• RSS
  • Facebook
  • Twitter
Showing posts with label Vietnamnet. Show all posts
Showing posts with label Vietnamnet. Show all posts
Comments

Trong bài viết "VN thoát thế kẹt ở Biển Đông thế nào?" của tác giả Lê Quang Bình đăng trên VietNamNet, có nêu một số nhận định và giải pháp cho Việt Nam hiện nay.

Bài phân tích thì dài ngoằng, nhưng chúng tôi tóm tắt lại như sau: Việt Nam chỉ có hai con đường hoặc thân Trung Quốc hoặc thân Mỹ, thân TQ thì sớm muộn cũng mất Biển Đông, nên phải thân Mỹ (làm đồng minh) để có thể chống được Trung Quốc và muốn được Mỹ tiếp nhận ta phải thay đổi thể chế.

Chúng tôi gọi đây là một tư tưởng nhược tiểu, không những nhược tiểu mà còn khốn nạn và ngu dốt. Một bài viết dài theo kiểu hàn lâm, chỉ đánh lừa được những kẻ "thích chữ" chứ không qua mặt được những người có lập trường vững vàng và rõ ràng.

Báo Vietnamnet là tờ báo chúng tôi đã theo dõi khá lâu, thỉnh thoảng báo này lại có những bài viết đòi "đổi thể chế" một cách rất "kín đáo", trên Hội cũng đã có một số bài phản bác lại luận điệu của báo này.

Trong cái thứ ngụy biện rác rưởi lần này mà VNN đưa lên chúng ta dễ dàng nhận thấy:

Thứ nhất: Chỉ có bọn nhược tiểu, hèn hạ và ngu dốt mới lúc nào cũng lăm le đòi "nghiêng theo" một nước nào đấy. Tại sao cứ phải "thân TQ hoặc thân Mỹ" mà không đứng trên đôi chân của mình, tự lực tự cường và "làm bạn với tất cả các nước"?

Tư tưởng phụ thuộc lệ thuộc nhược tiểu thì không bao giờ tầm nhìn vượt qua được lũy tre làng, thế giới luôn biến chuyển, cục diện đơn cực hôm nay (Mỹ đứng trên đầu thế giới) có thể thay đổi vào ngày mai (một nước nào đó vươn lên - Án Độ chẳng hạn) và có thể trở thành đa cực ngày hôm sau nữa.

Chẳng lẽ hôm nay chạy theo thằng Tèo ngày mai lại chơi với thằng Tý, ngày mốt lại xun xoe nịnh bợ con Tũn? Chơi như thế thì chơi với dế, chơi với dế chưa chắc dế chịu chơi.

Điều đó quá ư ngu dốt và không phù hợp với truyền thống "thủy chung son sắt" của dân tộc ta. Chúng ta đã đề ra đường lối "Làm Bạn Làm Đối Tác Với Tất Cả Các Nước" đó thiết nghĩ là đúng đắn và có tầm nhìn lâu dài nhất.

Thứ hai: Liệu làm đồng minh của Mỹ rồi có bảo vệ được Biển Đông? Hãy nhìn qua Phillipin. Mỹ ở đâu?

Khi Trung Quốc đánh chúng ta, Mỹ sẽ đem quân đến tham chiến, Lĩnh Mỹ sẽ ngã xuống oanh liệt vì chủ quyền của Việt Nam? Thôi đừng ảo tưởng.

Bài học Phillipin chưa làm cho các nhà "ný nuận" thôi ảo tưởng về hai chữ đồng minh sao? Ở Phillipin thậm chí còn có cả một phong trào lớn mạnh đòi sáp nhập vào Mỹ, không kể điều đó thì Phil cũng luôn là đồng minh thân cận hàng đầu của Mỹ. Vậy Mỹ ở đâu khi Trung Quốc rượt quân Phil chạy té khỏi khỏi bãi cạn của Phil?

Hệ lụy của hai chữ Đồng Minh các ông còn chả hiểu hết, Đồng Minh là "anh em trên bến dưới thuyền, chia ngọt sẻ bùi" chăng ? Này, trở về mặt đất đi.

Đồng Minh đơn giản là Băng Đảng, là Đại Ca và Tôm Tép, trên thế giới hiện tại có băng đảng của Mỹ (Mỹ là đại ca) chuyên đi chèn ép, hách dịch các nước khác (Iraq, Iran, Syria, Lybia ...) và đám tôm tép có muốn hay không vẫn phải theo, có muốn cãi cũng không được.

Chỉ có làm bạn làm đối tác với tất cả các nước mới là con đường sáng và lâu dài của Việt Nam.

Thứ ba: Thay đổi thể chế (ý thức hệ) mới có thể làm bạn được với nhiều nước?

Ở thế kỷ nào rồi mà còn nói chuyện ý thức hệ? Thế kỷ nào rồi? Thế kỷ 21 rồi, và con bài "ý thức hệ" đã được Mỹ dùng (để chống lại Liên Xô, để xâm lược Việt Nam) từ thế kỷ trước rồi. Lạc hậu rồi.

Bây giờ người ta đến với nhau vì lợi ích, chỉ cần chúng ta thể hiện được sự chân thành và chỉ cho bạn bè quốc tế thấy lợi ích khi làm bạn với ta, tự khắc họ sẽ chia tay ra với chúng ta.

Chẳng có ai giữ cái suy nghĩ lạc hậu : "Tao không làm ăn với thằng Tít đâu, tại vì nó thích ăn thịt chó". Người ta, bây giờ, sẽ nghĩ : "Ồ, nếu chơi với thằng Tít thì lời 10 triệu, chơi với thằng Mít lời có 5 triệu, thế thì .... chơi với cả hai, lời 15 triệu"

Nếu muốn các nước ủng hộ và dính mũi vào vấn đề biển Đông, chỉ cần cho họ thấy lợi ích của họ ở đấy.

- Này Ấn Độ, tạo với mày hợp tác khai thác chỗ này
- Ê, Nga Ngố, cảng này tao cho mày thuê.
- Ê, Bọn kia, tụi mày có biết nếu để thằng Quốc nó ngang ngược trên Biển Đông của tao thì khó làm ăn lắm không?

Cách làm bây giờ là thế, chứ đừng có ảo tưởng lung tung. Đừng bay nếu như không có cánh.

Thứ bốn, và cuối cùng: Cách duy nhất để cứu mình ra khỏi thế kẹt là tự lực tự cường, ứng xử khôn ngoan, khéo léo. Thế thôi.

© HỘI NHỮNG NGƯỜI GHÉT BỌN PHẢN ĐỘNG

[...]

Categories: ,
Comments

Từ chiều qua (02/05/2014) cho đến nay 01 đoạn clip ghi hình "2 chiến sỹ CSGT lạng lách đánh võng gây phản cảm" được một số page mang danh CA truyền nhau và sau đó được đăng lên nhiều tờ báo mạng (Tiền Phong, Vietnamnet, Báo mới, VietQ,...), trong đó có khá nhiều báo mạng có uy tín. Vậy thực hư sự việc đó là thế nào ?!


