• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Lao động. Show all posts
Showing posts with label Lao động. Show all posts
Comments

Khoảng 7h30 sáng ngày 7/7/2014, chiếc máy bay Mi-171 mang số hiệu 01 của Trung đoàn không quân trực thăng 916, Sư đoàn Không quân 371, thuộc Quân chủng Phòng không - Không quân chở 21 cán bộ, chiến sĩ bay huấn luyện nhảy dù. Đến khoảng 7h46’ máy bay bị rơi tại thôn Bình Yên, xã Hoà Lạc, huyện Thạch Thất , Hà Nội khiến 16 chiến sĩ hi sinh tại chỗ, 5 chiến sĩ còn lại được khẩn trương cấp cứu. Nhưng đến sáng ngày 8/7, hai chiến sĩ nữa đã không qua khỏi, nâng tổng số người hi sinh lên 18 người. 3 chiến sĩ còn lại đã có dấu hiệu hồi phục.


Sau khi vụ tai nạn xảy ra, các cơ quan chức năng đã nhanh chóng vào cuộc, khoanh vùng bảo vệ, cấp cứu người bị thương, thu dọn hiện trường. Bên cạnh đó, các báo nhanh chóng vào cuộc, cung cấp cho độc giả những tin tức nhanh chóng về sự việc xảy ra. Có thể nói, với những thông tin được tường thuật trên báo chí đã giúp độc giả trong cả nước và nước ngoài nắm bắt sự việc. Tuy nhiên, với sự yếu kém, cẩu thả của không ít phóng viên, nhà báo, thậm chí cả ban biên tập của một số báo chí điện tử thì ngoài sự đau xót về sự hi sinh của nhân dân dành cho các chiến sĩ còn là sự phẫn nộ với cách đưa tin mất dạy, bồi bút rẻ tiền.

Để tạo sự “tin cậy” đối với độc giả, báo Kiến thức (kienthuc.net.vn) cập nhật lúc 17h10’ ngày 7/7 với nội dung “Theo nguồn tin từ viện Bỏng quốc gia cho hay, lúc 16h chiều nay (7/7) , do bị thương quá nặng 3 trong 5 chiến sĩ được đưa đi cấp cứu tại đây đã hi sinh, nâng tổng số chiến sĩ hi sinh trong vụ tai nạn lên con số 19”. Báo Người lao động của Liên đoàn lao động Tp Hồ Chí Minh còn “hoành tráng hơn” khi có được nguồn tin từ cấp cao hơn “Tin tối 7-7 từ Văn phòng Ủy ban quốc gia tìm kiếm cứu nạn cho biết đã có thêm 3 chiến sĩ nữa hy sinh, nâng số cán bộ, chiến sĩ hy sinh trong vụ trực thăng rơi sáng cùng ngày lên con số 19 và 2 người khác bị thương” (bản lưu: http://hcm.24h.com.vn/tin-tuc-trong-ngay/vu-truc-thang-roi-them-1-chien-si-hy-sinh-c46a642175.html). Và thông tin cập nhật “đáng tin cậy” của hai tờ báo điện tử này đã được hàng loạt báo điện tử, trang tin điện tử trich dẫn, đăng tải lại, gây hoang mang trong dư luận cả nước về sự thảm khốc của vụ việc.


Có thể nói, đây là sự việc “đặc biệt nghiêm trọng” và có liên quan an ninh quốc phòng, bí mật quân sự nên mọi thông tin chắc chắn phải được kiểm duyệt chặt chẽ trước khi cung cấp tới người dân cả nước. Và vì vậy, với kiểu đăng tin “từ viện Bỏng quốc gia” hay “Văn phòng Uỷ ban quốc gia tìm kiếm cứu nạn” như hai báo trên đăng tải là vấn đề xuyên tạc thông tin, cung cấp thông tin không được kiểm chứng dẫn đến sai lệch vấn đề, gây hoang mang trong dư luận.

Ngoài ra, trong quá trình tác nghiệp, có phóng viên còn quá lạm dụng vào chức vụ và tấm thẻ nhà báo của mình để gây cản trở cho công việc tìm kiếm cứu nạn và bảo mật thông tin quân sự. Cụ thể là một nữ phóng viên của VTC14 với địa chỉ facebook là Hạnh Nguyễn đã gây rối, chửi bới lực lượng làm nhiệm vụ bảo vệ tại khu vực máy bay rơi, bắt buộc lực lượng chứng năng phải cưỡng chế đưa về đồn công an. Tại đây, phóng viên này tiếp tục có những hành vi chống đối lực lượng chức năng. Thậm chí, sau khi kết thúc vụ việc, phóng viên này đã viết lên trang cá nhân của mình những từ ngữ coi thường cả những cán bộ chiến sĩ đang làm nhiệm vụ.


Sự phẫn nộ của độc giả lên đến cực điểm khi báo Công luận (congluan.vn) là tạp chí điện tử của Trung ương Hội Nhà báo Việt Nam đăng tải một bức hình với lời dẫn “ “Chiến lợi phẩm” từ xác trực thăng rơi trên mái nhà dân”. Có lẽ phóng viên viết bài và cả ban biên tập đều không đủ vốn tiếng Việt để diễn đạt những suy nghĩ của mình. Xin nhường suy nghĩ, đánh giá cho các bạn đọc bài viết này và Trung ương Hội Nhà báo Việt Nam.


