• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Thanh Niên. Show all posts
Showing posts with label Thanh Niên. Show all posts
Comments

Nếu ai thường đọc các trang web trong hệ thống DLV.VN (trước đây là các trang doi-mat.vn, leubao.vn), chắc không lạ gì chuyện từ nhiều năm nay có những phần tử lợi dụng việc biểu tình chống Trung Quốc để gây rối xã hội, mà sâu xa hơn là làm chống phá hệ thống chính trị Việt Nam. Sau một thời gian, "lực lượng" này ngày một manh động, lì lợm, tụ tập đủ các loại người "không phải dạng vừa đâu" (mà đáng lo ngại là lôi kéo cả trẻ em) để hoạt động dưới những cái tên như No-U, "dân oan",.. và cả một số cơ sở tôn giáo. Họ thường xuyên lợi dụng các ngày có các sự kiện liên quan đến hành động bá quyền của Trung Quốc trong quá khứ để tụ tập gây rối giữa lòng thủ đô, mà hôm 14/3 vừa qua là một ngày như thế. Mà theo quy luật của cuộc sống, ở đâu có sự xấu xa, tất sẽ có thiện lương trỗi dậy. Nhiều người dân, đặc biệt là các bạn trẻ, vì không thể chịu nổi sự rác rưởi hoành hành giữa thủ đô nên đã tự nguyện cùng nhau để ngăn cản điều đó. Còn vì sao có tên gọi "Dư luận viên" thì các bạn có thể tham khảo tại đây: https://www.facebook.com/DLVVN/app_190322544333196. Mở ngoặc: Hệ thống trang web dlv.vn không có mối quan hệ về tổ chức, phương hướng hành động,.. với các nhân vật trong bài viết này.


Trước hết, mời các bạn xem qua một đoạn clip về sự kiện ngày 14/3 tại Hà Nội trước khi đi đến chủ đề chính của bài viết này.

Ba ngày sau sự kiện trên, ngày 17/03/2015, tại cuộc giao ban của Thành ủy Hà Nội chiều nay 17.3, một số tờ báo đã có chất vấn quanh sự kiện này với thiếu tướng Nguyễn Đức Chung, Giám đốc công an Hà Nội, và khởi đầu với bài đăng trên trang Vnexpress với bài viết "Công an Hà Nội xác minh nhóm người ngăn cản việc tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma" của tác giả Võ Hải. Nội dung bài viết dường như chỉ nhắm đến một mục đích: những người mặc áo DLV đã "ngăn cản hoạt động của một số người dân (yêu nước), tưởng niệm các liệt sĩ hy sinh khi bảo vệ chủ quyền đất nước". Qua đó, rõ ràng chủ đích hướng người đọc vào suy nghĩ những người mặc áo có chữ "DLV" này là những kẻ "cản trở người yêu nước", từ đó suy diễn thành những kẻ chống nước!


Bất kể ai khi tìm hiểu sơ qua các hình ảnh, clip trên mạng cũng có thể thấy rằng ở đây, trong sự kiện này, không chỉ có "một nhóm người mặc áo in dòng chữ "DLV"" mà còn có một nhóm người nữa, được tổ chức bài bản, cùng đeo băng đỏ trên đầu và các băng-rôn chống Trung Quốc, "bè lũ nào đã ép 64 liệt sĩ làm bia đỡ đạn Tàu tại Trường Sa?" và thậm chí cả "Đả đảo Nông Đức Mạnh bán nước" (sic)...

"Những người yêu nước"!?
Như vậy, bất cứ người bình thường nào cũng có thể thấy ở đây, rõ ràng có sự giằng co, chống đối giữa hai nhóm người có tổ chức. Ấy vậy mà không hiểu sao, nhóm người thứ hai kể trên, lại được phóng viên lờ tịt đi mà gọi chung chung là "những người yêu nước"!?

Tại sao các phóng viên không hỏi ông Chung về cái nhóm người thứ hai này mà lại dám mặc định rằng họ là "những người yêu nước", "người dân tưởng niệm liệt sỹ"?

Tại sao tất cả các bài báo trên Vnexpress, Thanh Niên, Tuổi Trẻ,... về nội dung này lại không có những hình ảnh của "những người yêu nước", "người dân tưởng niệm liệt sỹ" như dưới đây?
"Bè lũ nào?"
Chiêu bài "sư oan"
Tay xác nách mang, "dân oan" ép cả trẻ con đi hành nghề "yêu nước"
Trương Văn Dũng, gã "Chí Phèo" của No-U thể hiện "lòng yêu nước"

Cháu bé mếu máo vì bị ép theo những trò bỉ ổi của người lớn.

Phải chăng đó là cách làm việc dối trá, dựa trên "một nửa sự thật" của các phóng viên, tờ báo này?
Họ làm vậy nhằm mục đích gì? Bởi thiếu hiểu biết, câu "viu", hay do được "đặt hàng" bởi kẻ nào đó, chẳng hạn là những kẻ đứng đằng sau cái nhóm thứ 2 kia?

Qua đấy chúng ta có thể thấy, mọi chuyện trên đời sẽ dễ dàng đổi trắng thay đen thế nào khi qua "bàn tay phù thủy" của những kẻ phóng viên, những kẻ làm truyền thông thiếu đạo đức, hay chí ít là thiếu hiểu biết.

Bên lề một chút là trong sự kiện này, thực tế không chỉ có hai nhóm kể trên mà còn có 2 nhóm nữa: nhóm thanh niên tập nhảy ở tượng đài (không mặc đồng phục DLV - dù chúng ta có thể ngầm hiểu họ cùng nhóm với nhóm mặc áo DLV) và nhóm các cựu chiến binh chiến tranh biên giới phía Bắc.
Và đây là lời của anh Nguyễn Đình Thắng, một thành viên của nhóm cựu chiến binh đó.
"Thằng ranh tươi cười" đó có nick facebook là Tuan Pham Manh, mà các bạn cũng có thể thấy trong video phía trên. Còn dưới đây là "tự thú" của gã trên "tường facebook" của Đặng Bích Phượng:
Còn Đặng Bích Phượng là ai? Cũng là một kẻ "biểu tình chuyên nghiệp", còn được biết dưới cái tên Đặng Phương Bích. Mức độ "yêu nước" của người phụ nữ này thì có thể tham khảo qua những gì cô ta phát biểu dưới đây:

Và tất cả những kẻ như Phạm Phương Bích, Phạm Mạnh Tuấn cùng đồng đảng của họ chính là "những người dân yêu nước" đi "tưởng niệm liệt sỹ" như các bài báo kể trên đã gọi. Họ "yêu nước" thế nào,  động cơ "viếng liệt sĩ" của họ thế nào, hay những hành động của nhóm mặc áo DLV, như trong video, mời bạn đọc tự đánh giá. Trong bài viết này, tôi chỉ muốn nói đến hành vi làm báo dối trá, đổi trắng thay đen của các vị phóng viên, các tờ báo lớn mà thôi. Hành vi mà người đời thường gọi là của những "con kền kền làm báo"!
[...]

Comments

Trưa 18-12 (giờ Nga), Tổng thống Vladimir Putin đã có cuộc họp báo với 1.259 phóng viên trong và ngoài nước. Cuộc họp báo năm nay của ông Putin rất được quan tâm, nhưng (như thường lệ) nhiều tờ báo Việt Nam vẫn tiếp tục bóp méo lời ông Putin.



Tờ VNExpress có bài "Nỗ lực trấn an dân chúng của Tổng thống Putin" của Đức Dương, nói rằng "Tổng thống Vladimir Putin muốn trấn an người dân Nga trước nguy cơ khủng hoảng kinh tế, bằng cách quy kết trách nhiệm và cáo buộc phương Tây có ý đồ "xiềng xích gấu Nga"". Chuyện phương Tây tìm đủ cách dồn nền kinh tế Nga vào đường cùng như cấm vận, lũng đoạn giá dầu,... là một việc quá rõ ràng nhưng tác giả bài báo có vẻ như ở trên mây nên nhắm mắt nói liều như thể đó là một trò đổ lỗi của Putin vậy.

Ngay cả chuyện riêng tư cá nhân của Putin, một số báo cũng không ngần ngại xuyên tạc, bóp méo. Thật ra đây là một trò bẩn truyền thống của giới truyền thông phương Tây (tất nhiên, phục vụ cho mưu đồ của các "ông chủ thế giới"), tìm cách bôi nhọ hình ảnh các nhân của đối tượng thù nghịch như họ đã và đang làm với Saddam Hussein, Gaddafi, Bashar al-Assad, Kim Jung Un,...

Dưới đây là bản đánh máy tiếng Nga nội dung cuộc họp báo của ông Putin ngày 18/12/2014

http://kremlin.ru/news/47250


Các bạn lưu ý đến đoạn sau nhé (lỗi đánh máy được giữ nguyên ở tên của cô phóng viên đặt câu hỏi).

Е.ЕВТЯКОВА: Здравствуйте! Алёна Евтякова, телеканал «Губерния», Воронежская область.
…Если можно, ещё такой смежный подвопрос. Мне не простят, если я его не задам, можно будет практически не возвращаться в город. Скажите, пожалуйста, я когда готовилась к поездке, спрашивала знакомых: «А что бы вы спросили у Владимира Путина?» И подруги моей тёти все как одна: «Да это же главный жених России!» Да, вот так. Больше года холостяцкая жизнь. Есть ли у Владимира Владимировича время на личную жизнь? Если можно, начните с первого вопроса.

Trả lời (trích)
В.ПУТИН:
По поводу Вашей тёти: я уже приветы передал, всё в порядке, не беспокойтесь. (Смех.)
Мне мой один приятель из Европы, большой начальник, как-то недавно после событий прошлого года говорит: «Слушай, у тебя есть любовь?» Я говорю: «В каком смысле?» – «Ну, ты любишь кого-нибудь?» Я говорю: «Ну да». – «А тебя кто-нибудь любит?» Я говорю: «Да». Он, наверное, решил, что я озверел совсем. Он говорит: «Ну, слава богу», – так водочки махнул. Так что всё в порядке, не беспокойтесь. И с Людмилой Александровной (vợ cũ) у меня очень добрые отношения, дружеские. Мы с ней регулярно видимся, уж не говорю про детей, это само собой разумеется. Не так часто, как бы мне хотелось, но всё в порядке.

Nội dung này đã được nhà báo Phan Hồng Hà (VTCNews) dịch ra như sau:
Một nữ nhà báo đến từ Voronezh đã nói tại cuộc họp báo là bà cô của cô rất quan tâm đến tổng thống, và nhờ hỏi một câu. Câu đó là “Tổng thống đã ly hôn từ năm 2013 hiện nay có thể được gọi là người đàn ông độc thân số một của nước Nga. Vậy hiện nay cuộc sống riêng tư của ông ra sao?”

Tổng thống Putin đáp, trong tiếng cười của cả khán phòng:

- Hãy chuyển lời chào đến bà cô, và nói là bà ấy đừng lo lắng gì nữa nhé - Và lẽ ra câu trả lời có thể kết thúc ở đây, nhưng ông Putin còn cởi mở kể thêm:

- Tôi có một người bạn ở châu Âu, cũng khá to đấy, hỏi tôi:”Ông có tình yêu không?”.”Thế tức là sao?”.”Thì ông có yêu một ai đó không?” .“Có chứ”. “Thế có ai yêu ông không?”. “Có chứ”. Ông ấy thốt lên:”Ơn Chúa!”. Mọi việc đều đâu vào đấy cả thôi.

Thế nhưng các bạn xem thử tờ Giáo dục Việt Nam (http://giaoduc.net.vn/gdvn-post153611.gd) đã nhét chữ vào mồm ông Putin ra sao nhé.


Trả lời câu hỏi về việc có thời gian dành cho chuyện tình cảm với "nửa còn lại của thế giới" hay không trong cuộc họp báo lớn nhất trong năm "Q&A" lần thứ 10 của mình, nhà lãnh đạo Nga khẳng định rằng ông "có" và kể một câu chuyện về điều này.

Theo câu chuyện của ông Putin, một người bạn là một ông chủ lớn ở châu Âu gần đây cũng đã hỏi ông về việc ông đã có người yêu mới sau khi ly hôn chưa và Putin nói rằng ông đang yêu một người, và người phụ nữ đó cũng yêu mình.

Nhà lãnh đạo Nga đã từ chối tiết lộ danh tính bạn gái mới của mình hay xác nhận đó chính là nữ vận động viên tin đồn. Tuy nhiên, các phỏng đoán đều hướng tới một nhân vật duy nhất là nữ vận động viên đạt huy chương vàng Olympic, Alina Kabayeva.

Và tất nhiên, cả tờ Thanh Niên cũng tỏ ra không hề kém cạnh (http://www.thanhnien.com.vn/the-gioi/tong-thong-nga-putin-thua-nhan-dang-yeu-518573.html):

Tại cuộc họp báo lớn thường niên được tổ chức ngày 18.12, khi được hỏi về đời tư của mình, Tổng thống Nga Vladimir Putin nói rằng ông đang yêu và được yêu. Câu trả lời của nhà lãnh đạo 62 tuổi khiến báo giới càng có cơ sở để tin vào lời đồn đoán về mối quan hệ giữa ông và vận động viên thể dục nổi tiếng Alina Kabayeva, theo Sky News ngày 19.12.
Những gì diễn ra tại cuộc họp báo ngày 18.12 trái ngược với phản ứng của ông Putin cách đây 6 năm. Thời điểm đó, báo giới cho rằng ông có quan hệ với Kabayeva, Putin đã rất giận dữ và lên án "những kẻ thích nhúng mũi vào cuộc sống của người khác", theo Daily Mail.
Trong cuộc họp báo, Tổng thống Putin kể rằng: "Một người bạn của tôi ở châu Âu - một ông chủ lớn, gần đây hỏi tôi: 'Sau những gì xảy ra vào năm ngoái, anh có đang yêu không?' Tôi trả lời: Có! Ông ta hỏi tiếp: 'Có ai yêu anh không?' Tôi trả lời: Có!", theo Daily Mail.
Daily Mail là một tờ báo có tiếng lá cải của Anh quốc. Và báo Thanh Niên từ lâu rồi có vẻ cũng rất thích dùng nguồn lá cải, chắc có đồng cảm chăng? Cũng dễ hiểu bởi bây giờ, ngay cả kênh truyền hình trung ương của nước nhà cũng đặt ra mục tiêu "cạnh tranh với báo mạng" cơ mà!?
Có điều, trong thời đại thông tin ngày nay, các thông tin kiểu này đều có thể dễ dàng kiểm chứng. Các tờ báo và phóng viên của họ có thể có quyền tự do thể hiện sự thiếu hiểu biết và vô trách nhiệm của họ nhưng họ không có quyền coi thường người đọc bằng những thứ tin tức xuyên tạc, bị bóp méo phục vụ cho một mưu đồ chính trị nào đó như vậy.

