• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Đào Tuấn. Show all posts
Showing posts with label Đào Tuấn. Show all posts
Comments

[Cập nhật: Sau khi bài viết này được đăng và nhận được sự đồng tình của nhiều bạn đọc, ngày 11/03/2014 báo Lao Động đã lẳng lặng thay đổi hình ảnh bia chủ quyền trên poster nhưng nội dung vẫn không đổi.].

Trên báo Lao Động số 53, ngày 10/03/2014, có đăng bài viết Lời kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”, trong đó có nói rằng:
"Đồng chí Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - kêu gọi ủng hộ chương trình “Nghĩa tình Hoàng Sa, Trường Sa”.

Ngày 14.3.1988, Trung Quốc đánh chiếm đảo Gạc Ma thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Trong cuộc chiến không cân sức, 64 cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng và anh dũng hy sinh.
40 năm trước, ngày 19.1.1974, Trung Quốc dùng vũ lực cưỡng chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. 74 sĩ quan, thủy thủ quân lực Việt Nam Cộng hòa đã kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo và hy sinh, vĩnh viễn nằm lại ở vùng biển Hoàng Sa.
Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam yêu dấu. Ghi nhận công ơn to lớn đó, chia sẻ nỗi đau của những người mẹ, người vợ, người con có người thân đã hy sinh bảo vệ Hoàng Sa (1974) và Trường Sa (1988) là việc làm rất cần thiết của cả cộng đồng và xã hội.".


Những tưởng sau những loạt bài về sự kiện Hoàng Sa - 01/1974 với luận điệu sai trái nhằm rửa mặt cho cái thây ma VNCH, bị dư luận nhân dân phản đối và những người có tâm huyết với lịch sử và sự thật đưa ra những lý luận và dữ liệu thuyết phục để vạch trần bản chất thì những kẻ cơ hội và lều báo sẽ có một chút liêm sỉ để câm lặng một thời gian. Nhưng không. Như những con đỉa dai dẳng đói, chúng chẳng bao giờ chịu ngừng nghỉ cái vòi của mình khi chưa no bụng máu. Lần này, "ăn theo" sự kiện Trường Sa 1988, những kẻ nào đó đã núp dưới bóng của tờ báo Lao Động để lồng vào "lời kêu gọi" những luận điệu quen thuộc như trên.

Tôi không tin rằng ông Đặng Ngọc Tùng - Ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng, Chủ tịch Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam - lại không phân biệt được sự hy sinh bất khuất của những chiến sỹ HQNDVN ở Gạc Ma với cái chết của những người cầm súng cho giặc ở Hoàng Sa. Bất kỳ ai có tìm hiểu một cách nghiêm túc về sự kiện Hoàng Sa đều thấy rằng:
1. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" cả khi mà: 4 tàu to lớn hiện đại với hỏa lực áp đảo của VNCH đã "tưởng bở" khép vòng vây và tấn công phủ đầu 4 con tàu "ghẻ" của Trung Quốc nhưng kết quả là quân ta bắn quân mình và soái hạm HQ-5 kéo theo con tàu mạnh nhất HQ-4 bỏ chạy sang tận Philippine, bỏ mặc 2 đồng đội là HQ-16 "lết" tấm thân tàn về Đà Nẵng và cái xác HQ-10 cùng đám thủy thủ tàu bơ vơ giữa vòng vây tàu Trung Quốc.
2. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" khi mà toàn bộ quân đồn trú của VNCH trên các đảo còn lại của Hoàng Sa đều nhanh chóng xuôi tay đầu hàng một cách bình an vô sự và được đưa đi "du lịch" trên đất Trung Quốc, được đối đãi tử tế với cơm ngon và quà lưu niệm khi được trao trả về cho VNCH.
3. Chẳng có cái gì gọi là "kiên cường chiến đấu bảo vệ đảo" khi mà sau khi ngỡ mình mạnh hơn, ra tay đánh trước nhưng lại bị thiệt thân (vì sự phản phé của"đồng đội") thì: "Các binh sĩ thuộc Hộ tống hạm Nhật Tảo (HQ-10) sau khi bị hỏa tiễn của Hải quân Trung Cộng bắn trúng hầm chỉ huy và bị chìm, trong khi đó tàu của Hải quân Trung Cộng đi ngang qua chứng kiến tình trạng này nhưng họ không đến bắt mà bỏ đi như lời khai của các bĩnh sĩ của Hộ tống hạm này, sau khi được cứu vớt và về đến đất liền: “Chúng tôi có thể sắp bị bắt làm tù binh. Tôi ngoắc thủy thủ đoàn trên tàu của Trung Cộng, thủy thủ đoàn cũng ngoắc lại nhưng không đến cứu".".