Đạo đức nghề báo trong thời buổi công nghệ hiện đại đã không ít lần bị chính người trong nghề cảnh báo, lên tiếng. Tuy nhiên, với sự việc xảy ra như vậy, có thể nói không ít kẻ đang làm báo, thậm chí giữ trong mình tấm thẻ nhà báo đã tự đánh mất giá trị của mình khi chỉ xứng đáng với vai trò của những bồi bút, làm báo chộp giật, chiêu trò câu khách rẻ tiền làm mất niềm tin của độc giả vào chính bản thân họ và nền báo chí hiện nay. Thiết nghĩ, Nhà nước, các cơ quan quản lý báo chí cần phải có những chế tài mạnh hơn nữa để xử lý những lều báo như thế này.
[...]

Comments

Đó là bài Có "tí" vậy mà từ chức, thưa ông Chung Hong-won!. Ngay khi đọc tiêu đề người ta cũng có thể dễ dàng nhận ra cái từ tí trong ngoặc kép được dùng để ám chỉ phát ngôn của ông cục trưởng cục đường sắt trong việc nâng giá gói thầu đường sắt trên cao vừa qua. Tất nhiên báo Lao Động không có khả năng mổ xẻ những khúc mắc phía sau vụ đó, nhưng họ thừa khả năng dựa vào đó để bới móc.



Tờ Lao Động viết:

"Ông Chung Hong-won cúi đầu xin lỗi trong cuộc họp báo ngày 27.4. Một sự ra đi đầy tự trọng, một sự cúi đầu thể hiện nhân cách cao của một nhà lãnh đạo.
Vụ chìm phà đã xác định lỗi do tổ lái, trách nhiệm trực tiếp quá rõ ràng. Thế nhưng, người giữ chức vụ cao nhất của chính phủ, phải gián tiếp qua rất nhiều vị trí trung gian khác liên quan đến tai nạn, lại nói một câu rất trách nhiệm: “Tôi xin lỗi vì đã không thể ngăn chặn vụ tai nạn này và không xử lý thích hợp vụ việc sau đó".

Vâng, một sự ra đi tự trọng, một nhân cách cao cả, có lẽ báo Lao Động nên mời ông ấy về làm tổng biên tập biết đâu nhờ thế mà nhân cách và sự tự trọng của báo Lao Động cũng được tăng thêm vài "tí".

Cần phải nói thẳng ra rằng, vụ từ chức của ông thủ tướng Hàn Quốc chỉ là một màn kịch chính trị, chức vụ thủ tướng không có thực quyền trong nội các đã được đem thí tốt để đánh lạc hướng dư luận về trách nhiệm của chính quyền Hàn Quốc trong thảm họa chìm phà Sewol.

Cần nói thêm là tờ Lao Động với khẩu hiệu "Lợi quyền của người lao động" đã ngay lập tức phản bội quyền lợi của người lao động khi kết luận trách nhiệm chìm phà thuộc về người lao động (tổ lái). Cho tới nay đã có tổng cộng 15 nhân viên phà Sewol bị bắt, họ bị cáo buộc là đã thoát thân bằng xuồng cứu hộ mà không trợ giúp hành khách. Đó chỉ là điều dối trá nhằm giúp công ty sở hữu bến phà trốn tránh trách nhiệm và tờ Lao Động đã không ngần ngại nhai lại.

Mười hai nhân viên trên phà chỉ là lao động tạm thời, bao gồm cả thuyền trưởng, họ chỉ có hợp đồng lao động một năm. Các nhân viên không được huấn luyện về các quy tắc an toàn nên không biết cách xử lý tai nạn. Phà có 3 thuyền trưởng, nhưng hai thuyền trưởng thường xuyên bị sử dụng trong các chuyến đi dài, do đó luôn chỉ có một người trên đài chỉ huy, tai nạn đã xảy ra khi người kém kinh nghiệm điều khiển phà. Với việc sử dụng nhân công kiểu đó thì không có gì ngạc nhiên khi tai họa xảy ra. Ai phải chịu trách nhiệm về việc sử dụng lao động đầy bất cẩn đó? Chính là công ty Chonghaejin Marine!

Nguyên nhân trực tiếp dẫn đến tai nạn là do phà Sewol bị hỏng hệ thống lái, và công ty đã được biết điều đó. Thuyền trưởng đã yêu cầu sửa chữa nhưng không được công ty đáp ứng. Phà Sewol được đăng kiểm lại sau khi được mua từ một công ty Nhật Bản vào năm 2012. Các tầng đã được gắn thêm vào để chiếc phà có thể chở được nhiều hàng hóa và người hơn, chính điều đó đã làm nó mất ổn định trong nước. Theo nhà lập pháp đối lập Kim Yeong-rok, chiếc phà đã chở 3,608 tấn hàng hóa, gấp 3 lần tải trọng được phép. Ai đã tạo ra một chiếc phà chở gấp ba lần trọng lượng cho phép với hệ thống lái bị hỏng? Chính là công ty Chonghaejin Marine!

Ông thủ tướng chỉ chịu trách nhiệm gián tiếp ư? Câu hỏi là ai phải chịu trách nhiệm về sai phạm của công ty Chonghaejin Marine? Không ai khác chính là chính quyền Hàn Quốc và ông thủ tướng là người trực tiếp chịu trách nhiệm về những sai phạm có hệ thống của công ty Chonghaejin Marine.