Thật đáng buồn cho báo chí bây giờ, người làm nghề này mà không công tâm thì chỉ gây hoang mang dư luận và thật đáng chỉ trích các page nào mang danh CA mà nghiệp vụ kém không kiểm chứng thông tin đã đăng bậy lên làm tổn hại hình ảnh người CAND nói chung và người CSGT nói riêng.

Không biết quy tắc 6 Wh-question họ được học làm gì nhỉ ?!

Trong Clip trên các báo dẫn về hình ảnh CSGT đánh võng nói trên là việc các chiến sỹ CSGT đi cuối đang "KHÓA ĐUÔI" không cho vượt đoàn, các bạn co thể thấy ở phía trên cùng có 1 đám rất đông đó là đoàn đua xe. Vì là xe đi cuối bảo vệ nên cách xe bảo vệ thứ 2 của đoàn từ 20-30m còn cách đoàn gần 200m và không cần dùng còi báo hiệu (chỉ xe đi đầu đoàn mới dùng). Hơn nữa đây là bảo vệ đoàn đua xe chứ không phải đoàn yếu nhân mà phải bật cả đèn hiệu hay còi hú. Cuối clip có 1 người cố tình vượt lên ở bị 2 chiến sỹ CSGT đó ra hiệu lùi lại ngay [0:30 - 0:42].

"Năm nào cũng vậy 30/4 đoàn đua xe đạp về khi ngang qua ngã 3 VT cũng là lúc mấy thanh niên đua xe cả đêm ngoài Vũng Tàu đổ về TP. Hồ Chí Minh nên sẵn dịp đu theo luôn. CSGT có nhiệm vụ chốt đoàn để đoàn đua ko bị phương tiện khác chen vào nên đánh võng để ko xe nào lên. Qua đc 2 cái xe CSGT này thì cũng còn cả chục cái moto của hiệp hội moto của đoàn đua phía trên". - 1 ý kiến của người chứng kiến cảnh đó đăng trên VOZ.

Việc đăng thông tin không kiểm chứng của 1 số page mang danh CA và các tờ báo mạng có uy tín đã dẫn đến hiểu lầm đáng tiếc không nên có cho 2 chiến sỹ CSGT này. Bởi ngày lễ họ còn phải đi làm, xa nhà, bao nhiêu áp lực, mệt nhọc. Vậy mà khen thì không có tối đọc được những tin kia liệu họ cảm nhận thế nào ????

Làm báo chí thì công tâm, làm admin page mang danh CA thì khách quan nhé.

SỐNG MÀ KHÔNG HIỂU ĐƯỢC "TIỂU NGHĨA" SAO HIỂU ĐƯỢC "ĐẠI NGHĨA"!!!

© Bão Lửa (fanpage Tôi Yêu Công An Nhân Dân Việt Nam)

[...]

Categories: ,
Comments

Mới đây báo điện tử Vietnamnet có bài đặt nhan đề gọi sự việc Mỹ bỏ bao vây cấm vận Việt Nam là "món quà Tết của Bill Clinton" của tác giả "Huỳnh Phan". Nhiều nơi trên Internet đã đăng bài bày tỏ sự phẫn nộ đối với hành động thể hiện một tư duy nhược tiểu, một não trạng nô lệ, một tư tưởng dân tộc hạ đẳng này. Nếu một trang Hoakynet, Nuocmynet hay Americanet mà giật tít như thế thì vẫn sẽ gây phẫn nộ, nhưng trang Vietnamnet lại giật một cái tít như vậy thì không chỉ gây công phẫn, mà còn làm cho người ta nhìn vào với con mắt khinh bỉ tột cùng, giống như con mắt người đời nhìn bọn Việt gian tay sai bán nước trong thời kháng chiến.


Trước hết, hành động bao vây cấm vận của Mỹ là một hành động dùng sức mạnh bá quyền bá đạo, dùng sức mạnh súng đạn để can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam và các nước, giống như một hành động cho côn đồ vác dao canh trước cửa làng không cho ai tiếp tế hay giao dịch với ngôi làng đó.

Do đó, đây là một hành động lách luật và không phù hợp với luật pháp quốc tế, cũng như với tinh thần của Liên Hiệp Quốc và cộng đồng quốc tế. Trong khi đó VN là một quốc gia bình thường, không phải là một quốc gia gây tội ác diệt chủng hay tài trợ khủng bố, hay đang xâm lược, uy hiếp an ninh của nước Mỹ.

Như vậy đây là một chính sách đi ngược lại luật pháp quốc tế và đạo lý con người nói chung. Sự cực đoan nhân lên khi Mỹ đã tìm cách áp lực và ngăn chặn cả những viện trợ nhân đạo đối với người dân VN, trong lúc người dân VN đang gặp cảnh khó khăn nhất. Nói cách khác, việc bao vây cấm vận là một tội ác của Mỹ. Việc Mỹ bao vây cấm vận Cuba ngày nay cũng vậy, lần biểu quyết tại LHQ nào thì Mỹ cũng đều bị ít nhất trên 95% các quốc gia thành viên LHQ phản đối hành động bao vây cấm vận đó.

Việc Mỹ bỏ bao vây cấm vận VN chính là vì lợi ích của Mỹ. Họ thấy việc bao vây cấm vận không thể bức tử làm sụp đổ được chế độ cộng sản VN, không thể làm cho VN trở thành giống như Liên Xô và Đông Âu.

Một khi VN đã có chính sách Đổi Mới, theo hướng đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ quốc tế và kinh tế nhiều thành phần, kêu gọi đầu tư nước ngoài, hợp tác kinh doanh, thì các nước khác vì lợi ích của họ trước thị trường "béo bở" VN, nên họ đã bất chấp các áp lực của Mỹ mà đáp ứng lời mời gọi của VN mà nhảy vào thị trường này.

Trước nguy cơ "trâu chậm uống nước đục" đó, Mỹ vì quyền lợi kinh doanh của họ, vì lợi ích của các tập đoàn tư bản tài phiệt của họ, đành gỡ bỏ cấm vận Việt Nam. Đổi lại, Việt Nam cho phép và tạo điều kiện thuận lợi hơn cho người Mỹ vào VN làm ăn kinh doanh.

Nói cách khác, Mỹ là kẻ thực dụng nên họ đã không chê tiền, không chê tài nguyên và các tiềm năng "béo bở" ở VN, với trên 90% miếng bánh chưa khai thác vào thời đó.

Đó là về kinh tế. Còn về chính trị và cả quân sự, theo chiến lược toàn cầu và khu vực của Mỹ, lúc bấy giờ Mỹ đã nhìn thấy dấu hiệu của sự trỗi dậy của Trung Quốc, có thể trở thành một thế lực quốc tế khả dĩ đủ sức đối trọng với Mỹ trong tương lai không xa. Do đó, Mỹ muốn sử dụng Việt Nam làm một quân cờ cản trở, kiếm chế, làm vướng chân vướng tay đối thủ Trung Quốc.

Lâu nay có một số kẻ ở VN muốn đất nước VN trở thành quân cờ đó, nhưng nhờ sự tỉnh táo của những người lãnh đạo Việt Nam, VN đến nay về cơ bản vẫn giữ được thế trung lập, tự chủ, không bị kéo nghiêng về phía nào. Nói cách khác, Việt Nam không chấp chận làm một quân cờ của Mỹ, Trung Quốc hay bất kỳ nước lớn nào để chống lại một nước khác.

