hết? Đạo diễn có dám khẳng định điều này không? Xin nói thêm, chúng tôi thảo luận công khai, chứ không âm thầm TẠO DƯ LUẬN, vậy đạo diễn coi những ý kiến trên kia của chúng tôi là “dư luận” (trái chiều) liệu có chuẩn không?

2) “Với riêng tôi, đây là một chương trình sẽ có nhiều cách thể hiện và gợi mở cho chúng ta những suy nghĩ và cơ hội đưa ra những cảm nhận cá nhân của mình một cách trực diện nhất, thậm chí là khác với luồng suy nghĩ thông thường của chính mỗi người sau một thời gian khá dài”. Sao, đạo diễn tự cho phép mình coi những ý kiến của chúng tôi là “luồng suy nghĩ thông thường” đấy à? Vậy tôi xin cô (từ đây trở xuống, cho phép tôi xưng hô như thế cho tiện, bởi cô kém tôi đến 17 tuổi) hãy cố gắng đọc cho hết những “luồng suy nghĩ thông thường” này trước khi phát sóng GĐTH 3 nhé.

3) “… Lâu nay chúng ta thưởng thức các ca khúc theo một thói quen và một phản xạ mờ nhạt”, “… mà không biết đằng sau mỗi bài hát là những thông điệp, hoàn cảnh lịch sử, hoàn cảnh xã hội như thế nào và những người đã sống cùng với bài hát đó qua một chặng đường đời của mình như thế nào”.

Thưa cô, từ rất lâu trước khi cô có GĐTH, chúng tôi đã có website baicadicungnamthang.net. Ở đó, chúng tôi, những người điều hành, sử dụng website cùng đông đảo các thành viên của mình vẫn hàng ngày hãnh diện nghe các ca khúc truyền thống cách mạng, rồi bình phẩm, khen chê, trao đổi học thuật, đồng thời tìm hiểu lịch sử đất nước qua từng bài ca, từng tác giả, từng giai điệu một. Việc làm ấy mà cô coi là “một thói quen và một phản xạ mờ nhạt” sao?

Có phải trong một thời gian khá dài (đến khoảng 2 thập kỷ), VTV hoàn toàn quay lưng với những bài ca cách mạng, chỉ chăm chút cho ca khúc thị trường, rồi tổ chức không biết bao nhiêu chương trình âm nhạc để tôn vinh những bài ca mà cho đến hôm nay, nó biến đi đâu hết rồi? Rồi qua đó, bốc thơm không biết là bao nhiêu các “ngôi sao ca nhạc”, bây giờ các ngôi sao ấy đâu rồi, có ai tự hào về họ, tự hào về những ca khúc mà chính họ cũng gọi là “ca khúc thị trường” ấy không? Vậy thì cái gì mới là “một thói quen và một phản xạ mờ nhạt”, thưa cô?

4) “Tâm lý của chúng tôi cũng khá đồng điệu với khán giả trẻ ở chỗ: “Không có cái gì được gọi là đỉnh cao mãi mãi”. Cô ơi, theo cô thì đã có ai đánh đổ được (đỉnh cao) “Thuyết tương đối” của Albert Einstein chưa, cái “đỉnh cao” ấy nó tồn tại quá lâu, hơn 100 năm rồi đấy (1905 với Thuyết tương đối hẹp, và 1916 với Thuyết tương đối rộng)? Theo cô thì đến bao giờ cái thuyết này không còn ở đỉnh cao nữa? Cô ơi, theo cô thì Truyện Kiều (Nguyễn Du) chiếm đỉnh cao trong văn học nước nhà gần 200 năm rồi, sắp bị “rơi” khỏi đỉnh cao à?

Cô nghĩ sao về lời đáp trả tuyệt vời của MC Hồng Thanh Quang với cô nhà báo trẻ Nguyễn Quỳnh Hương (khi cô này phê phán bài ca “Đi học” một cách… chẳng xứng tầm nhà báo một tí nào): “Vâng, cứ theo lý luận của nhà báo Quỳnh Hương thì có lẽ chúng ta phải oán thán nhiều hơn nữa vì cứ phải đọc Truyện Kiều của cụ Nguyễn Tiên Điền viết từ mấy trăm năm nay rồi, quá "cũ kỹ" và "cổ lỗ" vì không có ai chịu viết ra Truyện Kiều mới cho chúng ta đọc nữa…”?

Cô ơi, các bạn trẻ (trong đó có cô) muốn chiếm được đỉnh cao (về âm nhạc) từ những “đỉnh cao” đang tồn tại (các ca khúc cách mạng và những tác giả, những ca sĩ gạo cội đã thể hiện ca khúc ấy thời xưa), thì họ phải có những tác phẩm để đời vượt trội so với các tác phẩm mà cô đang giới thiệu trong GĐTH một cách tâm phục khẩu phục, phải thuyết phục được những đôi tai công chúng rất tinh anh bằng trình độ, bằng tài năng, bằng tâm huyết, chứ không phải bằng cách rẻ tiền là cho ca sĩ thị trường hát bôi bác rồi bảo rằng bài hát dở ẹt, không ai muốn nghe nữa (như ĐVH hát “Cô thợ hàn”).

5) “… chúng tôi cũng sẽ không để lỡ những phản ứng quyết liệt hơn, gây không khí hơn của các vị khách mời bình luận, thậm chí họ có thể bất đồng quan điểm và bỏ về ngay khi đang thực hiện chương trình… Tôi thích những hành vi mang tính thái độ, nó sẽ mạnh mẽ hơn cả ngôn từ”. Có lẽ cô phát biểu hơi chủ quan đấy. Tôi nghĩ, nếu có ai đó bỏ về giữa chừng, thì chỉ có thể là các bậc lão thành. Nhưng không phải vì họ phản ứng với chương trình, mà họ bực mình vì đám trẻ hỗn láo, cô ạ. Họ bỏ về vì sự hỗn láo vô giáo dục (như Trang Hạ và Tăng Hà Nam Anh) của đám trẻ, chứ không phải vì bất đồng chính kiến. Cái khác nhau là ở đấy, thưa cô.