Vụ chìm phà Sewol là thảm họa chìm phà lớn nhất trong lịch sử hiện đại của Hàn Quốc nhưng không phải là điều bất thường. Ba tuần trước đây, một chiếc phà khác của công ty Chonghaejin đã gây tai nạn trên Biển Vàng. Trong năm nay cũng đã có vài vụ tai nạn xảy ra đối với các phà của hãng Chonghaejin Marine. Tại sao các vụ tai nạn của hãng Chonghaejin Marine bị lờ đi? Tại sao chính quyền không có biện pháp nào siết chặt lại an toàn?

Hãng Chonghaejin Marine do Yu Byeong-eon và hai con trai sở hữu, là một công ty thuộc Semo Marine, công ty con của Semo Group. Công ty Semo tuyên bố phá sản vào năm 1997 dẫn đến sự tan rã của tập đoàn. Yu đã sử dụng quỹ Semo để lập ra công ty Chonghaejin. Sau nhiều năm, ông ta đã xây dựng được quan hệ thân cận với các quan chức chính quyền, như nhà cựu độc tài quân sự Chun Doo-hwan và cựu thị trưởng Seoul Oh Se-hoon, nhằm lách qua các quy định về vay nợ và kinh doanh. Yu hiện đang bị điều tra về thiếu trách nhiệm, tham ô, trốn thuế và hối lộ. Yu bị cáo buộc hối lộ các quan chức Bộ Ngư Nghiệp và Hàng Hải cũng như Cục Bảo Vệ Bờ Biển Hàn Quốc để họ bỏ qua những vi phạm của công ty.

Trách nhiệm của ông thủ tướng Chung Hong-won là đã không thi hành chính sách an toàn giao thông một cách tới nơi tới chốn và dung túng cho doanh nghiệp kiếm lợi bất chấp sự nguy hiểm đối với tính mạng con người. Ông ta từ chức chính là để không phải trả lời những câu hỏi đó, và tránh cho chính quyền phải trả lời những câu hỏi đó. Chưa kể đến câu hỏi về sự liên quan giữa vụ chìm phà với tình trạng tham nhũng vẫn còn đang lơ lửng trên đầu họ. Nhưng chính quyền Hàn Quốc đã nhanh chóng đổ mọi trách nhiệm lên đầu những người lao động thấp cổ bé họng và phủi tay.

Thật kinh ngạc khi câu chuyện kinh tởm của một hệ thống bóc lột người lao động tồi tệ lại được một tờ báo tự xưng là bảo vệ quyền lợi của người lao động đem về để ca tụng. Tất cả những gì mà tờ Lao Động đăng chỉ là nhai lại tin tức của báo khác, không kiểm chứng, không làm rõ, không bằng chứng.

Dựa trên nhưng điều xuyên tạc đó tờ Lao Động đưa ra sự liên hệ với các vụ tai nạn ở Việt Nam. Đúng là hầu hết các vụ tai nạn ở Việt Nam đều không có ai đứng ra chịu trách nhiệm và không có ai từ chức. Nhưng tờ Lao Động hoàn toàn dối trá ở chỗ này, tuyên bố chịu trách nhiệm hay thậm chí từ chức không phải là cách duy nhất hay tốt nhất tỏ ra có trách nhiệm, thực tế cho thấy đó còn là cách trốn tránh trách nhiệm, như trường hợp của ông thủ tướng Hàn Quốc Chung Hong-won. Vâng, tờ Lao Động muốn có những kẻ trốn trách trách nhiệm một cách cao cả để ca tụng và bằng cách đó tờ Lao Động chống lại người lao động. Chỉ mới có "tí" lao động thôi đấy!
© Cu Nỡm Xóm Liều
[...]

Categories:
Comments

Những ngày gần đây, sau khi Leubao.vn đi tiên phong trong việc phê phán "Lời kêu gọi ủng hộ chương trình “nghĩa tình Hoàng Sa – Trường Sa”" của ông Đặng Ngọc Tùng đăng trên báo Lao Động, dư luận trên các mạng xã hội đã có nhiều phản ứng về lời kêu gọi này. Chúng tôi liên tục nhận được nhiều bài viết, nhận xét đồng quan điểm cũng như những lời động viên từ bạn đọc. Gần đây nhất, chúng tôi được tác giả An Nam gửi cho một bài viết là một "Thư gửi ông Đặng Ngọc Tùng và tòa soạn báo Lao Động" đã được gửi cho tòa soạn báo Lao Động trước đó. Chúng tôi xin đăng lại dưới đây. Mời các bạn tham khảo.

☀☀☀
Ngày 10.3.2014 báo Lao Động đăng tải lời kêu gọi ủng hộ chương trình “nghĩa tình Hoàng Sa – Trường Sa” của ông Đặng Ngọc Tùng - uỷ viên trung ương Đảng.- chủ tịch liên đoàn lao động Việt Nam.