(Theo Nina & Diễn đàn Hoài niệm Liên Xô)
[...]

Comments

Báo Thanh Niên mới đăng bài viết "Khối đồng minh kiểu NATO để kiềm chế Trung Quốc, nên không?" của tác giả Phúc Duy. Đây là một cách đặt vấn đề có thể nói là "ngu xuẩn" và mang tính phá hoại. Giải quyết mâu thuẫn với 1 láng giềng khổng lồ bằng cách liên minh liên kết quân sự với những quốc gia khác, nhất là trong mối quan hệ kinh tế - chính trị thế giới chằng chịt ngày nay là một nước cờ của một kẻ tối tăm nếu không muốn nói là phá hoại đất nước, với âm mưu biến nước ta thành một chiến trường cho các đế quốc tỷ thí. Bài học nhãn tiền của Gruzia và Ukraina với Nga trong những năm gần đây có lẽ còn chưa đủ để mở mắt cho một số người. Về báo Thanh Niên này, tôi hoàn toàn nhất trí với nhận xét của một bạn đọc trên Facebook, rằng: "Báo Thanh Niên giờ là cái loa tuyên truyền không công phục vụ cho lợi ích Mỹ. Toàn cóp nhặt các bài của người ta về bồi dưỡng trí tuệ nô lệ cho dân mình.".

Để trả lời cho câu hỏi, tựa đề của bài báo, tôi xin lấy bài viết mộc mạc nhưng chín chắn dưới đây của blogger Đỏ. Mời các bạn tham khảo.


***


1- Hiệp ước phòng thủ an ninh chung Mỹ - Nhật, Mỹ - Phi có mấy chục năm lịch sử chẳng làm được gì sất. Senkaku vẫn tranh chấp, Vành Khăn và Scaborough vẫn mất. Nay mưu kéo bè kết cánh thêm VN, Malay khác nào ốc chưa mang nổi mình lại đòi tha cọc cho sên.

2- Đừng nghĩ liên minh quân sự tức bạn bè quốc tế oánh Khựa giùm ta. Ngu ít thôi, có qua có lại nhá. Ví dụ Khựa đấu vòi rồng ở Senkaku, ta phải kéo tàu trợ lực Nhật; Khựa tác chiến ở Scaborough, ta phải ôm bom ba càng giúp Phi; Khựa rượt đuổi ở Guam, ta phải cưỡi cá voi đến chia lửa cùng Mỹ. Chưa kể các loại dây mơ rễ má khác cũng phải sẵn sàng nhả đạn. Tương tự Ukraine vs Nga đang, chẳng đụng chạm gì nhưng hàng loạt nước khối Nato vẫn múa gươm, diễu đao với lý do biên giới bất ổn.

3- Hy vọng được bao tiền súng? Quên khẩn trương đi kưng! Liên minh quân sự đếm đầu chia xôi, quy định chi tiêu đàng hoàng. Giàu như Nato bổ tỉ lệ tối thiểu 2% GDP cho quốc phòng; chỉ dăm nước chịu nổi. Mà nào cơm cháo được gì riêng mình; toàn đi cà khịa gây sự cách mạng màu, cách mạng máu tận đâu đẩu. Nghèo như ĐNA, nhưng đang cao trào xung đột, lại gặp hàng khủng bành trướng, lại ít nước góp sở hụi, bét chót cũng xêm xêm chứ nhỉ?

Quốc phòng phình to thì kinh tế - an sinh co lại, không khéo lại lâm cảnh "áo anh rách vai, quần tôi có hai mảnh vá" chỉ vì những chao chát đôi co mấy hòn đảo mờ mịt ngoài khơi giữa bầy đói ăn. Chưa kể tất yếu chạy đua vũ trang cho bằng chị bằng em, tổ béo mập lái súng

4- Liên minh liên kết tuột nút bình thường nha. Nhỡ đương oánh, bạn Mỹ la lên, ớ ớ cuốc hội anh mới bầu lại, đek cho anh tiền oánh bài nữa, anh thăng gấp, các chú ở lại mạnh giỏi. Tiên sư thằng ngu, ráng xuống tấn đỡ đạn nha ku.

5- Liên minh rồi cái khoản tranh chấp với với Mã, với Phi tính sao? Đòi thì nó tát cho vỡ loa, không đòi thì coi như mất bay khoản "chủ quyền trọn vẹn lãnh thổ thiêng liêng". Chạy giời không khỏi nắng huhu.


6- Thời hội nhập @, chiến tranh quân sự là chính, chiến tranh kinh tế là mười. Bữa hứng lên, giả sử bạn Mỹ phát cái lệnh cấm vận đậu hũ Tàu thối; hành động tương ứng của chúng ta sẽ phải là đóng cửa Tân Thanh, ngồi ăn quả vải thay cơm để chứng tỏ nghĩa tiết đồng minh. Gương mới xung đột Ukr-Nga sờ ra đấy; Mỹ quyết ép EU ngưng dự án South Stream - North Stream dù các đồng chí Tây Âu sắp chết rét cả lũ.

7- Đứa mơ mộng chiến tranh chịu khó liếc mắt sang Ukraine giùm cái: nội chiến - loạn lạc - ly khai - khủng hoảng - chia rẽ - mất bay Crimea. Nhược tiểu toàn no đòn. 2000 Việt kiều Kiev hôm trước biểu tình ầm ầm chống Khựa, hôm sau vắt tay lên trán nghĩ cách chuồn êm khỏi Ukr để tránh lệnh tổng động viên nếu pằng chíu kéo dài.

8- À há, ưng liên minh quân sự em chiều. Ngay mai nhá, em ký quyết định ủn xăng gấp hai, điện gấp 3, nước gấp 4 để kiếm tiền tậu hàng nóng. Á đù, đồng chí này định biểu tình giảm giá hả, em thề bắn què giò; đồng chí kia toan leo Sorry Line tái định cư hử, em bắn nốt giò còn lại.

Bắn xong rồi sao hử? Rồi em lụm cái one way ticket ôm càng máy bay dông tuốt xứ khác chứ sao, đồ cái đầu chỉ để đội nón ợ.

Làm giàu là mệnh lệnh thời đại, cóc phải đồng hành quân sự với Obama nghe anh ku Cù mặt heo, óc bò, tâm chó kia.

========

Ra bài dụ khị oánh thuê kiểu mới cho trục xoay châu Á của đại ca, aha.

Ờ thì nhân hôm nay có đứa hỏi, lập nhóm Seato như Nato để bề hội đồng Khựa ở biển Đông lợi chăng; em bèn dạy rằng, lợi thì có lợi nhưng răng chẳng còn.
[...]

Comments

Trên báo Thanh niên ngày 2/5/2014 có một bài viết tựa đề "Ai xứng đáng với tự do?" của tác giả trẻ Khải Đơn, được giới thiệu là "một người làm báo đang sống và làm việc tại TP.HCM". Gọi là trẻ vì bạn ấy tự xưng là “những đứa trẻ sinh ra cuối thập niên 80 đã không còn một sóng gió nào quá lớn, nếu so với cả một con đường dài quá mỏi mệt và đầy mâu thuẫn của những người cùng dân tộc sau chiến tranh Việt Nam”. Bạn ấy tuy còn trẻ nhưng đã “thấm thía” rằng con đường mà dân tộc Việt Nam đã đi qua với biết bao máu xương của cha ông để có được cái hòa bình, tự do mà bạn ấy đang hưởng hôm nay là “đầy mâu thuẫn”. Tôi xin nói ngay và luôn với bạn rằng con đường mà dân tộc chúng ta đã đi qua và đến được thắng lợi cuối cùng như ngày hôm nay là con đường của sự thống nhất cao độ, của sự đoàn kết với sức mạnh vĩ đại của toàn dân để đánh tan bè lũ xâm lược và tay sai bán nước. Con đường đó hoàn toàn không thể có một chút mâu thuẫn nào.

Chính vì mang cái tư tưởng “đầy mâu thuẫn” ngay từ đâu nên tác giả bài viết đã không ngần ngại đặt một câu hỏi to tướng: “Nhưng tự do hay hòa bình là cái gì, mà sau 39 năm rồi, vẫn có những thầy cô đứng thao thao giảng trên lớp học: “Quân ta tiêu diệt địch”, vẫn có những người lớn đập bàn nói về “kẻ địch”, “ngụy quyền”, “Việt cộng” cả ở Việt Nam và những cộng đồng ở nước ngoài”. Thật nực cười cho "trí tuệ" của một người "làm báo". Thật dễ hiểu vì sao nền báo chí nước nhà ngày càng xuống dốc không phanh về chất lượng. Nếu theo ý kiến của "người làm báo" này thì từ nay về sau chúng ta sẽ không được dùng từ “địch” cho những kẻ thù của đất nước nữa chăng? SGK sẽ phải sửa lại hết tất cả từ “địch” thành từ “bạn”, còn các thầy cô sẽ phải “thao thao” giảng rằng “quân ta tiêu diệt quân… bạn” (???) Ôi, "trí tuệ đỉnh cao" của tác giả này làm khó cho các thầy cô và nhiều người khác quá! Rồi thì không có được kêu VNCH là “ngụy” nữa nhé. Giống như thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn đã chỉ bảo rằng "ngày xưa ta không thể nói là không có chính phủ Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam. Đó là chính phủ cũng được quốc tế thừa nhận chứ. Đó cũng là một nhà nước có quân đội thực thi nhiệm vụ quốc gia của họ để bảo vệ chính nghĩa theo lý tưởng của họ". VNCH là chính danh, chính nghĩa nhé, được “cuốc tế” thừa nhận nhé, có “lý tưởng chiến đấu” nhé! À, đúng rồi, chẳng phải cái gọi là "chánh nghĩa quốc gia" của cái thực thể chính trị bán nước này đã giết hại bao nhiêu mạng người Việt, đày đọa đất nước xuống vực sâu chiến tranh hay sao?
"Chánh nghĩa quốc gia"

Chắc chắn rằng tất cả những người có nhận thức bình thường đều phải công nhận rằng không thể thay thế bất kỳ một từ khác nào để gọi giặc và địch. Giặc Mỹ là kẻ địch, tay sai ngụy đánh thuê cho Mỹ tàn sát đồng bào thì càng phải là địch, không thể khác được. Việt Nam Cộng Hòa là ngụy, và nó sẽ mãi mãi là ngụy, không hơn không kém, không thể khác được. Cái gọi là Việt Nam Cộng Hòa mà tiền thân của nó là "Quốc gia Việt Nam" là những con rối do Pháp và Mỹ dựng lên để đánh thuê cho chúng chứ chả có cái nào là “quốc gia” đúng nghĩa cả. Đó là đồ dỏm, đồ giả, mà “dỏm” và “giả” thì chỉ có thể gọi là “ngụy”. Vì vậy gọi bọn họ là "ngụy" là cách gọi trung thực nhất, chuẩn xác nhất, đúng bản chất nhất, không có từ nào trong từ điển tiếng Việt chuẩn hơn. Nhân dân ta từ xưa đã gọi VNCH là ngụy, những người đi lính cho VNCH là lính ngụy, và chính họ vẫn thừa nhận họ là lính ngụy. Đây là sự thật rõ ràng không thể chối cãi. Vậy thì vì cớ gì mà một “nhà báo trẻ” sinh sau chiến tranh lại phải “lo lắng” cho hòa bình đến nỗi lại “trách móc” người lớn nói về kẻ địch và ngụy quyền? Nhân dân ta vốn giàu lòng nhân đạo nên sự thật đã không hề có một cuộc trả thù hay tắm máu nào đối với những người đã từng là địch, là ngụy mặc dù trước đó họ đã thực hiện những tội ác tày trời với đồng bào. Bao nhiêu gia đình có con ở hai chiến tuyến sau ngày giải phóng vẫn sống hòa bình yên ổn đến nay.

Chỉ vì chúng ta dùng từ “địch”, “ngụy” mà người trẻ ấy dám láo xược đặt câu hỏi “tự do hay hòa bình là cái gì” ư? Tự do và hòa bình chính là cái đã cho tác giả này thời gian và sự yên ổn khi mà anh ta dùng cái đầu “chỉ để đội mũ” ấy để viết ra những dòng chữ xấc láo này đấy.
Anh ta hỏi ai xứng đáng được tự do ư? Anh ta không hiểu về cái giá của sự tự do, độc lập hôm nay ư? Gần 3 triệu chiến sĩ và đồng bào đã ngã xuống trong cuộc chiến chống Mỹ chưa xứng đáng để thế hệ hôm nay được tự do hay sao? Liệu những thế hệ đi trước đã đổi bao xương máu để có hòa bình tự do như ngày hôm nay có ngậm cười nơi chín suối khi thế hệ con cháu của mình đặt ra câu hỏi như thế này?