Như vậy, Mỹ bỏ bao vây cấm vận VN là vì Mỹ không thể lật đổ được chế độ XHCN ở Việt Nam, đồng thời họ không còn có thể áp lực, vận động, lôi kéo được các nước khác nghe theo họ cấm vận VN trước hiện thực đổi mới ở Việt Nam và tiềm năng thị trường kinh tế ở đây. Họ cũng không muốn bị chậm chân, lép vế trước các nước lớn khác, trước các nền kinh tế lớn khác trong cuộc đua đầu tư vào thị trường mới đầy tiềm năng này. Nói cách khác, họ không thể cấm vận tiếp tục Việt Nam, nên đành phải bỏ!

Như phân tích ở trên, hành động bao vây cấm vận VN của Mỹ là một tội ác, hay ít nhất cũng là một trọng tội, một tội lỗi lớn, một hành động xấu xa, sai trái, phi nghĩa. Việc Mỹ bỏ bao vây cấm vận thực chất là một hành động sửa sai, ngưng kịp thời bàn tay tội ác vốn đã đẫm máu phụ nữ và trẻ em Việt Nam thời trước cấm vận, ngừng kịp lúc một hành động tội ác, sai quấy, dừng lại một lỗi lầm.

Nhưng thay vì thừa nhận điều đó, thay vì phải xin lỗi và bồi thường cho Việt Nam, thì Mỹ lại ăn nói như đây là một cái ơn, một ân huệ, một sự ban phát, bố thí cho Việt Nam. Trong khi thực tế mối bang giao hữu nghị bình thường hóa quan hệ giữa Việt - Mỹ là một mối quan hệ cả hai bên cùng có lợi (win - win).

Nếu Mỹ viện trợ không hoàn lại cho VN thì mới có thể gọi đó là một ân huệ, đàng này đây chỉ là thuần túy bang giao hai bên cùng có những lợi ích chung, không chỉ về kinh tế mà còn cả chính trị.

Như đã nói ở trên, Mỹ muốn sử dụng Việt Nam làm con chốt đầu chống Trung Quốc trong khu vực Đông Dương và Đông Nam Á. Nhưng đồng thời VN cũng "tương kế tựu kế", mượn sức Mỹ, dùng mối quan hệ với Mỹ để quan hệ với Trung Quốc mà vẫn kiềm chế được các hành động nước lớn của Trung Quốc đối với Việt Nam, đồng thời dùng mối quan hệ với Trung Quốc để kiềm chế các hành động nước lớn của Mỹ đối với VN.

Nhiều chuyên gia ngoại giao quốc tế gọi đó là đường lối "đi dây", "đi trên dây" giữa hai thế lực có ảnh hưởng lớn nhất. Thật ra đây chỉ là đường lối ngoại giao theo trường phái ngoại giao Hồ Chí Minh đã có từ thời tiền kháng chiến. Quyết giữ vững độc lập, tự chủ, và cố gắng trung lập ở mức cao nhất, ngoại trừ với kẻ xâm lược và đồng bọn của chúng.

Việc VN đã giữ được trung lập thành công đối với hai thế lực cường quốc Trung - Xô trong kháng chiến chống Pháp và Mỹ cũng là một trong những nhân tố lớn đưa đến toàn thắng của Việt Nam trước giặc xâm lược Mỹ năm 1975.

Trường phái ngoại giao Hồ Chí Minh là một trong những tài sản lớn nhất mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại cho hậu thế.

Việc Mỹ dừng lại tội ác bao vây cấm vận Việt Nam là một hành động đáng khen ngợi nhưng đồng thời cũng đáng trách, vì lẽ ra họ không được phép làm vậy ngay từ đầu, xét theo luật pháp quốc tế và đạo lý nhân loại, lòng nhân đạo tối thiểu của loài người.

Độc ác hơn là họ làm như thế sau hàng trăm cuộc thảm sát, hãm hiếp phụ nữ và trẻ em và hàng ngàn tội ác chiến tranh khác sau hơn 20 năm xâm lược Việt Nam. Không bồi thường 1 đồng. Không 1 tiếng xin lỗi.

Hành động không tôn trọng đất nước và con người Việt Nam như vậy tuyệt đối không phải là một món quà, hay một thứ gì đó xứng đáng để ca ngợi. Tôi nghi ngờ nhân cách, phẩm chất và lòng tự trọng của người giật tít như vậy trên báo Vietnamnet và cả người nào cho đăng một cái tít như thế. Họ đã hô biến một tội ác thành một chuyện bình thường, và biến sự dừng lại bàn tay tội ác thành một.... "món quà", biến hành động không cấm vận, tôn trọng quyền tự do quan hệ ngoại giao của mọi quốc gia dân tộc, vốn là một hành động bình thường, trở thành một hành động đặc biệt, một "món quà" đặc biệt.

Hiện tượng biến chất, biến tướng của một bộ phận không nhỏ báo chí trong nước hiện nay là bắt nguồn từ một bộ phận thân Mỹ tự phong "cấp tiến", "cấp lùi" ngỡ mình là "cấp tiến" trong báo chí Việt Nam.

Hiện nay, những người trung lập trong báo chí, những người kiên trung và phối hợp tốt với đường lối ngoại giao trung lập của Đảng, đã bị thành phần thân Tây, thân Mỹ lấn sân ít nhiều và bắt chước các đài Việt ngữ ăn lương nước ngoài RFA, VOA, BBC, RFI chụp mũ vu khống họ là "bảo thủ", là "thân Tàu", "thân Trung Quốc".

Hiện tượng đó đưa đến các hiện tượng đổi màu, chệch hướng, đổ đốn trong lãnh vực báo chí mà dư luận thường xuyên lên án thời gian qua, nhất là hiện tượng "phục dựng thây ma" vừa qua. Đó là sự chệch hướng chung của xã hội, trong đó có làng báo, kể cả Đảng, trong các chi bộ ở các tòa soạn báo chí, bao nhiêu người còn xứng đáng là một người cộng sản cũng là điều khó nói.

Thật ra ông thích Mỹ cũng tốt thôi, tôi cũng thích Mỹ, tôi rất thích ông Bill Clinton. Tôi thấy VN mình cần tham khảo nước Mỹ nhiều đề tài, nhất là về xã hội. Nhưng tôi không sùng bái Mỹ, vì tôi hiểu lịch sử Mỹ và biết họ tích lũy tài sản này, tư bản này từ đâu, từ một quá trình cướp bóc lâu dài, ăn cướp thuộc địa và bóc lột nô lệ, và còn hợp tác kinh doanh làm ăn với các thế lực giống như thế.

Từ khối lượng tư bản và tài sản được tích lũy từ cướp bóc đó, từ "vốn liếng" khổng lồ đó, họ "đầu tư" khắp nơi, khắp thế giới, tìm kiếm lợi nhuận. Từ nền tảng và điểm xuất phát thuận lợi đó họ trở thành giàu mạnh và phát triển sinh sôi những thịnh vượng và ưu điểm trong xã hội. Họ cũng bơm tiền và viện trợ cho một số đàn em chư hầu trên thế giới kết bè kết đảng, củng cố vây cánh và thế lực.