Kêu gọi ủng hộ, tri ân những người đã ngã xuống vì sự nghiệp giải phóng dân tộc vì hoà bình và an ninh tổ quốc hôm nay là việc làm thiết thực, thể hiện truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Nhưng trong lời kêu gọi của ông Đặng Ngọc Tùng hàm chứa nhiều vấn đề mập mờ của lịch sử với những lời lẽ không thể chấp nhận được:

“40 năm trước, ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 74 sĩ quan, thủy thủ quân lực Việt Nam Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hy sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa.
Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Ghi nhận công ơn to lớn đó, chia sẻ nỗi đau của những người mẹ, người vợ, người con có người thân đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa (1974)”
“tri ân các chiến sĩ đã ngã xuống vì Hoàng Sa, …., để lịch sử không quên, tôn vinh những người con đất Việt đã anh dũng hy sinh bảo vệ tổ quốc và thể hiện tinh thần đại đoàn kết dân tộc.”
“hỗ trợ cha, mẹ, vợ, con, thân nhân của những người lính đã hy sinh trong hai trận chiến Hoàng Sa (1974)…."

Chẳng nhẽ một uỷ viên trung ương Đảng như ông Tùng và ban biên tập báo Lao động lại không nhận thức được vấn đề này. Cùng lúc kêu gọi ủng hộ tri ân những cán bộ chiến sĩ hải quân nhân dân Việt Nam hi sinh ngày 14.3.1988 tại Trường Sa và 74 quân nhân của Việt Nam Cộng Hoà tử trận tại Hoàng Sa trong trận giao chiến với Trung Quốc. Đó là một sai làm nghiêm trọng. Phải chăng ông Tùng và các vị trong toà soạn báo Lao Động đang mù mờ về lịch sử dân tộc hay các ông đang cố ý lập lờ đánh lận con đen.

Sau hiệp định Giơnevơ (1954), Mỹ nhảy vào miền nam Việt Nam và nặn ra chính thể Việt Nam Cộng Hoà – một chế độ phản động đi ngược lại với lợi ích của dân tộc Việt Nam. Quân đội VNCH là đội quân lính đánh thuê cho Mỹ tại miền Nam. 21 năm dưới sự chỉ đạo của Mỹ và nguỵ quyền Sài Gòn, quân lực VNCH đã chĩa súng vào cách mạng Việt Nam. Hàng triệu người Việt chân chính đã phải đổ máu vì họng súng của quân bán nước (VNCH) và quân cướp nước (Mỹ). Không thực hiện nghiêm chỉnh hiệp định Giơnevơ, chúng ra sức chiếm giữ miền nam, từ nam vĩ tuyến 17 trở vào bao gồm trong đó cả Hoàng Sa.

Ngày 19.1.1974 lợi dụng lúc dân tộc Việt Nam đang chiến tranh chống Mỹ - nguỵ ở miền nam, Trung Quốc đem quân tiến đánh VNCH để chiếm Hoàng Sa. Một cuộc chiến đấu ngắn ngủi giữa quân lực VNCH và quân giải phóng Trung Quốc đã diễn ra. Đó là cuộc chiến đấu giữa đội quân lính đánh thuê bán nước và quân cướp nước. Hàng Sa chính thức mất vào tay Trung Quốc từ ngày đó. Vào thời điểm đó, VNCH đang đối phó với 2 kẻ thù cùng lúc: cách mạng Việt Nam và quân cướp nước Trung Quốc.

Chính vì vậy không nên nhầm tưởng, 74 quân nhân của quân lực VNCH đã chiến đấu hi sinh vì tổ quốc, thực tế là chúng chiến đấu cho chế độ phản động VNCH ở miền nam, chiến đấu cho chủ Mỹ. Tiếc thay trong sự kiện này Mỹ đã thả VNCH vì đã bắt tay với Trung Quốc.

21 năm chiến đấu trong mưa bom bão đạn, hàng triệu người Việt Nam đã ngã xuống mới có ngày 30.4.1975. Hôm nay tại sao ông Tùng và báo Lao Động lại kêu gọi ủng hộ tri ân những người lính của chế độ VNCH? Mới mấy chục năm đã vội quên quá khứ rồi sao? Hay mọi sự qua rồi, thì chúng ta nên thực hiện “hoà hợp”, phải cào bằng giá trị lịch sử? Các vị đang đánh đồng xương máu của những người chiến đấu cho chính nghĩa, cho dân tộc và xương máu của những kẻ chiến đấu cho bọn phản quốc. Trắng - đen, phải - trái, chính- tà cần được khẳng định rõ ràng, chứ không được lập lờ và bẻ cong lịch sử !

Trên một tờ báo chính thống, đại diện cho tiếng nói của người lao động Việt Nam lại xuất hiện lời kêu gọi chứa đựng những nội dung không rõ ràng về mặt nhận thức, có dấu hiệu phản bội quá khứ. Từ nhận thức sai sẽ dẫn đến hành động sai. Vô cùng thất vọng trước lời lẽ của chủ tịch liên đoàn lao động Viêt Nam và toà soạn báo Lao Động

Đề nghị ông Đặng Ngọc Tùng và toà soạn báo Lao Động xem xét lại bản thân, cải chính lời kêu gọi trên, cũng như định hướng lại chương trình tri ân này.

© An Nam ( Nghệ An)
[...]

Comments

Việc ông Đặng Ngọc Tùng, chủ tịch Tổng liên đoàn Lao động Việt Nam phát động “Lời kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”” để xây dựng đền tưởng niệm 64 chiến sĩ trong trận Gạc Ma (huyện đảo Trường Sa, thuộc tỉnh Khánh Hòa) và hỗ trợ cha, mẹ, vợ, con, thân nhân của những người lính đã hy sinh trong hai trận chiến Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) đang gặp khó khăn trên báo Lao Động ngày 10/3/2014 đang gây nhiều trái chiều bức xúc trong dư luận.