Chưa hết, anh ta còn cao giọng “dạy đời” rằng “trẻ con không xứng đáng phải sống với di sản của chiến tranh và chết chóc. Sẽ đến một lúc khi đủ bình tĩnh, những đứa trẻ sẽ đi tìm gương mặt của lịch sử mà chúng muốn hiểu biết, chứ không phải là lớn lên trong những câu chuyện kể của những người lớn đầy chia cắt và phẫn nộ”. Cái gì là di sản của chiến tranh và chết chóc? Những bài học lịch sử chống ngoại xâm đầy oanh liệt của cha ông à? Hay là anh ta ngu xuẩn đến độ không hiểu rằng chính hòa bình - độc lập - tự do ngày hôm nay là "di sản" của một thời "chiến tranh và chết chóc" đó? Có lẽ tác giả này muốn như nhạc sĩ Trần Tiến kêu gào trong chương trình Giai điệu tự hào là “hãy quên hết đi”? Không biết "người làm báo trẻ" này đã từng đến Bảo tàng chứng tích chiến tranh chưa? đã đứng nghiêng mình trước hàng trăm ngàn ngôi mộ tại các nghĩa trang liệt sỹ trải khắp mảnh đất hình chữ S này chưa? đã lặng người khi nhìn những gì mà giặc Mỹ và tay sai đã làm với người dân Việt trong những bức ảnh do chính họ hoặc các nhà báo phương Tây chụp lại (tất nhiên đó chỉ là 1 vài trường hợp được ghi nhận lại trong số hàng triệu nạn nhân như thế)? Nếu chỉ một lần anh ta thực tâm ngẫm nghĩ về những điều đó, anh ta sẽ cảm nhận được sự ngu xuẩn và vô ơn một cách lạ kỳ khi viết ra một bài báo như thế! Còn không thì có lẽ anh ta đã chẳng phải là một con người như đúng nghĩa của nó! Và câu trả lời cho câu hỏi của anh ta chính là những loại người quay lưng với lịch sử như vậy không xứng đáng với tự do.

“Ngày hòa bình, xin đừng gieo thêm nỗi giận buồn nữa...”. Tôi không hiểu ai đã gieo thêm nỗi giận buồn nữa cho anh chàng vậy? Cái điệp khúc “triệu người vui nhưng cũng triệu người buồn” cứ mỗi dịp tháng 4 lại trỗi dậy. Sao không hòa chung vào dòng chảy của lịch sử, của đất nước mà cứ ngồi đó gậm nhấm “nỗi buồn chiến tranh”? Vậy thì ai mới là người mâu thuẫn, ai mới là người chia cắt?
Dẫu sao bài viết cũng có một đoạn nói về “những người đã đến tận châu Âu, châu Mỹ, đã tận hưởng và uống bầu không khí của bình an” nhưng vẫn “sao không để những chuyện buồn cũ lại và giúp con cái mình lớn lên với cảm xúc hòa nhã và bớt đau khổ hơn?”, hay nói trắng ra là một thiểu số cộng đồng người Việt vượt biên ở hải ngoại vẫn ngày đêm ra rả chống cộng và tiếp tục gieo hận thù cho thế hệ F2, F3 của họ. Thế nhưng bao nhiêu này cũng không thể khỏa lấp được cho bạn cái tư tưởng cào bằng lịch sử.

Trở lại với Báo Thanh niên, một tờ báo vốn nổi tiếng vị phó TTK tòa soạn Đỗ Hùng với phát biểu: "Trung Quốc dùng vũ lực chiếm HS là phi pháp. OK. Nhưng liệu VNDCCH dùng vũ lực thống nhất đất nước liệu họ có quyền thừa kế hợp pháp hay không...?". Báo Thanh niên vốn là một trong những tờ báo tiên phong trong việc dựng dậy cái gọi là “hải chiến Hoàng Sa” những mong rửa mặt, chạy tội cho cái thây ma VNCH. Do đó không lạ gì khi tờ báo này lại tiếp tục đăng những thể loại “ưu tư về hòa bình” như như thế này. Thế nhưng Thanh niên lại rất “khôn lỏi” khi chú thích rằng “Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người làm báo đang sống và làm việc tại TP.HCM”. Vậy cho nên Thanh Niên cứ vô tư đăng và không có một trách nhiệm gì, vì nó là “góc nhìn” của tác giả chứ không phải của bổn báo. Không lẽ đến một lúc nào đó bọn chúng đăng cả bài kêu gọi lật đổ chính quyền nhân dân thì Thanh Niên cũng cho rằng “Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả” chăng? Một tờ báo mà dễ dàng đăng bài bất chấp đúng sai, phải trái và lấp liếm trốn tránh nghĩa vụ của mình thì thiết nghĩ nên dẹp luôn đám Tổng biên tập, biên tập viên đi chứ để lại làm gì cho tốn cơm!

© Đất Đối Không - Nguyễn Thanh Tùng
[...]

Comments

Ngày 12/02/2014, loạt bài Hoa đào biên viễn của nhà báo Đào Tuấn vừa được đăng trên báo mạng Một thế giới đã bị gỡ xuống chỉ vài tiếng sau đó. Rất nhiều kẻ đã nhân cơ hội này để khoác lên cái mặt nạ tử tế để tru tréo: "Đảng và nhà nước có thể quên, Bộ Chính trị, Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ 4T... không muốn nhớ, nhưng người dân không thể nào quên sự hy sinh của các anh". Nguyên nhân của sự việc cũng đã được chúng tôi chứng minh trong bài viết "Chiến tranh biên giới phía bắc 1979: Lều báo tiếp tục đầu độc lịch sử". Theo đó, bài viết của Đào Tuấn đã có những nhận định không đúng sự thật, khẳng định khi Trung Quốc nổ súng tấn công trên toàn tuyến biên giới vào ngày 17/2/1979 thì Việt Nam hoàn toàn bị bất ngờ; trên biên giới không có quân; chỉ có dân quân du kích nhưng có người nhưng không vũ khí... Bên cạnh đó cũng không loại trừ một giả thiết đáng suy ngẫm là bài viết của Đào Tuấn được đăng và tự gỡ bỏ rất nhanh không một lời giải thích từ tòa soạn nhằm mục đích tạo dư luận về việc "Đảng và nhà nước bưng bít chiến tranh biên giới phía Bắc 1979".

Đồng hành cùng với Đào Tuấn, nhà báo Mai Thanh Hải (báo Thanh Niên, vâng, lại là báo Thanh Niên!), cũng đăng trên trang Facebook cá nhân bài "Biên giới phía Bắc 2/1979: Chết chóc, đổ nát trong bất ngờ...". Bài viết có đoạn: “Một Đại tá Biên phòng-Cựu binh 1979 kể: Không thể ngờ là nó đánh mình, cả Đồn Công an Vũ trang chỉ có 2 khẩu AK và 5 khẩu K50 cũ, bắn xa... 25 mét. Anh em thay nhau bắn, cầm cự 30 phút thì hết nhẵn đạn. Phải cõng thương binh-tử sĩ rút trong uất ức...”. Bài này cũng đã được Mai Thanh Hải xóa đi sau vụ việc của Đào Tuấn.


Vậy đây là vụ việc tình cờ hay là sự sắp xếp có chủ ý, có hệ thống?
Mai Thanh Hải (áo xanh) và Đào Tuấn (áo tím)

Mai Thanh Hải từ lâu đã nổi tiếng trong thế giới blog với các bài viết về chủ đề biên giới, hải đảo mang âm hưởng "bài Hoa" một cách nhẹ nhàng, âm thầm với sức mạnh của một làn gió độc. "Độc" không phải bởi vì nó cổ vũ cho tư tưởng chống Trung Quốc vốn không ít thì nhiều vẫn lẩn quất trong máu mỗi người Việt hàng ngàn năm nay, dù rằng điều này có thể trái với đường lối ngoại giao mà nước ta đang theo đuổi. Một chút vắc-xin kháng Tàu không hề gì, thậm chí lại rất tốt cho cơ thể Việt. Nhưng Mai Thanh Hải không dừng ở đó mà lợi dụng điều này để lồng vào các bài viết của mình những thông tin mang tính xuyên tạc lịch sử để âm thầm truyền đi thông điệp chính trị kiểu như "Đảng CSVN không coi trọng lợi ích đất nước, chủ quyền quốc gia, sự an nguy của đồng bào. Đảng đã & đang xa rời vận mệnh dân tộc... xyz!".

Cái luận điệu trên của Đào Tuấn và Mai Thanh Hải thật ra chẳng hề mới mẻ mà đã được Mai Thanh Hải đề cập nhiều lần trên blog của anh ta (http://maithanhhaiddk.blogspot.com - hiện không rõ vì sao đã khóa lại). Lấy ví dụ trong bài "Khiêu khích quân sự tháng 5-2011 và bài học 2-1979", Mai Thanh Hải viết:
Chúng ta đã bị bất ngờ trước cuộc tấn công. Sự chống trả ngăn bước quân xâm lược, ngay những ngày đầu chỉ được thực hiện bằng những Đồn, Trạm, đơn vị Công an Vũ trang (nay là Bộ đội Biên phòng), bộ đội địa phương, dân quân - du kích - tự vệ và cả những người dân, với trang bị thiếu thốn, lạc hậu. Đến khi các đơn vị chủ lực cơ động từ các vùng miền, tỉnh khác về và đặc biệt là cấp tốc hành quân bằng máy bay, tàu hỏa từ miền Nam ra, chiến trường Campuchia về, thì số lượng không nhỏ cơ sở hạ tầng của ta đã bị lính Trung Quốc phá hủy tan nát, hàng vạn người dân bị thiệt hại và hàng triệu người mất nhà cửa, ruộng vườn, phải tay bị tay gậy, bồng bế nhau sơ tán về tuyến sau. Rất nhiều nhiều đơn vị chủ lực cơ động ra "chi viện cho biên giới phía Bắc" đã không kịp... nổ một phát súng, dù là chỉ thiên trên đầu quân bành trướng xâm lược, bởi lý do rất đơn giản: Quân Trung Quốc đã phá xong, giết xong, rút về từ... tám hoánh.

Chúng ta thấy được thông điệp gì từ đoạn viết này của Mai Thanh Hải nếu không phải là: Nhà nước VN đã chẳng có 1 sự chuẩn bị gì để chống lại sự xâm lược của Trung Quốcsự thực thì quân Trung Quốc cũng chỉ sang tàn phá Việt Nam cho sướng tay rồi tự động rút về?
Báo Quân đội nhân dân ngày 15/02/1979

Như sợ người đọc không hiểu rõ thâm ý của mình, Mai Thanh Hải, sau khi kể lể về một số hành động khiêu khích của lính Trung Quốc tại biên giới mà cao trào là việc gây ra cái chết của liệt sỹ Nguyễn Đình Chinh, đã kể cả phán rằng: "Trước những hành động khiêu khích như vậy, rất nhiều người đoán chắc sẽ có xung đột - chiến tranh, thế nhưng một số người lại không nghĩ vậy và đến khi súng đã nổ rền trên biên giới, người ta mới "à!" vỡ lẽ và cuống cuồng điều quân chủ lực về chi viện cho những Đồn Công an vũ trang chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, ngọn lê cuối cùng, chiến sĩ cuối cùng; những tiểu đội dân quân - du kích tắc bụp bắn lính Trung Quốc đen đặc bằng súng trường K44, tiểu liên K50 từ hồi đánh Pháp...".

Phải chăng ở bài viết 3 năm về trước đã thấp thoáng bóng hình vị "đại tá biên phòng - cựu binh 1979" của bài viết năm 2014!? Việc Việt Nam có bất ngờ hay không trước âm mưu xâm lược của Trung Quốc, và đã chuẩn bị thế nào trước tình huống ngặt nghèo "lưỡng đầu thọ địch" bấy giờ đã được phân tích rõ ràng trong nhiều bài viết với đầy đủ dẫn chứng tư liệu lịch sử như trong một số bài viết: Chiến tranh biên giới phía bắc 1979: Lều báo tiếp tục đầu độc lịch sử hay Gửi Mai Thanh Hải, Đào Tuấn: bất ngờ?
Một số người có thể bào chữa cho Mai Thanh Hải, Đào Tuấn là họ nói về sự "bất ngờ về thời điểm Trung Quốc tấn công" nhưng nào đâu phải vậy?! Ai là "người ta mới "à!" vỡ lẽ và cuống cuồng điều quân chủ lực về chi viện"? Mai Thanh Hải khéo léo đổ vấy trách nhiệm của những hy sinh, mất mát trong cuộc chiến sang vai những người lãnh đạo đất nước, những người đã nỗ lực với bản lĩnh kiên cường và tài năng đã giúp đất nước trụ vững qua thời điểm vô cùng gian khó bấy giờ.
Một toa tầu được hàn chết trên đường ray của cầu Kiều trước 17/02/1979 nhằm mục đích cản hướng tiến quân của Trung Quốc. Nguồn ảnh: Thắng Arch Nguyễn Xuân