Ngoài ra còn vô số chi tiết chứng tỏ rằng Mỹ ngụy đã dàn cảnh để "bán" Hoàng Sa cho Trung Quốc, theo sự bắt tay của Mỹ và Trung Quốc trước đó (có thể đọc trong loạt bài về Hoàng Sa của chúng tôi). Vậy mà, giờ đây báo Lao Động, Cơ quan của Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam, của một chính thể được dựng xây và gìn giữ bởi bao xương máu của các anh hùng liệt sỹ lại trơ tráo cào bằng giá trị xương máu bằng sự lươn lẹo của ngôn từ: "Máu của những người con đất Việt dù trong các hoàn cảnh lịch sử khác nhau đã đổ xuống để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc Việt Nam". Những người lính trên con tàu Nhật Tảo kia không phải chiến đấu vì Việt Nam mà vì lệnh của Mỹ và của những kẻ bán nước cho đế quốc. Họ ăn lương Mỹ, dùng tàu Mỹ, súng Mỹ để càn quét các vùng duyên hải và canh giữ vùng trời, vùng biển cho Mỹ, ngăn chặn đường tiếp tế trên biển của miền Bắc cho chiến trường miền Nam. Có ai dám chắc rằng bàn tay họ chưa từng nhuốm máu các chiến sỹ giải phóng quân và thậm chí cả những người dân quê hương họ?

Ông Tùng chắc chắn phải biết những điều đó và có nghĩa vụ phải biết. Vậy thì, chúng tôi rất thắc mắc là những lời trên bài báo kia có phải là do ông Tùng nói / viết ra hay là sự lồng ghép của những kẻ tráo trở mang danh nhà báo? Tri ân những anh hùng liệt sỹ là điều cần thiết và là điều Đảng, Nhà nước và nhân dân ta không bao giờ quên nhưng lợi dụng truyền thống cao đẹp này để thực hiện những mưu đồ đen tối, bôi đen lịch sử, xóa nhòa ranh giới thật- giả, tốt - xấu,... là điều phải cực lực lên án. Báo Lao Động tiếc thay lại vô tình (hy vọng là thế) tiếp tay cho những điều như thế. Cũng chính bởi những cái tâm đen đã làm vẩn đục chương trình nên ngay cả cái poster quảng bá cũng thể hiện sự "thô thiển, tăm tối" như sự đánh giá của nhiều người. Thật khó hiểu là tại sao người ta có thể thiết kế và chấp nhận một cái poster với hình ảnh bia chủ quyền Việt Nam bị "đục khoét" nham nhở như vậy. Phải chăng là như lời giải thích của một bạn đọc trên Facebook rằng (đây là) "sản phẩm của những não trạng uất hận, kìm nén, bị ức chế kinh niên"?

Phải chăng vì "u ám" như vậy nên "lời kêu gọi" đã nhanh chóng được sự hưởng ứng phụ họa của các thành phần cơ hội và thần kinh chính trị như Nguyễn Xuân Diện hay sự "trở về từ chiến tranh biên giới phía Bắc" của Đào Tuấn? Nhắc đến Đào Tuấn, chúng tôi lại nhớ đến bài viết "Tổ chức nhóm chuyên gia bút chiến trên Internet" của anh này, trong đó dẫn lời ông Hồ Quang Lợi - Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội - "nêu kinh nghiệm "Tổ chức nhóm chuyên gia" đấu tranh trực diện, tham gia bút chiến trên Internet trong việc đấu tranh với các luận điệu xuyên tạc của các thế lực thù địch", từ đó khai sinh ra khái niệm "dư luận viên" mà nhiều người trong chúng tôi được "dán mác" hơn một năm nay mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Đây cũng là một bài học cho các lãnh đạo nhà nước khi làm việc với "quyền lực thứ tư", nhất là khi loại quyền lực này đã và đang bị "kền kền hóa".
Nguyễn Xuân Diện "múa" phụ họa.
"Anh hùng liệt sỹ nào hy sinh" ở Hoàng Sa năm 1974 vậy Đào Tuấn?