Khách quan mà nói, đây là sáng kiến thiết thực, tri ân những người con bỏ mình vì chủ quyền đất nước, ghi dấu ấn, nhắc nhở các thế hệ con cháu về hy sinh, mất mát của Tổ quốc, về cuộc đấu tranh trường kỳ khẳng định chủ quyền lãnh thổ. Nhưng điều tôi và nhiều người không hề đồng tình là ý đồ lồng ghép hai sự kiện giữa Hoàng sa 1974 với Trường sa 1988 như thể sự cào bằng, đánh đồng bản chất 2 sự kiện chỉ vì ý nghĩa “hòa giải dân tộc”.


Ai cũng biết, Hoàng Sa bị Trung Quốc xâm chiếm do bị Mỹ bán đứng, nguyên nhân chủ yếu dẫn đến sự hèn nhát, bạc nhược của binh lính và cấp chỉ huy lúc đó. Một quân đội được trang bị mạnh hơn hẳn Trung Quốc mà nhanh chóng đầu hàng, buông xuôi, tệ hại đến mức không bắn địch mà bắn vào nhau rồi mạnh ai lấy chạy tám phương tứ hướng, chạy sang cả Philippin, bỏ mặc hai tàu bị cháy, bỏ lại tòan bộ người nhái trên đảo (hồi ký của Trung tá Lê Văn Thự đã bày tỏ hối hận về điều này)... Với một đội quân như thế thì người ta chỉ thấy thương cho 74 tử sĩ kia, tội nghiệp cho họ đã đi phục vụ một chế độ tay sai hèn nhát, khi không được Mỹ bảo kê là tự sát, tan tác. Thế nên mấy chục năm sau, những tướng tá ngụy, mỗi người một phách, tựu chung vẫn nói xấu nhau, kẻ thì BAO BIỆN, kẻ thì TRANH CÔNG, ĐỔ LỖI...

Sự kiện Trường Sa 1988 khác hẳn, các binh sỹ hải quân Việt Nam đã anh dũng chiến đấu bảo vệ thành công các đảo Colin và Len đao, mất đảo Gạc Ma trong khi đối phương mạnh gấp nhiều lần. Các tàu của ta năm 1988 đeo bám trận địa đến cuối cùng. Trong đó tàu của Vũ Huy Lễ bị hỏng nặng vẫn cố hết lực ủi lên bãi để làm công sự chiến đấu, sau đó đưa xuồng ra cứu đồng đội bị chìm... Nhờ đó mà ta giữ được 2 đảo, Trung Quốc chỉ chiếm được một đảo và không dám lấn tới nữa. Thế nên, những chiến sỹ từng tham gia cuộc chiến này đều không hối tiếc, hối hận, không có người nói xuôi, kẻ nói ngược.
Nguyễn Xuân Diện "múa" phụ họa.
Đọc kỹ phần sau của bài báo, chúng ta nhận rõ chân tướng của sự “hòa giải” này. Phải chăng những người chủ xướng ý tưởng nghe có vẻ đầy nhân văn, tình nghĩa này thực chất là lợi dụng xương máu của những người lính đã hy sinh bảo vệ chủ quyền biển đảo làm phương tiện đạt mục đích vực dậy cái thây ma chế độ VNCH. Họ khai thác hai sự kiện đó để rồi đánh đồng bản chất, cào bằng xương máu của các chiến sỹ quân đội nhân dân Việt Nam với đội quân làm tay sai cho ngoại bang, phản bội lợi ích dân tộc.

Việc đánh đồng giữa hai sự kiện cùng 1 lúc người lính quân đội VNCH chẳng khác nào là sự nhục mạ những người lính đã nằm lại ở Gạc Ma đến nay chưa tìm thấy xác, làm tổn thương những cựu tù từng bị giam dưới thời chế độ VNCH đến nay vẫn còn sống và làm tổn thương những bà mẹ có con em hi sinh trong trong cuộc kháng chiến chống Mỹ mà đến nay nhiều gia đình vẫn chưa đón được hài cốt của con họ về với quê hương. Hành động đó còn làm tổn thương hàng ngàn cựu binh, thanh niên xung phong trong công cuộc chống Mỹ cứu nước, chống xâm lược ở biên giới phía Bắc, Tây Nam.

Sự ngụy biện núp dưới khái niệm "Hoà giải", thực chất không hơn hành động “bán nước” là mấy, sẵn sàng đánh đổi xương máu, danh dự của triệu triệu người hy sinh cho độc lập, thống nhất đất nước, đánh đuổi giặc ngoại xâm và tay sai ngụy quyền cho hai chữ HÒA GIẢI được sao?
Những loạt bài báo những ngày vừa qua núp dưới chiêu bài "hòa giải" chắc hẳn không ngoài mục đích vực dậy thây ma VNCH.
"Anh hùng liệt sỹ nào hy sinh" ở Hoàng Sa năm 1974 vậy Đào Tuấn?
Hiện nay những thế lực sống ở bên ngoài lãnh thổ và cả một số người trong nước muốn tỏ rõ chính kiến của mình bằng việc lợi dụng những chính sách của nhà nước về xoá bỏ hận thù tiến tới hoà hợp dân tộc để nhân đấy kích động quấy rối với mục đích tìm danh phận cho những người lính Sài Gòn đã ngã xuống trong trận chiến ở Hoàng Sa năm 1974. Nếu như thoạt nghe thì có lý nhưng suy ngẫm sâu xa thì đây cũng là âm mưu của một số kẻ thèm muốn quyền lực nhân cơ hội này để kích động chia rẽ nhằm đục nước béo cò, họ định đánh đồng những người lính QĐNDVN, là những người đã "đánh cho Mỹ cút, đánh cho nguỵ nhào" với những người lính VNCH, những kẻ tồn tại chỉ với một mục đích duy nhất là chết thay cho lính Mỹ.