Đáng giá về thái độ xấc xược này của Mai Thanh Hải, thật không gì rõ ràng hơn nhận xét dưới đây của blogger Lê Vũ, một cựu chiến binh chiến trường K, nhân chứng của thời lịch sử "Lụt bắc lụt nam. Máu đầm biên giới / Tay chống trời. Tay giữ nước. Căng gân...":
Đ. biết hồi 78 - 79, MTH ở đâu, làm gì.. nhưng y tán phét tựa binh nhì bình đại tướng, chê tư lệnh, dè sư trưởng.. Chiến dịch CPC bắt đầu từ 12/1978 không là chiến thắng dễ dàng ("chẻ tre" như lắm kẻ nổ). Sức đề kháng chống trả điên cuồng quyết liệt của Polpot khiến ta phải đưa lực lượng dự bị chiến lược cuối cùng xung trận. QĐ 2, 3, 4 cùng 7 sư của QK 5, 7, 9 đánh ròng rã cả tháng trời, có lúc địch phản công quật ngược hàng chục km. Nguyên tắc chiến trường: Tương quan lực lượng tối thiểu tấn công/phòng ngự là 3/1, như vậy, để đánh tan 19 sư Polpot cần phải có 60 sư thì QĐNDVN đã lập nên kỳ tích quân sự khi chỉ với 19 sư (kể cả 3 sư tăng cường) mà hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ đến nỗi phương Tây sững sờ kinh ngạc. Cả miền Bắc mênh mông chỉ còn QĐ 1 căng ra bảo vệ (chủ yếu là Hà Nội, Hải Phòng & các mục tiêu chiến lược). Mai Thanh Hải là cái thá gì mà dám nỏ mồm phê TW chủ quan? Chê quân đội bị bất ngờ trước âm mưu "Dạy cho VN 1 bài học" của Đặng Tiểu Bình? Nếu bị bất ngờ thì Hà Nội đã rơi vào tay Trung Quốc ngày 27/02/1979 (theo kế hoạch tác chiến của chúng). 25.000 bộ đội địa phương, dân quân tự vệ & công an vũ trang đã giăng sẵn thế trận chiến tranh nhân dân tại chỗ kìm bước tiến, tiêu hao tiêu diệt phần lớn binh lực địch khi chúng vượt khỏi biên giới 17 km. Tất cả nằm trong sự tính toán sắp xếp chu đáo, cẩn trọng kín kẽ & với trách nhiệm cao nhất của BCHTW Đảng, BCT & quân ủy TW (sau này khi là sĩ quan trung cấp được làm trợ lí tham mưu cho cấp tướng tôi mới nhận biết 1 phần nhỏ về tầm nhìn chiến lược của lãnh đạo, càng tìm tòi học hỏi càng khâm phục trí tuệ cực kì sáng suốt, khôn ngoan, táo bạo & chu toàn của những bậc cầm cân nảy mực). Mai Thanh Hải muốn lấy lòng đám nhẹ dạ cả tin hay vỗ về ve vuốt lũ Vichoco đang thèm khát những lời chửi rủa Đảng CSVN hèn hạ, bạc nhược, ngu dốt?
Nếu gặp Mai Thanh Hải ngoài đời chắc tôi vả nó rớt răng. Lính 303 khi hấp hối còn trối: "Thủ trưởng ơi, chúng ta chỉ đi tăng cường 3 ngày thôi đấy nhé, mục tiêu của sư mình là bảo vệ Hoàng Liên Sơn phải không ạ?" Sư 303 hành quân đường hàng không bổ sung cho hướng tấn công Đông Bắc, chỉ sau 1 tuần, họ hy sinh > 3.000 người. Hầu hết là dân Hà Nam Ninh. f303 là sư đoàn dự bị cuối cùng của ta thời điểm đó.
Xuyên tạc lịch sử chưa hết, Mai Thanh Hải còn xuyên tạc cả hiện tại, điều mà bất kỳ học sinh phổ thông nghiêm túc nào cũng biết là không đúng: "Hôm nay, cho dù một số người cầm quyền đã ký Hiệp định không nhắc lại sự kiện 17-2-1979 cùng quãng thời gian 10 năm sau đó, ròng rã bảo vệ biên giới Tổ quốc; người ta cũng "tế nhị" không ghi lại trong sách Lịch sử trong các cấp học dạy học sinh và cũng muốn lãng quên quá khứ máu xương - nước mắt cả chục năm liền trên biên cương...". Cái luận điệu không lừa nổi con nít này cho đến tận bây giờ vẫn được người khả kính như thiếu tướng Lê Văn Cương và ông nghị kiêm "nhà sử học" Dương Trung Quốc hùng hồn tuyên bố trên mặt báo(!).

Với cái mớ kiến thức lịch sử nhìn bằng lăng kính xuyên tạc ấy, Mai Thanh Hải không ngần ngại thể hiện sự "trẻ trâu" của mình khi bình luận về tình hình thời sự trên biển Đông thời điểm bấy giờ (2011) như sau:
"Tháng 5/2011, hành động khiêu khích quân sự của Trung Quốc lại được tái diễn bằng việc 3 tàu tuần tra biển Trung Quốc phăm phăm chạy vào sâu trong lãnh hải Việt Nam 84 hải lý để uy hiếp, tấn công tàu địa chấn Bình Minh 02 của Tạp đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam (PVN) ngay trên vùng biển Phú Yên - Khánh Hòa suốt 4 tiếng đồng hồ. Điều lạ ở đây là suốt thời gian tàu Bình Minh 02 và 4 tàu bảo vệ phải chơi trò "đâm, ủi" giằng co với các tàu Trung Quốc hiện đại trên biển, trong phía bờ không có bất cứ hành động trợ giúp, cứu viện nào, cho dù Quân cảng Cam Ranh (nơi đậu đỗ của các tàu chiến đấu hiện đại nhất thuộc Quân chủng Hải Quân) và sân bay Thành Chơn (hay còn gọi là căn cứ không quân Phan Rang, nơi lúc nào cũng sẵn sàng cất cánh những biên đội máy bay chiến đấu SU30 bảo vệ Trường Sa), nằm gần ngay đó, với tổng thời gian ra tới nơi, chắc chỉ khoảng 15-20 phút".
Cũng giống như cuối năm 1978, khi hành động khiêu khích của Trung Quốc xảy ra, quá mức chịu đựng, hệ thống các cơ quan truyền thông lại có dịp lên tiếng xả láng, phản đối (điều mà lâu lắm rồi mới được phép, từ sau sự kiện 14/3/1988) và cũng ý chang cuối năm 1978, những phát ngôn của Nhà nước mới dừng ở cấp Bộ Ngoại giao, chưa thấy cấp cao hơn tỏ bày, động đậy...

Cuộc chiến tranh biên giới 1979 kéo dài trong cả chục năm, với không biết máu xương đã đổ xuống, cũng có 1 phần lý do bất ngờ, chủ quan không lường trước mưu đồ của kẻ xâm lấn. Thế nhưng sau hơn 32 năm, chẳng lẽ cái bài học xương máu, cực kỳ quan trọng với mỗi chính thể, lại không rút ra được?..


Là một nhà báo, lại thường xuyên được tiếp xúc với những người lính biển, vậy mà Mai Thanh Hải lại có thể có những phát ngôn không thể ấu trĩ hơn về vấn đề ngoại giao và thông lệ giải quyết mâu thuẫn quốc tế như vậy. Kêu gào đòi đẩy cao đối đầu, leo thang nguy cơ chiến tranh không phải là mong muốn của bất cứ người Việt Nam chân chính nào mà đó là giọng điệu của những kẻ mong muốn phá hoại đất nước, phá hoại sự bình yên của nhân dân vì lợi ích của các thế lực bên ngoài. Thôi thì tôi lại mượn lời của blogger Lê Vũ để gửi đến Mai Thanh Hải và những kẻ tương tự lời nhắn nhủ như sau:
Ngẫm nghĩ thấy vui buồn lẫn lộn, tâm tư nặng trĩu vì 1 số người quá mơ hồ, nông cạn, hời hợt trước những thủ đoạn tuyên truyền xuyên tạc của bọn phản động & lũ cơ hội (như Mai Thanh Hải). Bạn tôi bảo: "Su 30 chỉ cần 17' bay là nhấn chìm mấy chiếc tàu hải giám Trung Quốc, bộ đội tên lửa đã đặt ngón tay lên nút bắn sẵn sàng khai hỏa nếu tàu Trung Quốc dám lao vào hoặc bắn ta. Nhưng cố nhịn được chút nào tốt chút nấy, vũ lực giáng trả là cần thiết nhưng chỉ là lựa chọn cuối cùng.."

Những người lính căng mắt trên màn hình ra đa, mặc sẵn bộ đồ bay, phơi mình trên trận địa tên lửa, túc trực trên tàu phóng ngư lôi trong mấy ngày qua hẳn sẽ buồn lòng khi biết có những người là đồng bào mà mắng chửi họ: "Quân đội VN chả thấy động tĩnh gì, chắc sợ bọn Tàu khựa xón đái..". Rất có thể những kẻ ăn nói hồ đồ ấy là đám bụi đời đi dạt, tối ngày vật vờ lang thang trên net hoặc lũ háo danh mượn sự kiện này để tự đánh bóng tên tuổi/hình ảnh cá nhân hoặc những kẻ hoài nghi bất mãn nhân cơ hội này chửi Đảng & CP. Chắc chắn, nếu Tổ Quốc nguy biến sẽ không bao giờ có mặt những kẻ như vậy trong hàng ngũ bảo vệ đất nước, họ sẽ luồn lủi tránh né chui rúc vào 1 xó xỉnh nào đó để tiếp tục rủa sả những người lính ngoài mặt trận, chê bai lãnh đạo nọ kia.

Mong các bạn trẻ tỉnh táo sáng suốt trước những lời lẽ ồn ào trên mạng, hãy cố gắng học tập, tu dưỡng, rèn luyện thật tốt để cống hiến tài trí, nhiệt huyết & sinh mạng cho Tổ Quốc sau này.

Mai Thanh Hải có được cuộc sống yên bình, được học hành tử tế trong những ngày tháng gian khó đó (Tháng 2-1979: 8 tuổi, học lớp 2. Tháng 3-1988: học lớp 11) là nhờ biết bao xương máu của người lính và nỗ lực giữ gìn độc lập, hòa bình, tự chủ cho đất nước của các thế hệ lãnh đạo Đảng và Nhà nước bấy giờ. Ấy vậy mà, với cái giọng điệu "binh nhì bình tướng", Mai Thanh Hải xấc xược phán rằng:
"Bảo vệ đất nước, không chỉ đơn giản là chuyện gọi điện mời báo chí đến họp, phát biểu mấy câu vô hồn như máy khâu chạy lạch xạch quen thuộc, chiếm mấy phút thời lượng trên Truyền hình Quốc gia phản đối, yêu cầu này khác; Bảo vệ đất nước, càng không thể là thi thoảng gặp gỡ - hội đàm cấp này khác và tranh thủ "gài" chuyện chủ quyền lãnh thổ để đối tác "lưu ý giúp đỡ"; Bảo vệ đất nước, lại không thể chơi trò "nói như rồng leo, làm như mèo mửa": Tuyên bố trên Báo đài, trước Hội trường, Cử tri thì hùng hồn, nhưng khi xảy ra sự việc thì im thin thít, thậm chí không thấy có mặt trên bản tin VTV, như thường lệ; bảo vệ đất nước, tuyệt đối không thể bịt mồm người khác muốn sát cánh hô câu "Bảo vệ đất nước"..."
Bảo vệ đất nước, điều đầu tiên là phải tâm niệm "đất nước phải được bảo vệ", giữ gìn uy danh, phát huy truyền thống quật cường vốn có và phát huy, khơi gợi tinh thần dân tộc trong mỗi công dân. Bảo vệ đất nước - Việc này càng quan trọng hơn khi tư thế của người bảo vệ hiên ngang, ngẩng đầu chứ không dúm dó, sợ sệt và chấp nhận "Trạng chết, Chúa cũng băng hà"...
.

Nghe thì rất hay, rất hùng hồn nhưng là cái hùng hồn của những kẻ ngu muội hoặc âm mưu kích động những kẻ ngu muội lao đầu vào tường. Nó chẳng khác gì những trò lên gân lên cốt, nhồi sọ của đám khủng bố lợi dụng tôn giáo để đẩy những kẻ u mê vào cảnh "lưỡng bại câu thương" với thường dân nước kẻ thù. Vậy mà, đáng lo ngại thay, những câu chữ đó lại được phát ra từ những "nhà báo quốc doanh". Và còn đáng lo ngại hơn nữa là những trò xuyên tạc lịch sử, kích động hằn thù dân tộc mới hôm nào còn dật dờ trên các trang blog, diễn đàn chống phá chế độ thì ngày nay, chúng đã chễm chệ ngoi lên mặt "báo Đảng", dưới nhiều hình thức, như loạt bài về Hoàng Sa mới đây và về chiến tranh biên giới phía Bắc hiện nay.

Vậy, xin nhắc lại câu hỏi "đây là vụ việc tình cờ hay là sự sắp xếp có chủ ý, có hệ thống?" để các bạn cùng suy ngẫm.

Hưởng ứng câu khẩu hiệu "ngu muội một cách hùng hồn" của Mai Thanh Hải, "Bảo vệ đất nước", với tôi, điều đầu tiên là vạch mặt những kẻ phá hoại đất nước âm thầm bằng những trò xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc vai trò lãnh đạo đất nước của Đảng CSVN trong quá khứ và hiện tại, kích động hằn thù dân tộc và ru ngủ nhân dân bằng thứ thuốc phiện của lũ tâm lý chiến thù địch (diễn biến hòa bình)./.
[...]

Comments

Lục thập – Nhi nhĩ thuận, đến tuổi 60 thì không còn chướng tai gai mắt, do lý giải đúng căn nguyên của mọi việc diễn ra xung quanh và thấu hiểu nhân tình thế thái, nên dễ thông cảm và có thái độ khoan dung hơn - nhìn sự việc không còn thấy chướng tai gai mắt (thuận nhĩ). Nghe để bình tĩnh suy gẫm, gạn đục khơi trong, để phát hiện ra nghĩa lý hay đẹp chứ không như người thường hể nghe lời trái tai là đã vội nổi sùng.

Nguyễn Thông (NT), phóng viên Báo Thanh Niên cũng đã bước vào tuổi 60 của cuộc đời (sinh 1955), là một người có học (Ngữ văn khoá 17, Đại học Tổng hợp Hà Nội). Với quá trình lăn lộn trong nghề báo, tiếp xúc với đủ tầng lớp trong xã hội. Lẽ ra, với tầm tuổi mình, NT có cái nhìn, cái nhận xét tỉnh táo hơn về sự việc và thời cuộc.