Thôi, để kết thúc bài viết đã khá dài này, tôi xin nhắc lại câu hỏi rằng “GĐTH muốn nói gì?”.
[...]

Categories: ,
Comments

Hôm nay đi uống cà phê với anh bạn, tình cờ gặp một "nhà báo trẻ", hiện đang làm việc ở một cơ quan báo chí có tiếng nói (vì lý do tế nhị không tiện nêu tên). Câu chuyện trà dư tửu hậu bắt đầu chưa lâu thì vô tình nhắc đến Trường Sa, "nhà báo trẻ" quay sang hỏi anh bạn rằng:

- " Hỏi thật anh chứ, Trường Sa có gì hay không mà cứ phải đi. Em thì thấy vô nghĩa, mỗi người đi Trường Sa phải tiêu tốn vài chục triệu đồng, tiền đấy mà cho em đi Thái Lan chơi còn sướng hơn..."

Câu chuyện dường như rơi xuống vực thẳm, không còn gì để nói và "nhà báo trẻ" nhanh chóng chuyển chủ đề sang việc viết bài "bênh", "đỡ" cho đơn vị nọ, cơ quan kia... với barem giá cả bao nhiêu...

Thực sự là bất ngờ với phát ngôn của "nhà báo trẻ", nếu đây là ý kiến của một thanh niên bình thường thì cũng đã khó nghe rồi ấy thế mà lại được phát ra từ một người làm nghề "định hướng dư luận xã hội", tuyên truyền, giáo dục điều tốt đẹp của cuộc sống cho mọi người... Hơn thế nữa "nhà báo trẻ" ấy còn công tác ở một tờ báo có tính lý luận, chiến đấu cao... Rõ ràng là đang có một bộ phận "nhà báo trẻ" bắt đầu làm nghề nhưng đã lệch lạc tư tưởng, mất phương hướng lập trường và có những lỗ hổng khó thể vá lấp trong tâm hồn. Đừng nói đến chuyện đi rao giảng ra sao, định hướng ai, đấu tranh gì khi mà chính trái tim mình không có được tình yêu cơ bản nhất là yêu quê hương đất nước...

Xã hội hiện đại, không ít thanh niên có thể rồ dại lên vì một "hot boy" ngoại quốc, thức khuya dậy sớm, xoay sở bằng mọi cách để nhìn thấy thần tượng nước ngoài, rơi nước mắt vô chừng vì một ca sĩ trẻ ra đi... Nhưng có khi hỏi họ về nguyên quán, về dòng họ, về gia đình thì lại mù tịt, hay cũng chẳng bận tâm, không mảy may rung động biết tin những người lính ngã xuống ngoài đảo xa để bảo vệ cho đất nước này, cho họ ngày ngày làm anh hùng trên bàn phím... Chuyện thời cuộc, xã hội muôn vàn chẳng thể lạm bàn, bởi mỗi thời mỗi khác. Nhưng không lẽ những người cầm bút đi chở đạo còn đang loay hoay học làm nghề cho đúng đã chệch hướng, đổi thay, mông lung vô định vậy sao... Thật đáng buồn !

Có lẽ "nhà báo trẻ" ấy sẽ chẳng bao giờ hiểu được, không ở đâu nước biển mặn như ở Trường Sa. Mặn như máu !
----
Nguồn: Giang Mèo
Trên đảo Sơn Ca
[...]

Categories: ,
Comments

Việc ông Đặng Ngọc Tùng, chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam phát động “Lời kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”” để xây dựng đền tưởng niệm 64 chiến sĩ trong trận Gạc Ma (huyện đảo Trường Sa, thuộc tỉnh Khánh Hòa) và hỗ trợ cha, mẹ, vợ, con, thân nhân của những người lính đã hy sinh trong hai trận chiến Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) đang gặp khó khăn trên báo Lao Động ngày 10/3/2014 đang gây nhiều trái chiều bức xúc trong dư luận.

Khách quan mà nói, đây là sáng kiến thiết thực, tri ân những người con bỏ mình vì chủ quyền đất nước, ghi dấu ấn, nhắc nhở các thế hệ con cháu về hy sinh, mất mát của Tổ quốc, về cuộc đấu tranh trường kỳ khẳng định chủ quyền lãnh thổ. Nhưng điều tôi và nhiều người không hề đồng tình là ý đồ lồng ghép hai sự kiện giữa Hoàng sa 1974 với Trường sa 1988 như thể sự cào bằng, đánh đồng bản chất 2 sự kiện chỉ vì ý nghĩa “hòa giải dân tộc”.


Ai cũng biết, Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm chiếm do bị Mỹ bán đứng, nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự hèn nhát, bạc nhược của binh lính và cấp chỉ huy lúc đó. Một quân đội được trang bị mạnh hơn hẳn Trung Quốc mà nhanh chóng đầu hàng, buông xuôi, tệ hại đến mức không bắn địch mà bắn vào nhau rồi mạnh ai lấy chạy tám phương tứ hướng, chạy sang cả Philippin, bỏ mặc hai tàu bị cháy, bỏ lại tòan bộ người nhái trên đảo (hồi ký của Trung tá Lê Văn Thự đã bày tỏ hối hận về điều này)... Với một đội quân như thế thì người ta chỉ thấy thương cho 74 tử sĩ kia, tội nghiệp cho họ đã đi phục vụ một chế độ tay sai hèn nhát, khi không được Mỹ bảo kê là tự sát, tan tác. Thế nên mấy chục năm sau, những tướng tá ngụy, mỗi người một phách, tựu chung vẫn nói xấu nhau, kẻ thì BAO BIỆN, kẻ thì TRANH CÔNG, ĐỔ LỖI...

