• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Báo lá cải. Show all posts
Showing posts with label Báo lá cải. Show all posts
Comments

Trưa 18-12 (giờ Nga), Tổng thống Vladimir Putin đã có cuộc họp báo với 1.259 phóng viên trong và ngoài nước. Cuộc họp báo năm nay của ông Putin rất được quan tâm, nhưng (như thường lệ) nhiều tờ báo Việt Nam vẫn tiếp tục bóp méo lời ông Putin.



Tờ VNExpress có bài "Nỗ lực trấn an dân chúng của Tổng thống Putin" của Đức Dương, nói rằng "Tổng thống Vladimir Putin muốn trấn an người dân Nga trước nguy cơ khủng hoảng kinh tế, bằng cách quy kết trách nhiệm và cáo buộc phương Tây có ý đồ "xiềng xích gấu Nga"". Chuyện phương Tây tìm đủ cách dồn nền kinh tế Nga vào đường cùng như cấm vận, lũng đoạn giá dầu,... là một việc quá rõ ràng nhưng tác giả bài báo có vẻ như ở trên mây nên nhắm mắt nói liều như thể đó là một trò đổ lỗi của Putin vậy.

Ngay cả chuyện riêng tư cá nhân của Putin, một số báo cũng không ngần ngại xuyên tạc, bóp méo. Thật ra đây là một trò bẩn truyền thống của giới truyền thông phương Tây (tất nhiên, phục vụ cho mưu đồ của các "ông chủ thế giới"), tìm cách bôi nhọ hình ảnh các nhân của đối tượng thù nghịch như họ đã và đang làm với Saddam Hussein, Gaddafi, Bashar al-Assad, Kim Jung Un,...

Dưới đây là bản đánh máy tiếng Nga nội dung cuộc họp báo của ông Putin ngày 18/12/2014

http://kremlin.ru/news/47250


Các bạn lưu ý đến đoạn sau nhé (lỗi đánh máy được giữ nguyên ở tên của cô phóng viên đặt câu hỏi).

Е.ЕВТЯКОВА: Здравствуйте! Алёна Евтякова, телеканал «Губерния», Воронежская область.
…Если можно, ещё такой смежный подвопрос. Мне не простят, если я его не задам, можно будет практически не возвращаться в город. Скажите, пожалуйста, я когда готовилась к поездке, спрашивала знакомых: «А что бы вы спросили у Владимира Путина?» И подруги моей тёти все как одна: «Да это же главный жених России!» Да, вот так. Больше года холостяцкая жизнь. Есть ли у Владимира Владимировича время на личную жизнь? Если можно, начните с первого вопроса.

Trả lời (trích)
В.ПУТИН:
По поводу Вашей тёти: я уже приветы передал, всё в порядке, не беспокойтесь. (Смех.)
Мне мой один приятель из Европы, большой начальник, как-то недавно после событий прошлого года говорит: «Слушай, у тебя есть любовь?» Я говорю: «В каком смысле?» – «Ну, ты любишь кого-нибудь?» Я говорю: «Ну да». – «А тебя кто-нибудь любит?» Я говорю: «Да». Он, наверное, решил, что я озверел совсем. Он говорит: «Ну, слава богу», – так водочки махнул. Так что всё в порядке, не беспокойтесь. И с Людмилой Александровной (vợ cũ) у меня очень добрые отношения, дружеские. Мы с ней регулярно видимся, уж не говорю про детей, это само собой разумеется. Не так часто, как бы мне хотелось, но всё в порядке.

Nội dung này đã được nhà báo Phan Hồng Hà (VTCNews) dịch ra như sau:
Một nữ nhà báo đến từ Voronezh đã nói tại cuộc họp báo là bà cô của cô rất quan tâm đến tổng thống, và nhờ hỏi một câu. Câu đó là “Tổng thống đã ly hôn từ năm 2013 hiện nay có thể được gọi là người đàn ông độc thân số một của nước Nga. Vậy hiện nay cuộc sống riêng tư của ông ra sao?”

Tổng thống Putin đáp, trong tiếng cười của cả khán phòng:

- Hãy chuyển lời chào đến bà cô, và nói là bà ấy đừng lo lắng gì nữa nhé - Và lẽ ra câu trả lời có thể kết thúc ở đây, nhưng ông Putin còn cởi mở kể thêm:

- Tôi có một người bạn ở châu Âu, cũng khá to đấy, hỏi tôi:”Ông có tình yêu không?”.”Thế tức là sao?”.”Thì ông có yêu một ai đó không?” .“Có chứ”. “Thế có ai yêu ông không?”. “Có chứ”. Ông ấy thốt lên:”Ơn Chúa!”. Mọi việc đều đâu vào đấy cả thôi.

Thế nhưng các bạn xem thử tờ Giáo dục Việt Nam (http://giaoduc.net.vn/gdvn-post153611.gd) đã nhét chữ vào mồm ông Putin ra sao nhé.


Trả lời câu hỏi về việc có thời gian dành cho chuyện tình cảm với "nửa còn lại của thế giới" hay không trong cuộc họp báo lớn nhất trong năm "Q&A" lần thứ 10 của mình, nhà lãnh đạo Nga khẳng định rằng ông "có" và kể một câu chuyện về điều này.

Theo câu chuyện của ông Putin, một người bạn là một ông chủ lớn ở châu Âu gần đây cũng đã hỏi ông về việc ông đã có người yêu mới sau khi ly hôn chưa và Putin nói rằng ông đang yêu một người, và người phụ nữ đó cũng yêu mình.

Nhà lãnh đạo Nga đã từ chối tiết lộ danh tính bạn gái mới của mình hay xác nhận đó chính là nữ vận động viên tin đồn. Tuy nhiên, các phỏng đoán đều hướng tới một nhân vật duy nhất là nữ vận động viên đạt huy chương vàng Olympic, Alina Kabayeva.

Và tất nhiên, cả tờ Thanh Niên cũng tỏ ra không hề kém cạnh (http://www.thanhnien.com.vn/the-gioi/tong-thong-nga-putin-thua-nhan-dang-yeu-518573.html):

Tại cuộc họp báo lớn thường niên được tổ chức ngày 18.12, khi được hỏi về đời tư của mình, Tổng thống Nga Vladimir Putin nói rằng ông đang yêu và được yêu. Câu trả lời của nhà lãnh đạo 62 tuổi khiến báo giới càng có cơ sở để tin vào lời đồn đoán về mối quan hệ giữa ông và vận động viên thể dục nổi tiếng Alina Kabayeva, theo Sky News ngày 19.12.
Những gì diễn ra tại cuộc họp báo ngày 18.12 trái ngược với phản ứng của ông Putin cách đây 6 năm. Thời điểm đó, báo giới cho rằng ông có quan hệ với Kabayeva, Putin đã rất giận dữ và lên án "những kẻ thích nhúng mũi vào cuộc sống của người khác", theo Daily Mail.
Trong cuộc họp báo, Tổng thống Putin kể rằng: "Một người bạn của tôi ở châu Âu - một ông chủ lớn, gần đây hỏi tôi: 'Sau những gì xảy ra vào năm ngoái, anh có đang yêu không?' Tôi trả lời: Có! Ông ta hỏi tiếp: 'Có ai yêu anh không?' Tôi trả lời: Có!", theo Daily Mail.
Daily Mail là một tờ báo có tiếng lá cải của Anh quốc. Và báo Thanh Niên từ lâu rồi có vẻ cũng rất thích dùng nguồn lá cải, chắc có đồng cảm chăng? Cũng dễ hiểu bởi bây giờ, ngay cả kênh truyền hình trung ương của nước nhà cũng đặt ra mục tiêu "cạnh tranh với báo mạng" cơ mà!?
Có điều, trong thời đại thông tin ngày nay, các thông tin kiểu này đều có thể dễ dàng kiểm chứng. Các tờ báo và phóng viên của họ có thể có quyền tự do thể hiện sự thiếu hiểu biết và vô trách nhiệm của họ nhưng họ không có quyền coi thường người đọc bằng những thứ tin tức xuyên tạc, bị bóp méo phục vụ cho một mưu đồ chính trị nào đó như vậy.

(Theo Nina & Diễn đàn Hoài niệm Liên Xô)
[...]

Comments

"Khởi đầu cho sự xuất hiện của Hội Chứng Hải Chiến Hoàng Sa là các tờ báo có thu nhận bọn hai mang bắt đầu dựa hơi sự càn quấy của Tàu ở Biển Đông để trây trét lên mặt báo những bài viết về Hải Chiến Hoàng Sa, trong đó những người thuộc lực lượng hải quân Việt Nam Cộng Hòa có tham gia trận “hải chiến”, có bị thương, có bị Tàu bắt làm tù binh, hoặc có tử trận, đều được ngợi ca như những anh hùng chống giặc ngoại xâm, giữ gìn biển đảo. Dần dần, sự lở lói lan dần thành sự công khai nơi công chúng bị kích động với niềm tin thơ ngây rằng báo là báo của Đảng, và báo nói tức Đảng nói, nên hàng hàng lớp lớp từ thường dân đến quan chức ít học lịch sử thi nhau đăng đàn nói về Hải Chiến Hoàng Sa và đòi công nhận những binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa tử trận trong “hải chiến” là anh hùng liệt sĩ. Và cực điểm của sự suy đồi là một bầy đàn của những kẻ có tì vết hư hỏng, hư đốn huy động tiền để lo ngôi nhà mới cho gia đình một vị nguyên sĩ quan hải quân Việt Nam Cộng Hòa, rồi kêu gọi kiều bào hải ngoại gởi tiền về cho nhóm để nhóm thực hiện việc “đền ơn đáp nghĩa” những “anh hùng liệt sĩ” ấy. Đúng là bài bản dở hơi của bọn man di chống Cộng".


Trên đây là ý kiến của bác Hoàng Hữu Phước một Blogger và là Đại Biểu quốc hội, trong bài “Hội Chứng Hải Chiến Hoàng Sa”. Tôi đồng tình với bác Phước và nhận ra sự thật rất chua xót rằng nền báo chí nước nhà đang lâm trọng bệnh. Một nguy cơ lớn là thay vì đảm nhiệm vai trò "quyền lực thứ tư" đứng về phía lợi ích Nhân Dân, quyền lợi đất nước, báo chí sẽ trở thành công cụ cho các nước thù địch hủy hoại thành quả cách mạng. Tui không thích bi kịch hóa vấn đề hay nói quá lên để hù con nít. Chẳng qua tui có đọc chút ít về thời kỳ trước khi Liên Xô sập cái đùng thì tui thấy báo chí xứ ta bây giờ khá giống báo chí Liên Xô thời ấy. Nghĩa là có những anh "chấy thức cấp tiến" hay “phóng tinh viên” to mồm kêu gào xét lại lịch sử, bôi xóa các giá trị cốt lõi, các bài cổ vũ "thay đổi abc xyz" "đổi mới để hội nhập quốc tế",v.v... mà nói toạc móng heo ra là ngoan ngoãn vâng lời dạy dỗ về "rân chủ-nhơn quèn" của ông trùm vi phạm Tự do-Nhân quyền: ông Mỹ, để rồi bị cuốn vào cái vòng kim cô chủ nghĩa thực dân kiểu mới như hàng đống nạn nhân khác.

Bài bản ức hiếp một đất nước xa lắc xa lơ của ông Mỹ nhìn chung là nhất quán và không mấy lạ lẫm, đó là gây mất ổn định, xào xáo cái đã rồi mới đến các chiến dịch "dựng vua, nặn tổng thống". Bao giờ báo chí cũng là nơi ông Mỹ gieo mầm hỗn loạn đầu tiên. Thời gian qua chúng ta đã chứng kiến sự xuất hiện khá nhiều những bài báo độc hại trên báo mạng. Điều tai hại nhất là những bài báo như vậy làm quần chúng hoang mang về đường lối lãnh đạo của Đảng, chính sách ngoại giao của Nhà nước. Nguyên nhân đúng như Đại Biểu Quốc Hội Hoàng Hữu Phước nhận xét: "Dần dần, sự lở lói lan dần thành sự công khai nơi công chúng bị kích động với niềm tin thơ ngây rằng báo là báo của Đảng, và báo nói tức Đảng nói". Báo mạng không chỉ tiềm ẩn nguy cơ trở thành phản cách mạng mà mức độ lá cải nhảm nhí của báo mạng tăng dần theo ngày tháng. Có người ngửa mặt than trời không biết nên đọc báo nào cho an toàn để tiếp nhận thông tin xác thực, nắm bắt tình hình đúng đắn. Cụm từ BÁO CHÍ CÁCH MẠNG đầy tự hào một thời được người ta đặt trong ngoặc kép để mỉa mai các lều báo. Vô tình những tờ báo đúng chất cách mạng bị "văng miểng".