Nhìn những gì trong "lời kêu gọi" trên báo Lao Động và những sự kiện mà chúng tôi đã phân tích trước đây, chợt rùng mình khi nghĩ đến chuyện Đảng CSVN luôn kêu gọi nêu cao cảnh giác chống Diễn biến hòa bình nhưng thực tế thì "chất độc" của Diễn biến hòa bình đã lan tràn trên các phương tiện thông tin đại chúng đó thôi. Dù gì thì chúng tôi vẫn tin rằng những lời lẽ "cào bằng giá trị xương máu" trên tờ Lao Động này không phải do ông Tùng nói ra!

TƯỢNG ĐÀI CAM RANH
Tượng đài Tưởng niệm các quân nhân Liên Xô/Liên bang Nga, Việt Nam hy sinh vì hòa bình ổn định khu vực, cạnh Cảng Hàng không Quốc tế Cam Ranh, hiện cũng là nơi tưởng niệm các chiến sỹ HQNDVN hy sinh tại Trường Sa năm 1988. Mời các bạn xem một số hình ảnh của nhà báo Thiềm Thừ về đài tưởng niệm này.

[...]

Comments

Sau khi bài viết "Chiến tranh biên giới phía bắc 1979: Lều báo tiếp tục đầu độc lịch sử" được đăng, Leubao.vn đã rất vinh dự được lọt vào "mắt xanh" của nhà báo (?) Đào Tuấn, một trong những nhân vật chính trong bài. Không thấy Đào Tuấn có phản hồi gì trực tiếp với chúng tôi nhưng được biết anh mang tâm sự của mình về viết trên facebook để cùng chia sẻ với bè bạn và người hâm mộ. Kể ra thì đọc các "còm men" trên nhà Đào Tuấn về việc này cũng rất thú vị mặc dù "mùi vị" của nó khá quen thuộc với chúng tôi: giống hệt đặc trưng của các trang blog của các nhà "dân chủ cuội" như Xuân Diện, Quê choa, Huỳnh Ngọc Chênh, JB Nguyễn Hữu Vinh... Tại trang Facebook của mình, Đào Tuấn cũng không nói gì về việc bài viết của chúng tôi đúng, sai thế nào mà chỉ tỏ vẻ "không thèm chấp" vì "Thật ra, họ nên chính danh thì hơn". Chúng tôi quan niệm tên - tuổi - địa vị xã hội đều là những yếu tố trang sức bề ngoài đối với việc luận phải trái, mặc dù chúng tôi cũng chẳng cần giấu diếm tên, tuổi, hình ảnh của mình làm gì. Nhưng vì Đào Tuấn và người hâm mộ của anh ta chấp vào cái "chính danh", chúng tôi xin giới thiệu bài viết dưới của blogger Beo, tức cựu tổng biên tập báo Thể thao TPHCM, một người đã rất nổi tiếng trong làng báo và giới blogger. Mời các bạn tham khảo.