Sự kiện Trường Sa 1988 khác hẳn, các binh sỹ hải quân Việt Nam đã anh dũng chiến đấu bảo vệ thành công các đảo Colin và Len đao, mất đảo Gạc Ma trong khi đối phương mạnh gấp nhiều lần. Các tàu của ta năm 1988 đeo bám trận địa đến cuối cùng. Trong đó tàu của Vũ Huy Lễ bị hỏng nặng vẫn cố hết lực ủi lên bãi để làm công sự chiến đấu, sau đó đưa xuồng ra cứu đồng đội bị chìm... Nhờ đó mà ta giữ được 2 đảo, Trung Quốc chỉ chiếm được một đảo và không dám lấn tới nữa. Thế nên, những chiến sỹ từng tham gia cuộc chiến này đều không hối tiếc, hối hận, không có người nói xuôi, kẻ nói ngược.
Nguyễn Xuân Diện "múa" phụ họa.
Đọc kỹ phần sau của bài báo, chúng ta nhận rõ chân tướng của sự “hòa giải” này. Phải chăng những người chủ xướng ý tưởng nghe có vẻ đầy nhân văn, tình nghĩa này thực chất là lợi dụng xương máu của những người lính đã hy sinh bảo vệ chủ quyền biển đảo làm phương tiện đạt mục đích vực dậy cái thây ma chế độ VNCH. Họ khai thác hai sự kiện đó để rồi đánh đồng bản chất, cào bằng xương máu của các chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam với đội quân làm tay sai cho ngoại bang, phản bội lợi ích dân tộc.

Việc đánh đồng giữa hai sự kiện cùng 1 lúc người lính quân đội VNCH chẳng khác nào là sự nhục mạ những người lính đã nằm lại ở Gạc Ma đến nay chưa tìm thấy xác, làm tổn thương những cựu tù từng bị giam dưới thời chế độ VNCH đến nay vẫn còn sống và làm tổn thương những bà mẹ có con em hi sinh trong trong cuộc kháng chiến chống Mỹ mà đến nay nhiều gia đình vẫn chưa đón được hài cốt của con họ về với quê hương. Hành động đó còn làm tổn thương hàng ngàn cựu binh, thanh niên xung phong trong công cuộc chống Mỹ cứu nước, chống xâm lược ở biên giới phía Bắc, Tây Nam.

Sự ngụy biện núp dưới khái niệm "Hoà giải", thực chất không hơn hành động “bán nước” là mấy, sẵn sàng đánh đổi xương máu, danh dự của triệu triệu người hy sinh cho độc lập, thống nhất đất nước, đánh đuổi giặc ngoại xâm và tay sai ngụy quyền cho hai chữ HÒA GIẢI được sao?
Những loạt bài báo những ngày vừa qua núp dưới chiêu bài "hòa giải" chắc hẳn không ngoài mục đích vực dậy thây ma VNCH.
"Anh hùng liệt sỹ nào hy sinh" ở Hoàng Sa năm 1974 vậy Đào Tuấn?
Hiện nay những thế lực sống ở bên ngoài lãnh thổ và cả một số người trong nước muốn tỏ rõ chính kiến của mình bằng việc lợi dụng những chính sách của nhà nước về xoá bỏ hận thù tiến tới hoà hợp dân tộc để nhân đấy kích động quấy rối với mục đích tìm danh phận cho những người lính Sài Gòn đã ngã xuống trong trận chiến ở Hoàng Sa năm 1974. Nếu như thoạt nghe thì có lý nhưng suy ngẫm sâu xa thì đây cũng là âm mưu của một số kẻ thèm muốn quyền lực nhân cơ hội này để kích động chia rẽ nhằm đục nước béo cò, họ định đánh đồng những người lính QĐNDVN, là những người đã "đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào" với những người lính VNCH, những kẻ tồn tại chỉ với một mục đích duy nhất là chết thay cho lính Mỹ.

Nếu mà chuyện lính VNCH chết ở Hoàng sa được vinh danh thì biết đâu có ngày họ còn đòi chế độ cho những thương phế binh Sài gòn, điều mà cho đến nay vẫn còn những cán bộ chiến sĩ của đoàn quân chiến thắng vẫn chưa được thụ hưởng. Lịch sử hiện đại  sẽ ghi nhận những trang viết về những trận chiến chống xâm lăng của dân tộc trong đó có thời chống thực dân xâm lược Pháp, đế quốc Mỹ và quân xâm lược Trung quốc. Và chúng ta, những con dân nước Việt luôn có một lòng tự hào dân tộc nhưng chúng phải được đặt đúng nơi đúng chỗ. Chúng ta không cho phép những kẻ lơi dụng chiêu bài dân chủ kích động chia rẽ làm suy yếu đất nước, có lợi cho những phần tử xôi thịt đang ngấp nghé tìm cơ hội ngoi lên. Dân tộc này, đất nước này với 4000 năm dựng nước và giữ nước sẽ mãi mãi là một dân tộc anh hùng không có một thế lực nào có thể khuất phục nổi./.

© Linh Nguyễn (bài viết có sự tham khảo ý kiến của một số cựu chiến binh)

[...]

Categories: ,
Comments

Sáng ngày 8/3 chuyến bay mang số hiệu MH370 của hãng hàng không Malaysia Airlines chở 239 người đã mất tích khi đang thực hiện chuyến bay từ Kuala Lumpur đi Bắc Kinh. Trong khi các đơn vị chủ quản của chiếc máy bay này chưa dám khẳng định về số phận của nó thì các lều báo nhà ta lại ra sức khẳng định rằng "đã xác định vị trí máy bay rơi".


Một chiếc máy bay được xác định là rơi khi người ta xác định được vị trí cụ thể, tìm thấy các bằng chứng vật chứng (mảnh vỡ, hành lý, người, tín hiệu hộp đen,..) chứ không đơn thuần chỉ là "theo tính toán thì máy bay đã hết nhiên liệu" (trường hợp bị "bắt cóc" và hạ cánh xuống một sân bay dã chiến, một sa mạc thì sao?). Trong hoạt động cứu hộ có rất nhiều thông tin cần xử lý liên quan đến nhiều công đoạn khác nhau. Do đó, một thông tin nhiễu loạn, sai sự thật có thể dẫn đến việc hủy bỏ một số công việc nào đó (xác định máy bay rơi → vị trí → bỏ qua các khâu khác, khu vực khác,...). Chính vì vậy, các cơ quan chủ quản của máy bay vẫn tiếp tục đặt trường hợp này trong trạng thái "mất tích" để duy trì toàn bộ nỗ lực, phương thức tìm kiếm.