Chúng ta tránh cho quần chúng bị các bài báo độc hại làm hoang mang, chia rẽ, bất đồng như thế nào? Trả lời câu hỏi này phải là những nhân sĩ, trí thức học hàm học vị đầy mình, trán nhăn tóc bạc chớ quần chúng cần lao như tui biết gì mà chém. Tuy vậy, là một công dân gương mẫu, ý thức được trách nhiệm của mình đối với đất nước, tui cũng cũng xin mạn phép phọt ra giải pháp. Giải pháp của tui có được nhà nước ngó ngàng tới hay không tui không quan tâm, chủ yếu là tui được thực thi quyền dân chủ cũng như hăng hái đóng góp cho xã hội là tui sướng vãi rồi. Dài dòng xí để bà con hiểu tâm tư của một công dân luôn trăn trở vì đất nước.

Ở Việt Nam trường công lập thì biển hiệu ở cổng trường ghi vỏn vẹn "trường XYZ". Trường bán công hay dân lập thì trước tên có thêm chữ dân lập / bán công. Thiên hạ chỉ cần dòm tên trường là phần nào biết chất lượng giáo dục, thường thì học giỏi ai lại tự giác vào trường dân lập. Cho dù là trường công hay dân lập thì học sinh vẫn học chương trình của Bộ giáo dục quy định, cũng phải thi cử như nhau. Vậy tại sao chúng ta không phân chia hai loại hình báo chí bằng cách dán nhãn. Các tờ báo Cách Mạng như Nhân Dân, QĐND, CAND cứ chuyên tâm miệt mài sự nghiệp cách mạng. Đây là những tờ báo chính thống tin tức đáng tin cậy và thể hiện quan điểm chính thống của nhà nước - chính phủ. Nhân viên các tờ báo này từ sếp tới lính lác cứ yên tâm cống hiến cho sự nghiệp "báo chí cách mạng", lương bổng ngân sách lo. Và trên trang chính (home) phải đóng cái dấu "Báo chí cách mạng". Các tờ báo còn lại như thanhnienonline, motthegioi, giaoduc.vn, Petrotimes, Phunutoday, Soha,Vietnamnet... được xếp vào hàng báo chợ. Các tờ báo này tự sống, nhà nước chỉ trả lương đủ mua gạo mỗi ngày, các phóng tinh viên, nhào nặn viên cứ miệt mài sự nghiệp kiếm view, kiếm quảng cáo. Và bắt buộc trên loại báo này phải đóng cái mộc "báo chợ". Thế là từ đây người đọc chả phải lăn tăn hay đau đầu khi đọc báo. Thích báo cách mạng hay báo chợ thì cứ vô tư mà đọc hàng chính chủ, chả sợ mình nhầm. Và các nhà báo chân chính sẽ không còn bị xếp chung chiếu với phóng tinh viên báo chợ nữa. Thế là xong, vẹn cả đôi đường!
Bao Bất Đồng
[...]

Comments

Gần đây có quá nhiều bài viết của báo không rõ nguồn gốc, không đủ bằng chứng cũng như không có giám định của cơ quan chức năng về vấn đề của Chùa hay Quý Thầy. Và rồi từ đó được chúng ta thẳng tay share đi khắp chốn bằng một cú click chuột mà không hề do dự thật hư thế nào cụ thể..

Tôi biết, các anh chị vì muốn giúp mọi người nắm thông tin nhưng với những vấn đề liên quan đến danh dự của người khác, xin phải tìm hiểu rõ và thật kỹ trước khi chúng ta quyết định lan truyền đến mọi người vì hậu quả cho người trong cuộc là không hề nhỏ!

Đã có quá nhiều nhà báo viết bằng “ngòi độc”, thổi phồng sự việc để câu lượt người quá khích chứ không hề có sự xây dựng trong tình người có tri thức. Đơn cử là từ việc bài báo ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng khóa môi 1 vị Thầy , đã có 1 vị Thầy đi chung phải tự tử vì những lời nói rất ác của báo chí, Thầy còn lại không thể sống yên trong nước, phải ra nước ngoài để sám hối và làm lại đời tu của mình. Khi chúng tôi đi nước ngoài vô tình gặp, Thầy chia sẻ trong nước mắt rằng “Tôi biết tôi sai vì thiếu suy nghĩ ở tuổi còn trẻ, nhưng chị có biết..họ (những nhà báo) đối xử đến mức nào không?Ngoại tôi ở quê đã già và không khỏe, nhưng họ về tìm gặp và mổ xẻ chuyện gia đình đến mọi thứ nhằm để thỏa lòng cho những bài viết nóng bỏng của mình, khiến ngoại tôi vì buồn đau mà lâm bệnh nặng"..Nói đến đó Thầy không nói được nữa..


Đó là trường hợp 1 số Thầy có sai sót thật, nhưng bên cạnh đó gần đây có rất nhiều người đội lốt áo Thầy tu để trục lợi vì lòng tin mù quáng của số đông người không hiểu, thế là khi viết bài đưa lên báo, 1 số nhà báo cũng không hề đề cập đây là kẻ ngoại đạo giả dạng mà luôn thổi phòng lên bằng tiêu đề “Ông Thầy tu đi xe hơi xịn” hoặc “Thầy tu đi bia ôm”..vv. làm ảnh hưởng đến hình ảnh của Phật giáo, hơn hết là làm mất lòng tin của nhiều người, tạo 1 hệ quả xấu cho cách nhìn nhận chung của mọi người đối với các vị Tu sĩ chân chính. Đó chẳng phải là gieo nhân bất thiện sao ạ..

Đặc biệt hơn nữa, gần đây có rất nhiều người (cũng vì chưa tìm hiểu kỹ) đã share thông tin của một số bài viết bôi nhọ các vị tu chân chính như về bài viết Thầy Thích Thông Anh, chùa Từ Vân ở Khánh Hòa “hãm hiếp con gái” – Cũng lại là một tin tức bôi nhọ không căn cứ, sau đó đã có thông tin đính chính lại và xác nhận sự trong sạch của Thầy thì không một ai biết mà share đi, vì bài viết cũ có nhiều trang share nhau không gỡ hết..

Tiếp tục lại là tin về ngôi chùa Bồ Đề bán trẻ em? Hoàn toàn chưa có căn cứ và xác nhận của các cơ quan Pháp lý lại đưa tin nói rất chua chát, rồi sau đó Báo Phụ nữ today - nơi đã đăng bài lại lên cáo lỗi cùng độc giả, phần lớn chúng ta vẫn không xem tin ấy vì hệ quả của những bài share sai lệch sự thật tràn lan quá nhiều…

Chúng tôi không phải là người trong cuộc, nhưng chúng tôi không thể im lặng để nhìn những diễn biến truyền thông như thế..

Share thông tin cũng là một hành động làm việc thiện của mỗi cá nhân, nếu thực sự thông tin ấy đã được cơ quan công an hay báo công an trực tiếp đăng tải khi có kết quả và chứng cứ xác nhận sau quá trình điều tra cụ thể thì chúng ta còn chấp nhận vì cuộc đời có quá nhiều vụ án oan ức khiến bao người lầm than, chúng ta không thể vội vàng gán ghép và khẳng định khi chỉ mới đọc qua 1 bài báo được.

Các anh chị có biết 1 cái click chuột share của mình với những thông tin không đúng là nhiều người phải lao đao khổ sở từ cá nhân đến dòng họ trong gia đình thậm chí dẫn đến cái chết cho người trong cuộc khi họ bị dư luận tổn thương nghiêm trọng, 1 cái click chuột đơn giản thôi nhưng cuộc đời của những người trong cuộc cứ nằm ngỗn ngang trên các trang web mà khi sự thật không phải vậy họ cũng bị chết danh bởi quá nhiều trang web lan truyền khắp nơi nơi.

Có phải chúng ta đang gián tiếp bón phân cho những hạt giống không thiện trong cuộc đời mình khi hành động chúng ta làm ảnh hưởng đến cuộc sống của người khác không ạ..?!.

Con người sống trên đời luôn trọng danh dự, chúng ta cần người khác cũng cần, xin hãy cùng nhân đạo đối với vấn đề chia sẻ thông tin cho người khác như nhân đạo với chính bản thân và gia đình mình…

Có những việc không phải chỉ nghe, đọc vậy là vậy, Đức Phật có nhắc nhở rằng : “Có những việc chính ta thấy trước mắt như vậy nhưng cũng không hẳn nó là đúng như ta thấy. Ngay khi đi sâu vào ngõ ngách của sự việc, lắng nghe nhiều chiều sẽ thấy rất nhiều thứ có nhiều tréo ngoe rắc rối khiến chúng ta không thể nào hiểu đúng hết được tất cả, mọi thứ đều có những lý do riêng từ hữu hình cho đến vô hình khó diễn đạt, không thể chỉ phán xét khi biết 1 chiều.”

Mọi người có thể làm nhiều việc thiện với mong muốn gieo nhân lành cho chính mình cùng con cái và người thân nhưng công đức ấy hoàn toàn đổ sông đổ biển chỉ vì 1 lần chúng ta đưa sai thông tin kéo theo nhiều hệ lụy cho người khác.

Đối với tôi, việc share thông tin trên các trang mạng chính là 1 việc thiện quan trọng rất cần chúng ta quan tâm đến.
Chia sẻ 1 thông tin bổ ích, lợi lạc, người người vui chúng ta chia sẻ ngay không suy nghĩ nhưng khi chia sẻ 1 thông tin không tốt về ai xin đôi tay yếu mềm suy xét lại…

Tôi kính mong bằng tất cả tấm lòng. Xin cho nhau tình thương và lòng bao dung vì chắc chắn một lúc nào đó CHÚNG TA CŨNG CẦN ĐIỀU ĐÓ. Đừng share những thông tin bất lợi cho người khác khi chính bạn chưa đi sâu cụ thể để hiểu vấn đề.

Còn đối với những gì khi đã thực sự có kết quả xét xử của cơ quan Pháp lý, chúng ta cũng hãy có cái nhìn cân nhắc nhẹ nhàng. Không ai tài giỏi mà không có những lỗi lầm từ nhỏ đến lớn ngay cả chính chúng ta, hãy cho người khác 1 con đường được làm lại, một con đường được sửa sai nếu họ có lỗi ,thay vì là đường cùng. Bản tánh con người sinh ra thường thiện, nhưng vì môi trường sống mà có người tốt người xấu ..họ rất đáng tội nghiệp.

Tôi kính mong các anh chị thông cảm nếu bài viết có điều gì sơ sót, tận đáy lòng chỉ mong mọi người dành tình thương và đồng cảm với những người gặp nạn. Nhất là những người bị oan, chúng ta khi đã làm điều gì không phải, muốn rút lại thì thật không dễ dàng…Và chắc chắn quy luật Nhân quả sẽ bắt ta phải trả..

Mong mọi người thương tôi và hiểu cho tôi, viết những lời này tận đáy lòng chỉ mong bảo vệ những người vô tội. Tôi nghĩ không ít các anh chị cũng đã từng bị lan truyền những điều không đúng về mình, vì số đông mọi người vẫn hay nghe mà không chịu tìm hiểu, và việc chúng ta cần làm là kêu gọi những hành động đúng của xã hội, những nhìn nhận đúng và cẩn trọng của mọi người để xã hội phát triển tốt đẹp hơn trong ngày mai…

Xin mọi người cùng chung tay...
Kính cảm tạ!

Theo Lâm Ánh Ngọc - Vườn hoa Phật giáo
[...]