Họ có rất nhiều mặt phải, nhiều ưu điểm, điểm mạnh để tham khảo, nhưng không có nghĩa Mỹ là cái gì đó để sùng bái, thần tượng đến mức quên cả lòng tự trọng.

Tôi biết nhiều bạn trong Vietnamnet sẽ không bao giờ bảo rằng việc Trung Quốc bỏ bao vây cấm vận Việt Nam (1979-1991) là một món quà. Nhưng Mỹ, cùng một hành động như vậy, thì các bạn lại coi đó là một món quà của Mỹ tặng cho Việt Nam. Các bạn dùng hình ảnh tổng thống Mỹ Bill Clinton để gián tiếp tuyên truyền lên rằng Mỹ đã ban ơn ban phước cho Việt Nam, đã "tha tội", "thứ lỗi" cho Việt Nam.

Thật ra Mỹ trước nguy cơ TQ nhảy vào "kiếm chác" từ thị trường VN, TQ cũng đứng trước nguy cơ Mỹ nhảy vào "kiếm ăn" ở thị trường VN, nên họ đã nhảy vào tìm kiếm lợi nhuận, chứ chả có ma nào là thiện nam tín nữ. Đây là 2 "ông kẹ" chứ không phải 2 nhà từ thiện, nên nhớ điều đó.

Mỹ là kẻ bành trướng toàn cầu, Trung Quốc là thằng bành trướng khu vực. Không có thằng nào là "hiệp sĩ". Giả sử nếu Trung Quốc và Hoa Kỳ chê tiền, chê tài nguyên, chê lợi nhuận ở Việt Nam thì Nga, vốn đang thân thiện với VN, sẽ nhảy vào một mình hưởng hết. Do đó, việc TQ và Mỹ chấm dứt tội ác bao vây cấm vận VN là vì lợi ích của chính họ, là vì tình thế bắt buộc, chứ không phải là món quà tặng cho VN!

Hành động đó của Mỹ và TQ chỉ là một hành động bớt mất dạy, chứ không phải là một hành động đẹp đẽ đáng tán dương, chứ đừng nói là quà với cáp. Đáng lẽ ra ông không được quyền làm như vậy ngay từ đầu, hoặc nếu vì ăn năn hối hận thì ông đã bỏ cấm vận sớm hơn. Đàng này ông chờ đến khi VN mời mọc cả thế giới vào đầu tư làm ăn kinh doanh, ông không còn ép được người khác ngó lơ VN, sợ các nước đó nhanh chân nhảy vào trước ông, giành phần của ông, cực chẳng đã ông mới "bỏ cấm vận" để được VN cho phép các nhà kinh doanh của ông đi vào kiếm lợi, làm ăn hai bên cùng có lợi, thì đó tuyệt đối không phải là một hành động tốt đẹp, chứ đừng nói là quà tặng!

Người Việt Nam không cần các ông tặng quà, mà cần các ông bồi thường. Trung Quốc đáng lẽ phải bồi thường cho Việt Nam những thiệt hại vật chất và tinh thần mà họ gây ra suốt 1 tháng ở miền Bắc Việt Nam trong cuộc chiến tranh xâm lược năm 1979. Mỹ phải bồi thường chiến tranh cho Việt Nam qua những tổn thất khủng khiếp về vật chất và tinh thần mà họ đã gây ra suốt hơn 20 năm ở cả ba miền Việt Nam, bao gồm hàng ngàn đợt càn quét bắt bớ khủng bố, hàng trăm trận thảm sát, hàng ngàn tội ác chiến tranh mà đến nay vẫn chưa thống kê hết. Những gì Mỹ - Trung gây ra trên đất Việt, cho người Việt, từ kinh tế đến xã hội, con người, là quá lớn. Theo luật pháp quốc tế, họ đã sai khi đơn phương gây ra chiến tranh xâm lược, và theo đạo lý thì họ cũng sai. Sai cả về luật pháp lẫn đạo lý.

Tất cả mọi bên đều vì lợi ích, quyền lợi, miếng ăn, lợi nhuận của chính họ! Và như lịch sử thế giới đã chứng minh, khi cần hy sinh nước nhỏ thì các nước lớn sẵn sàng thí ngay không chớp mắt, nhất là khi lợi ích của họ mâu thuẫn với ta. Cho nên, nước nhỏ mà liên minh với nước lớn để chống lại một nước lớn khác thì trước sau gì cũng sẽ đi đến con đường tự sát!

"Cấp tiến" hay.... "cấp lùi"

Như đã nói một phần ở trên, đây thật ra một dấu hiệu, một nguy cơ chệch hướng chung của một bộ phận xã hội, trong đó có nghề báo, kể cả trong Đảng Cộng sản Việt Nam.

Hiện tượng biến chất, biến tướng của một bộ phận không nhỏ trong xã hội hiện nay là bắt nguồn từ một bộ phận thân Mỹ tự phong "cấp tiến", "cấp lùi" ngỡ mình là "cấp tiến" trong xã hội Việt Nam.

Hiện nay, trong xã hội và chế độ chính trị Việt Nam, những người trung lập về quan điểm ngoại giao, gần gũi với truyền thống, đã bị "sâu", "rận", và các thành phần thân Tây, thân Mỹ lấn sân ít nhiều. Các đài Việt ngữ ăn lương nước ngoài RFA, VOA, BBC, RFI chụp mũ vu khống những người trung lập và gần gũi truyền thống, trung kiên với các giá trị truyền thống là "bảo thủ", là "thân Tàu Cộng", "thân Trung Cộng". Đồng thời họ "tấn phong", "sắc phong" thành phần thân Tây thân Mỹ là "cấp tiến".

Cần xác định rõ là danh hiệu "cấp tiến" đó là do chính bọn họ tự phong cho nhau, giống như Don Kihôtê nhờ anh hàng xóm phong cho mình danh hiệu "hiệp sĩ". Chúng ta không nên ngộ nhận họ là những thành phần cấp tiến đúng nghĩa thật của nó.

"Cấp tiến" là gì? Cấp tiến là những người tiến nhanh lên phía trước, nghĩa là phải tốt đẹp hơn cái cũ, phải chứng minh được là con đường của họ tốt đẹp hơn những cái cũ.

Đằng này nhìn quanh thế giới nhìn các nước theo mô hình mà họ ước ao thì chỉ thấy chủ yếu là những nước làm giàu nhờ ăn cướp thực dân thuộc địa, bóc lột nô lệ lâu dài từ đời ông sang đời cháu, từ đời bố đến đời con, tích lũy của cải tài sản từ quá trình ăn cướp, khủng bố, diệt chủng đầy tội ác đó. Ngoài ra có một ít quốc gia chư hầu được các nước "đại ca Mafia" đó "bơm máu" giúp giàu nhanh.

Còn lại là những nước cũng bình bình như VN, có nước trội hơn một chút ở một vài điểm, có nước kém hơn VN một chút ở một vài điểm, hoặc những nước đang loạn lạc như Iraq, Libya, Syria, Ai Cập, Aghanistan, Palestine.... Thái Lan không khéo cũng sẽ lọt vào danh sách đó.