Nếu mà chuyện lính VNCH chết ở Hoàng sa được vinh danh thì biết đâu có ngày họ còn đòi chế độ cho những thương phế binh Sài gòn, điều mà cho đến nay vẫn còn những cán bộ chiến sĩ của đoàn quân chiến thắng vẫn chưa được thụ hưởng. Lịch sử hiện đại  sẽ ghi nhận những trang viết về những trận chiến chống xâm lăng của dân tộc trong đó có thời chống thực dân xâm lược Pháp, đế quốc Mỹ và quân xâm lược Trung quốc. Và chúng ta, những con dân nước Việt luôn có một lòng tự hào dân tộc nhưng chúng phải được đặt đúng nơi đúng chỗ. Chúng ta không cho phép những kẻ lơi dụng chiêu bài dân chủ kích động chia rẽ làm suy yếu đất nước, có lợi cho những phần tử xôi thịt đang ngấp nghé tìm cơ hội ngoi lên. Dân tộc này, đất nước này với 4000 năm dựng nước và giữ nước sẽ mãi mãi là một dân tộc anh hùng không có một thế lực nào có thể khuất phục nổi./.

© Linh Nguyễn (bài viết có sự tham khảo ý kiến của một số cựu chiến binh)

[...]

Categories: ,
Comments

Tiếp theo mưu đồ tái phục dựng và rửa mặt, chạy tội cho cái thây ma VNCH qua loạt bài về “hải chiến Hoàng Sa” vừa qua của một loạt lều báo, nay Báo Lao động, một tờ báo đại diện cho lợi quyền của người lao động, cho giai cấp công nhân đã “quay trở lại và còn … tệ hại hơn xưa” khi phát ra lời kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa – Trường Sa” (BLĐ, số 53/2014, ngày 10/3/2014). Thoạt nghe tên chương trình thì thấy rất hay ho. Nhưng hãy xem “lời kêu gọi” này viết gì:


"Đồng chí Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”.
Ngày 14.3.1988, Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Trong cuộc chiến không cân sức, 64 cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và anh dũng hy sinh. 
Ông Đặng Ngọc Tùng


40 năm trước, ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 74 sĩ quan, thủy thủ quân lực Việt Nam Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hy sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa.

Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Ghi nhận công ơn to lớn đó, chia sẻ nỗi đau của những người mẹ, người vợ, người con có người thân đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) là việc làm rất cần thiết của cả cộng đồng và xã hội.".

Thú thật đọc đến câu “74 sĩ quan, thủy thủ quân lực Việt Nam Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hy sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa” thì tôi không thể nào tiêu hóa nổi. Không lẽ nào Báo Lao động không nghe, không thấy, không biết đến hàng loạt bài viết vừa qua của cộng đồng mạng, của những người có lương tâm, trách nhiệm với lịch sử vạch trần cái bi hài kịch “chiến đấu bảo vệ Hoàng Sa” của “quân lực VNCH” hay sao? Ai mà không biết rằng “quân lực VNCH” đã rất “kiên cường chiến đấu” khi đem 4 chiếc tàu to ra đánh với mấy cái tàu cùn của Trung Quốc nhưng chỉ có 2 chiếc thực sự tham chiến, 2 chiếc còn lại lượn lờ và còn bắn “nhầm” cả vào “phe ta” đến nỗi bị thua tan tác, 2 chiếc dông thẳng sang Philippin, 1 chiếc lê thân tàn về cảng còn 1 chiếc bỏ mình dưới biển sâu? Ai mà không biết rằng VNCH đã “kiên cường” nghe lệnh quan thầy Mỹ cấm máy bay xuất kích để tái chiếm Hoàng Sa? Chưa kể đến chuyện còn có nhiều chi tiết chứng tỏ rằng VNCH và Mỹ đã dàn cảnh để "bán" Hoàng Sa cho Trung Quốc, theo sự đi đêm của Trung Quốc và Mỹ trước đó.

Về cái gọi là “sự kiên cường” của VNCH thì đã rõ. Tiếc thay, Báo lao động, một tờ báo của giai cấp công nhân, giai cấp tiên phong của Đảng lại có thể làm được cái việc là “ăn theo”, đánh đồng và nhập nhằng giữa hai sự kiện Hoàng Sa 1974 và Trường Sa 1988, giữa sự hy sinh anh dũng của những chiến sỹ hải quân Quân đội nhân dân Việt Nam (kết quả là bảo vệ được 2/3 bãi đá và ngăn quân TQ không dám lấn tới) với cái chết của những người cầm súng cho giặc ở Hoàng Sa (kết quả là mất luôn cả quần đảo) qua cái luận điệu “máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam”. Lại càng kinh ngạc hơn khi chương trình này lại do đồng chí Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên BCH Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam trực tiếp phát động kêu gọi.