NT chơi blog từ năm 2009, tỏ vẻ khôn ngoan (hoặc láu cá), NT dựng lên khẩu hiệu: “Không bàn chuyện chính trị. Chỉ quan tâm các vấn đề xã hội. Đá để xây chứ không để ném.”. Mặc dù vậy, trong các bài viết của mình, NT lồng ghép thái độ bất mãn, chửi bới. Các trang viết mà NT theo dõi hầu hết là các trang chống đối chế độ như của BS Hồ Hải, Bọ Lập, Phạm Viết Đào, Huỳnh Ngọc Chênh, Đoan Trang… Cũng như những trang mạng đó, NT đặt chế độ duyệt bình luận (comment) của người đọc, hầu hết NT chỉ giữ lại những bình luận mang tính chất xuyên tạc, chửi bới chính quyền. Là người làm báo, NT thừa hiểu rằng những lời bình luận đó, mặc dù “mang quan điểm của người viết” như NT và đám Lập, Xuân Diện, Bô xít vẫn rêu rao nhằm né tránh trách nhiệm của mình; nhưng vẫn có những ảnh hưởng tiêu cực nhất định đến những người đọc khác. Nói cách khác, NT cũng như những kẻ trên, muốn chửi bới chế độ, nhưng vẫn cố giữ cái miếng cơm manh áo của mình nên lợi dụng kẻ khác để thể hiện thái độ. Hành động đó là hành động hèn hạ với mục đích bẩn thỉu. Trang blog của mỗi cá nhân, dù là để “chơi” nhưng cũng giống như một tờ giấy mang tâm hồn của chủ nhân. Sạch hay không là phải biết cách dọn, NT ạ. Để cho phóng uế vào đó thì chả khác gì cái chuồng lợn đâu.

Đến tuổi nghỉ hưu, trên facebook của mình, thái độ bất mãn, chửi bới chế độ của NT được tăng thêm một bậc. Khi những kẻ mang danh “dân chủ” hô hào kỷ niệm ngày 17/2 với mục đích chống đối, gây bất ổn chính trị, phá hoại sự đoàn kết của dân tộc. NT viết rằng: “Tại sao lại cứ phải vườn hoa Lý Thái Tổ? Hà Nội thiếu gì chỗ. Cho ngày 17.2. Giặc nó phá thì ta di chuyển”. Ai là giặc hả NT? Chính quyền? Hay nhân dân? Là một nhà báo mà sự mất dạy lên đến đỉnh điểm như vậy thì NT có còn xứng đáng với vai trò nhà báo của mình hay không? Phải chăng lúc còn có thể kiếm cơm trong vai trò nhà báo của mình thì NT phải luồn cúi. Còn khi không thể rồi thì sẵn sàng quăng hết vào sọt rác để kiếm những đồng dollars bố thí của những kẻ đang tâm phá hoại sự bình yên của đất nước này.

Ngay cả đối với báo chí, là mảnh đất mà NT đã dành cả cuộc đời của mình để kiếm ăn trên đó, NT cũng không buông tha. Chính bản thân NT cũng chẳng có chút tốt đẹp gì mà còn chửi cả báo ANTG, thậm chí, lợi dụng cả việc tờ Sài Gòn Tiếp Thị bị đóng cửa, NT cũng lôi vào để xỏ xiên chế độ. Ở đây, xin trích gửi NT một trong rất nhiều lý do để nêu ra tại sao mà SGTT phải đóng cửa, một lý do rất đơn giản và rất chính xác là “LÀM ĂN THUA LỖ THÌ ĐÓNG CỬA”. Không cần cao siêu, khỏi cần chính trị như NT và đám chống đối chế độ xuyên tạc nhé. Thử hỏi rằng, cái tâm ấy, có còn sáng để NT dốc đươc tâm huyết với nghề? Phải chăng, với lương tâm đen tối, sự kém cỏi, ghen tị, sự hằn học với đồng nghiệp mà NT giở trò “đâm bị thóc, chọc bị gạo”? Khuyên NT một câu như ông bà thường nói: “Làm chi thì làm nhớ đừng ác quá, nói vừa vừa thôi, để đức cho con cho cái” nhé NT.

NT đẩy sự NGU của mình lên đến tột cùng khi tôn vinh đám “Nhân xĩ, chí thức” lên với mong muốn dẫn dắt nhân dân theo con đường phá hoại đất nước. Những kẻ đó, khi đương quyền đương chức thì cắm cúi lặng im, khi bị sa thải lại quay sang đả kích chế độ. Có lẽ, cùng với cách làm cách hành động giống mình nên NT coi đó là tấm gương để NT học tập.

NT là vậy. Một kẻ bán rẻ lương tâm nghề nghiệp, lấy cái lương tâm đen tối của mình mà dạy dỗ người đời. Một kẻ lươn lẹo, hèn nhát, khốn nạn mà vẫn được sử dụng để làm báo. Đủ thấy, chế độ và người dân này vẫn còn quá bao dung. Một kẻ không dám sống với chính bản chất của mình, dám chửi bới cả một «dân tộc đói nghèo, hèn nhát». Kẻ đó, không xứng đáng với chính dân tộc của mình.
----
© Củ hành
[...]

Comments

Sau vết đen mà Huỳnh Ngọc Chênh, Osin Huy Đức gây ra thì báo Thanh Niên hiện nay đang có 2 nhà báo ăn cơm Cộng Sản, làm trong báo Đảng nhưng lại coi Cộng Sản là " giặc", sẵn sàng tung hê chế độ. Đó nhà nhà báo Đỗ Hùng và Nguyễn Thông.

Nhà báo Đỗ Hùng, phó tổng thư ký tòa soạn báo Thanh Niên trực tiếp viết loạt bài phỏng vấn nghị viên nước Mỹ Hoàng Duy Hùng dưới vỏ bọc "hòa hợp dân tộc" nhưng lại có những luận điệu xuyên tạc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của dân tộc ta thành nội chiến, coi những kẻ mang bom về âm mưu phá tượng đài Bác Hồ chỉ vì "khác biệt về tư tưởng" chứ không phải khủng bố, phản động. Không dừng lại ở đó, tháng 1/2014 nhà báo Đỗ Hùng lại có loạt bài về sự kiện Hoàng Sa 1974 xuyên tạc lịch sử. Điều đáng nói ở chỗ, loạt bài của báo Thanh Niên không tường thuật, kể lại đúng sự kiện lịch sử như những điều đã xảy ra mà loạt bài đó xuyên tạc lịch sử, cố dắt dắt người đọc theo chủ ý vinh danh chiến sĩ Hải quân VNCH mặc dù sự thật lịch sử là trận chiến đó Hải quân VNCH với tàu chiến to, mạnh hơn nhưng lại đánh bừa rồi bỏ chạy. Không những thế Đỗ Hùng còn có những câu nói ngầm ý nói "miền Bắc cưỡng chiếm miền Nam". Sau khi bị cộng đồng mạng phê phán, chỉ ra những điểm sai trái, xuyên tạc thì nhà báo Đỗ Hùng cố gắng "giải thích" nhưng càng giải thích thì càng vô lý và bây giờ thì anh ta đã đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người vào). Có người nói do anh ta "còn trẻ", "lỡ mồm" nhưng thực ra không phải vậy mà đó là một chuỗi dài tư tưởng sai trái từ lâu như đã chứng minh trong bài viết TTK báo Thanh Niên Online hay ngôi sao "rận chủ" Mr. Đỗ. Dẫu sao với việc đóng cửa facebook (hoặc giới hạn người xem vào?) cho thấy anh ta cũng biết e dè trước phản ứng từ người đọc báo, cộng đồng mạng.

Nếu nói nhà báo Đỗ Hùng "còn trẻ" thì với nhà báo Nguyễn Thông với 20 năm kinh nghiệm làm báo thì khó có thể nói rằng ông ấy "trót dại" hoặc "vô tình", "hiểu biết, nhận thức kém". Ngày 16/2 vừa qua những cựu chiến binh thực thụ, những người còn để 1 phần xương máu ngoài chiến trường đã ra vạch trần những kẻ giả danh cựu chiến binh, những nhà rân chủ rởm đời biểu tình, kích động biểu tình vừa qua ở tượng đài Lý Thái Tổ, bờ hồ Hoàn Kiếm. Vậy mà ông Nguyễn Thông, trên trang Facebook của mình, dám nói liều cho rằng hành động của những cựu chiến binh thực thụ ấy là để "bảo vệ sổ hưu".
Xin nói với nhà báo Nguyễn Thông: các CCB đi lính từ phường xã và hết nghĩa vụ thì về suốt 30 năm nay cắm đầu làm ăn mưu sinh. Người thì thợ xây, người thì xe ôm chứ có được đi học cao như các ông đâu mà trông vào lương. Trong lúc các CCB cầm súng giữ cho yên bình để các ông được đi học mới làm được ông nọ bà kia........Vậy mà nay các ông lại thốt ra những lời vô ơn. Đấy mới là quên và phủ nhận vào lịch sử.
Ngoài ra Nguyễn Thông còn cho rằng cuộc chiến tranh chống bọn diệt chủng Polpot để bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp nhân dân dân Campuchia của quân dân ta là "chiến tranh xâm lược". Bởi vì theo ông ta là do "chính ta bị không ít dư luận quốc tế đặt vào vai kẻ xâm lược". Nói 1 từ nặng nề nhưng chính xác trong trường hợp này là ông Nguyễn Thông này có "não trạng của kẻ nô lệ". Cái gọi là "quốc tế" ấy là Mỹ, Pháp, TQ,... bảo Việt Nam xâm lược Campuchia thì Nguyễn Thông lặp lại như con vẹt như vậy bất chấp sự thật lịch sử, bấp chấp luân thường đạo lý và bất chấp cả hiện tại khi những kẻ cầm đầu Khơ Me Đỏ đang bị xét xử.

Phải chăng, báo Thanh Niên- cơ quan ngôn luận của Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam đang có vấn đề trong công tác nhân sự khi để người người như thế này ngang nhiên xuyên tạc, bóp méo lịch sử làm rối loạn tư tưởng thanh niên?
[...]

Comments

Báo Thanh Niên, GDVN, VNepress,... là những báo tích cực nhất trong vụ tiếp tay cho các thế lực u ám nào đó muốn viết lại lịch sử, vinh danh các "anh hùng bán nước", cào bằng các giá trị lịch sử thông qua hàng loạt bài đăng trái sự thật về sự kiện hải chiến Hoàng Sa (mà chúng tôi đã và đang tiếp tục chứng minh). Hôm nay chúng tôi giới thiệu với các bạn góc nhìn của một cựu tổng biên tập, nhà báo Hồ Thị Thu Hồng, tức blogger Beo, về chuỗi hành động nguy hiểm và ngu dốt này của các "lều báo". Nhưng trước hết, xin bắt chước câu khẩu hiệu (slogan) nổi tiếng của các lều báo một phát: Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả, không nhất thiết trùng với quan điểm của tòa soạn!
☠☠☠
ANH HÙNG NGỤY - NGỤY ANH HÙNG (tiêu đề do Lều Báo đặt) - Tác giả: Beo

NGƯỜI ANH HÙNG HỌ NGỤY
Người yêu nước không thể nào là ngụy
Người chết vì nước như anh không thể nào là ngụy
Nhưng anh:
Là Ngụy Văn Thà
Ngụy Văn Thà

Anh ‒ hạm trưởng chiến hạm Nhật Tảo
Lao thẳng vào tàu giặc cướp
Tên anh còn mãi với Hoàng Sa
Biển vật mình thét đại bác
Giặc bủa vây chiến dịch biển người

Lửa dựng trời dìm tàu giặc
Máu anh cùng đồng đội ngời ngời
Ôm chặt tàu
Ôm chặt đảo
Anh hóa thành Tổ Quốc giữa trùng khơi

Gió mùa đông bắc gào khóc
Ngụy Văn Thà
Mãi mãi neo tàu vào quần đảo
Tổ Quốc ngoài Hoàng Sa
Trận chiến ba mươi phút
Tượng đài anh là phong ba
Đỉnh sóng khói hương nghi ngút
Biển để tang anh bằng sóng bạc đầu.

(bài thơ và tựa entry copy từ facebook Phan Việt)

1. Cần phải phân biệt thật rõ, viết lại lịch sử và đánh giá lại lịch sử là hai động tác khác nhau hòan tòan.
Lịch sử của ta, đặc biệt lịch sử chiến tranh hiện đại, khi nhân chứng vật chứng còn đủ cả, mà không ít sự việc sự kiện, được sách sử ghi nhận được sách giáo khoa đưa vào, đã sai lạc khủng khiếp. Sự kiện trưa 30/4, quân giải phóng đánh chiếm dinh Độc lập là một trong những ví dụ cực kì điển hình, Beo không cần dẫn chứng thêm nữa.
Thế nên, việc viết lại cho đúng, là vô cùng cần thiết, khi chưa muộn.
Đánh giá, nhìn nhận lại lịch sử, ở xứ mình, lại không thuộc công việc của các nhà khoa học sử (vì nhà sử học còn bận tranh cãi chuyện tào lao xịt bọp trên báo chí và nghị trường), nó thuộc công việc của nhà chính trị. Và có ai dám phủ nhận, nhà chính trị không tận dụng những đánh giá kia cho mục đích rất- phi- sử của họ.
Việc quật mồ những người lính VNCH trong hải chiến Hòang sa năm 1974 trên báo chí trong những thời gian vừa qua, cũng là ví dụ cực kì điển hình cho nhận định trên của Beo.
Phải mở ngoặc chút xíu, Beo chỉ nói đến lọat bài trên báo Thanh niên vì chưa đọc các báo khác. Tư liệu lọat bài này không hề mới, gần như lấy lại rồi biên tập sơ sài tòan bộ các bài đăng rải rác trên các nguồn hải ngọai lâu nay.
Tin Beo đi, lọai lê lết hết bếp nhà anh Tư Sang đến nhà cửa nhà anh Ba Dũng như Tổng biên tập báo Thanh niên, thì không đủ dũng cảm tự ý tiên phong trong công cuộc nhìn nhận đánh giá lại lịch sử đâu. Chỉ có điều, ngu quá nên chạy quá đà tuyên giáo cho phép nên bị xoa đầu, mà thôi.
Ngu ở chỗ, liều lượng và mức độ đưa bài để công chúng trong nước chấp nhận được. Ba triệu người (cứ cho là con số ấy đi) hải ngọai là đáng quý, nhưng ba mươi triệu người trong nước lại là con số không thể hy sinh cho mỗi một mục đích: hòa giải dân tộc. Cái mục đích không cần cố gắng nhiều lắm, tự thân nó cũng sẽ diễn ra và trên thực tế, đã diễn ra ở mức độ gần kết thúc rồi.
Nói Quang Thông ngu, cũng chưa chắc ai ngu hơn ai. Xới động cuộc quật mồ kia, chắc gì đã liên quan đến chính sách hòa giải hòa hợp dân tộc.
Vậy nó có còn mục đích gì khác?
Mỉa mai chính phủ bây giờ hèn kém không dám đối đầu, đánh nhau với Tàu như chính phủ VNCH chăng?