Tức là họ chả có bằng chứng gì hết. Họ không chứng minh được gì ráo. Điều này tôi đã đề cập trong bài viết về đề tài chống tham nhũng. Như vậy "cấp tiến" ở đâu ra? Cấp tiến thì phải tốt hơn. Đằng này bọn họ có tốt gì hơn số người còn lại ở VN. Và những gì bọn chúng kêu gào gần đây đã được chứng minh là tốt hơn ở nước nào, xã hội nào, ở đâu?

Như vậy bọn họ là cấp tiến hay cấp lùi? Nếu VN mà trở thành Áp, Iraq, Libya, Syria, Ai Cập thì bọn họ là "cấp lùi" chứ ko phải "cấp tiến". Khái niệm "cấp tiến", cũng như các khái niệm tốt đẹp mỹ miều khác như "nhân sĩ, trí thức", "tự do", "dân chủ", "nhân quyền".... từ lâu đã bị diều hâu Mỹ - tàn dư ngụy cố gắng chiếm làm của riêng và làm méo mó ý nghĩa của nó. Từ đó cứ hễ ai thân Tây-Mỹ, theo Tây-Mỹ thì truyền thông Mỹ và phương Tây gọi đó là những người "cấp tiến", bất kể họ có phải là cấp tiến thật hay không, cấp tiến hay cấp lùi.

Cũng như khái niệm "dân chủ". Bọn chống cộng, bọn rận tự xưng là dân chủ, nhưng thử hỏi có ai có đầu óc dân chủ, có tư tưởng dân chủ, biết tôn trọng dân chủ mà cứ hễ mở miệng ra là chụp mũ, vu khống người khác ý kiến với mình là "CAM", "HVB", "DLV", tức là vu cáo người dân là chắc nhận được tiền bạc hay quyền lợi, bổng lộc gì đó từ chế độ nên họ mới không đồng ý với họ, bác bỏ quan điểm của họ.

Nếu người dân mà là HVB thì đã trói gô họ lại mà thượng cẳng chân, hạ cẳng tay chứ cần gì phải thuyết phục, tận tình hướng dẫn họ, hay lập luận, lý lẽ với bọn họ làm gì cho mất công và tốn thời gian?

Bất cứ ai mà gần gũi với truyền thống và trung lập trong ngoại giao, chủ trương giữ quân bình giữa Trung Quốc với Mỹ & phương Tây thì đều bị truyền thông phương Tây đặt họ vào "danh sách" những người "bảo thủ" hoặc điên khùng hơn, là "thân Tàu", "thân Trung Quốc". Tức là dưới góc nhìn hẹp và thiển cận cực đoan ngu dốt của họ, hễ ai "không thân Tây-Mỹ", "không theo Tây-Mỹ" thì ắt phải là "thân Trung Quốc".

Trên thực tế, các nhà lãnh đạo đó không hề "thân Trung Quốc" hay "theo Trung Quốc", mà là những người có quan điểm ngoại giao trung lập, đứng giữa các thế lực nước lớn, không nghiêng ngả theo về phe phái quốc tế nào, họ chỉ có thân Việt Nam, theo Việt Nam.

Các bạn "rận" cần phải ngưng ngay cái trò chụp mũ, vu khống dốt nát đó! Cuộc chiến tranh biên giới chống Trung Quốc xâm lược 17/2/1979 - 18/3/1979 chỉ mới như ngày hôm qua. Những Hoàng Văn Hoan đều đã bị trục xuất hoặc nghiêm trị từ lâu.

Sau khi Trung Quốc bỏ bao vây cấm vận và Việt Nam bình thường hóa ngoại giao với Trung Quốc cho đến nay, các nhà lãnh đạo Việt Nam thân thiện với anh hàng xóm Trung Quốc như bất kỳ nước nào khác trên thế giới, nhưng không lúc nào không đề cao cảnh giác.

Đối với mọi người Việt Nam yêu nước thì "bóng ma" của ngàn năm Bắc thuộc, các cuộc kháng chiến chống Trung Quốc trong Việt sử, và cuộc chiến tranh biên giới chống Trung Quốc xâm lược năm 1979 vẫn còn ngay đó. Những người lãnh đạo Việt Nam bị các bạn chụp mũ, vu khống là "thân Tàu", "theo Tàu", chính là những người "thân Việt", "theo Việt", là những nhà lãnh đạo, nhà ngoại giao khôn khéo và lão luyện, có ý thức và kiến thức chính trị tốt, theo đúng trường phái ngoại giao Hồ Chí Minh.

✪✪✪

Vietnamnet lâu nay theo nhiều người là có vấn đề về lập trường quan điểm chính trị - lịch sử và cái tính chất lá cải, hay dùng chủ đề giới tính để câu khách câu view rẻ tiền của nó. Ban đầu tôi rất thích đọc Vietnamnet và báo Thanh Niên, thú thật VNN và TNO từ thời còn ông Khế và ông Tuấn Anh thì chưa đến nỗi nào, vẫn có ít nhiều giá trị nhân văn, từ khi hai ông này đi khỏi thì hai báo này bắt đầu xuống dốc và bị lá cải hóa dần, giá trị nhân văn bị "giá trị" lá cải, giá trị kim tiền thay thế với đường lối chủ trương thực dụng quá đáng.

Tôi từ một người siêng đọc hai báo này thành không còn ghé vào đọc nữa, chỉ khi nào đi đâu thấy ai đó chửi hai tờ báo này vụ gì đó mà có dẫn link thì tôi click vào xem người ta chửi cái gì.

Ngay từ hồi đó Vietnamnet đã cho đăng một số bài "có vấn đề", như loạt bài của các ông Nguyễn Trung, Tương Lai ám chỉ xa gần rằng phải hủy bỏ con đường xã hội chủ nghĩa. Gần đây là bài của Giáp Văn Dương và bài phỏng vấn ông Nguyên Ngọc đòi hỏi phải hủy bỏ chủ nghĩa yêu nước Việt Nam, trong khi tòa soạn thừa biết chủ nghĩa yêu nước VN là vũ khí tư tưởng sắc bén để bảo vệ độc lập dân tộc.

Hay những loạt bài màu mè và "không thể sến hơn" về tranh cử tổng thống Mỹ. Cứ 4 năm 1 lần là Vietnamnet và một số "lều báo" tương tự đăng bài "rùm beng" về tranh cử tổng thống Mỹ, một sự kiện của nước ngoài, thậm chí còn không phải là đồng minh thân cận gì của VN, nhưng họ lại đăng bài với tần suất lớn hơn cả các sự kiện lớn nhất ở trong nước, họ coi sự kiện của nước ngoài lớn hơn các sự kiện trong nước, và họ gián tiếp tuyên truyền cài cắm vào đầu óc độc giả rằng một sự kiện nước ngoài lớn hơn, quan trọng hơn đối với công dân Việt Nam, sự kiện Mỹ tranh cử tổng thống là quan trọng nhất đối với dân Việt.