Categories: ,
Comments

Với sự phát triển của khoa học, mạng internet, các hình thức báo điện tử, trang tin điện tử tổng hợp xuất hiện giúp cho độc giả một kênh thông tin mới, được cập nhật thường xuyên, liên tục, đa chiều về mọi vấn đề trong đời sống xã hội, không hạn chế về không gian, thời gian. Việt Nam đã cấp phép cho hơn 70 báo điện tử, 19 tạp chí điện tử, 191 mạng xã hội, hơn 1.000 trang thông tin điện tử tổng hợp, ngoài ra còn hàng ngàn trang tin khác đang hoạt động sử dụng ngôn ngữ Tiếng Việt.
Do đặc thù là một loại hình báo chí mới, hầu như không có sự hỗ trợ từ ngân sách nhà nước, đa phần là tự hạch toán kinh tế, dẫn đến mục tiêu của các trang báo điện tử thu hút người đọc và tăng doanh thu từ quảng cáo. Đây cũng chính là nguyên nhân dẫn đến thực trạng là không ít trang báo điện tử đang dần bị thương mại hoá. Dưới sức ép từ các cơ quan chủ quản và áp lực buộc phải có các hợp đồng quảng cáo - không ít người viết, phóng viên của các báo điện tử, trang tin điện tử chỉ thực hiện công việc sao chép, cắt xén nội dung, thay đổi tiêu đề từ bản gốc của các báo in, báo điện tử để gây sốc nhằm lấp đầy trang tin, thu hút độc giả. Thậm chí, đội ngũ người làm công tác viết tin, biên tập nội dung của báo điện tử, trang tin điện tử tổng hợp còn không được trang bị nghiệp vụ làm báo cần thiết, thiếu đạo đức báo chí dẫn đến cẩu thả trong việc đăng tin bài, xuyên tạc sai sự thật.

Phunutoday.vn là trang tin tổng hợp của Công ty Cổ phần truyền thông Kết nối sáng tạo. Theo đánh giá của Alexa, trang này xếp thứ hạng 32,452 trên thế giới và xếp hạng thứ 174 tại Việt Nam. Đây có thể là một con số mơ ước của không ít báo điện tử, trang tin điện tử tổng hợp khác. Với mức uy tín như vậy, có thể nói lên sự tin tưởng của độc giả vào những thông tin mà phunutoday cung cấp.

Tuy nhiên, với sự yếu kém trong nghiệp vụ làm báo, biên tập tin bài, ngày 15/7/2014, Phunutoday.vn đã đăng tải một bài viết với tiêu đề: “Sự thật khủng khiếp về Chùa Bồ Đề: "Kênh" trung gian cung cấp con nuôi?”. Bài báo đưa tin: “Mỗi đứa trẻ được đưa vào chùa Bồ Đề, Công được "lại quả" 5-7 triệu đồng. Nếu đứa trẻ này được nhận làm con nuôi, nhà chùa sẽ được "cung tiến" vài chục đến vài trăm triệu từ cha mẹ nuôi chúng?!”. Bài viết có nội dung gây sốc, tạo sự bất bình trong dư luận đối với những việc làm của chùa Bồ Đề (Long Biên – Hà Nội) trong việc từ thiện chăm sóc trẻ sơ sinh mồ côi. Trước những thông tin sai sự thật, không ít Phật tử, du khách bức xúc về nội dung bài viết, trụ trì chùa là nhà sư Thích Đàm Loan đã phải khẳng định “Nếu mua bán con nuôi, tôi sẵn sàng đi tù”.


Trước sự phản hồi của đại diện nhà chùa, chính quyền địa phương và dư luận, phunutoday.vn đã gỡ bài, đồng thời ngày 18/7 có đăng tải bài “Cải chính thông tin Chùa Bồ Đề - "kênh" trung gian cung cấp con nuôi”” với nội dung nhận sai sót và cáo lỗi cùng nhà chùa và độc giả.


Theo suy nghĩ cảm tính bình thường, có thể nói việc cáo lỗi của phunutoday.vn là có thể chấp nhận và mang tính cầu thị, bởi đây là cách làm của không ít báo chí Việt Nam hiện nay. Tuy nhiên, sự việc này thực tế đã đi quá giới hạn, người viết bài và những người làm công tác biên tập, quản lý trang tin đã lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí gây hậu quả nghiêm trọng đến những hình ảnh từ thiện của chùa Bồ Đề, về lâu dài, có thể ảnh hưởng đến việc đóng góp của các Mạnh Thường quân nhằm hỗ trợ các cháu bé mà chùa Bồ Đề đang chăm sóc. Ngoài ra, bài viết cũng còn tạo ra dư luận đặt câu hỏi về năng lực quản lý địa bàn của các ban ngành địa phương, gây mất uy tín, tạo sự nghi ngờ của nhân dân vào các cấp chính quyền. Bên cạnh đó, với cách làm cẩu thả như vậy còn tạo ra những ánh mắt nghi ngờ, mất niềm tin vào các nhà báo, phóng viên, người viết chân chính khác.

Rõ ràng, trong thời gian vừa qua, việc xử lý sai phạm, đặc biệt là việc lạm dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí đối với báo chí, trang tin điện tử còn gượng nhẹ, dẫn đến ảo tưởng về quyền lực của không ít nhà báo, phóng viên, người viết hiện nay. Đối với sự việc chùa Bồ Đề của trang tin điện tử phunutoday.vn, các cơ quan chức năng hoàn toàn có thể áp dụng xử lý theo Điều 258 - Bộ luật hình sự đối với người viết bài, người biên tập và rút giấy phép hoạt động đối với phunutoday.vn nhằm làm gương, chấn chỉnh hoạt động của các báo, trang tin và người làm báo. Xử lý nghiêm báo lá cải cũng là hình thức xây dựng môi trường báo chí trong sạch, nhân văn, chuyên nghiệp, xứng đáng là niềm tin trong dư luận xã hội.
Củ Hành
[...]

Categories: ,
Comments

Khoảng 7h30 sáng ngày 7/7/2014, chiếc máy bay Mi-171 mang số hiệu 01 của Trung đoàn không quân trực thăng 916, Sư đoàn Không quân 371, thuộc Quân chủng Phòng không - Không quân chở 21 cán bộ, chiến sĩ bay huấn luyện nhảy dù. Đến khoảng 7h46’ máy bay bị rơi tại thôn Bình Yên, xã Hoà Lạc, huyện Thạch Thất , Hà Nội khiến 16 chiến sĩ hi sinh tại chỗ, 5 chiến sĩ còn lại được khẩn trương cấp cứu. Nhưng đến sáng ngày 8/7, hai chiến sĩ nữa đã không qua khỏi, nâng tổng số người hi sinh lên 18 người. 3 chiến sĩ còn lại đã có dấu hiệu hồi phục.


Sau khi vụ tai nạn xảy ra, các cơ quan chức năng đã nhanh chóng vào cuộc, khoanh vùng bảo vệ, cấp cứu người bị thương, thu dọn hiện trường. Bên cạnh đó, các báo nhanh chóng vào cuộc, cung cấp cho độc giả những tin tức nhanh chóng về sự việc xảy ra. Có thể nói, với những thông tin được tường thuật trên báo chí đã giúp độc giả trong cả nước và nước ngoài nắm bắt sự việc. Tuy nhiên, với sự yếu kém, cẩu thả của không ít phóng viên, nhà báo, thậm chí cả ban biên tập của một số báo chí điện tử thì ngoài sự đau xót về sự hi sinh của nhân dân dành cho các chiến sĩ còn là sự phẫn nộ với cách đưa tin mất dạy, bồi bút rẻ tiền.

Để tạo sự “tin cậy” đối với độc giả, báo Kiến thức (kienthuc.net.vn) cập nhật lúc 17h10’ ngày 7/7 với nội dung “Theo nguồn tin từ viện Bỏng quốc gia cho hay, lúc 16h chiều nay (7/7) , do bị thương quá nặng 3 trong 5 chiến sĩ được đưa đi cấp cứu tại đây đã hi sinh, nâng tổng số chiến sĩ hi sinh trong vụ tai nạn lên con số 19”. Báo Người lao động của Liên đoàn lao động Tp Hồ Chí Minh còn “hoành tráng hơn” khi có được nguồn tin từ cấp cao hơn “Tin tối 7-7 từ Văn phòng Ủy ban quốc gia tìm kiếm cứu nạn cho biết đã có thêm 3 chiến sĩ nữa hy sinh, nâng số cán bộ, chiến sĩ hy sinh trong vụ trực thăng rơi sáng cùng ngày lên con số 19 và 2 người khác bị thương” (bản lưu: http://hcm.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/vu-truc-thang-roi-them-1-chien-si-hy-sinh-c46a642175.html). Và thông tin cập nhật “đáng tin cậy” của hai tờ báo điện tử này đã được hàng loạt báo điện tử, trang tin điện tử trich dẫn, đăng tải lại, gây hoang mang trong dư luận cả nước về sự thảm khốc của vụ việc.


Có thể nói, đây là sự việc “đặc biệt nghiêm trọng” và có liên quan an ninh quốc phòng, bí mật quân sự nên mọi thông tin chắc chắn phải được kiểm duyệt chặt chẽ trước khi cung cấp tới người dân cả nước. Và vì vậy, với kiểu đăng tin “từ viện Bỏng quốc gia” hay “Văn phòng Uỷ ban quốc gia tìm kiếm cứu nạn” như hai báo trên đăng tải là vấn đề xuyên tạc thông tin, cung cấp thông tin không được kiểm chứng dẫn đến sai lệch vấn đề, gây hoang mang trong dư luận.

Ngoài ra, trong quá trình tác nghiệp, có phóng viên còn quá lạm dụng vào chức vụ và tấm thẻ nhà báo của mình để gây cản trở cho công việc tìm kiếm cứu nạn và bảo mật thông tin quân sự. Cụ thể là một nữ phóng viên của VTC14 với địa chỉ facebook là Hạnh Nguyễn đã gây rối, chửi bới lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ tại khu vực máy bay rơi, bắt buộc lực lượng chứng năng phải cưỡng chế đưa về đồn công an. Tại đây, phóng viên này tiếp tục có những hành vi chống đối lực lượng chức năng. Thậm chí, sau khi kết thúc vụ việc, phóng viên này đã viết lên trang cá nhân của mình những từ ngữ coi thường cả những cán bộ chiến sĩ đang làm nhiệm vụ.


Sự phẫn nộ của độc giả lên đến cực điểm khi báo Công luận (congluan.vn) là tạp chí điện tử của Trung ương Hội Nhà báo Việt Nam đăng tải một bức hình với lời dẫn “ “Chiến lợi phẩm” từ xác trực thăng rơi trên mái nhà dân”. Có lẽ phóng viên viết bài và cả ban biên tập đều không đủ vốn tiếng Việt để diễn đạt những suy nghĩ của mình. Xin nhường suy nghĩ, đánh giá cho các bạn đọc bài viết này và Trung ương Hội Nhà báo Việt Nam.


Đạo đức nghề báo trong thời buổi công nghệ hiện đại đã không ít lần bị chính người trong nghề cảnh báo, lên tiếng. Tuy nhiên, với sự việc xảy ra như vậy, có thể nói không ít kẻ đang làm báo, thậm chí giữ trong mình tấm thẻ nhà báo đã tự đánh mất giá trị của mình khi chỉ xứng đáng với vai trò của những bồi bút, làm báo chộp giật, chiêu trò câu khách rẻ tiền làm mất niềm tin của độc giả vào chính bản thân họ và nền báo chí hiện nay. Thiết nghĩ, Nhà nước, các cơ quan quản lý báo chí cần phải có những chế tài mạnh hơn nữa để xử lý những lều báo như thế này.
[...]

Comments

Dư luận mấy bữa rày đang "bất ngờ", "choáng váng" trước một bài báo có tựa đề "Chàng trai tự sát vì bạn gái... quá xấu so với trên mạng" đăng trên hàng loạt báo mạng như: phunutoday, Người đưa tin, Vnexpress, 24h,... Nội dung của bài báo nói về anh chàng có tên Mark Anthony Perez (tờ thì nói người Philippine, tờ thì nói người Singapore), đã nhảy từ lầu 4 của một trung tâm thương mại tại Singapore xuống và chết chỉ vì người con gái mà anh ta yêu qua mạng khi gặp ngoài đời đã xấu hơn kỳ vọng.

Nhưng chắc độc giả sẽ còn ngỡ ngàng hơn nếu biết rằng thực chất đây là một câu chuyện đã xảy ra từ đầu năm 2013 và được "truyền thông" xào nấu lại, cho người chết "đặc ân" được chết thêm một lần nữa. Tin này đã được đưa trên các diễn đàn như documentingreality, goregrish, zoklet.netFacebook ở Philippine, Indo từ tháng 02/2013. Theo đó, anh chàng này tự tử  tại trung tâm thương mại SM City Fairview (Philippine) vì bị ... bạn trai bỏ (!).