2. Cứ nhìn cách chính quyền ứng xử với dăm chục mạng Beo gọi là lưu manh (tòan những gương mặt quen thuộc đến nhẵn bóng trong việc chửi bới vô tội vạ chính quyền) rồi suy ra, chính quyền hèn nhát, sợ Tàu, vô hình chung bạn cũng đang bị đám lưu manh kia lưu manh hóa.
Có thể bạn rất sướng tai khi nghe anh cảnh sát biển Vn chửi địt mẹ bọn Trung quốc, cút mẹ chúng mày đi không bố bắn. Nhưng có lẽ bạn chưa biết hết nỗi nhục khi đọan clip quay có chủ đích của Tàu kia, công bố ra quốc tế. Họ, đã hết sức lịch sự, kiềm chế trước sự sướng tai của bạn. Và, lẽ đương nhiên, phần thiện cảm giành cho kẻ đúng là chúng ta, không phải không suy giảm.
Vậy, không địt mẹ bọn Trung Quốc, thì chính quyền đang làm gì?
Beo tham gia hai cuộc biểu tình tại sài gòn và thấy rằng, khi người biểu tình bộc lộ thái độ sẽ sát cánh cùng chính phủ trong việc chống Trung quốc xâm chiếm lãnh thổ, từ lúc khởi nhóm cho đến khi giải tán, không thấy công quyền nào ngăn chặn bắt bớ.
Nếu bạn nghĩ rằng việc bai bải hàng ngày chửi hàng hóa Tàu trên khắp các báo là tự phát, là lòng yêu nước của bọn nhà báo, bạn nhầm vĩ đại. Khi Beo còn làm việc, tuần nào giao ban tuyên giáo cũng nhắc nhở, phải đẩy mạnh tuyến bài ấy thêm nữa. Bị thúc quá, bí bài, những vụ như áo lót phụ nữ làm đàn ông ngủ gật suốt ngày hay trong dép tổ ong có đỉa...mới nảy sinh, là vì vậy.
Và nếu bạn nghĩ rằng, đằng sau một lọat các họat động lien quan đến biển đảo của các tổ chức dân sự trong nước (thậm chí cả ở nước ngòai) không có bàn tay chính phủ, thì bạn còn nhầm vĩ đại hơn.
Ai xây chùa, ai trợ lỗ cho tour du lịch ra đảo, ai kích họat các cuộc hội thảo về chủ quyền quốc gia…?
Chính trường, chuyện tay phải nắm chặt nhau 4 tốt 16 chữ vàng, tay trái bóp trym nhau, âu hết sức thường tình. Tàu thế ta cũng thế, không kém miếng nào. Chỉ có tận ngu, mới tính tóan chiến lược đối đầu trực diện với thằng, khỏe hơn mình về mọi phương diện, quãng vài triệu lần.
Nhưng, cái lớn nhất chính quyền đã làm được, không phải ở những cú bóp trym vặt như thế.


DẠY QUANG THÔNG (TBT Báo Thanh Niên - LB)

3. Tranh chấp khu vực biển đảo khởi đầu giữa Việt Nam và Trung Quốc từ đầu thế kỷ trước, nửa cuối của thế kỷ XX xuất hiện thêm các bên tranh chấp khác.
Tranh chấp gồm ba loại (đan xen, phụ thuộc nhau): 1. tranh chấp chủ quyền các đảo; 2. tranh chấp phân định biển (phân định biển liên quan đến các đảo có tranh chấp và phân định biển không liên quan đến tranh chấp chủ quyền); 3. tranh chấp về sử dụng và bảo vệ môi trường biển (các quyền tự do hàng hải, về đặt dây cáp và ống dẫn ngầm, tranh chấp về môi trường biển, về nghiên cứu khoa học biển).
TBT báo TN Nguyễn Quang Thông

Việt- Trung ba lần tranh chấp bằng vũ lực, diễn ra vào các năm 1974, 1988 và 1992 và là cặp xung đột duy nhất liên quan đến cả ba tranh chấp.
Ngay trong năm 1975 và liên tục cho đến 1992, chính phủ VN thống nhất đã liên tục đòi lại chủ quyền biển đảo bằng các công hàm, sách trắng…(tư liệu do facebooker Khù văn Khoằm sưu tầm).
Không thể đơn phương chiến đấu với ông bạn hàng xóm khổng lồ, chính phủ VN đổi sách lược, liên kết với các ông bạn láng giềng nhỏ hơn. Và trong năm 1992, cùng với Philippines, VN đưa ra bản Tuyên bố về cách ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC).
10 năm sau, Trung quốc mới chịu kí với Asean DOC-văn bản đa phương đầu tiên của khu vực về biển Đông. (Trung quốc luôn luôn muốn song phương, chia để trị). Trong khỏang thời gian đó, Malaysia đã kịp chiếm thêm của VN 2 đảo, vào năm 1999.
Cũng bằng ngần ấy thời gian nữa, Trung quốc mới chịu ngồi xuống kí tiếpvăn bản nguyên tắc để thực hiện DOC.

Dĩ nhiên, chúng ta, từ chính khách lão luyện đến phó thường dân Beo thị, ai cũng hiểu rằng những văn bản đầy lỏng lẻo kia chẳng có mấy giá trị sức- mạnh- cơ- bắp trong việc đòi lại biển đảo nhưng, nó là nền móng vững chãi để tiến tới việc ra đời những văn bản mang tính pháp lý quốc tế, đem lại sự ổn định bền vững cho khu vực tranh chấp.

Cao nhân trí khách đa mưu túc kế, quý vị chọn dàn hàng ngang bắn nhau với Tàu như thuở Napoléon hay, mềm mỏng trên bàn ngọai giao giữ hòa bình cho dân yên ổn móc dầu, câu cá lên ăn ?
Hỏi thêm câu nữa, quý vị có thực sự tin: ôm vài chục kí nào tư liệu chi chít chữ tượng hình nào bản đồ thi nhau cổ hơn…ra các thể lọai trọng tài quốc tế tòa án quốc tế hội Cuốc liên…họ sẽ đồng thanh ủng hộ bắt Tàu thu dọn đồ đạc trả lại biển đảo cho ta ?

Có một tiểu tiết Beo nghĩ ai cũng biết nhưng cố tình lờ đi nhằm phục vụ cho mưu đồ một mũi tên giết hai con trym bài Tàu- chống chính phủ: Trong khi Phi, kẻ đồng sáng kiến giải quyết đa phương, ít nhất 3 lần trở cờ, Mã ngậm miệng ăn tiền và Campuchia ra mặt công khai bám gấu quần anh Tàu khựa…thì Việt nam là nước bền bỉ nhất, nhất quán nhất, quyết liệt nhất trong việc giải quyết tranh chấp biển đảo bằng con đường ngọai giao.


Chị đã dạy gần xong Quang Thông ý thứ hai: đá đểu chính phủ hèn nhát bán nước bằng lọat bài phục dựng anh lính VNCH kia, là mất dạy, là vừa đổ bô chùi đít cho các cụ xong lại hắt ngay cứt vào nhà các cụ. Đương nhiên chị biết mày chả đủ cả tầm lẫn dũng khí, việc hắt cứt là do ngu nghề mà nên nỗi. Bài sau chị dạy tiếp về nghề.

NGƯỜI ANH HÙNG HỌ NGỤY (VĂN THỔ NOT THÀ)

4. Theo http://www.worldvaluessurvey.org, khảo sát về lòng yêu nước của các quốc gia, 72% đối với người Mỹ, 53% người Anh và 35% người Pháp (đã trưởng thành) tuyên bố rằng họ tự hào về đất nước họ.
Việt Nam, con số này lên đến 98%.
Đừng vội cười cợt những con số.
Trong khi người Mỹ, Anh, Pháp, lòng tự hào của họ thiên về tính ưu việt của một dân tộc thì chúng ta, hướng về một khả năng phi thường trong việc giữ được nguồn gốc dân tộc sau các cuộc chiến liên miên chống lại ngoại xâm.
Ngay đến hết ngọai xâm rồi, vẫn khăng khăng chỉ hòa nhập không hòa tan.
Âu, số phận thiên định cho dân tộc Việt. Thiên hạ đánh nhau, cũng liên miên hai ngàn năm, chỉ để giành Chúa thuộc về mình. Chúng ta, không sang trọng được thế, chúng ta tòan lấy việc giữ đất làm thiêng (nhất). Thiên hạ cắt đất đổi mỹ nhân, ta bán con đổi lấy đất. Và sử ghi nhận hành động ấy là, yêu nước.
Bất kể chính thể nào, ý thức hệ nào, liên quan đến đất đai, thì y như rằng nó được quy kết vào phạm trù đạo đức: yêu nước hay bán nước. Và việc quy kết đó, được tới 98% người trưởng thành, ủng hộ.
Beo quay lại sự việc người anh hùng họ ngụy của báo Thanh niên.

5. Trước tiên, Beo chưa bàn đến những tình tiết đúng- sai của sự kiện 1974. Các bạn trong nước có thể tham khảo các nội dung tranh luận này của các nhân vật tham gia trực tiếp sự kiện trên các web tại hải ngọai, gõ bất cứ từ khóa gần gần nội dung đều tra cứu được.
Nếu lười nữa, thì đọc luôn trên blog Beo, Beo dẫn về cách nay đúng 1 năm : http://beoth.blogspot.com/2013/01/mot-su-that-khac-ve-tran-hai-chien.html
Chuyện bếp núc làng báo, cơ sự như sau:
Phải nhận định ngay, việc phục dựng lại người lính VNCH trên báo chí chính thống, chắc chắn có sự hé cửa của tuyên giáo.
Có 2 lọai hé. Hoặc lòn sau bếp nhà một anh trưởng-phó rủ rỉ xin phép (lọai xin rất đặc trưng của Quang Thông) hoặc, nhá mớm cung bài đầu, không thấy quan nào a lô làm tới luôn (kiểu của Tuổi trẻ). Vậy nên, bạn sẽ luôn luôn thấy việc xử lý bài vở thuộc các đề tài nhạy cảm chính trị của Tuổi trẻ chững chạc, rất nhất quán về quan điểm và, có nghề hơn hẳn Thanh niên.
Có xin, có gật, nhưng khi thấy vượt tầm kiểm sóat vẫn gõ đầu. Tuyên giáo là thế và thế, mới là tuyên giáo.
Đương nhiên, việc gõ đầu thằng lòn cửa sau bao giờ cũng nhẹ tay hơn thằng mớm cung.

6. Quay lại chuyện sự kiện 1974 được phép đưa lên báo chí chính thống.
Lọat bài trên Thanh niên đã vượt quá tầm của việc phục dựng lại một sự kiện lịch sử- điều tiên quyết bắt buộc cho lọai đề tài này. Cho dù anh muốn gửi gắm bất cứ ý đồ tốt-xấu gì đi chăng nữa, cũng phải bám vào cái gốc đó.
Nó đã lấn sâu sang cái ngưỡng của sự cổ súy cho việc tôn vinh người lính VNCH. Với báo chí, sự cổ súy đôi khi không chỉ bằng những câu chữ hô hào cụ thể, mà bằng mức độ, tần suất xuất hiện…
Hành động cổ súy đó nhục mạ anh linh những người nằm xuống ở Tây Nam Tây Bắc Gạc ma, làm tổn thương cả gia đình họ, mà không ít trong số đó, Beo tin rằng đang sống dưới chuẩn nghèo khổ trong nước. Nhục mạ những cựu binh từ thể xác lẫn tinh thần, không thể nào lành lặn nổi. Và đang còn sống.
Bất kể nhận định, đánh giá lại thế nào về lịch sử, chúng ta không thể là tù nhân của quá khứ. Bằng lọat bài này, thấy ít ra (trước tiên) có báo Thanh niên rất khóai trá được ở tù.
Nhưng, đây mới là tác động thật sự ngu xuẩn nhất, phản hiệu quả nhất, khi định vịn vào 98% lòng yêu đất nơi bạn đọc: “Cái sự bắng nhắng của đám dân chủ cuội, vô hình chung làm mất hẳn giá trị của tinh thần kháng Tàu, vốn là một thứ tinh thần đối kháng rất âm ỉ và bản năng, thậm chí là thiêng liêng.” (Beo mượn lời bạn DG DG trên facebook).
Báo chí chính thống, không chỉ mặc định mà được khẳng định, là tiếng nói của Đảng. Không phải suy diễn, đương nhiên sẽ hiểu, lọat bài kia, xuất phát từ chính chủ trương của một nhóm trong Đảng.
Rất khó để thanh minh, chỉ vì đói quá nên Thanh niên quật mồ xác chết lên… câu cơm.

P/S: Thể nào cũng có người bắt viết ra nhóm ấy là ai cho mà coi.

Nguồn: © Beo
[...]

Categories: ,
Comments

Vừa qua một số "lều báo" (cách cộng đồng mạng gọi bộ phận tiêu cực trong báo chí) trong nước và hầu hết đài báo chống phá Việt Nam, cũng như các ban Việt ngữ của truyền thông nước ngoài như RFA, RFI, BBC, VOA lâu nay có tai tiếng chống phá Việt Nam đồng loạt viết về sự kiện hải chiến Hoàng Sa năm 1974 như là một chiến dịch thông tin xuyên tạc lịch sử được sắp đặt an bài từ trước.