Từ 17/2 đến nho trồng ở Đà Lạt - Tác giả: Beo

Ngay và luôn, chủ trương (nhấn mạnh) từ các cấp cao nhất nhà nước, năm nay để các đoàn thể nhân dân kỷ niệm (lại nhấn mạnh) 35 năm ngày khởi cuộc chiến chớp nhoáng, giữa hai quốc gia có lịch sử mối quan hệ hàng nghìn năm độc đáo đến kì lạ bậc nhất thế giới.
Điều đó đồng nghĩa, truyền thông được phép thoải mái đưa tin trong khuôn khổ: không được kích động hằn thù dân tộc và kích động chiến tranh.
Có hai gạch đầu dòng nhỏ.
- Tại sao ko là kỉ niệm cấp nhà nước: cấp nhà nước chỉ kỉ niệm ngày chiến thắng kết thúc các cuộc chiến, vào các lần thứ 5/10/15…(tại sao lại chỉ kỉ niệm vào các con số như trò chơi trốn tìm kia thì Beo chịu, không biết).
Riêng cuộc chiến này, thắng hay thua, để kỉ niệm?
- Lễ tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ trong cuộc chiến này, năm nào cũng được các địa phương Bắc biên tổ chức cẩn thận, các nghĩa trang được chăm nom khá tốt (Beo đến tận nơi), không hề bị lãng quên.
Báo chí ngày này, mọi năm đều lác đác đưa tin bài, không có chuyện bị cấm đoán. (Ai cần bằng chứng làm tin, liên hệ với blogger Thiềm Thừ-đây là phóng viên viết chuẩn xác và đĩnh đạc-chín chắn nhất Việt nam hiện nay về đề tài này).
***
Phần lớn nội dung trên, Beo đã comment cho một vài bạn facebookers ngay khi loạt bài của Đào Tuấn vừa post lên trên tờ điện tử Một thế giới. Bản thân ĐTuấn cũng đã hồi âm.
Vài tiếng sau, bài bị gỡ xuống và, các cái loa cũ rích lại lu loa chửi chính phủ bài cũ rích: hèn nhát quy hàng Tàu. Thậm chí Báo Bắp Cải của chú Nguyễn Giang nhanh nhảu đoảng quy ngay, tuyên giáo hạ lệnh bóc bài. (Sau đó nhanh nhảu ăn gian thế nội dung khác chứ không nói lại cho rõ cho ra người bên bển).
***

Không như Đỗ Hùng- báo Thanh niên- sự mất dạy với Tổ quốc xuất phát từ nhận thức và có chủ đích, Đào Tuấn là chuyên gia của các chuyên gia về sự ẩu tả.
Việc cho nông dân Đà lạt trồng nho, dán luôn cái nhãn làm từ nho cho loại vang Đà lạt hay ăn theo cái tin chẳng- biết- tí- gì về cà phê dạng nguyên liệu trên BBC Việt ngữ, rồi suy diễn hươu vượn, chỉ là một dẫn chứng nhỏ. Bất cứ bài nào của Đào Tuấn (mà Beo đọc được), đều có thể chỉ ra những lỗi ẩu tả tương tự. Beo dẫn bài nho Đà lạt NÀY vì viết sai đến như thế, khó hơn cả viết đúng.

Loạt bài về cuộc chiến Việt-Trung năm 79 đăng trên Một thế giới thuộc thể tài đặc biệt nhạy cảm, vậy nhưng vẫn ẩu tả, ẩu tả như thường thấy.
Về nghề báo, cái sai lớn nhất Đào Tuấn tiếp nhận thông tin trong trạng thái đầu nóng tim lạnh, nó ngược quy chuẩn đầu lạnh tim nóng của một nhà báo chuyên nghiệp.
Cái sai về nội dung thông tin, đã có quá nhiều bạn chỉ ra rồi. Beo chỉ kể thêm một câu chuyện rất nhỏ thế này.
Viết về đề tài quân đội, nhận định thế cục một cuộc chiến, giữa vị trung tá và vị đại tá, đã là khoảng cách, cho dù cả hai cùng tham chiến trực tiếp. So với những tư liệu mà Beo đang có từ một vị tướng quân đội, thì loạt bài Đào Tuấn phạm lỗi trực tiếp chỉ trích (sai) quân đội và gián tiếp kích động hằn thù dân tộc.

Nói thêm: Vị tướng ấy có người con trai út, cậu thanh niên 21 tuổi xé bỏ giấy triệu tập nhập học tại Liên xô xung phong ra biên giới năm ấy, tận giờ vẫn nằm ở nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, giản đơn lẫn vào hàng ngàn mộ chí đồng đội khác.
Việc Một thế giới tự động gỡ bài là quyết định đúng.
Việc Đào Tuấn ứng xử trong thế giới mạng hậu gỡ bài, mập mờ đánh lận mập mờ đánh bóng, cách đánh bóng rất rẻ tiền của đám rân trủ cuội, khiến Beo nhìn thấy một nguy cơ khác từ cây bút Beo rất quý mến này: xuất hiện sự xảo trá.
Điều tối kị không chỉ riêng với nghề báo.
Nó tối kị nếu muốn làm một người lương thiện.