Báo chí Việt thì sao? Họ liên tục giật "tít" là "máy bay rơi", thậm chí "đã xác định vị trí máy bay rơi",.. Họ "dẫn lời" các ông chuẩn đô đốc Ngô Văn Phát (vùng 5 Hải quân) và ông Dương Văn Khê (Trưởng Trung tâm phối hợp tìm kiếm cứu nạn hàng không Việt Nam) để tuyên bố rằng "máy bay rơi cách mũi Cà Mau 230km về phía Tây Nam". Báo hại 2 ông này phải lên đính chính trên ... báo nước ngoài (Reuters): "Chuẩn Đô đốc Ngô Văn Phát, Chính ủy Hải quân vùng 5 nói với hãng tin Reuters rằng báo chí trong nước đã dẫn sai lời ông về số phận của chiếc máy bay thuộc hãng hàng không Malaysia Airlines chở theo 239 người.".

Đây là một vấn đề quốc tế và thông tin từ Việt Nam là rất quan trọng đối với các bên có liên quan. Vậy mà các "lều báo" hành xử chẳng khác gì các trò "cướp - hiếp - giết" câu view hàng ngày. Các "lều báo" thường ngày thì vác hết trò "văn minh" này đến "tiến bộ" kia của "thế giới" về để lên lớp cho độc giả trong nước nhưng bản thân họ khi đụng việc là hành xử một cách rất rừng rú, vô trách nhiệm, thiếu cả hiểu biết nghiệp vụ tối thiểu, bất chấp sỹ diện của truyền thông nước nhà trong con mắt bạn bè quốc tế. Đây là bài học lớn trong cách làm việc chuyên nghiệp, không chỉ đối với yếu tố nước ngoài mà còn đối bất cứ người làm báo nào có trách nhiệm với nghề nghiệp của mình. Hy vọng rằng không có quá ít "nhà báo" rút ra được bài học từ đây./.
© Nguyễn Thanh Tùng - Xuân Linh
[...]

Comments

Những ngày qua trên các trang báo Việt nổi bật hình ảnh các cảnh sát chống bạo động của Ukraine quỳ gối với dòng "tít" giật đùng đùng rằng họ quỳ xin lỗi người dân. Nếu tra google sẽ thấy, thật khó lòng mà phân biệt sự khác nhau giữa các báo "chính thống" như Tuổi trẻ, Người lao động, Tiền Phong, Thanh Niên, ... với các loại webblog lá cải chính trị (kể cả của đám khủng bố Việt Tân) cũng các loại loa tâm lý chiến của Mỹ và phương Tây. Một số trang lá cải chính trị thậm chí còn "nâng quan điểm" thành: "Cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi nhân dân và bài học cho công an Việt Nam" (sic). Rồi các báo "phán" như đúng rồi rằng những người cảnh sát này phải sám hối vì những gì họ đã gây ra, đã đàn áp gây nên cái chết của hàng chục người biểu tình (dù rằng sự thật là hoàn toàn trái ngược). Cùng với đó là những nhận xét ấu trĩ của các độc giả thiếu hiểu biết đã dựng lên hình ảnh một đất nước Ukraine bị cai trị bởi một gã độc tài có tên là Yanukovych dù rằng tất cả bọn họ ("lều báo" và độc giả) chẳng có được chút kiến thức gì về tình hình chính trị, kinh tế, văn hóa, lịch sử của Ukraine và các sự việc liên quan.
Hình ảnh về các đặc nhiệm Berkut bị buộc quỳ gối trước những kẻ biểu tình cực đoan.

Vậy đâu là sự thật đằng sau các clip, bức ảnh, nội dung các bài báo đưa tin về vụ việc này? Những người lính đặc nhiệm Berkut đã hối lỗi hay bị bắt buộc phải làm điều này dưới sự trấn áp, đe dọa của những kẻ cực đoan quá khích? Mời các bạn xem tổng hợp của Phan Hồng Hà trên VTCNews như sau:
Thông tin từ báo chí Ukraine

Hãng tin Interfax tại Ukraine, đưa tin đêm 24/2: “Hai chiếc ô tô chở binh sĩ Berkut đã đến nơi tụ tập của những người Maidan ở Lvov.

Một hàng rào sống của những người theo các phong trào “Tự vệ”, “Cánh hữu”... được lập nên để họ đi vào. Trong tiếng huýt sáo và gào thét “Ganba” (Nhục nhã) và “Na koleni” (Qùy xuống!), những người lính đã lên sân khấu.
Mặc dù đã được lực lượng bảo vệ yêu cầu, nhưng nhiều kẻ vẫn cố xông lên chửi rủa, dọa dẫm họ.

Khoảng gần 1000 người cùng hét to “Qùy xuống!” và những người lính đã làm điều này theo người chỉ huy của họ.

Sau đó vị chỉ huy của lực lượng Berkut của Lvov là Rostislav Patselyak thay mặt xin lỗi vì hành động của những người đã gây ra cái chết cho mọi người. Trong khi đó, ông khẳng định, lính Berkut của Lvov không hề bắn vào những người biểu tình.

Bốn ngày trước, tức là ngày 20/2, chính vị chỉ huy này đã trả lời phỏng vấn kênh truyền hình Vgolos của Ukraina (http://www.youtube.com/watch?v=I3Dr4a-W1S8) về việc lính mình không tham chiến và sẵn sàng để tham gia tuần hành bảo vệ Lvov sau khi trở về từ Kiev.