Như vậy là những tờ báo có tên "Thanh Niên", "Tuổi Trẻ", "Vietnamnet" này vô tình hay cố ý đã và đang đầu độc tư tưởng thanh niên, tuổi trẻ Việt Nam, hướng các em đến một não trạng vọng ngoại, hèn yếu và nhược tiểu.

Mới đây nhất là bộ phận thân Tây, thân Mỹ, bộ phận chệch hướng trong Vietnamnet đã hùa theo với các bộ phận chệch hướng trong báo Thanh Niên, Tuổi Trẻ, Lao Động, làm một cuộc "tổng phục dựng thây ma" gây phẫn nộ trong cộng đồng mà đến bây giờ đã tháng 2 rồi mà người ta vẫn còn chửi vụ đó.

Phải chăng họ đăng các bài của Nguyễn Trung, Tương Lai là để ám chỉ gần xa hủy bỏ chủ nghĩa xã hội Việt Nam và chống mục tiêu XHCN, đăng các bài của Nguyên Ngọc, Giáp Văn Dương để ám chỉ hủy bỏ chủ nghĩa yêu nước Việt Nam và chống mục tiêu độc lập dân tộc?

Phải chăng họ đăng các bài gián tiếp ca ngợi và quảng cáo miễn phí cho tranh cử tổng thống Mỹ, chọn lọc cắt xén những comments có chủ ý đăng lên, cũng như gián tiếp tuyên truyền "tiếp thị" cho chính phủ và tổng thống Mỹ, hình ảnh quốc gia Hoa Kỳ, tiếp tay phổ biến quyền lực mềm của Mỹ tại Việt Nam?

Phải chăng họ viết loạt bài về "hải chiến Hoàng Sa" để "vinh danh Quân lực Việt Nam Cộng hòa", quảng bá "chính nghĩa cờ vàng", xuyên tạc đề tài "hải chiến Hoàng Sa" hòng đánh thức, vực dậy và phục dựng thây ma?

Phải chăng họ muốn ám chỉ phải viết bậy lại lịch sử, biến cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước của đại khối dân tộc Việt Nam thành một cuộc "nội chiến Bắc Nam tương tàn", để chia rẽ dân tộc, gây phẫn nộ, gây cãi nhau, chia 2 phe, ngụy tạo 2 phe, gây xung đột trong lòng dân tộc VN, trong khi bọn "cờ ba que" này vốn đã không có thực chất ngay từ đầu và đã không còn tồn tại gần 40 năm nay, gần nửa thế kỷ nay, phá hoại đoàn kết nhưng lại mạo danh "đoàn kết".

Phải chăng họ làm thế để chạy tội cướp nước của Mỹ, chạy tội bán nước của ngụy, rửa mặt thây ma, phẫu thuật thẩm mỹ thây ma, vực dậy và phục dựng thây ma, xóa bỏ thành tựu của cách mạng Việt Nam, xóa bỏ một công lớn lãnh đạo của Đảng, xóa bỏ một chiến công đưa đến sự cầm quyền của nhà nước CHXHCN Việt Nam ngày nay, gián tiếp xóa bớt uy tín của chế độ?

Phải chăng họ làm thế còn để ám chỉ rằng Đảng, Nhà nước, Chính phủ Việt Nam ngày nay "hèn với giặc - ác với dân" (khẩu hiệu của tổ chức khủng bố Việt Tân) quá, "không dám" giao chiến với Trung Quốc như "QLVNCH anh hùng"?

Phải chăng họ làm thế còn để gây phức tạp thêm mối quan hệ vốn đã phức tạp với Trung Quốc, tăng cường chia rẽ 2 nước hàng xóm XHCN Việt - Trung như "thế lực nào đó" đứng sau mong mỏi?

Phải chăng họ làm tất cả những điều đó là để làm hài lòng và tìm kiếm "liên minh" với bọn "ngụy dân chủ", "dân chủ ba que" và các thế lực tàn dư ngụy chống phá lưu vong trên đất Mỹ? Hay xa hơn, để làm hài lòng ông chủ nào đó ở bên Tây, bên Mỹ?

Như vậy câu hỏi được đặt ra là: Liệu có phải một bộ phận nào đó trong Vietnamnet và các báo nói trên cố ý muốn chống lại hai mục tiêu cao nhất là độc lập dân tộcchủ nghĩa xã hội của Đảng và nhân dân? Hoặc/và muốn đi chệch chủ trương đường lối ngoại giao độc lập, tự chủ, trung lập, không nghiêng ngả đi theo một nước lớn này để chống lại một nước lớn kia để sau này bị bọn họ phản bội đem bán, của Đảng và Bộ ngoại giao?

Bởi căn cứ theo tần suất và thời gian họ đăng những bài thuộc thể loại nói trên thì nó như là một hệ thống quy củ, và họ đăng rất nhiều loạt bài, chứ không phải là những trường hợp cá biệt, một bài hai bài.

Hiện tượng nói trên ở một bộ phận báo chí nước nhà đã khiến nhiều người dân phẫn nộ và bày tỏ bất bình trên các trang cá nhân, gần đây nhất là một số bạn bất bình trước hiện tượng "lều báo" lá cải nói trên, đã lập ra trang web Leubao.vn để lên tiếng, góp phần phản biện xã hội một cách lành mạnh, đúng luật, hợp đạo nghĩa, đạo lý và đúng theo định hướng độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội.

Hiện tượng tiêu cực như đã nói, xảy ra chủ yếu là do một bộ phận báo chí đã dần chuyển mình, biến chất, biến tướng và hình thành những tập đoàn truyền thông, hoặc liên kết với các tập đoàn truyền thông khác, hình thành các lợi ích nhóm của các nhóm lợi ích truyền thông báo chí khác nhau.

Tức là sau một thời gian dài hòa mình vào nền kinh tế thị trường và hội nhập kinh tế quốc tế, một bộ phận báo chí Việt Nam đã dần biến mình trở thành các nhóm lợi ích truyền thông phục vụ cho lợi ích tư sản, các liên minh lợi ích cá nhân, tư nhân, phục vụ cho quyền lợi của riêng họ, của các đường dây lợi ích, và đã không còn phục vụ cho lợi ích chung của nhân dân lao động và của xã hội, đất nước, dân tộc Việt Nam.

Các tầng lớp tư sản dân tộc không xấu, họ cũng là một trong những thành phần quan trọng đóng góp vào kinh tế và xã hội Việt Nam. Nhưng nếu có yếu tố nước ngoài, một khi các tầng lớp tư sản này có dấu hiệu của sự hy sinh lợi ích của nhân dân lao động và dân tộc VN để làm lợi cho chính lợi ích nhóm của họ và cho các thế lực kinh tế, thậm chí cả chính trị của nước ngoài, phục vụ cho các lợi ích nhóm của nước ngoài và một nhóm thiểu số trong nước, thì tức là các tầng lớp này đã lộ diện nguy cơ biến hình trở thành tầng lớp tư sản mại bản bán nước, hy sinh lợi ích chung của nhân dân và đất nước cho lợi ích riêng của cá nhân, nhóm lợi ích, và các thế lực nước ngoài, trong đó có các thế lực nước lớn, tư bản tài phiệt, Mỹ, Trung Quốc, phương Tây.