P/S: APEC 2006, vang Đà lạt trúng thầu gói làm nước giải khát và được nằm trong túi quà tặng nam nguyên thủ cùng với cà phê Trung Nguyên. Còn tại quốc yến, chúng nó uống vang Chi lê bà con ạ./.

© Beo

Phát biểu của một số "ủng hộ viên" của Đào Tuấn trên Facebook:



[...]

Categories: ,
Comments

Những cơ sở truyền thông móc mỉa như BBC, RFA, VOA thiếu hiểu biết hoặc giả vờ thiếu hiểu biết thì đã đành, thế nhưng có những người là nhà báo, nhà văn Việt Nam mà cũng rơi vào tình trạng tương tự thì phải đặt câu hỏi về tư cách viết văn, làm báo của họ.

Việc nhà báo Đỗ Hùng, Phó Tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên cho đăng một loạt bài về Hải chiến Hoàng Sa đã khiến dư luận bức xúc, phản ứng khiến ông này phải tự đóng cửa facebook, trách nhiệm của ông ta trong vụ việc này có được xem xét, xử lý đến đâu, chưa ai rõ. Nay đến ngày 17-2, thêm lần nữa, báo chí Việt Nam lại khiến cho độc giả như lạc vào mê hồn trận hư hư thực thực chẳng biết đâu mà lần. Đáng lẽ ra với một tư cách là nhà báo nhà văn họ phải biết được trách nhiệm trước công luận, pháp luật về bài viết, phát ngôn trên mạng của mình. Nhưng xem ra những ví dụ được nêu ra dưới đây về nhà báo Đào Tuấn, Mạnh Quân, người đọc càng lo lắng hơn cho vận mệnh báo Việt và lo lắng hơn cho cơ quan quản lý báo chí khi nhìn thấy đội hình phóng viên, biên tập các báo lớn ngày càng lởm khởm.


Sự việc nhà báo Đào Tuấn với loạt bài đăng trên báo Một Thế giới mới đăng đàn trên trang cá nhân về việc các bài ông này viết về chiến tranh Việt Trung với lời lẽ hằn học, xúc xiểm, đả kích kiểu như tác giả đang bị ép gỡ các bài báo thì thiết nghĩ với một tư cách nhà báo đem thông tin đến bạn đọc liệu đã xứng tầm hay chưa.

1. Về sự kiện các bài viết trên báo Một Thế giới mới bị gỡ bỏ sau vài tiếng đăng tải, không giải thích lý do được xem là sự thiếu tôn trọng bạn đọc, thiếu trách nhiệm đối với bài viết được chính họ đăng lên. Khi bị các đài BBC, VOA, RFA…lu loa, tung tin báo này bị Ban Tuyên giáo ép gỡ bài, cũng làm lơ, không chịu giải thích, im lặng khó hiểu. Nếu nói các đài báo phương Tây bịa đặt, xuyên tạc, dựng chuyện, thì phải nói rằng Ban biên tập báo trên xứng đáng bị xem là kẻ tiếp tay đầy khó hiểu (?)

"Bà buôn cải" cất lời ca "đâm bị thóc chọc bị gạo" quen thuộc.

2. Tìm hiểu nội dung bài báo trên Một Thế giới mới, tôi phát hiện nhà báo Đào Tuấn viết sai sự thật đại ý rằng khi TQ đánh sang ta thì Việt Nam hoàn toàn bị bất ngờ, trên biên giới không có quân; chỉ có dân quân du kích nhưng có người nhưng ko vũ khí... nhưng sự thật thì lại hoàn toàn khác. Trận chiến này ta không hề bị động, có kế hoạch và chuẩn bị kỹ càng về phương thức, huấn luyện và chỉ đạo thống nhất trong chiến tranh tôi đã có phần tổng hợp ở đây: https://www.facebook.com/photo.php?fbid=1839281242877464&set=a.1649934088478848.35305.100003868198858&type=1&ref=nf