Báo Polemika của Ukraina ngày 20/2 cũng viết: “Nói chuyện với các nhà báo, Rostislav Patselyak cho biết lính Berkut của Lvov trong thời gian ở Kiev là lực lượng dự bị quân. Rostislav nói là đến 90% thông tin về lính Berkut là không đúng sự thật.
Video clip: Chỉ huy đặc nhiệm Berkut trả lời phỏng vấn báo chí.
“Tôi không muốn trả lời vì tất cả lính Berkut của Ukraine - Vị chỉ huy này nói - Chúng tôi có lương tâm trong sạch, không làm điều gì tồi tệ cả”.

Biết rõ vậy rồi, nhưng mấy ngày sau, những kẻ cực đoan quá khích vẫn lôi những chiến sĩ này đến, sỉ nhục họ bằng cách bắt họ quỳ xuống xin lỗi.

Sự thật nào?

Sau buổi tối “đấu tố” đó, dư luận báo chí đưa tin theo nhiều hướng khác nhau, phản ánh sự thật theo cách mà họ muốn.

Tuy nhiên, đoạn clip dài gần 42 phút 36 Divis Info (Дивись Інфо) đưa lên Youtube tối 24/2, quay liên tục diễn biến từ khi các chiến sĩ Berkut bị “áp tải” đến hiện trường buổi mít tinh, những tiếng gào thét chửi rủa, bắt ép, trường đoạn họ bị ép phải quỳ...

Nhiều báo chí nước ngoài cắt và sử dụng chỉ đúng đoạn những cảnh sát quỳ gối, tuyên truyền là họ tự quỳ gối xin lỗi nhân dân Ukraine. Xem lại clip này, ở phút thứ 5, khi các chiến sĩ mới đến nơi, đã thấy hàng trăm người hét to “Nhục nhã!”.

Phút thứ 8 những kẻ quá khích cũng hò hét vang dội như vậy, trong đó có câu “Qùy xuống!” bắt họ quỳ xuống...Trước sự cuồng nộ của đám đông gần nghìn người, mấy chục người lính Berkut có lẽ không có sự lựa chọn nào hơn, để bảo toàn tính mạng, không chỉ cho mình, mà còn cả những người thân...
Video clip toàn cảnh vụ việc cảnh sát Ukraine quỳ gối xin lỗi "nhân dân".
Trên sân khấu được dựng lên để “đấu tố” đêm đó, có một người lính trẻ, đầu trọc rất bức xúc trước việc mình và đồng đội bị bắt ép quỳ xuống xin lỗi đám đông. Trong video clip trên, phút 32, người lính đã nói to ở góc trái sân khấu “Tôi muốn nói trước micro” khiến cánh báo chí để ý và tập trung camera phỏng vấn anh.
Mấy phút sau, họ đã nhường đường để anh bước ra giữa sân khâu, nói trước micro. Anh nói:
“Vinh quang Ukraine!
Thưa tất cả! Tôi cũng người gốc Lvov đây
Các người yêu cầu tất cả quỳ xuống. Tất cả đã quỳ xuống. Tất cả, không trừ một ai. Tôi cũng quỳ trước mặt các người. Nhưng tôi muốn nói rằng, khoảng một nửa số người đứng sau lưng tôi, cũng giống như tôi đây, không hề sẵn sàng cho việc quỳ gối...
Bởi vì chỗ nào xung quanh cũng đều là sự dối trá hết (tiếng huýt sáo, tiếng hét phản đối)
Các người đầu tiên cần phải hiểu, các người kết án tất cả, nhưng không biết là ai và cần phải xin lỗi như thế nào...
Các người có biết là...
(Có nhiều tiếng hét to và huýt sáo cắt ngang...Người dẫn chương trình cầm micro nhắc nhở đám đông)
Các người có biết là họ đi đến đây...
(Tiếng hét to, huýt sáo...)
...là để các người lắng nghe họ...(lại tiếng hét)
Mỗi người trong số chúng tôi sẽ trả lời trước Thượng đế về những việc làm của mình. Và cả trước nhân dân nữa.
Thưa tất cả, các người biết quá rõ là ngày 19/2 trụ sở của Berkut là nơi duy nhất của lực lượng cảnh sát không bị đốt cháy. Nhưng đến ngày 20 thì đã bị đốt từ bên trong.
Hãy giải thích xem nào, sao lại phải đốt từ bên trong? Hai người của chúng tôi, không hề đến Kiev, không có một mối liên quan gì đã bị chết cháy...Hôm qua, vợ và con họ đã mai táng chồng con mình và họ không thể biết được, vì sao người thân của họ lại bị chết...
(Những tiếng la hét to vang lên)
Các người có thể xin lỗi, có thể không xin lỗi. Đó là quyền các người, nhưng tôi xin nhắc lại: Một nửa số người đứng kia đã thề và họ sẽ giữ lời. Họ không bắn vào ai cả...

Trên trang blog Trelang có bài viết "Dân chủ tởm nôn: Sự thật chấn động clip đặc nhiệm Ukraine quỳ gối xin lỗi dân", trong đó có đoạn: "Hôm trước bác Khoai@ đã có bài: "Có thực đặc nhiệm Ukcaine quỳ gối xin lỗi dân?". Hôm nay, sự thật đã được sáng tỏ. Điều này chứng tỏ bọn bại não như Ba Sàm, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Xuân Diện, Nguyễn Quang A, Nguyễn Quang Lập, Phương Bích và một số trang áo chùng đen chỉ là bọn ngu muội, hoặc biết sự thật nhưng cố tình xuyên tạc phục vụ cho mục đích đen tối của họ.".