Vấn đề tinh giản hóa đội ngũ cán bộ, công chức

Tôi nghĩ những sai phạm về chính trị, lịch sử, tư tưởng trong một bộ phận báo chí vừa qua nên được đưa vào diện những đối tượng của các đội ngũ công tác thuộc những người có trách nhiệm thực hiện Nghị quyết TW 4 của Đảng.

Nói ngắn gọn: Nên chú trọng bắt "sâu", bắt "rận" trong làng báo giống như chú trọng bắt những con sâu, con rận ấy trong Đảng hay các cơ quan, cơ sở, tổ chức quan trọng khác đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng và quản lý của Nhà nước. Để cho sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước có thực chất hơn, không còn trên danh nghĩa như một số nơi, khi "người ta" tìm đủ mọi cách để "lách", để "né" sự quản lý của Nhà nước, sự lãnh đạo của Đảng, địa phương không phục tùng trung ương về công việc.

Điều đó đưa đến một hiện thực là rất nhiều báo chí, nhất là các báo điện tử trên Internet hiện nay trên thực tế đã trở thành các báo chí tư nhân, việc Đảng lãnh đạo - Nhà nước quản lý chỉ còn trên danh nghĩa bề ngoài.

Mới đây Bộ nội vụ và Chính phủ dự kiến thực hiện một kế hoạch 6 năm nhằm tinh giản hóa đội ngũ cán bộ, công chức, dự kiến loại bỏ khoảng 100.000 cán bộ, nhân viên ra khỏi các cơ quan công quyền.


Trước hết phải nói đây là một kế hoạch rất hay và nhìn chung là hợp lòng dân, bởi vì lâu nay bàn dân thiên hạ đã than phiền rất nhiều về vấn nạn ngồi không ăn lương từ tiền đóng thuế của nhân dân do Nhà nước quản lý, "sáng cắp ô đi tối cắp về". Biến nơi công quyền nghiêm minh trở thành một nơi "kiếm ăn", "kiếm chác", "đào mỏ" của một số người, trong đó có nhiều người kém tài kém đức và lười biếng không đủ khả năng và siêng năng để tự bươi chải "kiếm cơm", họ dựa vào quan hệ để vào cơ quan Nhà nước "dựa hơi" Đảng. Đưa đến các tình trạng tiêu cực trong việc kết nạp Đảng.

Tuy nhiên, đây là một "chiến dịch" cần phải thực hiện rất thận trọng, sáng suốt và tỉnh táo. Bởi vì cái gì mà đụng chạm đến lợi ích, dù bản chất tốt đẹp đến mấy, thì đều có thể bị lợi dụng cho mục đích xấu xa, và việc này cũng không ngoại lệ. Đây là một kế hoạch rất lớn, 100.000 người là con số không hề nhỏ.

Mặc dù đã có một số quy định tương đối cụ thể về đối tượng cho về hưu sớm hoặc nghỉ việc, nhưng trong đó vẫn có không ít những vấn đề có thể lợi dụng được để trục xuất người tốt ra đường. Đồng thời nên xác định rõ ràng phải chăng người ta lười nhác muốn ngồi không, hay người ta bị các đường dây đen tối vô hiệu hóa và cố ý cho "ngồi chơi xơi nước"? Không chỉ những người ngồi không, còn những người đang làm thì sao? Chẳng lẽ những người đang làm 100% là những người đạo đức và tài năng?

Tôi nghĩ nên liên kết kế hoạch này với Nghị quyết TW 4 của Đảng. Những người có trách nhiệm thực hiện Nghị quyết TW 4, những người lãnh đạo công cuộc chống tham nhũng hiện nay nên cùng Chính phủ và Bộ nội vụ giám sát chặt chẽ công tác thực hiện kế hoạch này trong 6 năm tới. Đồng thời nên có một địa điểm nào đó để cho ai là nạn nhân bị các thế lực u ám, hắc ám lợi dụng kế hoạch này để "cho ra đường" một cách bất công những cá nhân không thuộc các phe cánh lợi ích, các đường dây tham nhũng của họ, còn có nơi chốn để khiếu nại, dĩ nhiên với những lập luận hợp lý và đầy đủ bằng chứng.

Những đối tượng bị cho ra đường trong vòng 6 năm tới, các năm tới nữa và tương lai, không nên chỉ giới hạn trong những người không làm hoặc làm ít, mà còn ở những người làm nhiều nhưng làm bậy, sai phạm, bị kỷ luật, bị nhắc nhở quá nhiều.

Cần liên kết chặt chẽ kế hoạch này với công tác bắt "sâu", bắt "rận" theo Nghị quyết TW 4. Theo đó, những "bầy sâu trong nồi canh" hay "con sâu làm rầu nồi canh", những đối tượng tham ô, biến chất, tha hóa, về kinh tế, về chính trị, về văn hóa, những kẻ có tư tưởng lệch lạc, chệch hướng, phản động, tuyên truyền cạo sửa cào bằng lịch sử, cào bằng các giá trị lịch sử, xuyên tạc lịch sử cách mạng, phủ nhận thành tựu cách mạng, tuyên truyền miễn phí cho các quan điểm của nước ngoài, đặt các quan điểm của nước ngoài lên trên nước nhà, chống phá hoặc đi ngược lại mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, đều là những đối tượng cần cho ra đường trong thời gian tới.

Thật là một sự bất công và lãng phí to lớn khi những phần tử này ăn lương từ tiền thuế của nhân dân để làm những hành động hại nước, hại dân. Loại bỏ thành phần đó ra ngoài chính là chống tiêu cực, chống tham nhũng, chống lãng phí, chống bất công, đem lại công bằng hơn cho chế độ và xã hội, trung thành với Nghị quyết TW 4, giữ vững ổn định chính trị và trật tự xã hội, kỷ cương phép nước, niềm tin và lòng dân.

Nguồn: Thiếu Long
[...]

Comments

làng nọ có tay trọc phú hung hăng, nhiều tay chân đầu gấu nên dân làng rất sợ. Hắn thường xuyên ức hiếp bất cứ người nào mà hắn không ưa hoặc cản trở quyền lợi của hắn. Duy chỉ có gia đình nhà chàng nông dân tên Việt là dứt khoát không chịu làm đày tớ cho hắn. Tay trọc phú rất muốn cướp miếng ruộng màu mỡ của người nông dân nên tìm đủ cách để ức hiếp mà cao trào là hắn kéo cả bầy gia nhân sang nhà anh nông dân đập phá. Nhưng anh Việt vốn là tay võ nghệ, ra sức đánh trả và đập tan đám tay sai ăn cướp dù nhà cửa, ruộng vườn bị chúng phá hoại tan nát.