Bạn đọc có quyền đặt câu hỏi rằng “những lời trên bài báo kia có phải là do đồng chí Tùng nói/viết ra hay là sự lồng ghép của những kẻ tráo trở mang danh nhà báo?”. Báo Lao động trước đây đã phát động chương trình “Tấm lưới nghĩa tình vì ngư dân Hoàng Sa, Trường Sa”. Đây là một chương trình rất hay và thiết thực góp phần bảo vệ biển đảo của tổ quốc, được đông đảo nhân dân, đặc biệt là công nhân viên chức, lao động nhiệt tình hưởng ứng. Tuy nhiên đối với chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa – Trường Sa” thì nhất thiết phải xem lại. Tri ân các anh hùng liệt sĩ là một việc rất tốt và đáng hoan nghênh. Nhưng tri ân phải đúng nơi đúng chỗ. Góp tiền xây dựng đền tưởng niệm chiến sĩ Gạc Ma và ủng hộ gia đình của các liệt sĩ đang gặp khó khăn thì được chứ không thể vì cái này mà nhập nhằng, “ăn theo” vào để hỗ trợ cho gia đình của những người lính đã một thời cầm súng cho giặc, đánh thuê cho Mỹ là không thể chấp nhận được.

Chúng tôi, những người công nhân đã và đang đồng hành cùng tờ Báo lao động hàng ngày cảm thấy rất bức xúc và lo lắng khi tờ báo đại diện cho giai cấp của mình, không biết vô tình hay cố ý, đã tiếp tay cho những mưu đồ đen tối bằng việc cào bằng lịch sử, nhập nhằng công tội, thật giả bất minh…, làm cái cớ cho những thằng tâm thần hô hào phải xây dựng cả đền thờ cho “74 chiến sĩ quân đội VNCH đã ngã xuống để giữ Hoàng Sa năm 1974” và nguy hại hơn là đến một lúc nào đó chúng lại cho làm cả phim và viết sách để tôn vinh lực lượng này.
Nguyễn Xuân Diện "múa" phụ họa.
-----
© Đất Đối Không
[...]

Comments

[Cập nhật: Sau khi bài viết này được đăng và nhận được sự đồng tình của nhiều bạn đọc, ngày 11/03/2014 báo Lao Động đã lẳng lặng thay đổi hình ảnh bia chủ quyền trên poster nhưng nội dung vẫn không đổi.].

Trên báo Lao Động số 53, ngày 10/03/2014, có đăng bài viết Lời kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”, trong đó có nói rằng:
"Đồng chí Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”.

Ngày 14.3.1988, Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Trong cuộc chiến không cân sức, 64 cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và anh dũng hy sinh.
40 năm trước, ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 74 sĩ quan, thủy thủ quân lực Việt Nam Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hy sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa.
Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Ghi nhận công ơn to lớn đó, chia sẻ nỗi đau của những người mẹ, người vợ, người con có người thân đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) là việc làm rất cần thiết của cả cộng đồng và xã hội.".


Những tưởng sau những loạt bài về sự kiện Hoàng Sa - 01/1974 với luận điệu sai trái nhằm rửa mặt cho cái thây ma VNCH, bị dư luận nhân dân phản đối và những người có tâm huyết với lịch sử và sự thật đưa ra những lý luận và dữ liệu thuyết phục để vạch trần bản chất thì những kẻ cơ hội và lều báo sẽ có một chút liêm sỉ để câm lặng một thời gian. Nhưng không. Như những con đỉa dai dẳng đói, chúng chẳng bao giờ chịu ngừng nghỉ cái vòi của mình khi chưa no bụng máu. Lần này, "ăn theo" sự kiện Trường Sa 1988, những kẻ nào đó đã núp dưới bóng của tờ báo Lao Động để lồng vào "lời kêu gọi" những luận điệu quen thuộc như trên.

Tôi không tin rằng ông Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - lại không phân biệt được sự hy sinh bất khuất của những chiến sỹ HQNDVN ở Gạc Ma với cái chết của những người cầm súng cho giặc ở Hoàng Sa. Bất kỳ ai có tìm hiểu một cách nghiêm túc về sự kiện Hoàng Sa đều thấy rằng:
1. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" cả khi mà: 4 tàu to lớn hiện đại với hỏa lực áp đảo của VNCH đã "tưởng bở" khép vòng vây và tấn công phủ đầu 4 con tàu "ghẻ" của Trung Quốc nhưng kết quả là quân ta bắn quân mình và soái hạm HQ-5 kéo theo con tàu mạnh nhất HQ-4 bỏ chạy sang tận Philippine, bỏ mặc 2 đồng đội là HQ-16 "lết" tấm thân tàn về Đà Nẵng và cái xác HQ-10 cùng đám thủy thủ tàu bơ vơ giữa vòng vây tàu Trung Quốc.
2. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" khi mà toàn bộ quân đồn trú của VNCH trên các đảo còn lại của Hoàng Sa đều nhanh chóng xuôi tay đầu hàng một cách bình an vô sự và được đưa đi "du lịch" trên đất Trung Quốc, được đối đãi tử tế với cơm ngon và quà lưu niệm khi được trao trả về cho VNCH.
3. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" khi mà sau khi ngỡ mình mạnh hơn, ra tay đánh trước nhưng lại bị thiệt thân (vì sự phản phé của"đồng đội") thì: "Các binh sĩ thuộc Hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10) sau khi bị hỏa tiễn của Hải quân Trung Cộng bắn trúng hầm chỉ huy và bị chìm, trong khi đó tàu của Hải quân Trung Cộng đi ngang qua chứng kiến tình trạng này nhưng họ không đến bắt mà bỏ đi như lời khai của các bĩnh sĩ của Hộ tống hạm này, sau khi được cứu vớt và về đến đất liền: “Chúng tôi có thể sắp bị bắt làm tù binh. Tôi ngoắc thủy thủ đoàn trên tàu của Trung Cộng, thủy thủ đoàn cũng ngoắc lại nhưng không đến cứu".".