Chúng tôi đồng ý về điều này nhưng thắc mắc: Vậy thì những trang báo "chính thống" thì sao?
Thời đại kinh tế phát triển, thông tin cởi mở, có nhiều điều kiện để học tập,... nhưng xem ra "một bộ phận không nhỏ" thế hệ người làm báo ngày nay lại đi ngược chiều với bổn phận người làm báo, thui chột bản lĩnh và khả năng hiểu biết chính trị, tự biến mình thành cái loa không công cho các thế lực truyền thông đế quốc, góp phần tạo nên hình ảnh một thế giới bất ổn và suy kiệt ở bất cứ nơi nào không nằm dưới bóng tối che phủ của đôi cánh diều hâu Hoa Kỳ. Sự nghiệp cách mạng của nhân dân Việt Nam phải chăng lại đang bị kéo lùi bởi chính hệ thống truyền thông nước nhà? Nếu như những cái sai nằm chềnh ềnh, giấy trắng mực đen rõ ràng như của truyền thông Việt hiện nay mà hệ thống chính trị nước nhà không thể xử lý nhanh chóng và triệt để được thì thử hỏi những vấn đề thuộc về "cõi âm u" như lãng phí, tham ô - tham nhũng thì chúng ta giải quyết hiệu quả được đến đâu? Khi nào thì truyền thông Việt Nam mới "quỳ gối xin lỗi nhân dân" như những điều họ đang rêu rao về tình hình Ukraine theo giọng điệu xuyên tạc vì quyền lợi của các thế lực diều hâu đang xâu xé thế giới?
© Nguyễn Thanh Tùng - Linh Nguyễn
[...]

Comments

Ngày 25-2 trên báo Đất Việt - diễn đàn của liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam, có đăng lại 1 bài viết của "báo Anh" nào đó nói rằng Mỹ sẽ bán vũ khí cho VN nếu..... "vấn đề giải quyết nhân quyền được tốt đẹp trong tương lai".


Đọc bài báo mà tôi cảm thấy buồn cười quá. Phải chăng tờ báo này cũng hùa theo mấy nhà đài "ma trơi" chống cộng phương Tây suốt ngày ra rả chiêu bài nhân quyền để xuyên tạc tình hình Việt Nam, can thiệp vào nội bộ của Việt Nam, bất chấp một sự thực rằng Việt Nam vừa trở thành thành viên Hội đồng nhân quyền LHQ với số phiều bầu cao nhất cũng như được thế giới đánh giá cao về thành tích nhân quyền và thậm chí, bất chấp cả sự thực về nhân quyền tại Mỹ .

Việc Mỹ có dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí hay không chính là vì lợi ích của Mỹ chứ chẳng phải vì cái giá trị "nhân quyền" mơ hồ nào đó mà họ thường vác ra để lòe thiên hạ. Với chính sách Đổi Mới, theo hướng đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế, kêu gọi đầu tư nước ngoài, hợp tác và làm bạn với tất cả các nước của Việt Nam thì việc các nhà xuất khẩu vũ khí trên thế giới (bao gồm nhiều đồng minh của Mỹ như Israel, Pháp, Ý,...) vì lợi ích của mình trước thị trường mới và "béo bở" này cũng chẳng ngần ngại trước các áp lực của Mỹ mà bỏ qua cơ hội của họ. Hiện tại Việt Nam là nước nhập khẩu vũ khí thứ 3 của nước Nga với ngân sách quốc phòng không ngừng tăng lên. Trước nguy cơ "trâu chậm uống nước đục" đó, gã lái buôn cáo già có lẽ nào cam chịu yên phận đứng nhìn? Vì lợi ích của các tập đoàn lái súng, việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí cho Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian.

Theo chiến lược toàn cầu và khu vực của mình, Mỹ thừa hiểu sự trỗi dậy của Trung Quốc có thể trở thành một thế lực quốc tế khả dĩ đủ sức đối trọng với Mỹ trong tương lai không xa. Do đó, hơn bao giờ hết, Mỹ muốn sử dụng Việt Nam làm một quân cờ cản trở, kiếm chế, làm vướng chân vướng tay đối thủ Trung Quốc.

Lâu nay có một số kẻ ở VN muốn đất nước VN trở thành quân cờ đó, nhưng nhờ sự tỉnh táo của những người lãnh đạo Việt Nam, VN đến nay về cơ bản vẫn giữ được thế trung lập, tự chủ, không bị kéo nghiêng về phía nào. Nói cách khác, Việt Nam không chấp chận làm một quân cờ của Mỹ, Trung Quốc hay bất kỳ nước lớn nào để chống lại một nước khác. Ngược lại, VN đã "tương kế tựu kế", mượn sức Mỹ, dùng mối quan hệ với Mỹ để nâng cao vị thế của mình trong quan hệ với Trung Quốc đồng thời dùng mối quan hệ với Trung Quốc để kiềm chế các hành động nước lớn của Mỹ đối với VN.

Nhiều chuyên gia ngoại giao quốc tế gọi đó là đường lối "đi dây", "đi trên dây" giữa hai thế lực có ảnh hưởng lớn nhất. Thật ra đây chỉ là đường lối ngoại giao theo trường phái ngoại giao Hồ Chí Minh đã có từ thời tiền kháng chiến. Quyết giữ vững độc lập, tự chủ, và cố gắng trung lập ở mức cao nhất, ngoại trừ với kẻ xâm lược và đồng bọn của chúng. Việc VN duy trì được vai trò trung lập trong mối quan hệ căng thẳng giữa hai thế lực cường quốc Trung - Xô thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ cũng là một trong những nhân tố lớn đưa đến toàn thắng của Việt Nam trước giặc xâm lược Mỹ năm 1975.

Chính trị là một vấn đề vô cùng phức tạp, "thấy dzậy mà không phải dzậy", nhưng với rất nhiều báo mạng hiện nay, bằng cái tâm, cái tầm của những kẻ làm ăn chụp giựt, thì nó chẳng khác gì trò chơi con trẻ. Như bài báo trên đây, rõ ràng là nội dung trên tờ "báo Anh" đã cố ý xuyên tạc tình hình Việt Nam nhưng Đất Việt vẫn "vô tư" đem về bày biện như thể đó là chuyện ở xứ sở xa xôi nào đó. Không hiểu đây là sự "ngây ngô" của "diễn đàn của liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam" khi tiếp tay phát tán những thông tin thù địch đối với tổ quốc mình hay là một việc làm có chủ đích?!