Tay trọc phú thấy dùng sức không khuất phục được anh nông dân nên giở trò phong tỏa về mọi mặt hòng ép anh nông dân “đói đầu gối phải bò”. Hắn cấm mọi người dân trong làng không được tiếp xúc, giao lưu, giúp đỡ anh nông dân. Ròng rã như vậy suốt 20 năm trời, nhưng gia đình anh nông dân vẫn trụ vững, trong khi ngày càng có nhiều người dân phớt lờ lệnh cấm của tay trọc phú mà làm ăn với anh nông dân. Nhận thấy mình không thể khuất phục được anh, tay trọc phú đổi giọng làm lành vì hắn cảm thấy như vậy tốt hơn: vừa có thêm mảnh ruộng khu vườn (thuê lại của anh) để mở rộng làm ăn vừa tránh việc dân làng nhìn tấm gương của anh nông dân mà hết nể sợ hắn.

Nhiều năm sau khi 2 bên làm lành, con cháu anh nông dân lớn lên trong hoàn cảnh ấm êm, đủ ăn đủ mặc và sinh ra thói “trọng phú khinh bần”. Chúng suốt ngày lê la với đám gia nhân nhà trọc phú, si mê sự giàu sang của nhà gã xưa kia đã muốn cướp đất, phá nhà của cha ông mình. Chúng quay lại chê bai cha ông mình vì sao xưa kia không chịu theo chân nhà trọc phú làm gia nhân mà chống lại làm chi? Rồi chúng cho rằng may mà ông trọc phú thương tình cho nhà chúng được làm lành chứ không bây giờ thì chúng đói rã họng rồi.... Chàng nông dân năm nào giờ đã già, ngán ngẩm với cảnh mấy đứa con cháu vô minh, chỉ biết than thở với mấy ông bạn già: Đấy, các ông xem, hóa ra bệnh ÓC NÔ LỆ là bệnh dễ lây lắm đó chứ!

Tư duy nhược tiểu đến từ Vietnamnet - Nguồn: Hội những nguời ghét bọn phản động

Sau Sự kiện 30 tháng 4, 1975 vấn đề bình thường hóa quan hệ ngoại giao Việt Nam-Hoa Kỳ được đặt ra. Tuy nhiên đến hai mươi năm sau, ngày 12/7/1995, Tổng thống Mỹ Bill Clinton và Thủ tướng Việt Nam Võ Văn Kiệt mới tuyên bố bình thường hóa quan hệ ngoại giao giữa hai quốc gia.

Khoảng tháng 6 năm 1975, Việt Nam có nhờ Liên Xô chuyển cho Mỹ một thông điệp không chính thức: "Lãnh đạo Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tán thành có quan hệ tốt với Mỹ trên cơ sở tôn trọng lẫn nhau. Trên tinh thần đó, phía Việt Nam đã tự kiềm chế trong khi giải phóng, tạo cơ hội cho người Mỹ không bị cản trở trong việc tiến hành di tản nhân viên của họ. Phía Việt Nam đã cố gắng làm mọi sự cần thiết để không làm xấu đi quan hệ với Mỹ trong tương lai. Không có sự thù địch với Mỹ ở Việt Nam và Việt Nam cũng không muốn thấy như vậy ở phía Mỹ".

Tuy nhiên sau nhiều cuộc đàm phán, do cả 2 bên đều không đáp ứng được (hoặc không muốn đáp ứng, hoặc không muốn đáp ứng trước) yêu cầu của bên kia, nên quan hệ hai nước vẫn ở trong vòng căng thẳng.

Đầu năm 1978, tại Tokyo, ông Phan Hiền thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam tuyên bố: "Việt Nam sẵn sàng bình thường hóa vô điều kiện với Hoa Kỳ". Tuy nhiên lúc này Mỹ quan tâm tới việc đàm phán bình thường hoá với Trung Quốc hơn, vấn đề Việt Nam không còn được ưu tiên nữa.

Trong một nỗ lực cuối cùng, tháng 10 năm 1978, Nguyễn Cơ Thạch hối thúc các nhà đàm phán Hoa Kỳ ký thỏa thuận bình thường hóa. Nhưng Hoa Kỳ đã từ chối khéo.

Lý do mà Mỹ không muốn bình thường hóa quan hệ với VN có rất nhiều, nhưng tựu chung là lúc đó, Mỹ không đặt lợi ích tại Việt Nam.

Nào là vì VN có căng thẳng với Campuchia, nao là vì VN có căng thẳng với TQ, một trong số những lý do rất ngớ ngẩn (lý do cho có lý do) để Mỹ tiếp tục từ chối VN và tiếp tục lệnh cấm vận như sau :

Trong cuộc trả lời phỏng vấn báo Time (tuần lễ từ ngày 7 đến 13-1-1992), ông Võ Văn Kiệt nói rằng:
“Sự nghi ngờ chúng tôi còn giam giữ một số người Mỹ còn sống… là một điều ngớ ngẩn. Động cơ nào có thể thúc đẩy chúng tôi làm điều đó?”.

Báo Time hỏi:
“Làm sao để dân chúng Mỹ có thể tin vào sự đảm bảo của các ông?”.

Ông Kiệt:
“Ở Việt Nam có hàng chục ngàn gia đình có người thân bị mất tích. Tôi cũng là một nạn nhân. Gia đình tôi có bốn người, vợ và ba con của tôi, bị mất tích trong chiến tranh. Trực thăng Mỹ đã giết 300 người trong một trận càn dọc sông Sài Gòn, vợ và con trai, một con gái của tôi đã mất trong trận càn đó. Tôi có thể thấu hiểu được nỗi đau của tất cả các gia đình Mỹ có người thân bị mất tích trong chiến tranh… Tôi mong muốn dân chúng Mỹ hiểu được hoàn cảnh của chúng tôi trong vấn đề này. Chúng tôi xin mời bất cứ người nào nghi ngờ còn người Mỹ sống ở Việt Nam hãy đến Việt Nam mà tìm hiểu”.

Cuối năm 1992, khi tới Hà Nội lần thứ hai, Thượng nghị sỹ John Kerry đã đề nghị Chủ tịch nước Lê Đức Anh cho phép một cộng sự của ông, Thượng nghị sỹ Bob Smith xuống đường hầm ở khu vực lăng Hồ Chí Minh để tận mắt thấy không có lính Mỹ bị giam dưới lăng như phim ảnh Hollywood miêu tả.

Đến đầu thập niên 90, trong bối cảnh mà TQ nổi lên như một đối trọng trong tương lai, thể hiện tham vọng vô cùng lớn của mình, Mỹ cảm thấy cần chuyển hướng lợi ích qua Việt Nam.

Quá trình đàm phán ngày càng thuận lợi và đi đến bình thường hóa quan hệ năm 1995 như chúng ta đã biết.

Trên cương vị một cường quốc mạnh nhất thế giới lúc bấy giờ, việc Mỹ cố tình thoái thác các đề nghị bình thường hóa của Việt Nam để đặt lệnh cấm vận, chẳng khác nào cướp đi các cơ hội của Việt Nam về mọi mặt trên trường quốc tế.

Họ cướp đi, nhưng khi họ trao trả trở lại (vì lợi ích của họ) thì VietNamNet lại gọi đó là "một món quà" thật hết sức ngu xuẩn và nhược tiểu.

Điều này quả ứng với câu nói bất hủ "Nó chặt đầu, sau đó dán cho một miếng băng keo thì cảm ơn rối rít".
----------------
ADMIN HỘI NHỮNG NGƯỜI GHÉT BỌN PHẢN ĐỘNG.
[...]