Đặc biệt trước thời điểm "số đẹp" 40 năm đánh dấu hải chiến Hoàng Sa năm 1974, một bộ phận "lều báo" điện tử trong nước đăng những bài về sự kiện này, trong đó có một số ít bài viết có nội dung theo hướng ca ngợi quân đội Sài Gòn, và trầm trọng nhất là các bài trên báo điện tử Thanh Niên.

Những bài này trên báo điện tử Thanh Niên chưa chắc phản ảnh lên rằng bản chất tờ báo này đã chệch hướng, mà có thể nó bị tác động bởi 1 người: Đỗ Hùng, phó tổng thư ký tòa soạn Thanh Niên, là nhân vật mà theo nhiều bạn đọc quan sát theo dõi, là "có vấn đề".

Đặc biệt là một số người (hay chỉ là 1 người với nhiều bút danh khác nhau) trong báo Thanh Niên đã áp dụng một thủ thuật trong nghề báo tạm gọi là "phỏng vấn định hướng". Họ tìm kiếm những người có cùng hoặc gần giống quan điểm của họ về hải chiến Hoàng Sa rồi dàn dựng phỏng vấn sau khi đã hội ý kỹ lưỡng, sau đó về biên soạn lại.

Những ai không hợp gu thì họ không phỏng vấn. Những ai có quá nhiều trả lời không đúng ý họ thì sẽ không đăng. Những câu trả lời nào không đúng ý họ, thì họ tự bỏ câu hỏi đó ra khỏi bài báo. Đó là lý do vì sao họ chỉ đăng được một vài phỏng vấn về đề tài này.

Hiện tượng cào bằng lịch sử nói trên đã tạo ra nhiều phản ứng trái chiều, trong đó có 2 hướng chính. Một là những phản ứng bi quan, chán nản, phẫn nộ, lo lắng không cần thiết ở những người yêu nước. Hai là những mừng hụt của bọn "rận", nhất là bọn tàn dư ngụy quyền, nói chung là bọn phản động bán nước. Nói chung, người hoang mang giảm niềm tin, kẻ hí hửng tưởng bở.

Những bi quan không cần thiết

Trong khi hiện tượng cào bằng lịch sử nói trên đang xảy ra thì mình cũng đi nhiều nơi thăm dò dư luận, và thấy có nhiều bạn có những hoảng hốt, lo âu không đáng có. Có những bạn hoảng lên thắc mắc rằng không lẽ "sâu", "rận" đã leo đến thượng tầng chính trị cấp cao.

Trong gia đình có người còn nói: "Nếu chính phủ muốn làm hài lòng bọn phản động ba que mà bất chấp cảm nghĩ của người khác thì cứ việc bê chúng nó về mà bảo vệ chế độ. Em từ bỏ chính chị chính em." Làm mình phải giải thích khan cả cổ.

Nói chung hiện tượng nói trên đã làm xôn xao dư luận, gây hoang mang và bất bình trong dân, đặc biệt là những người nhiệt tình yêu nước, làm mọi người thắc mắc không hiểu gì. Tóm lại thực tế nó đã làm hụt hẫng niềm tin, thậm chí suy giảm lòng tin của dân.

Những mừng hụt đáng thương hại

Ngay lúc này trên đất Mỹ, ở ngay tại Texas này đây thì bộ phận ngu dốt nhất, điên rồ nhất trong bọn rận, tàn dư ngụy, nói chung là bọn phản động hí hửng đắc chí, bọn họ tự sướng bệnh hoạn rằng CSVN sau 40 năm rốt cuộc cũng đã "công nhận VNCH", "công nhận" sự "chính danh", "chính nghĩa" của "VNCH", "công nhận chính nghĩa cờ vàng", rằng sẽ có chuyển biến chính trị gì rất ghê gớm, cứ như là cộng sản sắp sụp đổ đến nơi, và rằng những giấc mơ "Việt Nam hậu cộng sản", "không còn cộng sản", "cờ vàng tung bay trên khắp ba miền" sẽ thành hiện thực. Họ ăn cắp mấy bài báo mạng của BBC, RFA, VOA, RFI về in ra giấy bán báo, ra sức thắng lợi tinh thần.

Họ vui sướng hỉ hả "ăn mừng" cứ như là thời Liên Xô và Đông Âu sụp đổ. Nhưng lúc đó những kẻ chống cộng này vui sướng là còn có cơ sở, còn ngày nay dựa vào vài trang báo điện tử mà họ vui sướng đến như thế thì chỉ có thể nói là họ đã phát cuồng, bệnh hoạn không còn cứu trị nổi và có lẽ sắp đến hồi mạt vận.

Nếu họ có chính nghĩa thì họ cần gì CSVN công nhận, để mà vui sướng đến thế? Cũng như nếu họ có chính danh thì họ cần gì Hoa Kỳ công nhận "quốc kỳ VNCH"?

Thật ra họ không cố ý làm trò hề. Sở dĩ họ vô tư diễn hài, làm trò cười cho thiên hạ chê cười họ như vậy là vì họ quá ngu dốt về hệ thống cũng như cách làm việc trong ngành báo chí và xuất bản của Việt Nam.

Lâu nay họ có một "niềm tin" rất quái đản và luôn đinh ninh rằng Đảng và Ban Tuyên giáo TW là người kiểm duyệt và kiểm soát mọi thứ trong xã hội. Do đó họ mới điên khùng gọi chế độ chính trị của VN là một chế độ "toàn trị" (totalitarian), một thuật ngữ chính trị mà không một người có học nào trên thế giới dùng để chỉ chế độ Việt Nam hiện tại, trừ bọn phản động người Việt. Nghĩa là bọn phản động người Việt là thuộc loại "tôm tép" nhất, trình độ thấp kém nhất trong số những phe phái chống đối ở các quốc gia dân tộc khác.

Họ không biết rằng ở VN là địa phương, cơ quan, tòa soạn, nhà xuất bản, chủ trang web v.v. tự quản lý và kiểm duyệt lấy. Chính vì thế nên mới có nhiều trường hợp để lọt rất nhiều sách không tốt ra ngoài thị trường và sau đó lại phải vất vả thu hồi. Từ lâu đã có không ít sách báo còn phản động hơn, xuyên tạc lịch sử mạnh tay hơn chiến dịch thông tin xuyên tạc cào bằng lịch sử vừa rồi vẫn lưu hành ngoài thị trường, từ hợp pháp đến in lậu và phân phối lậu. Chỉ có quá đáng lắm thì người ta mới thu hồi hay gỡ bỏ. Những bài xuyên tạc cào bằng lịch sử kể trên bị gỡ bỏ cũng chỉ có vài bài.

Các thời trước có lẽ kỷ cương phép nước nghiêm minh hơn, công tác báo chí vẫn còn tốt, đội ngũ báo chí còn tốt, điều này ngay cả những nhà báo lão thành ngày nay cũng không thể phủ nhận. Nhờ đó đã không xuất hiện những bài viết theo kiểu "tưởng niệm 10 năm hải chiến Hoàng Sa", "tưởng niệm 20 năm hải chiến Hoàng Sa", "tưởng niệm 30 năm hải chiến Hoàng Sa", "tưởng niệm 35 năm hải chiến Hoàng Sa".

Còn những bài viết về chủ quyền biển đảo, chủ quyền Trường Sa - Hoàng Sa của Việt Nam thì đương nhiên vẫn xuất hiện thường xuyên trên báo chí. Tuy nhiên, vẫn có một ít báo như Đại Đoàn Kết đăng bài về hải chiến Hoàng Sa, nhưng không tâng bốc quá đáng như báo Thanh Niên ngày nay. Thời đó tất cả bài báo nào như thế đều bị "thổi còi". Trong thời điểm đánh dấu 35 năm hải chiến Hoàng Sa, báo Tuổi Trẻ có đăng loạt bài ca ngợi quá lố quân đội Sài Gòn sau đó bị "thổi còi" và phải dừng lại không thể đăng tiếp.

Vậy bản chất của hiện tượng đang gây ra nhiều hiểu lầm đó là gì?

Mỗi khi tôi không đồng ý với một quan điểm chính thống hoặc một quan điểm trên báo chí chính thống (xin lưu ý đó là 2 khái niệm khác nhau, trên báo chí chính thống chưa chắc là quan điểm chính thống) thì tôi suy nghĩ rất kỹ, rất lâu, và tự cho mình thời gian để chiêm nghiệm dần rồi mới đi đến kết luận, còn nếu vẫn không thấy quan điểm đó đúng thì tôi cũng không ngần ngại nói thẳng, nói thật, nếu cần thì sẵn sàng tranh luận đến cùng, nhưng trên tinh thần cầu thị và xây dựng, đóng góp. Đó là sự khác nhau giữa tư duy độc lập và tư duy phá hoại. Bọn phản động không phân biệt được 2 khái niệm nay, họ thường lẫn lộn 2 khái niệm này, lầm tưởng tư duy phá hoại, thiếu thiện chí của họ là tư duy độc lập.

Do xuất phát từ một tư duy độc lập, suy nghĩ cẩn thận, nên khi đọc thấy mấy bài này trên các báo chí trong nước thì cảm nhận đầu tiên của tôi dĩ nhiên là bất bình, bực mình, không đồng ý với những bài viết ca ngợi quân đội Sài Gòn đó. Và tôi lúc đó cũng đã nghĩ ngay rằng đó không phải là "đèn xanh" hay chủ trương của Đảng, vì chủ trương - đường lối của Đảng và Nhà nước lâu nay tôi nắm khá rõ. Không có chủ trương nào kỳ cục, kỳ quái đột xuất như vậy.

Nếu tinh ý một chút thì sẽ nhận ra không khó: Việt Nam có hơn 1000 báo giấy và báo điện tử. Trong số gần 1000 báo điện tử tuy có khá nhiều bài về hải chiến Hoàng Sa, song những bài đó đều chủ yếu có nguồn gốc từ một vài báo điện tử trong số 1000 báo điện tử Việt Nam, thậm chí số người viết thật sự là rất ít, chỉ vài người với các bút danh khác nhau, và rồi sau đó một ít báo khác copy lại rồi đề dưới là "theo Thanh Niên", "theo Giáo dục Việt Nam".

Xin lưu ý rằng một số báo nói trên là báo lớn về lượt đọc chứ không lớn về quyền lực, họ có giá trị về lượt xem nhưng chưa chắc có giá trị về tổng thể. Thí dụ: Một trang web "người lớn" sẽ có gấp ngàn lần lượt xem hơn một trang web dạy nấu ăn. Nhưng chưa chắc trang web "người lớn" kia có giá trị hơn trang web dạy nấu ăn, giá trị tổng thể, giá trị học thuật, đạo đức, văn hóa, nghệ thuật, kỹ thuật.

Các báo chí chính trị cấp cao, nói thẳng ra là các báo Đảng (Nhân Dân, ĐCSVN, Chính phủ, QĐND, CAND, tạp chí Cộng Sản....) đều không có một bài nào ca ngợi quân đội Sài Gòn, ca ngợi "hải chiến Hoàng Sa".

Những báo kia không phải là báo Đảng, mà là báo điện tử đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước. Tuy nhiên sự lãnh đạo này là có thực chất hay chỉ còn trên danh nghĩa là phụ thuộc vào trình độ lãnh đạo, tư cách lãnh đạo, uy tín lãnh đạo của chi bộ trong cơ quan báo chí đó. Nếu chi bộ nào đó mà chỉ biết ăn nhậu và nhận phong bì thì tờ báo đó có thể xem là chẳng khác gì mà một tờ báo tư nhân, khi sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước đã bị đồng tiền, đồng đô la xanh làm cho trở thành hình thức bề ngoài, và cái gọi là "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý" chỉ còn là nhãn hiệu trong báo chí.

Bọn phản động, nhất là bọn ba que lâu nay do ngu lâu dốt bền, bị nhồi sọ nặng nề lâu ngày nên hễ báo nào ở VN là bọn họ đều hô là "báo Đảng", thậm chí điên khùng đến mức hễ trang web nào có đuôi .vn là bọn họ tri hô là "báo Đảng". Phải nói là sự ngu dốt của bọn này đếm đến Tết Congo cũng không hết. Chính vì tưởng đó là báo Đảng nên khi bọn họ thấy vài báo điện tử VN đăng bài ca ngợi hải chiến Hoàng Sa họ mới "ăn mừng chiến thắng" và "thắng lợi tinh thần" đến thế.

Nếu để ý kỹ sẽ thấy ngay khác biệt: Các sự kiện quan trọng khác thì khoảng 1000 cơ quan truyền thông báo chí đó đều đồng loạt đăng bài, thí dụ sự kiện 35 năm chiến tranh biên giới Tây Nam trong cùng một thời điểm này.

Sự kiện kỷ niệm 35 năm chiến thắng biên giới Tây Nam dù có gấp ngàn lần báo chí đăng tin nhưng năm nào cũng giống nhau nên ít ai quan tâm. Trong khi đó sự kiện đánh dấu 40 năm hải chiến Hoàng Sa là bất thường nên làm dư luận không yên, và nhóm BBC, RFA, RFI, VOA được dịp bơm lên.

Nói chung, lượng bài và số báo về hải chiến HS trên mặt bằng báo chí VN thì chỉ là thiểu số, và trong đó chỉ có vài báo đã chuyên viết theo giọng điệu ca ngợi ngụy quân, cào bằng lịch sử, đi đầu là Thanh Niên, Vietnamnet, Lao Động, còn một số báo khác mà có viết thì họ tường thuật khách quan, không có giọng điệu "anh hùng", "hy sinh", "vì nước", "bảo vệ đất nước".

Ngoài số lượng bài viết từ thiểu số báo điện tử trong nước, đa số các bài viết về hải chiến HS tuyên truyền trên Internet vẫn chủ yếu từ các trang BBC, RFA, VOA, RFI ngôn ngữ tiếng Việt, ngôn ngữ khác thì họ không quan tâm đến hải chiến HS. Bên cạnh đó còn là các truyền thông báo chí phản động hoặc tự xuất bản, không chính thức. Và quan điểm "vinh danh" kể trên chủ yếu xuất hiện ở các trang chống phá này, đặc biệt là một bộ phận "nhân sĩ, trí thức" lâu nay có tai tiếng hoặc "thành tích" bất mãn, chống đối, biểu tình.