Với lỗi sơ đẳng này, thì đáng lý Ban biên tập, nhà báo trên không thể chỉ rút bài cho xong mà cần phải xem xét nghiêm túc về khả năng, trình độ báo chí, kiến thức lịch sử, nguồn tư liệu sử dụng khi viết báo…

3. Trong bài viết “Hồi ức 35 năm” của tác giả Đào Tuấn viết đăng trên báo Một thế giới mới, có một chi tiết sử dụng những tài liệu Trung Quốc nói rằng vì sao ở Cao Bằng, chiến tranh lại đồng nghĩa với tàn phá như vậy? Bài báo đưa thông tin về trang mạng quân sự milchina.com của Trung Quốc 3 năm trước đã cho đăng thư của một cựu chiến binh Trung Quốc từng tham gia chiến tranh biên giới 1979 phần nào giải thích lý do: "Mục đích của cuộc chiến tranh này là tàn phá, hủy hoại quốc lực của Việt Nam chứ không phải là chiếm lĩnh lãnh thổ, nên sau hai ngày đánh nhau, lính tham chiến bắt đầu chấp hành mệnh lệnh bán chính thức là “không bắt tù binh”, “không để lại cho Việt Nam một lá cây ngọn cỏ”. Cách viết của tác giả Đào Tuấn cho thấy, phải chăng nhà báo cũng đang định hùa theo luận điệu của nhà cầm quyền Trung Quốc rằng không tham lam một tấc đất của Việt Nam? Báo SÀi Gòn Giải phóng có bài đăng ngày 23-3-79 vạch rõ âm mưu Trung Quốc âm mưu hợp thức hóa vùng chiến đóng của ta, cho nên nhà báo Đào Tuấn nên nhớ luận điệu không tham một tấc đất của Việt Nam là luận điệu của nhà cầm quyền xâm lược Trung Quốc nhé.
"Nỗi buồn  Đào Tuấn".

Điều đáng nói ở đây, đáng lẽ những bài báo viết về sự kiện này, người cầm bút truyền tải cho độc giả về dã tâm của kẻ xâm lược, lòng yêu nước, tự tôn, ý chí chống ngoại xâm của đất nước, ghi nhận công lao, chiến tích của những anh hùng đã ngã xuống thì họ lại làm cho đọc giả ngộ độc vì thông tin nhảm nhí, thiếu căn cứ, thiếu nhận thức chính trị và theo đuôi kẻ thù của họ. Nói như nhà báo Thiềm Thừ, xin gửi ông nhà báo Đào Tuấn, viết thế nào chứ viết để mà khơi gợi lòng thù hằn thì thiết nghĩ không nên viết.

Tiếp đến người đọc bức xúc, phẫn nộ với phát biểu trên facebook của nhà báo tự xưng là Mạnh Quân, phóng viên báo Sài Gòm Tiếp thị, Thanh Niên, cho rằng hàng loạt các bài báo viết về Chiến tranh Biên giới bị tuýt còi và lên án chế độ hèn mạt. Không biêt ông nhà báo này thực hư thế nào, nhưng luận điệu ông ta đưa ra đã “cổ vũ”, “xác thực” cho các báo mạng Tây phương tha hồ “xác tín”, bất chấp lời tuyên bố của ông Nguyễn Thế Kỷ, Phó Trưởng Ban Tuyên giáo TW về không có chỉ thị, giới hạn nào về đề tài này. Thực tế, hàng loạt báo đã đăng bài, có không ít báo viết bài nhìn nhận, bài học về cuộc chiến tranh này với ngôn ngữ đầy khí thế thể hiện sự lên án mạnh mẽ, chứng tỏ không có bất kỳ sự kiềng nể nào với cựu xâm lược này như ông Mạnh Quân nọ hùng hồn tuyên bố.

"Nỗi niềm" Mạnh Quân
Có lẽ chừng nào các cơ quan quản lý báo chí chưa sát sao, buông lỏng vô tội vạ thế này thì những con sâu làm rầu nồi canh như ông Đào Tuấn, Mạnh Quân trên sẽ sinh sôi nảy nở, sẽ chưa thấy được trách nhiệm của người cầm bút với nhân dân, đất nước.
[...]