Như chúng tôi đã nhiều lần đề cập, hiện tại truyền thông nước nhà, nhất là trong lĩnh vực truyền thông trên internet, đã "nuôi hàng đàn ong trong tay áo". Rất nhiều kẻ trong cái lốt phóng viên đang tích cực tiếp tay cho các thế lực tâm lý chiến của nước ngoài, xuyên tạc lịch sử kháng chiến chống ngoại xâm của dân tộc, kích động mâu thuẫn giữa Việt Nam và các quốc gia láng giềng, bóp méo chủ trương, chính sách và bôi nhọ các thành tựu của Đảng và nhà nước cùng nhân dân Việt Nam,... Nếu các cơ quan hữu trách không sớm có giải pháp để sàng lọc đội ngũ, tinh lọc thông tin,... để tạo nên một môi trường thông tin trong lành, bắt đầu từ những việc nhỏ như sự sai sót của Đất Việt mà chúng tôi nêu trên đây thì sẽ sớm có một ngày, chúng ta phải trả giá vì nọc độc của "đàn ong trong tay áo".
[...]

Comments

Sau vết đen mà Huỳnh Ngọc Chênh, Osin Huy Đức gây ra thì báo Thanh Niên hiện nay đang có 2 nhà báo ăn cơm Cộng Sản, làm trong báo Đảng nhưng lại coi Cộng Sản là " giặc", sẵn sàng tung hê chế độ. Đó nhà nhà báo Đỗ Hùng và Nguyễn Thông.

Nhà báo Đỗ Hùng, phó tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên trực tiếp viết loạt bài phỏng vấn nghị viên nước Mỹ Hoàng Duy Hùng dưới vỏ bọc "hòa hợp dân tộc" nhưng lại có những luận điệu xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta thành nội chiến, coi những kẻ mang bom về âm mưu phá tượng đài Bác Hồ chỉ vì "khác biệt về tư tưởng" chứ không phải khủng bố, phản động. Không dừng lại ở đó, tháng 1/2014 nhà báo Đỗ Hùng lại có loạt bài về sự kiện Hoàng Sa 1974 xuyên tạc lịch sử. Điều đáng nói ở chỗ, loạt bài của báo Thanh Niên không tường thuật, kể lại đúng sự kiện lịch sử như những điều đã xảy ra mà loạt bài đó xuyên tạc lịch sử, cố dắt dắt người đọc theo chủ ý vinh danh chiến sĩ Hải quân VNCH mặc dù sự thật lịch sử là trận chiến đó Hải quân VNCH với tàu chiến to, mạnh hơn nhưng lại đánh bừa rồi bỏ chạy. Không những thế Đỗ Hùng còn có những câu nói ngầm ý nói "miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam". Sau khi bị cộng đồng mạng phê phán, chỉ ra những điểm sai trái, xuyên tạc thì nhà báo Đỗ Hùng cố gắng "giải thích" nhưng càng giải thích thì càng vô lý và bây giờ thì anh ta đã đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người vào). Có người nói do anh ta "còn trẻ", "lỡ mồm" nhưng thực ra không phải vậy mà đó là một chuỗi dài tư tưởng sai trái từ lâu như đã chứng minh trong bài viết TTK báo Thanh Niên Online hay ngôi sao "rận chủ" Mr. Đỗ. Dẫu sao với việc đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người xem vào?) cho thấy anh ta cũng biết e dè trước phản ứng từ người đọc báo, cộng đồng mạng.

Nếu nói nhà báo Đỗ Hùng "còn trẻ" thì với nhà báo Nguyễn Thông với 20 năm kinh nghiệm làm báo thì khó có thể nói rằng ông ấy "trót dại" hoặc "vô tình", "hiểu biết, nhận thức kém". Ngày 16/2 vừa qua những cựu chiến binh thực thụ, những người còn để 1 phần xương máu ngoài chiến trường đã ra vạch trần những kẻ giả danh cựu chiến binh, những nhà rân chủ rởm đời biểu tình, kích động biểu tình vừa qua ở tượng đài Lý Thái Tổ, bờ hồ Hoàn Kiếm. Vậy mà ông Nguyễn Thông, trên trang Facebook của mình, dám nói liều cho rằng hành động của những cựu chiến binh thực thụ ấy là để "bảo vệ sổ hưu".
Xin nói với nhà báo Nguyễn Thông: các CCB đi lính từ phường xã và hết nghĩa vụ thì về suốt 30 năm nay cắm đầu làm ăn mưu sinh. Người thì thợ xây, người thì xe ôm chứ có được đi học cao như các ông đâu mà trông vào lương. Trong lúc các CCB cầm súng giữ cho yên bình để các ông được đi học mới làm được ông nọ bà kia........Vậy mà nay các ông lại thốt ra những lời vô ơn. Đấy mới là quên và phủ nhận vào lịch sử.
Ngoài ra Nguyễn Thông còn cho rằng cuộc chiến tranh chống bọn diệt chủng Polpot để bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân dân Campuchia của quân dân ta là "chiến tranh xâm lược". Bởi vì theo ông ta là do "chính ta bị không ít dư luận quốc tế đặt vào vai kẻ xâm lược". Nói 1 từ nặng nề nhưng chính xác trong trường hợp này là ông Nguyễn Thông này có "não trạng của kẻ nô lệ". Cái gọi là "quốc tế" ấy là Mỹ, Pháp, TQ,... bảo Việt Nam xâm lược Campuchia thì Nguyễn Thông lặp lại như con vẹt như vậy bất chấp sự thật lịch sử, bấp chấp luân thường đạo lý và bất chấp cả hiện tại khi những kẻ cầm đầu Khơ Me Đỏ đang bị xét xử.

Phải chăng, báo Thanh Niên- cơ quan ngôn luận của Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam đang có vấn đề trong công tác nhân sự khi để người người như thế này ngang nhiên xuyên tạc, bóp méo lịch sử làm rối loạn tư tưởng thanh niên?
[...]

Comments

Thư gửi hai ông "sử gia" Dương Trung Quốc và Thiếu tướng Lê Văn Cương.
Nhân đọc bài báo trên VnExpress về cuộc chiến biên giới chiến tranh Việt Trung, tôi có băn khoăn đôi điều với các ông.