Đây chỉ là một ví dụ trong vô số các ví dụ chứng minh rằng trong thời đại thông tin ngày nay, chúng ta đang bị giới truyền thông vô trách nhiệm, dối trá xỏ mũi dắt đi như thế nào. Đây chỉ là những tin tức vô thưởng vô phạt nhưng đối với các thông tin về chính trị, lịch sử,.. (như trường hợp Hoàng Sa) thì có thể để lại những hậu quả khôn lường.

CÁC HÌNH ẢNH TRÊN CÁC DIỄN ĐÀN TỪ THÁNG 02/2013

BÀI XÀO NẤU - BỊA ĐẶT TRÊN CÁC BÁO

[...]

Comments

Tôi viết bài này có thể sẽ động chạm đến rất nhiều người, thậm chí có những người sẵn sàng quay lưng lại để chửi bới tôi nhưng tôi cảm thấy không thể không nói được. Tôi đã từng nghĩ có thể sẽ im lặng, nhưng cuối cùng tôi nhận ra sự im lặng sẽ chỉ khiến cho mình thêm hèn nhát vì vậy tôi nghĩ rằng tôi phải viết và phải nói ra nó. Mấy ngày gần đây, khi mà cả nước đang xôn xao lên về vụ giàn khoan HD981 của Trung Quốc tại vùng biển Việt Nam cũng như một số các cuộc biểu tình đã diễn ra để phản đối hành động của Trung Quốc. Một số người đã hỏi tôi về vấn đề này nhưng tôi không đưa ra bất kỳ một ý kiến nào cả, đơn giản vì như lần trước đã phân tích, theo ý kiến cá nhân của tôi, Việt Nam cũng giống như 1 người cần chữa bệnh từ bên trong hơn là bên ngoài, cần phải xem xét các vấn đề nội tại trong xã hội Việt Nam là chính. Những vấn đề này tôi đã đề cập đến trong bài viết kỷ niệm 196 năm ngày sinh của Karl Marx. Chính vì vậy tôi tránh việc làm căng thẳng các vấn đề bên ngoài hay như biển Đông.


Tuy nhiên ngay lúc thời điểm bấy giờ, báo chí liên tục đưa các thông tin về biển Đông cũng như các bình luận của chuyên gia, của các NGOs (*) về Biển Đông cũng như cổ vũ cho biểu tình chống Trung Quốc. Ở một số tờ báo còn đăng các bài viết như thể hiện lòng yêu nước cũng như lớn tiếng dạy dỗ người khác về lòng yêu nước. Lại thêm một số lượng lớn các fan page trên các mạng xã hội hoặc đội ngũ Dư luận viên đông đảo hô hào, chia sẻ thông tin và kêu gọi biểu tình, kêu gọi tảy chay hàng hóa Trung Quốc. Những thức này như kích thích thêm tính tự tôn dân tộc của người Việt Nam lên rất cao. Mỗi người, mỗi ngành nghề lại có những cách chia sẻ thể hiện khác nhau. Thậm chí có một số lều báo còn bám vào những luận điểm như Việt Nam được Mỹ ủng hộ, được quốc tế ủng hộ cần phải kiên quyết. Và chỉ đến khi xảy ra những vụ bạo loạn ở Bình Dương, ở Hà Tĩnh thì lúc này lại thấy các báo chí và các vị trí thức trên mạng quay sang chửi rủa công nhân chúng ta, họ kêu gào là phải bắt các công nhân này, phải bắt những kẻ nổi loạn lại vì họ làm ảnh hưởng đến các nhà đầu tư, làm các doanh nghiệp nước ngoài sẽ không đầu tư vào Việt Nam và làm xấu mặt hình ảnh của Việt Nam. Rồi ngày hôm nay khi mà đã có thông tin đến hàng trăm người bị bắt ở Bình Dương thì các lều báo, các Dư luận viên lại chia sẻ những hình ảnh đó, họ kêu gọi cần có những hình thức trừng phạt đích đáng cho những người bị bắt và họ quy luôn những người đó là những kẻ kích động là những tổ chức phản động giấu mặt đang phá hoại. Một hiện tượng đang diễn ra và khá phổ biến trên các báo mạng và mạng xã hội tại Việt Nam.
Khi xem đến đây tôi bỗng dưng lại nhớ đến một trích đoạn khá nổi tiếng của Karl Marx trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản như sau: “Giai cấp vô sản trải qua nhiều giai đoạn phát triển khác nhau. Cuộc đấu tranh của họ chống giai cấp tư sản bắt đầu ngay từ lúc họ mới ra đời. Thoạt đầu, cuộc đấu tranh được tiến hành bởi những công nhân riêng lẻ; kế đến, bởi những công nhân cùng một công xưởng; và sau đó, bởi những công nhân cùng một ngành công nghiệp, cùng một địa phương, chống lại người tư sản trực tiếp bóc lột họ. Họ không phải chỉ đả kích vào quan hệ sản xuất tư sản mà còn đánh ngay vào cả công cụ sản xuất nữa; họ phá huỷ hàng ngoại hoá cạnh tranh với họ, đập phá máy móc, đốt các công xưởng và ra sức giành lại địa vị đã mất của người thợ thủ công thời trung cổ….Còn tầng lớp vô sản lưu manh, cái sản phẩm tiêu cực ấy của sự thối rữa của những tầng lớp bên dưới nhất trong xã hội cũ, thì đây đó, có thể được cách mạng vô sản lôi cuốn vào phong trào, nhưng điều kiện sinh hoạt của họ lại khiến họ sẵn sàng bán mình cho những mưu đồ của phe phản động”.

Có những kẻ trí thức lớn tiếng kêu rằng những người công nhân đó là lưu manh, là cặn bã xã hội cần phải trừng trị đích đáng. Nhưng nếu nhìn lại cái phân tích ở trên của Karl Marx thì sao, họ đúng là sự thối rữa của xã hội cũ, họ là vì chính sách cuộc sống cơ cực của mình mà sẽ bị lôi cuốn vào phong trào vô sản, nhưng lại dễ bị bán mình cho phe phản động vì họ thiếu hiểu biết, vì họ quá thiếu thốn, quá khổ sở rồi. Những ai đọc đến đoạn này của Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản mà không nhìn ra được cái bản chất bên trong, cái phân tích sâu sắc của Karl Marx thì không thể thấy được tính nhân đạo của ông, sự phân tích xã hội đúng đến đáng kinh ngạc của ông. Hơn nữa các hình thức đấu tranh của giai cấp vô sản là thế nào, đó là phá hủy hàng hóa cạnh tranh, là đập phá máy móc, là đốt các công xưởng của chính họ vì theo họ đó là nguồn gốc của bóc lột, không ai chỉ cho họ giác ngộ xem họ cần làm gì, và họ nên làm gì và làm thế nào thì họ sẽ đấu tranh một cách tự phát và hệ quả là như chúng ta đã thấy. Nhưng liệu có ai chịu đứng ra để xem vì sao họ lại thế, họ hành động như thế là nguyên nhân từ đâu. Có lẽ không ai khác là K.Marx và F. Egnels, những người thầy đáng kính của giai cấp vô sản có thể giải thích được điều này.

Thứ nhất: cuộc biểu tình biến thành bạo động của công nhân trước hết nó xuất phát từ những mâu thuẫn đã âm ỉ, đã chất chứa, giữa công nhân và những người chủ tại các doanh nghiệp mà đã chất chứa từ rất lâu rồi. Nó giống như ngọn lựa hồng trong đống tro vậy, âm ỉ cháy và chỉ đợi có cơ hội thì bùng phát lên, vì sao lại như vậy, trước hết nó xuất phát từ chính hoàn cảnh cơ cực của công nhân. Chúng ta hãy đến với một số những phân tích của chính Engels trong cuốn Tình cảnh giai cấp công nhân Anh:
“Ở đây, giai cấp công nhân chiếm chừng 78% tổng số cư dân (gần 300.000 người), họ ở những khu phố còn nghèo nàn và ghê tởm hơn cả những hang ổ tồi tệ nhất ở St. Giles và ở Whitechapel, những vùng ngoại ô ở Dublin và những wynds ở Edinburgh. Những khu như thế có rất nhiều ở trung tâm thành phố - ở phía nam Trongate, phía tây Saltmarket, trong khu Calton, sau phố High, v.v.; đó là những ngõ hẹp và những đường ngoắt ngoéo, chằng chịt với nhau, lắt léo không cùng, ở đó cứ vài bước lại gặp những sân hoặc những ngõ cụt, gồm những ngôi nhà cũ kỹ, sắp đổ, những tầng thấp, bí hơi và không có ống nước. Những nhà ấy đúng là chật ních người. Mỗi tầng có ba hoặc bốn gia đình, có khi đến hai chục người, có khi mỗi tầng lại cho thuê làm nhà ngủ trọ, và trong mỗi phòng nhét đến mười lăm, hai mươi người, không thể nói là ở, mà là chồng chất lên nhau. Các khu phố ấy là chỗ nương thân của những kẻ nghèo khổ nhất, trụy lạc nhất, đạo đức đồi bại nhất trong cư dân, và nên xem là chỗ bắt nguồn của những bệnh dịch sốt truyền nhiễm ghê gớm lan tràn ra khắp cả Glasgow…

…Đây cái giới hạn, mức lương tối thiểu, cũng là tương đối: khi trong gia đình mọi người đều đi làm, thì mỗi người có thể kiếm ít đi một chút, và giai cấp tư sản đã tận dụng tối đa cơ hội này: nhờ lao động máy móc, có thể thuê cả phụ nữ và trẻ con vào làm, để hạ thấp tiền lương. Tất nhiên có những gia đình, trong đó không phải ai cũng làm việc được; một gia đình như vậy, sẽ rất khổ, nếu phải làm việc với mức lương tối thiểu, tính cho một gia đình gồm toàn những người có thể làm việc; vì vậy tiền lương được ấn định ở một mức trung bình, với mức này, nhà nào mà mọi người đều đi làm được sẽ sống tương đối khá, còn nhà nào có những người không làm việc được thì sẽ tương đối khổ. Nhưng gặp trường hợp tệ nhất, thì mỗi người lao động đều sẵn sàng từ bỏ chút tiện nghi và văn hoá mà anh ta đã quen thuộc ấy, miễn sao sống được; thà ở một cái chuồng gia súc còn hơn là màn trời chiếu đất; thà quần áo rách rưới còn hơn là không có tí quần áo nào; thà ăn khoai tây còn hơn là chết đói. Với niềm hy vọng ở ngày mai tốt đẹp hơn, họ đành chịu nhận một nửa tiền lương còn hơn là chết đói ở ngoài phố, như bao nhiêu người đã bị tước mất mẩu bánh mì. Cái chút ít ấy, cái "méo mó có hơn không" ấy, chính là tiền lương tối thiểu. Nếu số người lao động nhiều quá mức giai cấp tư sản cần sử dụng, nếu do đó mà qua cuộc cạnh tranh, vẫn còn một số người không tìm được việc làm, thì số ấy cứ việc chết đói; bởi vì nhà tư sản chắc hẳn sẽ không cho họ việc làm, nếu như hắn không kiếm được lợi nhuận từ việc bán sản phẩm lao động đó….