Việc tuyên truyền kỷ niệm, tưởng niệm các sự kiện lớn trong năm là do Ban Tuyên giáo TW phụ trách. Ngày 10/1 vừa rồi Ban Tuyên giáo Trung ương đã ban hành Hướng dẫn số 100-HD tuyên truyền kỷ niệm sự kiện lớn trong năm 2014 và không sự kiện nào gọi là "tưởng niệm, tri ân 40 năm hải chiến Hoàng Sa".

Trong hướng dẫn chỉ thấy dày đặc các sự kiện trong kháng chiến chống Mỹ như 55 năm Ngày mở đường Trường Sơn - Hồ Chí Minh (19/5/1959 - 19/5/2014), 39 năm Ngày giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2014) chứ không có sự kiện nào vinh danh quân đội tay sai Mỹ. Bởi vì mục đích, yêu cầu của công tác tuyên truyền các sự kiện nổi bật trong năm là nhằm tôn vinh và phát huy truyền thống lịch sử, văn hóa dân tộc, chứ không phải để xuyên tạc, cào bằng và lật ngược truyền thống lịch sử, văn hóa dân tộc.

Nếu không có tư duy độc lập thì dễ trúng kế bọn phản động như trường hợp này

Qua trường hợp này, tôi để ý thấy một hiện tượng đáng lo ngại: Đó là có một bộ phận giới trẻ tin tưởng tuyệt đối vào cơ quan công quyền, vào báo chí Việt Nam, vào chính quyền địa phương. Tức là hễ cái gì dán mác cộng sản, dán mác Đảng, Nhà nước, là họ tin tưởng tuyệt đối vào. Và như vậy rất dễ mắc mưu bọn phản động, rất dễ vô tình trợ giúp các quan điểm sai trái.

Thí dụ như trường hợp đang nói: Khi báo Giáo dục Việt Nam, Thanh niên, VNN, Lao động, và tất cả trang mạo danh lãnh đạo Việt Nam có IP ở Mỹ đều đồng loạt đăng qua đăng lại những bài của nhau về hải chiến Hoàng Sa theo mô-típ "vinh danh", "bi hùng", "anh hùng", "yêu nước", "giữ nước" như thế này, trong khi thực tế nội dung trùng lặp, sửa chữa mông má rồi đăng lại, thay đổi tựa đề và bút hiệu, một người "viết" nhiều bài, một nơi đăng nhiều bài, trích lược cắt xén từ lời kể của Hà Văn Ngạc và một số tướng tá ngụy, cũng như thông tin tuyên truyền chính thức của hải quân Sài Gòn và các cơ quan chiến tranh tâm lý ngụy, cộng với các trang Diễn biến hòa bình nước ngoài như RFA, RFI, BBC, VOA và các trang chống cộng liên tục bơm lên, dẫn link, tạo link để tràn ngập Google, những trò đó đã tạo ra giả tượng ảo ảnh "rầm rộ" hữu danh vô thực!

Tất cả các trang mạo danh lãnh đạo cấp cao, các trang Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Bá Thanh đều đồng loạt sưu tầm đăng bài ca ngợi quân đội Sài Gòn, ca ngợi hải chiến Hoàng Sa, các trang web này có để cả banner, logo "tưởng niệm 40 năm hải chiến Hoàng Sa" trên giữa trang web.

Thử hỏi điều này ảnh hưởng đến quần chúng như thế nào. Tuy đây là các trang mạo danh, nhưng Google không phân biệt được ai mạo danh ai không, các trang này có sức mạnh đáng kể trên công cụ tìm kiếm Google, ảnh hưởng đến bao nhiêu người đọc, gây ngộ nhận cho bao nhiêu người.

Trong gần 40 triệu người VN sử dụng Internet có bao nhiêu người biết được đây là các trang mạo danh lãnh đạo? Rõ ràng đó là những trang giả mạo, lãnh đạo Việt Nam nhưng IP ở Mỹ, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Bá Thanh trả lời báo chí cũng đã xác nhận là đó không phải trang của họ hay của cấp dưới họ làm ra. Ông Nguyễn Bá Thanh cũng đã thông báo cho cơ quan điều tra.

Từ giả tưởng "rầm rộ" ảo đó một số bạn trẻ lại hiểu lầm, tưởng lầm đó là quan điểm của "trên", trung ương, của Ban Tuyên giáo, thế là tin theo, nói theo, thậm chí giải thích cho quan điểm đó, lý giải cho nó, và còn tìm cách cố gắng tranh luận cả với những người có tinh thần cách mạng kiên định, có tư duy độc lập và kiên quyết đấu tranh đến cùng với cái sai.

Cho thấy rằng nếu cứ tin tuyệt đối vào công quyền, vào báo chí VN, tưởng rằng nó thật sự do Nhà nước quản lý, thì gặp trường hợp bọn phản động trong các báo, hoặc bọn phản động từ bên ngoài đưa phong bì hối lộ cậy đăng bài, cậy viết bài, kết hợp với các trang web mạo danh lãnh đạo đồng loạt mở chiến dịch thông tin như vậy thì rất dễ trúng kế.

Tôi nghĩ nên thống nhất rằng chúng ta tin tưởng theo các giá trị cao nhất đã được lịch sử chứng minh, đã được định hình qua năm tháng, các nguyên tắc cao nhất, các mục tiêu cao nhất, như: Độc lập dân tộc, chủ nghĩa xã hội, chủ nghĩa Marx Lenin, Tư tưởng Hồ Chí Minh, đạo đức Hồ Chí Minh, tinh thần Võ Nguyên Giáp, chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, văn hóa dân tộc Việt Nam, lịch sử dân tộc Việt Nam....

Tôi nghĩ thấy gì sai thì chúng ta nên mạnh dạn thẳng thắn phê bình để Đảng sạch hơn và tốt lên. Ngay cả Đảng và Nhà nước ở cấp trung ương còn chưa chắc đúng hết thì nói gì địa phương và mấy tờ báo điện tử đuôi .vn. Nếu mỗi người đều có tư duy độc lập nhưng không phải tư duy cực đoan phá hoại, thì dân tộc sẽ dần mạnh lên, đất nước sẽ dần khá hơn.

Và trong trường hợp này rõ ràng cái sai ở đây là nằm ở một vài nhân sự cấp cao lẫn cấp thấp trong một bộ phận thiểu số, vài báo điện tử trong hơn 1000 báo giấy và báo điện tử Việt Nam.

"Vinh danh quân đội Sài Gòn", "vinh danh hải chiến Hoàng Sa" không phải là chủ trương của Đảng, Nhà nước. Không có cái chủ trương kỳ quái, kỳ cục, đột xuất, vô lý, bậy bạ, phản giáo dục, phản lịch sử như vậy từ trên cao, từ Bộ chính trị hay Trung ương Đảng, nói tóm lại nó tuyệt đối không phải là chủ trương của Đảng và Nhà nước. Quan điểm này có thể được một vài người nào đó mơ hồ đồng tình, nhưng không được tập thể lãnh đạo Đảng và Nhà nước đồng thuận, ủng hộ.

Thậm chí là ngược lại, có thể những hiện tượng trên một số báo chí tiêu cực vừa qua đã đi ngược lại chủ trương và đường lối của Đảng và Nhà nước, thậm chí cả luật pháp. Cuộc kháng chiến chống Mỹ từ lâu đã được đưa vào Hiến pháp với ý nghĩa là một cuộc chiến tranh chống xâm lược. Hiến pháp 1959, chương I điều VII còn ghi rõ: "Nhà nước nghiêm cấm và trừng trị mọi hành động phản quốc, chống lại chế độ dân chủ nhân dân, chống lại sự nghiệp thống nhất Tổ quốc." Như vậy ít nhất là từ năm 1959 ngụy Sài Gòn đã chính thức bị đưa vào diện phản bội Tổ quốc theo luật pháp! Nghị định 174/2013 có hiệu lực từ 15/1/2014 (nghĩa là những hành động xuyên tạc cào bằng lịch sử sau ngày 15 có thể là đối tượng của sự phạt tiền hoặc truy cứu hình sự), ghi rõ những chuyện nếu làm sẽ bị xử lý theo luật pháp: Truyền bá tư tưởng phản động; Xuyên tạc sự thật lịch sử, phủ nhận thành tựu của cách mạng.

Hiện nay sự việc có vẻ đã được giải quyết, chương trình "tri ân" quân đội Sài Gòn đã được dừng lại kịp thời, nhiều bài viết "vinh danh" hải chiến Hoàng Sa đã bị gỡ bỏ hoặc phải dừng không được tiếp tục loạt bài. Nhưng tôi nghĩ nên đốc thúc vấn đề nghiên cứu luật bảo vệ lịch sử Nga để phòng chống những trường hợp như thế này.

Ngoài ra, cần tìm hiểu kỹ hơn vì sao không phải là thời điểm tưởng niệm 20 năm, 30 năm, 35 năm, mà đến thời điểm đánh dấu 40 năm này lại xảy ra vụ này? Gần nửa thế kỷ nay, năm nào cũng vậy, thế giới không ai nói gì về hải chiến Hoàng Sa, chỉ có bọn "rận nội" và "rận ngoại" là khua chiêng gióng trống, đều là những tổ chức quen thuộc, Việt Tân, Đảng Dân Tộc, những gương mặt chống cộng quen thuộc, những đài báo đầy ác ý quen thuộc, RFA, VOA, BBC Việt ngữ.

Còn các báo trong nước hùa theo chiến dịch thông tin cào bằng lịch sử xuyên tạc hải chiến Hoàng Sa này là ai? Lại vẫn là những báo điện tử lâu nay từng có tai tiếng, những kẻ quan niệm "đổi mới thì phải đổi màu", thay đổi cả gói, theo chân Mỹ và phương Tây, phỏng vấn và lăng xê cho một số "nhân sĩ, trí thức" mà mấy năm nay bị thiên hạ chửi tắt bếp, có những bài viết ám chỉ phải hủy bỏ con đường CNXH, tóm lại là rất lệch lạc và chệch hướng. Chưa kể những mối quan hệ cá nhân của bộ sậu quản lý những cơ quan tòa soạn này là rất thân cận, thậm chí thân thiết với bộ phận "nhân sĩ, trí thức" đó. Đó là những Thanh Niên, Vietnamnet/Tuanvietnam....

Nhiều người cho rằng bọn ăn lương ngoại bang chống phá đất nước trong ban Việt ngữ các cơ quan truyền thông chống cộng nước ngoài này thì nó nói gì, nó kêu gào gì thì cứ làm ngược lại là tốt nhất! Vậy mà một số "lều báo" chẳng những không làm ngược lại, mà còn làm theo, hùa theo bọn nó, tiếp tay cho bọn nó! Trong đó có ông Đỗ Hùng đang là nhân vật tai tiếng hơn hết hiện nay và có công đầu trong việc mượn báo điện tử Thanh Niên làm một công cụ "vực dậy thây ma". Có nhiều việc có lẽ cần tìm hiểu thêm.

Không nên chủ quan

Tuy đúng là tình hình phai màu, nhạt màu, đổi màu, hay tự diễn biến, tự chuyển hóa, tự dinh tê, tự chiêu hồi thật ra không tới mức như nhiều người đã bi quan. Nhưng nói vậy không có nghĩa là Việt Nam có thể ăn no ngủ kỹ. Một bộ phận nhỏ báo điện tử tiêu cực đã tuyên truyền cào bằng lịch sử, xuyên tạc về hải chiến Hoàng Sa, vừa xuyên tạc bản chất lịch sử, vừa xuyên tạc luôn cả hiện tượng lịch sử, họ quảng bá nhiều thông tin sai sự thật, và họ trích dẫn cắt xén, bưng bít nhiều thông tin khác về trận hải chiến này. Tuy quanh đi quẩn lại vẫn chỉ là vài báo điện tử, nhưng chúng ảnh hưởng không nhỏ đến một bộ phận quần chúng.

Qua những việc nói trên, tôi nghĩ Đảng và Nhà nước cần triển khai sâu rộng và mạnh mẽ hơn nữa Nghị quyết TW 4 trước tình trạng "sâu" và "rận" lộng hành tràn lan hiện nay. Bản chất của "sâu" và "rận" cũng không có gì khác nhau, đều gây hại cho đất nước, thậm chí có thể phản dân hại nước, đón gió trở cờ một khi đất nước bị xâm lược hoặc có biến động chính trị. Nỗ lực bắt sâu, bắt rận đúng theo tinh thần của Nghị quyết TW 4 và Nghị định 174/2013.

Không chỉ cần thanh lọc những tiêu cực, đen tối trong Đảng, mà còn trong cả làng báo, vì báo chí là quyền lực thứ 4, tác động trực tiếp đến quần chúng nhân dân, thậm chí trong thời bình nó có thể quan trọng hơn cả quân đội. Hiện nay quân đội và an ninh thì chúng ta kiểm soát kỹ, công tác nhân sự khá kỹ càng. Vào Đảng cũng không dễ, trừ những chi bộ tiêu cực. Nhưng vào làm báo ngày nay thì quá dễ dàng đến mức khó tin. Như vậy làm cách nào tránh khỏi những con sâu, con rận chui lọt vào, hay thậm chí những tên tay sai của Diễn biến hòa bình, những điệp viên hoạt động cho nước khác trà trộn thâm nhập, mưu việc luồn sâu trèo cao, muốn gieo trồng những "Gorbachev Việt Nam".

Làm sạch báo chí bắt đầu từ những người phụ trách quản lý cơ quan báo chí nào đó. Bởi vì nếu bản thân họ có hồng có chuyên thì rất khó có thể kẻ xấu nào chui lọt vào tờ báo được, nói gì lên ngồi vị trí cao.
(Còn tiếp)

Nguồn: Thiếu Long Texas
[...]