Thứ nhất, nhà sử học họ Dương nói rằng cuộc chiến này “phải là niềm tự hào cần tôn vinh” và phát biểu của tướng Cương: “Một việc cần phải làm ngay theo ông Cương là có chính sách cho gia đình những người Việt đã hy sinh trong cuộc chiến, vinh danh những người đã ngã xuống bảo vệ đất nước tương tự các liệt sĩ trong kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ… Nhà nước cũng cần khôi phục các địa danh lịch sử của cuộc kháng chiến”.

Xin thưa với ông, Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng như bao thế hệ người Việt Nam không bao giờ quên ơn những anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã hi sinh xương máu vì Tổ quốc trong tất cả các cuộc chiến tranh. Đất nước đã có ngày Thương binh liệt sĩ 27/7 để kỷ niệm chung cho các thương binh liệt sĩ. Phần mộ của của họ cũng đã và đang được quy tập về nằm trang trọng trong các nghĩa trang liệt sĩ. Gia đình của các Liệt sĩ cũng được hưởng các chế độ theo quy định của pháp luật. Hằng năm đều có người dân và các đoàn đến dâng hương, tưởng niệm tại các nghĩa trang liệt sĩ vào các dịp lễ lạc. Nhiều tổ chức, cá nhân đã tổ chức các đợt thăm viếng, hỗ trợ các gia đình liệt sĩ hi sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Báo chí cũng có nhiều bài đàng hoàng viết về cuộc chiến này. Vậy thì có ai “quên” không? Có ai “không tôn vinh” không?

Thứ 2: Cựu Viện trưởng Viện chiến lược công an Lê Văn Cương phát biểu rằng “nếu tính cả người dân và chiến sĩ quân đội, công an thì có hàng chục nghìn người đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc này. Tuy nhiên, điều đáng buồn là một cuộc chiến oai hùng như vậy lại không có trong sách lịch sử”?!? Với tất cả lòng kính trọng với một vị tướng, tôi vẫn phải hỏi rằng ông có đọc sách lịch sử không? Không biết các ông vì “quên” hay “cố tình quên” mà phát ngôn như vậy. Xin thưa các vị là sự kiện này đã được ghi rõ ràng trong sách giáo khoa “Lịch sử 12” (trang 207) và sách “Bài tập lịch sử 12” (trang 134). Còn các sách nghiên cứu lịch sử, tác phẩm chính luận xuất bản công khai, giáo trình bậc Đại học, cao đẳng rất nhiều, chẳng hạn như cuốn “Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua” của Bộ Ngoại giao do Nxb Sự thật phát hành năm 1979, tại trang 91 nhấn mạnh: "đây là một cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện bằng lực lượng chính quy của hầu hết các quân khu Trung Quốc"? Hay cuốn sách “Đại cương Lịch sử Việt Nam, tập III, 1945-2000” do Lê Mậu Hãn (chủ biên) được NXB Giáo dục phát hành năm 2001, trong đó còn tường thuật đầy đủ “binh lực” của Trung Quốc xâm lược và đánh giá đầy đủ tính chất cuộc chiến “Để tấn công Việt Nam, Trung Quốc sử dụng 9 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn bộ binh độc lập (tổng cộng 32 sư đoàn), 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn và nhiều trung đoàn pháo binh, phòng không. Lực lượng được huy động khoảng trên 30 vạn binh sĩ, 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1.260 súng cối và dàn hỏa tiễn, chưa kể hơn 200 tàu chiến của hạm đội Nam Hải và 1.700 máy bay sẵn sàng phía sau”

Thiết nghĩ: Với bậc thức giả, nhất là những người đã kinh qua thực tiễn đầy trải nghiệm thì một lời nói, một bài viết đúng đắn, sâu sắc của các ông có thể là ánh sáng soi đường quý giá cho quốc dân đi, nhưng một sai lầm, dù là nhỏ có thể tạo ra ảnh hưởng lớn với dư luận, công chúng, nhất là nó được các ông phát biểu công khai trên các phương tiện truyền thông, chứ không còn bó hẹp trong các công trình nghiên cứu. Và hơn thế, sai lầm ấy có thể nhấn chìm hoặc phá huỷ cả những danh hiệu, uy tín nhiều năm xây đắp, làm lu mờ những tên tuổi vang bóng một thời, khiến cho bạn đọc băn khoăn về “chất lượng” của các học hàm, học vị mà các ông đã, đang mang! Băn khoăn lớn hơn với dư luận là liệu các ông có đang từ bỏ những tri thức, lịch sử để ăn theo, nói leo, phụ họa cho các thế lực xấu muốn xuyên tạc, lợi dụng cuộc chiến này để lung lay niềm tin của nhân dân với Đảng, Chính phủ?

Nhân tiện, chúng tôi xin giới thiệu bài viết của nhà báo Thiềm Thừ về chủ đề này. Một bài viết rất đơn sơ nhưng đủ chứng minh nhiều vấn đề.

Thưa với tướng Cương về trách nhiệm với lịch sử - Tác giả: Thiềm Thừ

Trong bài “Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979” - http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130217/nhin-lai-chien-tranh-bien-gioi-1979.aspx, Thiếu tướng Lê Văn Cương nói “Không chỉ nhận thức, mà Nhà nước có trách nhiệm đưa câu chuyện này vào sách giáo khoa… Tôi đã nhiều lần trao đổi với các học giả nước ngoài và họ thắc mắc khá nhiều chuyện, tại sao sự kiện chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược năm 1979 lại không được nhắc đến trong các giáo trình lịch sử của Việt Nam. Tôi đã phải chống chế với lý do rằng…”
Với tất cả sự kính trọng với Thiếu tướng Lê Văn Cương, tôi phải hỏi, ông có đọc các giáo trình lịch sử Việt Nam, khi nói những lời trên? Thưa ông, giáo trình lịch sử lớp 12 đây ạ.

[...]