Trong báo cáo về công xưởng, vẫn có đủ chứng cớ nói lên rằng: cả trong những công xưởng và ở những công nhân làm việc 12-13 giờ mỗi ngày, theo qui định trong đạo luật của ngài J. C. Hobhouse, vẫn luôn xuất hiện những chứng bệnh không nặng lắm: sưng mắt cá; yếu và đau ở chân, hông và cột sống; giãn tĩnh mạch; lở loét ở chân tay; toàn thân suy nhược, đặc biệt là vùng bụng; nôn ọe, chán ăn, có khi lại đói cồn cào, khó tiêu; chứng u uất; các bệnh phổi, do bụi và không khí xấu của công xưởng gây ra, v.v. và v.v. Về mặt này, nên chú ý đặc biệt tới những báo cáo ở Glasgow và Manchester. Những bệnh ấy vẫn còn sau khi có đạo luật năm 1833, và đến nay chúng vẫn tiếp tục phá hoại sức khỏe của giai cấp công nhân. Người ta chỉ quan tâm đến việc khoác một cái áo văn minh giả nhân giả nghĩa, lên lòng tham lợi nhuận thô bỉ của giai cấp tư sản; dùng luật pháp để không cho chủ xưởng gây ra những việc tệ hại quá lộ liễu, giúp họ có thêm lí do để lừa bịp và tự mãn về cái chủ nghĩa nhân đạo giả dối của họ, thế thôi. Nếu ngày nay lại cử một tiểu ban mới để điều tra về công xưởng, thì họ sẽ thấy tình hình phần lớn vẫn như xưa. Còn việc phổ cập giáo dục, mà đạo luật đề ra nhưng không có chuẩn bị trước, thì chưa có tác dụng, vì chính phủ không đồng thời nghĩ cách xây dựng những trường tốt. Các chủ xưởng thuê vài công nhân mất năng lực lao động làm giáo viên, trông coi lũ trẻ hai giờ mỗi ngày, cho rằng thế là đúng theo pháp luật; nhưng bọn trẻ không học được gì. Ngay cả những báo cáo của các thanh tra công xưởng, dù chỉ hạn chế ở mức thi hành phận sự, tức là kiểm tra xem chủ xưởng có tuân theo đạo luật về công xưởng hay không; cũng đưa ra đủ tài liệu để chứng tỏ rằng, những điều tệ hại nói trên vẫn tiếp tục tồn tại, như một tất yếu. Các thanh tra Horner và Saunders, trong những báo cáo tháng Mười và tháng Chạp 1843 của họ, nói rằng: trong các ngành không dùng trẻ em hoặc có thể thay chúng bằng người lớn thất nghiệp, nhiều chủ xưởng vẫn bắt công nhân làm mỗi ngày 14-16 giờ, và hơn nữa. Trong số công nhân của các ngành ấy, có rất nhiều người chỉ vừa mới vượt quá tuổi được pháp luật bảo hộ. Nhiều chủ xưởng khác cố ý phạm luật: họ rút ngắn giờ nghỉ, bắt trẻ em làm việc quá thời gian pháp luật cho phép, sẵn sàng ra tòa chịu phạt, vì tiền phạt chẳng đáng là bao so với món lợi mà họ thu được từ việc phạm luật đó. Nhất là hiện tại, khi đang kinh doanh rất tốt, thì chủ xưởng càng bị cám dỗ mạnh.”

Đọc những đoạn trích trên, liệu bạn nghĩ rằng những gì Engels viết có lẽ là những gì xa xôi chăng, là những thứ xưa cũ chăng, vậy tôi xin bảo bạn sai rồi. Bạn có bao giờ thử vào thăm 1 nhà máy sản xuất điện thoại Sam Sung xem, công nhân lao động từ 12h cho đến 14h một ngày và thông thường họ chỉ được nghỉ 15 phút ca sáng, 15 phút ca chiều và 1 tiếng vào buổi trưa để ăn. Với một thời gian lao động và cường độ lao động như vậy nhưng công nhân Việt Nam chỉ lĩnh khoảng tiền lương từ 3 đến 3,5 triệu VNĐ/tháng. Một con số mà họ phải ăn tiêu vô cùng tiết kiệm mới có thể đủ sống và có chút tiền dành để cho gia đình. Công nhân Việt Nam cũng phải sống trong những khu nhà thiếu thốn, những khu trọ cho thuê mà đời sống sinh hoạt rất thấp.

Tôi có một anh bạn từng làm trong công ty xây dựng của Hàn Quốc nhưng thường phải sống trọ với điều kiện thiếu thốn, trong khi đó lại thường xuyên làm việc từ 7h sáng đến 9h tối kèm theo việc cúp lương, hoặc nợ lương là diễn ra thường xuyên. Không chỉ Sam Sung mà bạn đến bất kỳ một khu công nghiệp nước ngoài nào thì tình cảnh cũng gần giống như thế mà không khác nhau là mấy. Một cuộc điều tra thống kê tại Việt Nam và được đưa lên kênh thông tin tài chính của VTV đã cho thấy số doanh nghiệp nợ bảo hiểm xã hội nhiều nhất ở Việt Nam lại là các doanh nghiệp FDI, số doanh nghiệp trốn thuế nhiều nhất cũng là doanh nghiệp FDI và doanh nghiệp có mức lương trung bình thấp nhất của Việt Nam cũng là FDI.

Nhiều người cho rằng làm trong doanh nghiệp nước ngoài thì lương cao, nhưng đó chỉ là bộ phận văn phòng, còn nếu là làm công nhân thì sẽ không có mức đó, và để tính mức lương trung bình trong từng khu vực thì họ sẽ tính tổng quỹ lương chia cho tổng số người lao động. Qua đó ta có thể thấy rằng thực sự đời sống công nhân Việt Nam đặc biệt làm trong các doanh nghiệp FDI hoàn toàn không hề dễ dàng tý nào, nếu không muốn nói là khổ cực, chưa kể việc tăng ca, tăng giờ làm và nợ lương là thường xuyên. Điều kiện vật chất như vậy nên đã là nguyên nhân chính dẫn đến tồn tại những mâu thuẫn giữa công nhân và các chủ doanh nghiệp.


Thứ hai: việc nổi loạn của công nhân tại các khu công nghiệp thuộc Bình Dương và Hà Tĩnh cũng xuất phát từ việc báo chí, và mạng xã hội liên tục tuyên truyền chống Trung Quốc. Đây là điều chắc chắn, bất kỳ báo mạng nào của Việt Nam mà không có những bài viết về Trung Quốc và biển đảo, ở đây tôi không bàn đến các vấn đề chính trị mà chỉ nói đến tuyên truyền. Bạn lật thử một trang báo mạng hay các diễn đàn trên mạng xã hội thử xem, đâu đâu cũng có Trung Quốc và 90% các tin này sẽ là: xã hội Trung Quốc vô cảm – hàng hóa Trung Quốc độc hại – thương lái Trung Quốc lừa Việt Nam – Trung Quốc chiếm biển đảo Việt Nam. 90% các tin đưa về Trung Quốc đều chỉ là những thông tin xấu, trong khi đó gần như Việt Nam không nhìn thấy Trung Quốc 1 điểm tốt nào, có chăng cùng lắm là các phát biểu của Trung Quốc trên trường quốc tế. Hệ thống tuyên truyền này nối từ năm này qua năm khác, kéo dài liên tục hàng ngày hàng tháng nó đã làm gì, đã in sâu vào trong tư tưởng người dân Việt Nam rằng Trung Quốc là xấu xa, là mọi rợ, là dân tộc bất lương, đểu giả nhất trên thế giới. Hãy hỏi người Việt Nam xem, cứ nói đến người Trung Quốc là họ sẽ nghĩ ngay đến đó là người bá quyền, là người đểu giả, là lừa đảo, nó in hằn vào tâm trí người Việt Nam. Đã yêu thì yêu cả đường đi, nhưng ghét thì ghét cả tông ti họ hàng vì thế tâm lý bài Trung Quốc đã trở thành truyền thống của Việt Nam.

Nhưng trong khi đó các báo mạng của Việt Nam thì sao, tuyên truyền hộ rằng Mỹ là quốc gia tốt đẹp, là thiên đường của hạ giới, là quốc gia của chính nghĩa trên thế giới, vì thế khi Mỹ ủng hộ Việt Nam thì tức là Việt Nam cứ yên tâm mà chống Trung Quốc, có Mỹ đằng sau. Sự tuyên truyền này cũng kéo dài quanh năm suốt tháng và nó đã kích động lên làn sóng biểu tình, bạo động chống Trung Quốc. Giờ trong tâm lý của người Việt Nam đã được nhồi nhét một tư tưởng đó là bài Trung Quốc và sùng bái Mỹ. Cũng đúng thôi những thông tin như thế thường là rất nhiều người xem, mà nhiều người xem thì đồng nghĩa tăng lợi nhuận cho báo mạng, vì vậy họ càng phải đưa tin, đưa thật nhiều và cũng không cần kiểm chứng nguồn thông tin. Cái họ quan tâm là tiền, là lợi nhuận vì vậy họ phải đưa tin như vậy. Trong khi đó ở Việt Nam cũng có đông đảo một đội ngũ các vị tự nhận là dư luận viên trên mạng và họ tự tuyên truyền cái chủ nghĩa bài Trung Quốc trên mạng, họ có thể là già có, trẻ có, trung niên đều có, họ nêu cao ngọn cờ ủng hộ cái biểu tình chống Trung Quốc, dù họ phản đối các hành động của Việt Tân, của phản động, của nhóm No-U nhưng họ cũng vẫn hành động như vậy. Họ cho rằng đấy là cách khẩu hiểu thể hiện lòng yêu nước của họ, là họ cho đó là yêu nước. Xin thưa là vâng cách vị có cách thể hiện lòng yêu nước của các vị thì người công nhân, nông dân cũng có cách thể hiện lòng yêu nước của họ, đó là bãi công, là đập phá máy móc.

Từ hai nguyên nhân trên thì cái gì đến cuối cùng cũng phải đến, người công nhân ở các khu công nghiệp đã vùng lên, họ biểu tình, họ đập phá nhà máy, họ cướp các tài sản, đừng trách họ vì họ là vô sản, họ không được dạy học đến nơi đến chốn và họ chỉ hành động theo cảm tính và họ nghĩ đó là hành động biểu hiện yêu nước. Họ có phân biệt được Trung Quốc và các nước Đông Á khác đâu, họ chỉ biết họ đang bị bóc lột thậm tệ ở các doanh nghiệp đó. Họ thấy rằng ông chủ ở đó là da vàng tóc đen, là viết chữ toàn hình vuông thì hình tròn thì đều là Trung Quốc hết, họ quy tất cả người Nhật Bản, người Đài Loan, người Hàn Quốc, người Singapore đều là Trung Quốc hết. Họ thấy rằng họ đã bị bóc lột, mà dân tộc đó lại còn đang chiếm biển đảo của họ, vì vậy họ phải vùng lên đấu tranh, họ phải cướp lại những gì thuộc về họ, về người Việt Nam.

Không những thế cái chủ nghĩa dân tộc lên cao đến mức người vô sản phân biệt dân tộc đến mức kỳ thị, họ đánh cả những người vô sản khác đến từ Trung Quốc, những người công nhân cùng khổ như họ nhưng phải tha phương cầu thực vì miếng cơm manh áo. Sự kỳ thị trỗi dậy đến khủng khiếp với một tâm lý dân tộc cực đoan, họ tấn công chính những người cũng ở cùng hoàn cảnh như họ. Và rồi kết quả sau cùng người công nhân được gì: những thành quả lao động bao năm của họ bị mất, việc làm bị mất, tiền lương không được trả và đời sống bấp bênh lại càng bấp bênh hơn, họ đứng trước nguy nghèo đói và thất nghiệp, những lưỡi dao đang kề cổ họ. Họ bị lều báo, bị dư luận viên (**) trì triết bảo rằng họ là loại phá hoại đất nước, là loại cần phải đi tù là loại phá hoại ổn định xã hội và làm xấu mặt hình tượng quốc gia. Vâng vậy tôi đặt câu hỏi là sao các lều báo, các dư luận viên không hướng dẫn họ kỹ trước khi họ biểu tình đi, các vị có học thức cơ mà, có trí tuệ cơ mà sao không giúp đỡ họ hiểu đi, chỉ đến khi họ xảy ra chuyện rồi thì các vị lại quay sang để nói xấu họ, để nhục mạ người công nhân.

Hiện tượng này làm tôi nhớ đến những gì K. Marx từng viết trong cuốn Cách Mạng và phản Cách Mạng ở Đức là vô cùng đúng về cái gọi là tầng lớp trí thức tiểu tư sản này: “Giai cấp tiểu tư sản, vĩ đại về mặt khoe khoang, lại rất không có khả năng hành động và lẩn tránh một cách nhút nhát khi cần phải làm một cái gì nguy hiểm. Tính chất nhỏ nhen của những việc giao dịch buôn bán và những hoạt động tín dụng của nó đã ảnh hưởng sâu sắc tới tính cách riêng của nó khiến cho tính cách này mang dấu ấn của sự thiếu nghị lực và thiếu tinh thần tháo vát, vì vậy phải thấy trước rằng hoạt động chính trị của nó sẽ mang những đặc điểm ấy. Nên trên thực tế, giai cấp tiểu tư sản đã khuyến khích cuộc khởi nghĩa bằng những lời lẽ trống rỗng và những lời huênh hoang về những điều nó quyết định làm; khi hoàn toàn trái với ý muốn của nó, cuộc khởi nghĩa đã nổ ra, thì nó vội đoạt lấy chính quyền; nhưng nó chỉ sử dụng chính quyền đó để thủ tiêu những kết quả của khởi nghĩa. ở bất cứ nơi nào mà một cuộc xung đột vũ trang đã đưa tình hình đến một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng thì bọn tiểu tư sản đều khiếp sợ tình hình nguy hiểm đối với chúng; khiếp sợ thấy dân chúng coi trọng những lời kêu gọi chiến đấu huênh hoang của chúng, khiếp sợ thấy chính quyền rơi vào chính tay mình; và khiếp sợ nhất trước những hậu quả của chính sách mà chúng buộc phải thi hành, - những hậu quả sẽ đem lại không những cho bản thân chúng, mà còn cho địa vị xã hội và cho tài sản của chúng. Há chẳng phải là người ta đang chờ chúng thực sự hy sinh "tính mạng và tài sản", như chúng thường quen nói, cho sự nghiệp khởi nghĩa đó sao? Há chẳng phải là chúng đã bị bắt buộc phải giữ những chức vụ chính thức trong cuộc khởi nghĩa, khiến cho chúng sẽ gặp phải mối nguy mất cơ nghiệp khi khởi nghĩa thất bại, đó sao?”.