Ngoài ra còn vô số chi tiết chứng tỏ rằng Mỹ ngụy đã dàn cảnh để "bán" Hoàng Sa cho Trung Quốc, theo sự bắt tay của Mỹ và Trung Quốc trước đó (có thể đọc trong loạt bài về Hoàng Sa của chúng tôi). Vậy mà, giờ đây báo Lao Động, Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, của một chính thể được dựng xây và gìn giữ bởi bao xương máu của các anh hùng liệt sỹ lại trơ tráo cào bằng giá trị xương máu bằng sự lươn lẹo của ngôn từ: "Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam". Những người lính trên con tàu Nhật Tảo kia không phải chiến đấu vì Việt Nam mà vì lệnh của Mỹ và của những kẻ bán nước cho đế quốc. Họ ăn lương Mỹ, dùng tàu Mỹ, súng Mỹ để càn quét các vùng duyên hải và canh giữ vùng trời, vùng biển cho Mỹ, ngăn chặn đường tiếp tế trên biển của miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Có ai dám chắc rằng bàn tay họ chưa từng nhuốm máu các chiến sỹ giải phóng quân và thậm chí cả những người dân quê hương họ?

Ông Tùng chắc chắn phải biết những điều đó và có nghĩa vụ phải biết. Vậy thì, chúng tôi rất thắc mắc là những lời trên bài báo kia có phải là do ông Tùng nói / viết ra hay là sự lồng ghép của những kẻ tráo trở mang danh nhà báo? Tri ân những anh hùng liệt sỹ là điều cần thiết và là điều Đảng, Nhà nước và nhân dân ta không bao giờ quên nhưng lợi dụng truyền thống cao đẹp này để thực hiện những mưu đồ đen tối, bôi đen lịch sử, xóa nhòa ranh giới thật- giả, tốt - xấu,... là điều phải cực lực lên án. Báo Lao Động tiếc thay lại vô tình (hy vọng là thế) tiếp tay cho những điều như thế. Cũng chính bởi những cái tâm đen đã làm vẩn đục chương trình nên ngay cả cái poster quảng bá cũng thể hiện sự "thô thiển, tăm tối" như sự đánh giá của nhiều người. Thật khó hiểu là tại sao người ta có thể thiết kế và chấp nhận một cái poster với hình ảnh bia chủ quyền Việt Nam bị "đục khoét" nham nhở như vậy. Phải chăng là như lời giải thích của một bạn đọc trên Facebook rằng (đây là) "sản phẩm của những não trạng uất hận, kìm nén, bị ức chế kinh niên"?

Phải chăng vì "u ám" như vậy nên "lời kêu gọi" đã nhanh chóng được sự hưởng ứng phụ họa của các thành phần cơ hội và thần kinh chính trị như Nguyễn Xuân Diện hay sự "trở về từ chiến tranh biên giới phía Bắc" của Đào Tuấn? Nhắc đến Đào Tuấn, chúng tôi lại nhớ đến bài viết "Tổ chức nhóm chuyên gia bút chiến trên Internet" của anh này, trong đó dẫn lời ông Hồ Quang Lợi - Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội - "nêu kinh nghiệm "Tổ chức nhóm chuyên gia" đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên Internet trong việc đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch", từ đó khai sinh ra khái niệm "dư luận viên" mà nhiều người trong chúng tôi được "dán mác" hơn một năm nay mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Đây cũng là một bài học cho các lãnh đạo nhà nước khi làm việc với "quyền lực thứ tư", nhất là khi loại quyền lực này đã và đang bị "kền kền hóa".
Nguyễn Xuân Diện "múa" phụ họa.
"Anh hùng liệt sỹ nào hy sinh" ở Hoàng Sa năm 1974 vậy Đào Tuấn?

Nhìn những gì trong "lời kêu gọi" trên báo Lao Động và những sự kiện mà chúng tôi đã phân tích trước đây, chợt rùng mình khi nghĩ đến chuyện Đảng CSVN luôn kêu gọi nêu cao cảnh giác chống Diễn biến hòa bình nhưng thực tế thì "chất độc" của Diễn biến hòa bình đã lan tràn trên các phương tiện thông tin đại chúng đó thôi. Dù gì thì chúng tôi vẫn tin rằng những lời lẽ "cào bằng giá trị xương máu" trên tờ Lao Động này không phải do ông Tùng nói ra!

TƯỢNG ĐÀI CAM RANH
Tượng đài Tưởng niệm các quân nhân Liên Xô/Liên bang Nga, Việt Nam hy sinh vì hòa bình ổn định khu vực, cạnh Cảng Hàng không Quốc tế Cam Ranh, hiện cũng là nơi tưởng niệm các chiến sỹ HQNDVN hy sinh tại Trường Sa năm 1988. Mời các bạn xem một số hình ảnh của nhà báo Thiềm Thừ về đài tưởng niệm này.

[...]