Tôi xin nói thẳng nếu có chiến tranh xảy ra thì những kẻ trí thức tiểu tư sản đó cũng sẽ lại là những kẻ nằm sấp hô xung phong, còn ai lên đường chiến đấu, là quân đội, là binh lính, là những người mà tầng lớp xuất thân của họ là từ giai cấp vô sản, từ công nhân và nông dân mà ra. Còn khi xảy ra hậu quả thì sao, vâng giai cấp tiểu tư sản lo sợ về những thiệt hại mà giai cấp vô sản gây ra, họ lo lắng rằng nhà đầu tư nước ngoài không đến Việt Nam, họ lo sợ đời sống sẽ bị sụt giảm, hình ảnh đất nước bị xấu đi vì người vô sản nên họ quay sang quy kết tội cho người vô sản và tổ chức phản động. Nhưng nói thật tổ chức phản động nó chỉ làm một cái công việc là đổ thêm giọt nước tràn ly thôi, còn việc làm đầy cái ly là do những lều báo, những dư luận viên đã làm trước đó. Người công nhân và giai cấp vô sản chỉ là hệ quả của cái việc tuyên truyền đó thôi và giờ đây họ đang phải chịu cái gọi là búa rìu dư luận.

Nhưng cuối cùng nghĩ cho kỹ mà xem, cái áo tôi đang mặc do ai làm ra, là do công nhân làm ra, bát cơm tôi ăn là do ai làm ra, là do nông dân làm ra. Dụng cụ tôi dùng đều do công nhân – nông dân hay là do giai cấp vô sản (***) làm ra trong đó có công sức lao động, có máu và nước mắt của chính giai cấp vô sản kết tinh trong những hàng hóa mà tôi dùng hàng ngày, tôi chưa làm gì đóng góp được cho họ, chưa giúp họ cải thiện được đời sống, tôi phải thấy xấu hố vì chính bản thân mình. Nhưng ngày hôm nay nhìn vào hoàn cảnh của giai cấp vô sản Việt Nam, những gì họ đang phải hứng chịu từ nguyên nhân của báo chí, của dư luận viên mà cảm thấy đau xót, những lều báo, những dư luận viên đang làm cái việc là phản cách mạng, làm hại đến chính giai cấp vô sản. Nhìn những người công nhân Việt Nam đau đớn vì mất việc, vì bị bắt bớ, bị tạm giam cùng với những sự kỳ thị, sự trì triết của xã hội dành cho họ mà cảm thấy đau đớn. Nhìn thấy công nhân Việt Nam đánh nhau công nhân Trung Quốc mà tự hỏi Marx đã bảo vô sản ở đâu cũng là anh em, là phải đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau để xây dựng xã hội tốt đẹp mà tại sao cùng là vô sản lại bị kích động làm hại lẫn nhau. Cùng là những con người nghèo khó của xã hội mà tại sao lại cùng bị như vậy, công nhân Việt Nam bị kỳ thị, công nhân Trung Quốc cũng bị kỳ thị, hai bên cùng bị bóc lột, bị bần cùng hóa vậy thì tại sao lại đánh nhau, công nhân Trung Quốc và công nhân Việt Nam không có tội, họ chỉ là những nạn nhân của cái tuyên truyền của lều báo và dư luận viên. Nghĩ đến đây không khỏi đau xót rớt nước mắt cho chính giai cấp vô sản, vậy đến khi nào giai cấp vô sản mới có thể ngẩng mặt lên được với đất nước, với xã hội. Tôi chẳng có quyền gì, cũng chẳng đại diện cho trí thức tiểu tư sản gì ở đây, nhưng tôi vẫn muốn gửi đến những người công nhân, những con người của giai cấp vô sản lời xin lỗi chân thành vì những hậu quả đã gây ra cho chính giai cấp vô sản.
Hà Nội, ngày 16 tháng 5 năm 2014
TTCS
(Tác giả gửi trực tiếp cho Doi-Mat.vn)

------
Ghi chú của Doi-Mat.vn
(*) NGOs: Các tổ chức phi chính phủ (Non-governmental Organizations)
(**) Tác giả muốn nói đến một hệ thống "dư luận viên" đi theo phong trào mà thiếu tư duy, hiểu biết.
(**) Theo quan điểm của tôi thì giai cấp vô sản không chỉ bao gồm công nhân, nông dân (theo 1 số quan điểm thì nông dân cũng không được coi là giai cấp vô sản mà phải là "bần cố nông" vì người nông dân có tư liệu sản xuất (đất, trâu bò,...) để tự quyết định cuộc sống mình) mà bao gồm toàn bộ lực lượng sản xuất không có khả năng sở hữu, quyền quyết định với tư liệu sản xuất và phải có mối quan hệ phụ thuộc đối với người sở hữu tư liệu sản xuất (tư bản - tư sản). Theo đó một nhân viên văn phòng thì cũng là 1 người vô sản, một người công nhân "cổ cồn trắng" bởi ngoài việc có môi trường làm việc khác với người công nhân áo xanh thì mối quan hệ của anh ta với TLSX và người sở hữu TLSX cũng chẳng khác gì.
[...]

Comments

Vừa rồi 1 số báo điện tử và các trang mạng lan truyền thông tin "Công ty Viễn thông Vinasat ngưng cung cấp cho Trung Quốc", đây là của công ty tư nhân ở Bình Phước.

Công ty đó đây http://truyenhinhvinasat.wevina.vn/home http://vienthongvinasat.com/

Còn trang chính thức của tập đoàn Vinasat đây: VINASAT Center - Trung tâm thông tin vệ tinh - Công ty Viễn thông Quốc tế đây http://www.vinasat.com.vn logo khác nhau.

Hiện giờ các trang tin điện tử đã gỡ tin này xuống, Dân Trí, Năng Lượng Mới đã xóa bỏ, tính đến sáng 16/5/2014, trong có có Dân Trí đăng bài cải chính VNPT: Dịch vụ Vinasat đang cung cấp bình thường tới mọi khách hàng chỉ còn lại trang kenh13.info (tên miền info là một tên miền miễn phí, ai cũng có thể tạo một trang tại tên miền này).


Dân Trí thì đưa tin và hạn chế địa bàn, tức địa bàn phục vụ của Công ty TNHH MTV điện tử viễn thông Vinasat.

Còn Năng Lượng Mới thì làm luôn ra thế này:



Tức là nhập nhèm để ra toàn lãnh thổ, tuy văn bản quyết định cũng ghi là toàn "lãnh thổ".

Chuyện này, nếu không phải là có 1 bàn tay phá hoại thì đây cũng là một hành động vô ý thức.

Thời gian trước đây cũng đã có rất nhiều trường hợp trên mạng lưu truyền các "công văn mật" được ngụy tạo và bị cộng đồng bóc mẽ.

Như trường hợp "Công ty Viễn thông Vinasat ngưng cung cấp cho Trung Quốc", rõ ràng văn bản này được ngụy tạo bởi những kẻ thiếu kiến thức, từ việc căn chỉnh lề văn bản, logo, mẫu biểu văn bản, căn cứ QD, nội dung cơ bản, hiệu lực thi hành.


Nội dung cơ bản của 1 Quyết định không đủ các yếu tố: Nội dung, Quyền/nghĩa vụ của đối tượng, Đối tượng, hiệu lực thi hành.

Căn cứ của Quyết định nêu là Căn cứ Luật công ty năm 1990 trong khi không hề biết rằng hiện nay đang áp dụng Luật doanh nghiệp năm 2005.

Những sự kiện như thế này thường phải có họp báo, thông cáo báo chí đi kèm, nói chung là phải kèn trống chứ chẳng bao giờ có một cái Quyết định chỏng lỏn này thôi đâu.

Đây là 1 hành động đổ dầu vào lửa trong tình hình hiện nay.

Do đó mong mọi người tỉnh táo và chia sẻ thông tin này rộng rãi để cùng cảnh giác.

Cơ quan chủ quan về dịch vụ viễn thông truyền hình đã chính thức lên tiếng: Bác tin 'Vinasat dừng cung cấp dịch vụ' cho DN Trung Quốc.
[...]

Comments

Mới đây, chúng tôi đã giới thiệu với các bạn 2 bài viết của tác giả Phạm Mạnh Phan, đăng trên tạp chí Tri Tân năm 1941, nói về những kẻ thiếu tâm, thiếu tầm hành nghề viết lách cũng như những nhà xuất bản vô lương đã tiếp tay và hợp tác cùng nhau để đầu độc lớp thanh niên bằng những bài viết độc hại. Chúng tôi cũng đã đặt vấn đề rằng: nếu thay các nhà xuất bản (1941) bằng các tòa soạn báo, văn sĩ thành nhà văn - nhà báo thì sẽ thấy bức tranh của hơn 80 năm về trước nay đang hiện hữu trong xã hội ngày nay.

Thật vậy, hãy xem những gì tác giả Phạm Mạnh Phan đã viết gần 1 thế kỷ trước, như sau: "Cho ra những sách dâm ô, họ đã công nhiên chịu những tội lỗi lớn lao trong những công việc ti tiện của họ. Họ tự nhận làm tay sai cho những tụi “ma cô” mà làm cái việc môi giới giữa làng chơi với gái đĩ!"

Và dưới đây, mời các bạn hãy chiêm ngưỡng nội dung của 1 bài báo, có tựa là "Gái mại dâm: 800 ngàn... hưởng đủ 72 kiểu, 94 thế hành lạc" (!) đăng trên trang báo điện tử Kiến thức, thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam, để xem cái trang báo này đã truyền tải thứ "kiến thức" gì cho bạn đọc, hay thực chất là một hình thức quảng cáo trơ trẽn cho các cô gái hành nghề mại dâm ở "trước cửa bệnh viện Trung ương Quân đội 108 Hà Nội". Phải chăng đây là hình thức dắt mối trá hình của "nhóm PV" tờ báo này?


Liên kết đến bài báo (http://kienthuc.net.vn/diem-nong/gai-mai-dam-800-ngan-huong-du-72-kieu-94-the-hanh-lac-328086.html):
Nội dung bài báo:
[...]

Comments

Ngày 25-2 trên báo Đất Việt - diễn đàn của liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam, có đăng lại 1 bài viết của "báo Anh" nào đó nói rằng Mỹ sẽ bán vũ khí cho VN nếu..... "vấn đề giải quyết nhân quyền được tốt đẹp trong tương lai".


Đọc bài báo mà tôi cảm thấy buồn cười quá. Phải chăng tờ báo này cũng hùa theo mấy nhà đài "ma trơi" chống cộng phương Tây suốt ngày ra rả chiêu bài nhân quyền để xuyên tạc tình hình Việt Nam, can thiệp vào nội bộ của Việt Nam, bất chấp một sự thực rằng Việt Nam vừa trở thành thành viên Hội đồng nhân quyền LHQ với số phiều bầu cao nhất cũng như được thế giới đánh giá cao về thành tích nhân quyền và thậm chí, bất chấp cả sự thực về nhân quyền tại Mỹ .

Việc Mỹ có dỡ bỏ lệnh cấm vận vũ khí hay không chính là vì lợi ích của Mỹ chứ chẳng phải vì cái giá trị "nhân quyền" mơ hồ nào đó mà họ thường vác ra để lòe thiên hạ. Với chính sách Đổi Mới, theo hướng đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế, kêu gọi đầu tư nước ngoài, hợp tác và làm bạn với tất cả các nước của Việt Nam thì việc các nhà xuất khẩu vũ khí trên thế giới (bao gồm nhiều đồng minh của Mỹ như Israel, Pháp, Ý,...) vì lợi ích của mình trước thị trường mới và "béo bở" này cũng chẳng ngần ngại trước các áp lực của Mỹ mà bỏ qua cơ hội của họ. Hiện tại Việt Nam là nước nhập khẩu vũ khí thứ 3 của nước Nga với ngân sách quốc phòng không ngừng tăng lên. Trước nguy cơ "trâu chậm uống nước đục" đó, gã lái buôn cáo già có lẽ nào cam chịu yên phận đứng nhìn? Vì lợi ích của các tập đoàn lái súng, việc Mỹ bỏ cấm vận vũ khí cho Việt Nam chỉ là vấn đề thời gian.

Theo chiến lược toàn cầu và khu vực của mình, Mỹ thừa hiểu sự trỗi dậy của Trung Quốc có thể trở thành một thế lực quốc tế khả dĩ đủ sức đối trọng với Mỹ trong tương lai không xa. Do đó, hơn bao giờ hết, Mỹ muốn sử dụng Việt Nam làm một quân cờ cản trở, kiếm chế, làm vướng chân vướng tay đối thủ Trung Quốc.

Lâu nay có một số kẻ ở VN muốn đất nước VN trở thành quân cờ đó, nhưng nhờ sự tỉnh táo của những người lãnh đạo Việt Nam, VN đến nay về cơ bản vẫn giữ được thế trung lập, tự chủ, không bị kéo nghiêng về phía nào. Nói cách khác, Việt Nam không chấp chận làm một quân cờ của Mỹ, Trung Quốc hay bất kỳ nước lớn nào để chống lại một nước khác. Ngược lại, VN đã "tương kế tựu kế", mượn sức Mỹ, dùng mối quan hệ với Mỹ để nâng cao vị thế của mình trong quan hệ với Trung Quốc đồng thời dùng mối quan hệ với Trung Quốc để kiềm chế các hành động nước lớn của Mỹ đối với VN.

Nhiều chuyên gia ngoại giao quốc tế gọi đó là đường lối "đi dây", "đi trên dây" giữa hai thế lực có ảnh hưởng lớn nhất. Thật ra đây chỉ là đường lối ngoại giao theo trường phái ngoại giao Hồ Chí Minh đã có từ thời tiền kháng chiến. Quyết giữ vững độc lập, tự chủ, và cố gắng trung lập ở mức cao nhất, ngoại trừ với kẻ xâm lược và đồng bọn của chúng. Việc VN duy trì được vai trò trung lập trong mối quan hệ căng thẳng giữa hai thế lực cường quốc Trung - Xô thời kháng chiến chống Pháp và Mỹ cũng là một trong những nhân tố lớn đưa đến toàn thắng của Việt Nam trước giặc xâm lược Mỹ năm 1975.

Chính trị là một vấn đề vô cùng phức tạp, "thấy dzậy mà không phải dzậy", nhưng với rất nhiều báo mạng hiện nay, bằng cái tâm, cái tầm của những kẻ làm ăn chụp giựt, thì nó chẳng khác gì trò chơi con trẻ. Như bài báo trên đây, rõ ràng là nội dung trên tờ "báo Anh" đã cố ý xuyên tạc tình hình Việt Nam nhưng Đất Việt vẫn "vô tư" đem về bày biện như thể đó là chuyện ở xứ sở xa xôi nào đó. Không hiểu đây là sự "ngây ngô" của "diễn đàn của liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam" khi tiếp tay phát tán những thông tin thù địch đối với tổ quốc mình hay là một việc làm có chủ đích?!

Như chúng tôi đã nhiều lần đề cập, hiện tại truyền thông nước nhà, nhất là trong lĩnh vực truyền thông trên internet, đã "nuôi hàng đàn ong trong tay áo". Rất nhiều kẻ trong cái lốt phóng viên đang tích cực tiếp tay cho các thế lực tâm lý chiến của nước ngoài, xuyên tạc lịch sử kháng chiến chống ngoại xâm của dân tộc, kích động mâu thuẫn giữa Việt Nam và các quốc gia láng giềng, bóp méo chủ trương, chính sách và bôi nhọ các thành tựu của Đảng và nhà nước cùng nhân dân Việt Nam,... Nếu các cơ quan hữu trách không sớm có giải pháp để sàng lọc đội ngũ, tinh lọc thông tin,... để tạo nên một môi trường thông tin trong lành, bắt đầu từ những việc nhỏ như sự sai sót của Đất Việt mà chúng tôi nêu trên đây thì sẽ sớm có một ngày, chúng ta phải trả giá vì nọc độc của "đàn ong trong tay áo".
[...]

Comments

Điểm qua mấy vụ tào lao của báo mạng lá cải gần đây tôi cảm thấy ớn lạnh sống lưng .Không hiểu ông Trương Gia Bình và các cộng sự , những người tiên phong vác báo mạng về Việt Nam hơn chục năm trước cảm thấy thế nào, có lẽ là “một chút sốc không hề nhẹ” chăng? Báo mạng là xu thế chung của thế giới khi mà internet quá phổ biến và các thiệt bị truy cập đầu cuối giá rẻ như bèo , nhưng với cách làm báo mạng như bây giờ thì tương lai nền báo chí Việt Nam sẽ về đâu?

Những bài báo mạng nhảm nhí không phải chỉ rộ lên mới đây mà có hẳn một quá trình, chằng qua các bài nhảm nhí rơi vào các đề tài “cướp giết hiếp” ,“ca sĩ lộ hàng , tuột váy lòi chảo”, “người mẫu, diễn viên oánh ghen” .. nên người đọc chỉ nhíu mày cho qua hay cảm thấy buồn cười. Khi đụng đến các đề tài lịch sử, chính trị báo mạng lòi ra yếu kém ngay và luôn. Than ôi, lịch sử- chính trị không phải thứ vô thưởng vô phạt như chuyện “ngoại tình công sở”, scandal sao xiếc, viết bậy viết bạ thì độc giả người ta phản ứng ngay, không dễ dàng cho qua.


Cũng là báo, nhưng tại sao báo mạng lại quá củ chuối so với báo giấy? Sự khác biệt căn bản giữa hai loại hình báo chí này là mức độ cầu toàn của người đọc và trách nhiệm của người làm báo.

Với một tờ báo giấy , người ta phải bỏ tiền ra mua , và phải đọc cặn kẽ, sau khi đọc có thể dùng gói xôi hay làm gì linh tinh vớ vẩn. Người ta mua một tờ báo giấy là vì thói quen và niềm tin đối với tờ báo đó chứ không lật xem có bài nào “shock” mới mua. Để giữ được niềm tin của người đọc thì tờ báo đó phải làm nội dung thật tốt, họ cẩn thận với từng con chữ được in ra. Liên tục mấy năm trời, trên tờ Tuổi trẻ cười (phụ san của Tuổi Trẻ Tp. Hồ Chí Minh) có một chuyện mục rất hấp dẫn tên là “Quán mắc cỡ”. Trong mục này, người phụ trách và bạn đọc chuyên nhặt sạn trên báo giấy ,và không tờ báo nào được ưu ái tha cho. Các lỗi ngữ pháp, chính tả, kiến thức , sự kiện …tất tần tật được mổ xẻ một cách hóm hỉnh và thú vị . Ví dụ như vậy để thấy rằng người làm báo giấy và người đọc báo giấy rất cầu toàn . Nội dung mà bá láp thì bào in ra chỉ có cân ký bán ve chai mà thôi.

Với báo mạng, người đọc miễn phí , chủ báo sống nhờ quảng cáo, càng nhiều view thì tiền quảng cáo càng nhiều . View và View, đây là vấn đề của mọi vấn đề liên quan đến báo mạng. Vậy làm sao để có view cao?

I. Tít "sốc"
Trong một rừng thông tin, hình ảnh trên màn hình máy tính / mobile thì tít sốc chiếm đến 75% khả năng bài báo được đọc hay không. Có nhiều cách giật tít sốc kinh điển. Thứ nhất là chơi tựa có cú pháp “Cộng đồng mạng phát sốt vì ABC XYZ”. ABC XYZ có thể là một sự kiện hoặc đơn giản là bài hát, cái váy, món đồ chơi ….và cộng đồng mạng có sốt thật hay không thì …có ai cãi đâu mà lo? Mà có muốn cãi cũng chả được, vì anh đã click vào xem chứng tỏ anh cũng bị sốt” rồi còn gì? Một loại cú pháp thông dụng nữa là dùng từ “lộ“, như kiểu Apple rò rỉ hình ảnh iphone 6,7,8 ..gì đấy. Lộ siêu xe của ngôi sao X, lộ diện váy cưới ca sĩ Y….dù rằng người ta công khai đưa lên truyền thông chứ chẳng bị Pararazazzi chụp hình lén hay laptop của họ bị hack. Thậm chí Mc Donald công bố bảng giá mà có báo giật tít “Lộ bảng giá của McDonald ở Việt Nam, rẻ hơn ở nước ngoài nhiều”. Cách giật tít sốc khác lợi hại hơn dành cho các “chiên da sốc” có nội công thâm hậu là chơi trò lắt léo ngôn từ hoặc hình sự - trầm trọng hóa sự việc lên. Hai con trâu trong hội chọi trâu chọi nhau, một con chết, qua ngòi bút của trang tin Zing thành ra thế này “Ngưu thủ Đồ Sơn bị trâu Hà Nội húc chết sau một giây”. Đừng nói người đọc, chắc cả tổng biên tập mới liếc qua cũng tưởng con trâu húc chết anh chàng cỡi trâu. Nhớ dạo bão Hải Yến vào Việt Nam, do trời mưa to, tầm nhìn kém , tài xế xe khách tông trúng một phóng viên làm người này chết, Báo Đất Việt giật tít thế này “Tài xế đâm chết nữ phóng viên bị bắt”, trang Ngoisao thì “ Bắt tài xế đâm chết nữ phóng viên trong siêu bão”. Chỉ là một vụ tai nạn giao thông mà làm như án hình sự, như các băng đảng ám sát nhà báo bịt đầu mối trong phim Mỹ.

II. Nội dung mì ăn liền- xôi thịt
Các đề tài không bao giờ nhàm chán báo lá cải ưa thích là cướp - giết - hiếp, trai gái - đực cái và "xì-căng-đan sâu- bịt". Trong mỗi người chúng ta, cái máu hiếu kỳ ưa chuyện thị phi ít nhiều ai cũng có, và báo lá cải khai thác triệt để chỗ này và chúng ta phải thừa nhận họ thành công. Những chuyện riêng tư kiểu trắc trở tình dục - tình yêu được báo lá cải tương lên và chém gió rần rần, và bao giờ lượng view cũng khủng.

Những bức thư của đọc giả kể lể họ ngoại tình, cắm sừng bạn đời thế nào rất chi tiết dài cả trang rất được hoan nghênh. Chuyện tự kể chi tiết dến mức nếu nó là thật thì gia đình người ta biết ngay, và giữa cuộc đời bề bộn này mấy ai rảnh rỗi đi kể lể với báo chí “tôi đã ăn vụng và chùi mép thế nào” (?) mặc kệ tính chất thực hư, những chuyện nhảm nhí ấy người ta vẫn đọc ào ào như thứ tiểu thuyết diễm tình có pha mùi tình dục. Tờ báo đâu cần quan tâm bọn trẻ mới lớn, đầu óc trong sáng như tờ giấy trắng bị nhiễm thứ văn hóa rác rưởi kia. Dạo trước báo mạng một phen nổi sóng vì chuyện bịa như thiệt về cô gái nào đó cưỡng hiếp mấy chục gã đàn ông, mỗi ngày vài chục "shot"(!?). Mới đây thôi Vietnamnet lại đăng bài về ca sĩ Chế Linh “vẫn sinh hoạt đều đặn với 4 bà vợ” làm người ta tặc lưỡi tự hỏi không lẽ mỗi lần “ấy” xong, ông ta báo cáo với phóng viên.

III. Hậu quả
Với tư duy làm báo “view là trên hết” thì không lạ chút nào khi đội ngũ làm báo mạng chất lượng xập xệ đến độ thảm thương như thế vì làm sao trong một trường “áp lực view” có thể lòi ra được những phóng viên tử tế tâm huyết với nghề mà gò lưng trên từng con chữ, viết những phóng sự, bình luận đặc sắc làm người đọc ngỡ ngàng. Người ta có thể xem báo mạng là thứ giải trí rẻ tiền như K-pop hay nhạc thị trường chỉ khi nó vô hại, khi nó chuyên mảng “xôi thịt” nhưng khi nó đụng đến lịch sử- chính trị - thời sự thì không ai có thể làm ngơ được nữa. Từ đây trên mạng có thuật ngữ “phóng tinh viên” để ám chỉ các phóng viên dốt nát lịch sử, nhận thức chính trị yếu kém, kiến thức xã hội vá chằng vá đụp,... Họ có thể phăm phăm viết tào lao một lúc mấy bài về lịch sử hay bê nguyên xi một bài báo kiểu “tâm lý chiến” của báo Mỹ rồi dịch ra tiếng Việt rồi tương lên mặt báo. Một cách vô tình (tôi cầu mong họ không phải cố ý ) họ đã tiếp tay cho các thế lực thù địch muốn nhào nặn lịch sử và âm mưu diễn biến hòa bình, chống phá đất nước. Không phải tự nhiên mà có người lập hẳn một trang Leubao.Vn để sửa lưng đội ngũ phóng tinh viên này mỗi khi họ sai.
Đáng lo thay...
© Bao Bất Bình
[...]

Comments

Sau vết đen mà Huỳnh Ngọc Chênh, Osin Huy Đức gây ra thì báo Thanh Niên hiện nay đang có 2 nhà báo ăn cơm Cộng Sản, làm trong báo Đảng nhưng lại coi Cộng Sản là " giặc", sẵn sàng tung hê chế độ. Đó nhà nhà báo Đỗ Hùng và Nguyễn Thông.

Nhà báo Đỗ Hùng, phó tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên trực tiếp viết loạt bài phỏng vấn nghị viên nước Mỹ Hoàng Duy Hùng dưới vỏ bọc "hòa hợp dân tộc" nhưng lại có những luận điệu xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta thành nội chiến, coi những kẻ mang bom về âm mưu phá tượng đài Bác Hồ chỉ vì "khác biệt về tư tưởng" chứ không phải khủng bố, phản động. Không dừng lại ở đó, tháng 1/2014 nhà báo Đỗ Hùng lại có loạt bài về sự kiện Hoàng Sa 1974 xuyên tạc lịch sử. Điều đáng nói ở chỗ, loạt bài của báo Thanh Niên không tường thuật, kể lại đúng sự kiện lịch sử như những điều đã xảy ra mà loạt bài đó xuyên tạc lịch sử, cố dắt dắt người đọc theo chủ ý vinh danh chiến sĩ Hải quân VNCH mặc dù sự thật lịch sử là trận chiến đó Hải quân VNCH với tàu chiến to, mạnh hơn nhưng lại đánh bừa rồi bỏ chạy. Không những thế Đỗ Hùng còn có những câu nói ngầm ý nói "miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam". Sau khi bị cộng đồng mạng phê phán, chỉ ra những điểm sai trái, xuyên tạc thì nhà báo Đỗ Hùng cố gắng "giải thích" nhưng càng giải thích thì càng vô lý và bây giờ thì anh ta đã đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người vào). Có người nói do anh ta "còn trẻ", "lỡ mồm" nhưng thực ra không phải vậy mà đó là một chuỗi dài tư tưởng sai trái từ lâu như đã chứng minh trong bài viết TTK báo Thanh Niên Online hay ngôi sao "rận chủ" Mr. Đỗ. Dẫu sao với việc đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người xem vào?) cho thấy anh ta cũng biết e dè trước phản ứng từ người đọc báo, cộng đồng mạng.

Nếu nói nhà báo Đỗ Hùng "còn trẻ" thì với nhà báo Nguyễn Thông với 20 năm kinh nghiệm làm báo thì khó có thể nói rằng ông ấy "trót dại" hoặc "vô tình", "hiểu biết, nhận thức kém". Ngày 16/2 vừa qua những cựu chiến binh thực thụ, những người còn để 1 phần xương máu ngoài chiến trường đã ra vạch trần những kẻ giả danh cựu chiến binh, những nhà rân chủ rởm đời biểu tình, kích động biểu tình vừa qua ở tượng đài Lý Thái Tổ, bờ hồ Hoàn Kiếm. Vậy mà ông Nguyễn Thông, trên trang Facebook của mình, dám nói liều cho rằng hành động của những cựu chiến binh thực thụ ấy là để "bảo vệ sổ hưu".
Xin nói với nhà báo Nguyễn Thông: các CCB đi lính từ phường xã và hết nghĩa vụ thì về suốt 30 năm nay cắm đầu làm ăn mưu sinh. Người thì thợ xây, người thì xe ôm chứ có được đi học cao như các ông đâu mà trông vào lương. Trong lúc các CCB cầm súng giữ cho yên bình để các ông được đi học mới làm được ông nọ bà kia........Vậy mà nay các ông lại thốt ra những lời vô ơn. Đấy mới là quên và phủ nhận vào lịch sử.
Ngoài ra Nguyễn Thông còn cho rằng cuộc chiến tranh chống bọn diệt chủng Polpot để bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân dân Campuchia của quân dân ta là "chiến tranh xâm lược". Bởi vì theo ông ta là do "chính ta bị không ít dư luận quốc tế đặt vào vai kẻ xâm lược". Nói 1 từ nặng nề nhưng chính xác trong trường hợp này là ông Nguyễn Thông này có "não trạng của kẻ nô lệ". Cái gọi là "quốc tế" ấy là Mỹ, Pháp, TQ,... bảo Việt Nam xâm lược Campuchia thì Nguyễn Thông lặp lại như con vẹt như vậy bất chấp sự thật lịch sử, bấp chấp luân thường đạo lý và bất chấp cả hiện tại khi những kẻ cầm đầu Khơ Me Đỏ đang bị xét xử.

Phải chăng, báo Thanh Niên- cơ quan ngôn luận của Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam đang có vấn đề trong công tác nhân sự khi để người người như thế này ngang nhiên xuyên tạc, bóp méo lịch sử làm rối loạn tư tưởng thanh niên?
[...]

Comments

Thư gửi hai ông "sử gia" Dương Trung Quốc và Thiếu tướng Lê Văn Cương.
Nhân đọc bài báo trên VnExpress về cuộc chiến biên giới chiến tranh Việt Trung, tôi có băn khoăn đôi điều với các ông.

Thứ nhất, nhà sử học họ Dương nói rằng cuộc chiến này “phải là niềm tự hào cần tôn vinh” và phát biểu của tướng Cương: “Một việc cần phải làm ngay theo ông Cương là có chính sách cho gia đình những người Việt đã hy sinh trong cuộc chiến, vinh danh những người đã ngã xuống bảo vệ đất nước tương tự các liệt sĩ trong kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ… Nhà nước cũng cần khôi phục các địa danh lịch sử của cuộc kháng chiến”.

Xin thưa với ông, Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng như bao thế hệ người Việt Nam không bao giờ quên ơn những anh hùng, thương binh, liệt sĩ đã hi sinh xương máu vì Tổ quốc trong tất cả các cuộc chiến tranh. Đất nước đã có ngày Thương binh liệt sĩ 27/7 để kỷ niệm chung cho các thương binh liệt sĩ. Phần mộ của của họ cũng đã và đang được quy tập về nằm trang trọng trong các nghĩa trang liệt sĩ. Gia đình của các Liệt sĩ cũng được hưởng các chế độ theo quy định của pháp luật. Hằng năm đều có người dân và các đoàn đến dâng hương, tưởng niệm tại các nghĩa trang liệt sĩ vào các dịp lễ lạc. Nhiều tổ chức, cá nhân đã tổ chức các đợt thăm viếng, hỗ trợ các gia đình liệt sĩ hi sinh trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc. Báo chí cũng có nhiều bài đàng hoàng viết về cuộc chiến này. Vậy thì có ai “quên” không? Có ai “không tôn vinh” không?

Thứ 2: Cựu Viện trưởng Viện chiến lược công an Lê Văn Cương phát biểu rằng “nếu tính cả người dân và chiến sĩ quân đội, công an thì có hàng chục nghìn người đã hy sinh trong cuộc chiến bảo vệ Tổ quốc này. Tuy nhiên, điều đáng buồn là một cuộc chiến oai hùng như vậy lại không có trong sách lịch sử”?!? Với tất cả lòng kính trọng với một vị tướng, tôi vẫn phải hỏi rằng ông có đọc sách lịch sử không? Không biết các ông vì “quên” hay “cố tình quên” mà phát ngôn như vậy. Xin thưa các vị là sự kiện này đã được ghi rõ ràng trong sách giáo khoa “Lịch sử 12” (trang 207) và sách “Bài tập lịch sử 12” (trang 134). Còn các sách nghiên cứu lịch sử, tác phẩm chính luận xuất bản công khai, giáo trình bậc Đại học, cao đẳng rất nhiều, chẳng hạn như cuốn “Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua” của Bộ Ngoại giao do Nxb Sự thật phát hành năm 1979, tại trang 91 nhấn mạnh: "đây là một cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện bằng lực lượng chính quy của hầu hết các quân khu Trung Quốc"? Hay cuốn sách “Đại cương Lịch sử Việt Nam, tập III, 1945-2000” do Lê Mậu Hãn (chủ biên) được NXB Giáo dục phát hành năm 2001, trong đó còn tường thuật đầy đủ “binh lực” của Trung Quốc xâm lược và đánh giá đầy đủ tính chất cuộc chiến “Để tấn công Việt Nam, Trung Quốc sử dụng 9 quân đoàn chủ lực và một số sư đoàn bộ binh độc lập (tổng cộng 32 sư đoàn), 6 trung đoàn xe tăng, 4 sư đoàn và nhiều trung đoàn pháo binh, phòng không. Lực lượng được huy động khoảng trên 30 vạn binh sĩ, 550 xe tăng, 480 khẩu pháo, 1.260 súng cối và dàn hỏa tiễn, chưa kể hơn 200 tàu chiến của hạm đội Nam Hải và 1.700 máy bay sẵn sàng phía sau”

Thiết nghĩ: Với bậc thức giả, nhất là những người đã kinh qua thực tiễn đầy trải nghiệm thì một lời nói, một bài viết đúng đắn, sâu sắc của các ông có thể là ánh sáng soi đường quý giá cho quốc dân đi, nhưng một sai lầm, dù là nhỏ có thể tạo ra ảnh hưởng lớn với dư luận, công chúng, nhất là nó được các ông phát biểu công khai trên các phương tiện truyền thông, chứ không còn bó hẹp trong các công trình nghiên cứu. Và hơn thế, sai lầm ấy có thể nhấn chìm hoặc phá huỷ cả những danh hiệu, uy tín nhiều năm xây đắp, làm lu mờ những tên tuổi vang bóng một thời, khiến cho bạn đọc băn khoăn về “chất lượng” của các học hàm, học vị mà các ông đã, đang mang! Băn khoăn lớn hơn với dư luận là liệu các ông có đang từ bỏ những tri thức, lịch sử để ăn theo, nói leo, phụ họa cho các thế lực xấu muốn xuyên tạc, lợi dụng cuộc chiến này để lung lay niềm tin của nhân dân với Đảng, Chính phủ?

Nhân tiện, chúng tôi xin giới thiệu bài viết của nhà báo Thiềm Thừ về chủ đề này. Một bài viết rất đơn sơ nhưng đủ chứng minh nhiều vấn đề.

Thưa với tướng Cương về trách nhiệm với lịch sử - Tác giả: Thiềm Thừ

Trong bài “Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979” - http://www.thanhnien.com.vn/pages/20130217/nhin-lai-chien-tranh-bien-gioi-1979.aspx, Thiếu tướng Lê Văn Cương nói “Không chỉ nhận thức, mà Nhà nước có trách nhiệm đưa câu chuyện này vào sách giáo khoa… Tôi đã nhiều lần trao đổi với các học giả nước ngoài và họ thắc mắc khá nhiều chuyện, tại sao sự kiện chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược năm 1979 lại không được nhắc đến trong các giáo trình lịch sử của Việt Nam. Tôi đã phải chống chế với lý do rằng…”
Với tất cả sự kính trọng với Thiếu tướng Lê Văn Cương, tôi phải hỏi, ông có đọc các giáo trình lịch sử Việt Nam, khi nói những lời trên? Thưa ông, giáo trình lịch sử lớp 12 đây ạ.

[...]